Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tuyệt Phẩm Thần Y

Chương 29: Mẹ nó!

« Chương TrướcChương Tiếp »
Nghe thấy giọng nói của Lưu Phong, thân hình cao gần hai mét của Đỗ Lâu đột nhiên cứng đờ.

"Đừng nghĩ chạy trốn, vừa rồi cậu thấy tốc độ của tôi nhanh như thế nào rồi đấy, tôi đảm bảo cậu trốn không thoát được đâu." Giọng nói của Lưu Phong lại vang lên.

Ha ha, ha ha!

Đỗ Lâu cười lớn quay người lại, anh ta lúc này cười còn khó coi hơn cả khóc.

"Anh Phong, chào buổi sáng! Thật ra tôi và Tôn Thành Phong không phải cùng một nhóm, tôi chỉ là tới đùa giỡn một chút mà thôi. Nói thật, tôi và Tôn Thành Phong không hề thân nhau." Đỗ Lâu nói với biểu cảm muốn khóc không được.

Mẹ nó!

Tôn Thành Phong đang bị Lưu Phong tóm lấy, lúc này hận không thể tự sát được. Quả nhiên là không sợ kẻ thù giống như thần, mà là sợ đồng đội giống như lợn!

"Ồ! Tôi cũng không nói là cậu thân thiết với Tôn Thành Phong!" Lưu Phong cười nói.

Ợ!

Cơ thể Đỗ Lâu lại cứng đờ, lúc này anh ta mới nhận ra hình như mình đã nói sai.

Thụp!

Lúc này, Lưu Phong buông tay ra, Tôn Thành Phong bị đánh bất tỉnh trực tiếp ngã xuống đất.

Sau đó Lưu Phong đi về phía Đỗ Lâu.

Theo lý mà nói, Đỗ Lâu là một người đàn ông cao gần hai mét, còn Lưu Phong chỉ cao 1,8 mét, đáng ra Đỗ Lâu phải có ưu thế áp bức mới đúng, nhưng bây giờ trong mắt Đỗ Lâu, Lưu Phong giống như một ngọn núi đè lêи đỉиɦ đầu anh ta, khiến anh ta có cảm giác ngột ngạt.

"Anh Phong, hôm nay tôi không dùng bóng để tán gái, tôi cũng không..."

Bốp!

Đỗ Lâu còn chưa nói xong đã bị một cái tát vào mặt cắt ngang.

Adv

Đúng vậy, Lưu Phong không hề có ý định tha cho anh ta, cái tát này cực kỳ vang dội.

Thân hình cao lớn của Đỗ Lâu nghiêng sang trái, phải mất năm sáu bước mới lấy lại được thăng bằng.

"Anh Phong, sao anh lại đánh tôi?" Đỗ Lâu ôm mặt hỏi.

Lưu Phong cười nói: “Tôi đánh cậu còn cần có lý do sao?”

Phụt!

Câu nói này khiến tất cả sinh viên đại học bật cười, sự điên rồ này thực sự là phong cách mà anh Phong nên có!

Bốp!

Sau đó lại là một cái tát nữa vào mặt, khiến Đỗ Lâu loạng choạng, ngã phịch xuống đất.

Sau đó Lưu Phong quay người đá vào mặt, ngực, bụng và lưng của Đỗ Lâu một cách thô bạo.

Ối, ợ...ahhh!

Đỗ Lâu bị đánh đến lăn lộn tại chỗ, ôm đầu la hét, không có chút khả năng phản kháng.

Adv

Lưu Phong vừa đánh vừa nói: "Sau này nếu muốn nhắm vào tôi thì cứ trực tiếp đối mặt đến tìm tôi như một người đàn ông, có lẽ như vậy anh Phong có thể đánh cậu nhẹ hơn một chút, hiểu không?"

"Hiểu rồi, hiểu rồi, tôi hiểu rồi." Đỗ Lâu hét lớn.

"Nếu còn để tôi thấy cậu đi cùng với Tôn Thành Phong, he he! Tôi đảm bảo cậu sẽ bị đánh cho chiều cao giảm xuống đấy, hiểu chưa?" Lưu Phong tiếp tục hỏi.

"Hiểu rồi, hiểu rồi, tôi đảm bảo không dám nữa."

Đỗ Lâu lúc này bị đánh đến phát khóc rồi, một người đàn ông to lớn cao gần hai mét vừa khóc vừa hét lên: "Anh Phong, xin hãy tha cho tôi, nếu sau này tôi còn dám nhắm vào anh lần nữa hoặc đi cùng tên khốn kiếp họ Tôn đó, tôi sẽ không được chết tử tế.”

Lưu Phong cuối cùng cũng dừng chân, sau đó chỉ tay phải về phía xa: "Cút!”

Ây!

Đỗ Lâu nhanh chóng đứng dậy, đôi chân dài sải ra, biến mất trong nháy mắt.

Các sinh viên đang xem đều háo hức đến mức ước gì có thể đổi chỗ cho Lưu Phong và ngầu như vậy. Chỉ có điều thử nghĩ một chút, ngoại trừ anh Phong của Đại học Khoa học và Công nghệ, có bao nhiêu người có thể đánh bại được Chủ tịch câu lạc bộ bóng rổ cao gần hai mét như thế này?

Sau khi đánh bại Đỗ Lâu, ánh mắt của Lưu Phong lại rơi vào Tôn Thành Phong.

Tôn Thành Phong trong lòng lạnh lẽo, bất giác rùng mình.

“Phong, anh Phong, tôi cũng nhận lỗi.” Tôn Thành Phong trong lòng giằng co mấy lần, cuối cùng vẫn cúi đầu.

"Chết tiệt! Tôi có nghe nhầm không? Tôn Thành Phong lại nhận lỗi rồi.”

"Sau này Đại học Khoa học và Công nghệ thực sự chỉ có một anh Phong, thời đại của Tôn Thành Phong qua rồi."

"Anh ta đáng bị như vậy. Ai bảo anh ta cứ gây sự chứ!"

Tất cả sinh viên khoa tiếng Trung lại không thể kiềm chế được cảm xúc của mình, nhiều người bắt đầu bàn tán không ngần ngại.

Tôn Thành Phong ngồi trên mặt đất, mặt sưng tấy như đầu lợn, cúi đầu thật thấp, hai mắt đỏ ngầu như đang chảy máu. Vừa rồi khi Lưu Phong đánh anh ta, anh ta còn có chút không phục, nhưng sau khi nhìn thấy Đỗ Lâu bị đánh, anh ta mới thực sự sợ hãi, có lẽ đây là hiệu quả gϊếŧ gà dọa khỉ chăng?

Lưu Phong cười nói: “Rất tốt, tôi cũng không hy vọng loại người như cậu sẽ biết sai mà sửa, chỉ hy vọng cậu sau này cố gắng để tôi đánh ít đi vài lần, dù sao đánh người cũng mệt lắm.”

Ây ây!

Tôn Thành Phong liên tục gật đầu, bề ngoài thái độ cũng chân thành hơn rất nhiều, chỉ là không biết trong lòng anh ta thực sự nghĩ gì.

"Được rồi, cậu cũng có thể cút đi rồi." Lưu Phong nói.

"Được được, cảm ơn anh … Phong!"

Khi gọi ra hai tiếng anh Phong, khóe mắt Tôn Thành Phong lại ươn ướt, đây tuyệt đối không phải anh ta cảm động, mà là bực bội!

Ngày trước, Tôn Thành Phong của Đại học Khoa học và Công nghệ được mọi người gọi là anh Phong, bây giờ anh ta lại gọi một tân sinh viên năm nhất kém tuổi mình là anh Phong.

Tôn Thành Phong đứng dậy, muốn nhanh chóng thoát khỏi nơi đáng xấu hổ này.

Nhưng……
« Chương TrướcChương Tiếp »