Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 20: Lấy nhu thắng cương!

« Chương TrướcChương Tiếp »
Người Dịch: Emily Ton (@Emily_Ton)

Một nhát kiếm kia mắt thấy nàng không cách nào tránh được, nhưng cố tình ngay lúc mũi kiếm sắp đâm vào ngực, trong nháy mắt thân thể của nàng lùi lại rồi đảo một cái, lợi dụng vòng eo mạnh mẽ vừa xoay người vừa chuyển động, không chỉ tránh đi một kiếm trí mạng kia, chủy thủ trong tay càng là lấy tốc độ tai che không kịp hướng phía nam tử trung niên.

Khi nhìn đến Phượng Cửu có thể dùng eo tránh được một nhát kiếm kia, nam tử trung niên trong lòng cả kinh, mắt lại nhìn thấy sát khí ập vào trước mặt, không kịp lập tức tiếp tục công kích, chỉ có thể nhanh chóng lui về phía sau, nhưng vẫn chậm nửa nhịp.

"Tê!"

Hắn hít hà một hơi, ánh mắt hung ác nham hiểm chằm chằm nhìn thân ảnh phía trước.

Tuy tránh đi chỗ trí mạng, nhưng cánh tay vẫn bị chủy thủ cắt qua khá sâu, thậm chí có thể thấy được xương cốt nơi miệng vết thương. Máu tươi tanh nồng trào ra, nhanh chóng thẩm thấu qua ống tay áo của hắn. Sự đau nhức từ miệng vết thương, làm tay hắn không còn sức lực buông xuống, không tự chủ được run lên.

"Nhị thúc!"

Thiếu nữ kinh hô, bước nhanh chạy tới.

"Gϊếŧ hắn!" Thanh âm của nam tử trung niên âm trầm thét lên, những tên hộ vệ theo tiếng tiến đến, lại bị nam tử trẻ tuổi giơ tay ngăn cản.

"Tên ăn mày này tự tay ta sẽ giải quyết!" Trên người nam tử trẻ tuổi phát ra hơi thở tàn nhẫn và ác độc, mùi hương khát máu như đang tràn ngập trong người, ánh mắt nhìn Phượng Cửu chằm chằm giống như rắn độc.

Nhìn thấy nam tử trung niên đã được thiếu nữ đỡ sang một bên, ánh mắt Phượng Cửu khẽ chuyển qua nam tử kia cả người đang tản ra hơi thở âm ngoan, cằm nhẹ hếch lên, lấy giọng khinh miệt mà nói: "Ngươi không phải là đối thủ của ta."

Mặc dù hơi thở của nam tử này khá ổn định, nhưng so với nam tử trung niên vẫn không cùng một cấp bậc. Ngay cả khi nàng muốn gϊếŧ nam tử trung niên cũng không phải đơn giản chỉ trong vòng mấy chiêu, tuy nhiên với nam tử trẻ tuổi này thì khác, nàng muốn lấy tính mạng của hắn dễ như trở bàn tay.

Trên cây cách đó không xa, nhìn thấy nàng ngạo kiều hất cằm lên lại mang giọng khinh miệt, Lăng Mặc Hàn âm thầm lắc đầu, quả nhiên vẫn là một tiểu hài nữ.

Bất quá, từ khi nhìn thấy nàng cùng nam tử trung niên kia giao thủ, hắn liền biết một mình nàng đối phó với một đám người kia hẳn là không có vấn đề gì, dựa vào năng lực của nàng chỉ cần thận trọng hành sự khi đi sâu vào phía bên trong, hẳn là sẽ không có gì xảy ra ngoài ý muốn.

Nghĩ vậy, hắn liếc mắt nhìn thật sâu mạt thân ảnh kia một cái, đề khí nhảy lên và yên lặng rời đi......

"Không phải là đối thủ của ngươi? Hừ! Vậy ngươi tốt nhất hãy nếm thử sự lợi hại của ta!" Nam tử trẻ tuổi hừ một tiếng, Huyền Lực trên người tăng lên, hơi thở Huyền Lực màu cam lập tức từ trên người hắn tràn ngập tản ra, hai đấm tay nắm chặt, vừa trầm giọng thét lên, vừa nhảy ra vung quyền hướng về Phượng Cửu.

"Di?" Nhìn thấy hơi thở Huyền Lực màu cam, nàng nhướng mày. Kiếm khí của nam tử trung niên vừa rồi tựa hồ lúc bắt đầu cũng tản ra một cổ hơi thở màu cam nhàn nhạt, cũng không nghĩ rằng tu vi Huyền Lực của nam tử này so với của nam tử trung niên cũng không có sai biệt lắm?

"Ngũ Trọng Quyền!"

Phượng Cửu nhìn thấy gió phía sau nắm đấm của hắn, lập tức nhanh chóng lui về phía sau, sau khi né tránh thì nhìn thấy cú đấm của nam tử trẻ tuổi đang đánh gãy một cây đại thụ, trên mặt hiện sự kinh ngạc kín đáo.

Sức mạnh của Huyền Lực kết hợp với quyền pháp thì lực sát thương thật đúng là kinh người. Đối phương lấy quyền tấn công (tấn công bằng nắm đấm), chiêu chiêu vô cùng mạnh mẽ. Nếu nàng lấy cứng chọi cứng tất nhiên là không thể nào thực hiện được, một khi đã như vậy, vậy thì lấy nhu thắng cương đi!

Ánh sáng chợt loé lên trong mắt, trong khi nàng nhanh chóng lui về phía sau thì thu hồi chủy thủ trong tay.

Thiếu nữ sau khi giúp nhị thúc nàng cẩn thận băng bó miệng vết thương, nhìn thấy Phượng Cửu thu hồi lại chủy thủ, không khỏi cười nhạo một tiếng: "Nhị thúc, tiểu khất cái kia bị dọa nên ngu rồi phải không? Cư nhiên thu hồi chuỷ thủ trong tay? Hắn cho rằng tay không thì có thể đánh thắng ca ta hay sao?"

Nam tử trung niên ngược lại nhìn Phượng Cửu một cách thận trọng, ánh mắt nghi ngờ, chỉ cảm thấy trong lòng ẩn ẩn có chút bất an......
« Chương TrướcChương Tiếp »