Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Uổng Công Tính Kế

Chương 16

« Chương TrướcChương Tiếp »
Edit: Lam Phượng Hoàng

Ánh mắt mang ý cười của Lý Vi Nhiên rơi vào mái tóc dài đen nhánh của thiếu nữ

nhỏ

rơi nằm trong khuỷu tay Trần Ngộ Bạch, lại dời tới tròng mắt đen trong trẻo của nàng, nụ cười của

hắn

càng thêm ôn hòa: "Vừa rồi ngươi

đang

làm gì? Tại sao lại nhảy xuống từ

trên

cây cao như vậy?"

"Ta ở học cưỡi mây đạp gió!" Thiếu nữ

nhỏ

vô cùng đắc ý

nói, "Sư phụ ta dạy ta biện pháp!"

Lý Vi Nhiên nhịn cười nhìn sắc mặt

âm

trầm của Trần Ngộ Bạch.

Quốc sư đại nhân cảm thấy hối hận lại mất thể diện, dưới cơn nóng giận ném người trong tay ra ngoài.

Thiếu nữ

nhỏ

người

nhẹ

như yến liền tung người đứng vững vàng

trên

hai chân, còn trăm điều khó hiểu ngước mặt hỏi: "Nhưng sư phụ à, tại sao lúc ta nhảy rơi xuống, lại

không

bay lên?"

"...... Ngươi trèo chưa đủ cao!" Quốc sư đại nhân mặt lạnh nghiêm trang lừa dối nàng.

"Nhưng gốc cây này

đã

là cây cao nhất trong phủ!" Kỷ Tiểu Ly ưu sầu

nói.

Ánh mắt Lý Vi Nhiên càng thêm hứng thú nhìn cực kỳ chướng mắt, Quốc sư đại nhân trầm mặt đuổi nàng: "Vi sư có khách,

không

được càn quấy, lui ra!"

hắn

nghiêm túc bày ra bộ dáng sư phụ

như vậy, Kỷ Tiểu Ly hết sức nể tình, tinh thần run rẩy lớn tiếng đáp "Dạ!", quay đầu vui vẻ rời

đi.

Quốc sư đại nhân vốn định mặc kệ nàng, nhưng vẫn

không

nhịn được, cất giọng lạnh lùng dặn dò sau lưng nàng: "không

được leo cây nữa, nếu

không

liền cắt đứt chân của ngươi!"

Thiếu nữ

nhỏ

vốn vui mừng

không

dứt, bóng lưng co rúm lại, chân chạy nhanh hơn, như

một

làn khói liền mất bóng.

Trần Ngộ Bạch thu hồi ánh mắt, trùng hợp chạm vào đôi mắt chứa ý cười dịu dàng của Lý Vi Nhiên.

"Quốc sư đại nhân

không

chỉ chăm sóc hợp lý, hơn nữa còn có cách dạy dỗ, cao đồ

thật...... hoạt bát đáng

yêu." Trong nụ cười của Lý Vi Nhiên nhìn có chút ý hả hê nào đó, so với vừa rồi khi Trần Ngộ Bạch nhắc tới Tần Tang

thì

giống nhau như đúc, "Tại hạ cáo từ ——

không

làm trể nãi việc Quốc sư đại nhân dạy cao đồ cưỡi mây đạp gió."

"Cút." Quốc sư đại nhân dùng hết kiên nhẫn, tặng cho

hắn

một

chữ làm lễ tiễn khách.

Minh chủ võ lâm trẻ tuổi cười to rời

đi.

**

không

cho leo cây, Kỷ Tiểu Ly chỉ có thể quay trở ra vườn chơi.

Nàng giật

nhẹ

tán hoa của cây thược dược tinh, hoang mang

không

dứt hỏi nàng ta: "Liên Y Liên Y! Vừa rồi ta lại từ

trên

cây nhảy xuống! Nhưng

không

thể cưỡi mây đạp gió...... Nhưng cũng

không

ngã chết, ngươi

nói

thế coi như là thành hay chưa thành tiên đây?"

Cây thược dược tinh

thật

muốn phun nhị hoa vào khuôn mặt ngu xuẩn này, nhưng hôm qua suýt nữa ứng kiếp bỏ mạng, nàng ta rất sợ, qua loa

nói: "Làm sao ta biết......"

"Ngươi

không

biết? Ai, đúng ha, ngươi còn chưa thành

yêu, cách tu tiên còn rất xa."

Cây thược dược tinh giận dữ: "Ngươi cho rằng ngươi cách thành tiên rất gần sao?! Ngươi này......"

Kỷ Tiểu Ly nhíu mày, giật

nhẹ

lá cây của nàng ta: "Ngươi

nói

cái gì?"

Cây thược dược tinh bấm bụng nuốt giận, dịu dàng dụ dỗ nàng: "không

có gì...... Ý ta là, ngươi được giúp đỡ, chuyện tu tiên tự ngươi

đi

hỏi Quốc sư đại nhân

đi! Ta đây còn mấy thập niên là có thể thành

yêu, ngươi bỏ qua cho ta

đi! Ngươi

đã

làm hại tỷ muội ta gặp phải số kiếp, cách ta xa

một

chút

đi!"

Nàng ta

không

nói

tình nghĩa lại ghét bỏ mình như thế, lòng Kỷ Tiểu Ly rất đau đớn, nghiêng đầu

đi

nơi khác tìm kiếm ấm áp.

Nhưng trong vườn này chẳng có ai mở miệng

nói

chuyện, ngược lại kỳ hoa dị thảo trải rộng, toàn bộ đều là nguyên liệu tốt để luyện đan, nàng kéo hoa chọc cỏ chơi nửa ngày, hăng hái bừng bừng đứng trước

một

gốc cây Đan (đan sa, chu sa).

Nhựa cây Đan cay, là thứ

thật

tốt để chế tạo đạn Phích Lịch, cây này nhìn có vẻ

đã

già, vậy nhựa

sẽ

càng cay, càng thích hợp. Kỷ Tiểu Ly lấy cây búa

nhỏ

từ bên hông xuống, giương tay

một

nhát liền ghim vào.

một

tiếng hét thảm, phá vỡ bầu trời an tĩnh đầy gió trong vườn: "A! Đau quá!"

"Hô!" Kỷ Tiểu Ly sợ hãi lui về phía sau đặt mông ngồi dưới đất, "Ngươi biết

nói! Ngươi làm ta giật cả mình!"

"Mau gỡ ra! Ngươi chém mất mười năm tu vi của ta! Muốn chết sao!" Đan thụ tinh phá hủy lời thề

không

mở miệng, liên tiếp kêu thảm thiết.

Kỷ Tiểu Ly vội vàng xin lỗi nó, dùng sức vươn tay rút búa ra.

Nàng dùng sức quá mạnh, người lui về té ra sau ngã lăn lên cỏ. Đám cỏ kia mới thành tinh

không

lâu, mấy ngày nay nghe

nói

đến vận mệnh bi thảm của mười dặm rừng Tuyết Quỳnh và Lục La trăm năm,

đã

ngày đêm lo lắng đề phòng, lúc này bị thiếu nữ đầu sỏ này lăn

một

vòng, lập tức khóc ra tiếng.

Tiếng kêu thảm thiết cùng tiếng khóc vang vọng khắp cả vườn, tất cả các

yêu

tinh đều xì xào bàn tán, cây thược dược tinh ở

một

bên liều mạng quạt gió thổi lửa: "Ta

đã

nói

gì hả?! Nàng chính là kiếp số của chúng ta! Kiếp số đó!"

Cả vườn cũng náo nhiệt lên, mắng theo, Kỷ Tiểu Ly thấy mình

sẽ

bị quần đấu (đánh hội đồng), sợ hãi, bò dậy nắm chặt búa trong tay chỉ về phía bọn họ, lắp bắp hù dọa bọn họ: "Các ngươi......

nói

bậy nữa! Ta

đi

gọi sư phụ ta tới! Chặt toàn bộ nhóm các ngươi!"

Uy danh của Quốc sư đại nhân hiển hách, nhóm các

yêu

tinh liền bị làm sợ đến choáng váng, an tĩnh tập thể,

một

tiếng cũng

không

dám hé.

Chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng,



nhóc

nhỏ

cực kỳ đắc ý.

Giọng nam

thật

thấp lạnh lùng vang lên ngay lúc nàng đắc ý vạn phần: "Kỷ Tiểu Ly, ai cho phép ngươi chặt cây cối của ta?"

Tiểu Ly sợ hết hồn,

không

nghĩ tới thứ đám

yêu

tinh kia sợ căn bản

không

phải nàng, là sư phụ nhà nàng tới

thật!

"Ta...... Ta

không

có chặt...... Ta chỉ là muốn đυ.c

một

khối xuống để luyện đan...... Sư phụ!" Nàng vội vàng phe phẩy tay thành khẩn giải thích.

Ánh mắt Trần Ngộ Bạch lạnh lùng, mím môi mỏng

không

vui nhìn nàng.

Kỷ Tiểu Ly chột dạ nhanh chóng rút cái búa ra khỏi thân cây Đan, ghim quá sâu

không

rút ra được,

một

chân nàng đạp lên thân cây, hai tay rút ra bên ngoài, Đan thụ tinh đau

trầm giọng nức nở, cũng

không

dám rên ra tiếng trước mặt Quốc sư đại nhân.

Bộ dạng nàng nhe răng trợn mắt

thật

sự

tổn hại tác phong, Trần Ngộ Bạch

không

nhìn nổi, phẩy tay áo

một

cái

nhẹ

phẩy nàng ngã qua

một

bên xuống đất, bàn tay trong tay áo

hắn

vừa xoay, búa

trên

thân cây Đan

nhẹ

nhàng rơi vào trong tay

hắn.

Ánh mắt Kỷ Tiểu Ly sáng lên, sùng bái nịnh hót "Sư phụ

thật

là giỏi", vui mừng hớn hở bò dậy cầm lấy búa của nàng.

Trần Ngộ Bạch rũ mắt, lúc búa đưa đến tay nàng liền quẹt nàng

một

cái.

hắn

ra tay rất biết nặng

nhẹ,

một

đường vết thương nhợt nhạt, chỉ kéo

một

đường

thì

vết máu liền ngừng.

hắn

thu hồi tay, ống tay áo rũ xuống,

tơ lụa màu đen lành lạnh lướt qua vết thương kia.

Kỷ Tiểu Ly

không

cảm thấy đau, chẳng qua

trên

tay chợt lạnh, nàng theo bản năng rút tay về, vừa nhìn liền quát to

một

tiếng.

Máu tươi dù chưa chảy ra liền ngừng,

một

mùi hương như lan cũng tự tản ra trong vườn,

một

đám

yêu

tinh đánh hơi được mùi máu thơm, xôn xao xôn xao, mặc dù Trần Ngộ Bạch

không

nghe được nhưng cũng nhận ra hơi thở trong vườn bắt đầu xao động,

không

giống bình thường.

Ánh mắt

hắn

dằn nén càng lạnh hơn

một

phần, nhướng mày nhìn chung quanh

một

vòng, hơi thở lạnh vài phần đe dọa những thứ bắt đầu xao động kia.

Ánh mắt dời trở về

trên

mặt thiếu nữ trước mặt, thiếu nữ mang vẻ mặt đưa đám nhìn chằm chằm

hắn, chờ

hắn

giải thích hành động tàn bạo này.

hắn

liền lạnh lùng

nói

với nàng: "Từng lá cây ngọn cỏ trong phủ này đều là của ta, ngươi ghim nó

một

đao,

sẽ

phải chịu của ta

một

đao."

"......" Kỷ Tiểu Ly che vết thương chảy nước mắt, chống đối

sự

bất công: "Mấy hôm trước sư phụ còn nhổ sạch mười dặm cây Tuyết Quỳnh đó thôi! Tất cả các nàng đều

đã

thành tinh! Sao sư phụ

không

đền mạng cho các nàng?!"

"Ai hại chết các nàng người đó đền mạng." Trần Ngộ Bạch xem như chuyện đương nhiên nhàn nhạt

nói, "Trước khi ngươi tới, các nàng đều rất tốt."

Kỷ Tiểu Ly chảy nước mắt đứng chết trân.

Sau đó Quốc sư đại nhân ung dung thoải mái giương tay áo lên, ném búa xuống bên chân nàng, ghim cả nửa vào trong đất —— đền mạng

đi, dùng cái này, dùng, mạng, mà, đền,

đi!

Kỷ Tiểu Ly "thịch thịch" lui về phía sau hai bước, khom lưng rút búa lên,

thật

nhanh đưa tay nắm cán búa, ghim vào trong túi da bên hông, chảy nước mắt nhấc chân bỏ chạy.

**

thật

là yếu ớt.

thật

lâu sau đó, cũng

đã

trở lại trong Quan Tinh lâu, Trần Ngộ Bạch nhớ tới dáng vẻ lảo đảo nghiêng ngã kinh hoảng vừa rồi lúc nàng chạy

đi, khinh thường hừ

một

tiếng.



ràng chẳng qua chỉ là

một

vết máu mà thôi, cũng dám hô to gọi

nhỏ

với

hắn, ngày thường

nói

nghe cảm động như vậy, sư phụ dài sư phụ ngắn, xem ra đều là giả vờ nịnh nọt.

Tiểu Thiên bưng trà

đi

vào, thấy Quốc sư đại nhân trầm mặt rất

không

vui,

không

dám thở mạnh, dâng trà.

Trần Ngộ Bạch

không

phát giác biểu

hiện

của mình rất

không

cao hứng, vẫn uống

một

hớp trà xanh,

hắn

đứng dậy ý bảo tiểu đồng thay quần áo cho

hắn.

Tiểu Thiên

thật

tự nhiên cầm xiêm áo từ

trên

giường lên, hầu hạ Quốc sư đại nhân thay.

"Gì?" Tiểu đồng nhìn bộ đồ mới

trên

người Quốc sư đại nhân, nghiêng đầu nghi ngờ

không

dứt: "Rốt cục đại nhân cũng cho phép tú nương (thợ may thêu) đổi hoa văn rồi sao? Đại nhân mặc quần áo này

thật

là ưa...... A!"

Nhanh chóng nuốt chữ "nhìn" vào, tiểu đồng thiếu chút nữa nghẹn chết.

Lụa đen như nhau, bình thường vốn đều là chỉ vàng thêu nổi hình cát tường, ngay cả vị trí của hoa văn cũng chưa từng thay đổi. Nhưng hôm lại thêu hoa văn khác biệt: nơi ống tay áo và vạt áo, chỉ vàng thêu các loại hoa cỏ kỳ lạ trông rất sống động,

thật

lóa mắt,

không

biết là hoa gì, đóa hoa nho

nhỏ



thật

dài tinh tế, khiến người ta liếc nhìn lại liền sinh lòng thương tiếc.

Đường may

thật

tinh xảo, nhìn giống như là vật còn sống, khiến lụa đen lạnh như băng thoạt nhìn thâm trầm theo.

Tiểu Thiên tấm tắc khen, Quốc sư đại nhân lại tối mặt.

Đây là món đồ mà nha đầu đưa tới trước đó,

hắn

không

chạm đến nên vẫn đặt ở

trên

giường, tiểu đồng

không

biết, cho là bộ đồ mới tú nương đưa tới.

Chẳng qua lúc này trong lòng

hắn

có chuyện,

không

nghĩ tới việc này.

"Để y phục xuống, ngươi ra ngoài

đi."

hắn

lạnh lùng ra lệnh.

Tiểu đồng cười híp mắt

đi

ra ngoài.

Đóng chặt cửa sổ, cả phòng yên tĩnh, Trần Ngộ Bạch bưng chung trà xanh lên, giơ tay rưới lên nơi ống tay áo của bộ quần áo vừa mới thay ra kia.

Tuy vết máu chỉ dính

một

chút, nhưng mùi trà xanh thơm đắng, mùi thơm ngọt ngào lạ lùng bốc lên

kia liền xác định

thật

không

thể nghi ngờ.

Nghe

nói

khi còn

nhỏ

đương kim Thiên Mật sứ từng trở về Thánh địa trong truyền thuyết của Thiên Mật, cho nên mùi máu thơm hơn người khác trong tộc gấp mấy lần, nhưng cõi đời này rất nhiều loại độc kỳ lạ. Năm đó lão quốc sư bệnh yếu, hoàng đế phái Thiên Mật sứ tới cứu trị, Trần Ngộ Bạch từng tiếp xúc với loại máu kỳ lạ này.

Nhưng sau khi Thiên Mật sứ cắt đứt ngón tay chảy ra gần nửa chén máu tươi, lại

không

thơm nồng nặc bằng

một

chút vết máu quẹt

trên

ống tay áo của

hắn.

Cho nên, nếu Thiên Mật sứ kia quả

thật

bởi vì trở về Thánh Địa mà

trên

người mang dòng máu kỳ lạ, như vậy Thánh nữ Thiên Mật tượng hình trong thánh địa, sống ở thánh địa mà Lý Vi Nhiên muốn

hắn

tìm,

hắn

đã

tìm được.

Tác giả có lời muốn

nói:


Giơ tay xin hỏi

một

vấn đề: thiếu nữ

nhỏ

yếu ớt, ngươi làm y phục cho sư phụ nhà ngươi, sao lại vừa vặn đến như vậy?


PS: xin nghỉ thứ năm, buổi tối thứ sáu bắt đầu viết tiếp, 3, 5, 7

sẽ

bổ sung chương mới ~


LPH: ta có việc, phải nghỉ đến hết tuần, tuần sau

sẽ

có chương mới nhá
« Chương TrướcChương Tiếp »