Chương 15: Anh có còn thích em không?

Mưa lớn như trút nước, những cành cây lớn bên ngoài phòng bị gió thổi rung “rào rào”, lá cây héo lung lay sắp rơi, lung lay theo gió chiều gió.

Nước mưa xối xả từ trên đỉnh đầu xuống, thấm qua lớp quần áo ấm áp dày cộp, cả người bị xối ướt đẫm hoàn toàn. Cái lạnh thấu xương gào thét thổi qua khuôn mặt cô, Hạ Sí mặc một chiếc áo khoác dày đứng ở trong màn mưa, bóng dáng trông rất đơn bạc.

Từng giọt mưa rơi xuống dừng lại trên lông mi, Hạ Sí máy móc chớp mắt, một nỗi đau đớn khó tả lan tràn từ ngực, xâm nhập tất cả các giác quan. Rõ ràng là một người sợ lạnh, thế mà bây giờ lại không cảm giác được nhiệt độ.

Khổ sở đến mức sắp chết.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Đây không phải là lần đầu tiên cô trải nghiệm loại cảm giác này, không phải bởi vì đã từng vượt qua hai lần nên đã sinh ra khả năng miễn dịch, mà ngược lại nó dần dần tồi tệ hơn, khiến cô cảm thấy đau đớn muốn chết.

Cô cũng không muốn cái gì hết.

Không cần tương lai cũng không cần ánh hào quang, tùy hứng chạy về đây, sống ở trong một thành phố mà cô không quen thuộc, chỉ vì muốn ở gần anh hơn một chút. Buông bỏ sự kiêu ngạo và lòng tự tôn, thậm chí sau khi biết được anh đã có “bạn gái”, cũng rất đáng khinh, muốn tìm anh ép anh phải đưa ra sự lựa chọn cuối cùng.

Nhưng những thứ này, ngay khi cô nhìn thấy Thời Ngộ và Giang Duyệt Hề cùng nhau đi vào nhà, tất cả đều biến thành trò đùa.

Cô khổ sở, cô đau khổ, nhưng thậm chí cả tư cách để trách móc và tức giận cũng không có. Thậm chí còn không có dũng khí để gọi anh ở lại, chỉ muốn hỏi anh: Rốt cuộc anh, có còn thích cô chút nào hay không?

Cô giống như một con sâu đáng thương, chỉ có thể hèn mọn lẩn trốn ở trong góc tối.

Trời mưa nhiệt độ hạ xuống thấp, Thời Ngộ dẫn cô gái mình thích trở về ngôi nhà ấm áp và tươi sáng của mình, lúc bọn họ hẹn hò ở chung với nhau, sẽ làm cái gì dây?

Anh sẽ mỉm cười với một cô gái khác, sau khi đưa cô ấy về nhà sẽ hâm cho cô ấy một ly sữa bò nóng, sau khi cô ấy uống xong sẽ dịu dàng lau khóe miệng cho cô ấy.

Anh tốt như vậy, nhất định chăm sóc cô gái mình thích rất cẩn thận và tỉ mỉ.

Bọn họ có lẽ, sẽ ôm hôn nhau ở trong căn phòng ấm áp; có lẽ, cậu thiếu niên đã từng rung động vì cô, sẽ ở trên giường ôm một cô gái khác, thân mật gọi tên cô ấy.

Bất luận ở điểm nào, Hạ Sí cũng ddeuf không muốn nhìn thấy, càng không dám đối mặt.

Cô đứng ở trong đêm mưa, nhìn ánh đèn sáng rực rỡ phía trước, hai chân dường như đã mọc rễ, không thể nhổ đi được, cũng không thể bước đi được. Cô không cảm nhận được cái lạnh, không nghe được tiếng mưa rơi ồn ào, chỉ trái tim còn đang đập này, nhắc nhở cô rằng, cô rất khổ sở.

Nghe nói, trái tim đau đớn đến mức cực hạn cũng có thể cướp đi mạng sống.

Cô có như vậy hay không, có chết ngay trong đêm nay không?

*

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Mái hiên có một ngọn đèn sáng lên, một bóng dáng vội vàng chạy về phía cô, Hạ Sí chớp chớp mắt, nước mưa làm mơ tầm mắt cô, giống như vừa thoáng cái, sợi dây đang căng chặt trong đầu kia đột nhiên đứt đoạn.

Cô muốn chạy trốn.

Nhưng chân vừa di chuyển đã mềm nhũn ra, trong nháy mắt thiếu chút nữa té ngã, lại rơi vào một vòng tay ấm áp.

“Tri Tri!”

Trái tim Hạ Sí tim đập rất mạnh, Thời Ngộ gọi cái tên mà cô thích nhất, bởi vì đây là “Hạ Sí” độc nhất vô nhị chỉ thuộc về một mình anh, mỗi lần anh gọi tên mình, Hạ Sí đều có thể nghe thấy trái tim mình nở rộ như những bông hoa.

Nhưng mà hiện tại, cô lại rất sợ hãi.

Sợ hãi mình ngay cả xoay người rời đi cũng không làm được, sợ hãi chính mình sẽ để lại ấn tượng cuối cùng cho Thời Ngộ là một người chật vật đau khổ.

Thời Ngộ không biết chuyện gì đã xảy ra làm cho Hạ Sí biến thành như thế này, anh cảm nhận được cô bất an giãy giụa ở trong lòng mình, Thời Ngộ vô cùng đau lòng.

Một màn này, thật sự giống như anh đã từng chạy khắp những con đường, mới có thể tìm được Hạ Sí.

Đau đớn cay mắt.

Thời Ngộ ôm chặt cô gái, trấn an nói ở bên tai cô, “Anh đưa em về nhà.”

“Đưa em về nhà…… Còn cô ấy thì sao……” Giọng nói Hạ Sí khàn khàn, âm thanh âm phát ra lại bị tiếng mưa rơi lấn át, gần như không thể nghe thấy gì.

Đương nhiên Thời Ngộ không nghe rõ, thấy Hạ Sí không chịu phối hợp đi theo mình, anh dứt khoát ôm ngang người lên, bảo về cô trở lại ngôi nhà ấm áp.

Giang Duyệt Hề đứng ở cửa xem kịch cũng bị dọa cho hoảng sợ, không biết là đã xảy ra chuyện gì, Thời Ngộ thế mà lại ôm người đứng ở ngoài bóng tối vào nhà, “Chị Duyệt Hề, giúp em một chút.”

Không đúng, rõ ràng là một cô gái nhỏ quyến rũ.

Tình huống đặc thù, Giang Duyệt Hề tạm thời giấu đi một đống câu hỏi trong lòng, đi theo phía sau chuẩn bị giúp đỡ.

Nghe được giọng điệu vội vàng của Thời Ngộ, “Phòng tắm tầng hai, làm phiền chị chuẩn bị nước ấm giúp em, cô ấy mắc mưa, cần phải thay quần áo ướt ra ngay lập tức.”

“Được……” Giang Duyệt Hề sảng khoái đồng ý, vừa chạy đến liếc mắt nhìn một cái, liền chạy về phòng, “Không được, phòng tắm nhà em chị cũng không cách sử dụng mà!”

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Phòng tắm trong nhà Thời Ngộ đặt tách biệt với phòng vệ sinh mà cô ấy thường sử dụng, Giang Duyệt Hề chưa đi vào đó, các thiết bị và công tắc đèn bên trong đều không quen thuộc. Nếu cô ấy có thể kiên nhẫn nghiên cứu chắc chắn sẽ biết cách sử dụng, nhưng nhìn thấy Thời Ngộ sốt ruột như vậy, cô ấy cũng không thể trì hoãn thời gian thêm nữa.

“Không sao, em trực tiếp đưa cô ấy sang đó là được rồi.” Thời Ngộ hít sâu một hơi, để cho chính mình bình tĩnh lại.

Hạ Sí dầm mưa, anh lo lắng cho sức khỏe của Hạ Sí, nhưng ngược lại anh cũng không sốt ruột đến mức như vậy, điều anh càng lo lắng hơn chính là nguyên nhân dẫn đến hành vi đứng ở trong màn mưa vừa rồi của Hạ Sí.

Vừa rồi cô đứng ở bên ngoài bị cơn mưa xối đến mức chết lặng, đột nhiên xông vào căn phòng ấm áp, ngược lại Hạ Sí đã khôi phục được cảm giác, lạnh đến mức run rẩy.

Lúc cô bị Thời Ngộ đặt ở trên ghế, đầu óc có hơi choáng váng não căng ra, mở to mắt đánh giá Giang Duyệt Hề.

Hình như, có chỗ nào đó không thích hợp lắm, nhưng hiện tại cô rất bối rối, đầu óc không thể suy nghĩ mọi chuyện một cách rõ ràng. Thời Ngộ làm sao dám trực tiếp đưa bạn gái cũ đến trước mặt bạn gái mới như vậy?

Cô nhíu mày, thấy Giang Duyệt Hề nghe Thời Ngộ sắp xếp đi đến phòng tắm chuẩn bị nước ấm, cô không nhịn được nắm chặt ống tay áo Thời Ngộ, “Không cần anh lo……”

Mỗi khi nhìn thấy Giang Duyệt Hề, cô đều phải khổ sở muốn chết.

Người ta vừa hào phóng vừa vui vẻ, nhưng lại nhạy cảm vừa khó chịu.

Số lần cô từng gặp qua Giang Duyệt Hề không nhiều lắm, nhưng lại nhớ kỹ điều đó trong suốt 5 năm. Bởi vì trên khuôn mặt Giang Duyệt Hề luôn tràn ra sự hạnh phúc và nụ cười tươi tắn, đây là thứ mà bất luận cô có làm như thế nào cũng không thể so sánh được!

“Em phải về nhà.” Trong lòng nổi lên cảm giác chua xót, Hạ Sí quay mặt đi, giãy giụa muốn đứng dậy từ ghế trên.

Thời Ngộ rũ mắt, chú ý đến bàn tay đang nắm chặt ống tay áo mình cho đến khi trở nên trắng bệch kia. Ngoài miệng nói phải rời đi, nhưng trên thực tế lại sợ hãi hơn bất kỳ ai khác.

Tình trạng hiện giờ của Hạ Sí không ổn, đương nhiên chắc chắn anh sẽ không để cho cô tự mình trở về.

Trong khoảng thời gian ngắn Hạ Sí làm ầm ĩ này, Giang Duyệt Hề lại chạy về, nói không biết cách sử dụng phòng tắm như thế nào.

Ngay sau đó, Thời Ngộ trực tiếp ôm cô đi vào phòng tắm.

Hạ Sí đã từng sống ở đây, tuy rằng chỉ trong thời gian ngắn không dài, nhưng mỗi một nơi trong nhà cô đều quen thuộc, bởi vì 5 năm trôi qua, ngoại trừ đồ nội thất cũ được thay mới, bố cục bày trí dường như không có bất kỳ thay đổi gì.

Hạ Sí muốn thay quần áo và ngâm mình trong bồn tắm đầy nước ấm, Thời Ngộ không tiện ở lại, nhưng anh lại không xác định được tình trạng tâm lý hiện tại của Hạ Sí, cũng không dám dễ dàng cách xa cô.

“Anh sẽ nhờ người ở lại trong này trông em một lúc, có được không? Chính là chị gái vừa rồi, chị ấy người rất tốt, nếu em cần giúp đỡ chuyện gì, có thể nói với chị ấy.”

Bên ngoài bồn tắm có một lớp kính mờ ngăn cách, ấn công tắc thì sẽ không thể nhìn thấy được cảnh tượng ở bên trong, Giang Duyệt Hề là con gái, nhưng trước mắt đây là sự lựa chọn tốt nhất. Nhưng anh không chắc chắn rằng Hạ Sí có bài xích người lạ hay không, trước tiên phải hỏi ý kiến của cô.

Ngoài dự đoán, sau khi Hạ Sí trầm mặc một lúc lâu, cũng đồng ý.

Thời Ngộ thở phào nhẹ nhõm.

Khi anh vừa xoay người lại chuẩn bị rời đi, áo khoác lại bị một bàn tay nhỏ trắng nõn nắm chặt lấy. Anh quay đầu lại, nghe được Hạ Sí quan tâm dặn dò, “Anh cũng phải, thay quần áo đi.”

Vừa rồi lúc Thời Ngộ ôm cô về nhà, cũng bị mắc mưa.

“Được, anh biết rồi.” Thời Ngộ khó được lộ ra nụ cười, anh biết Tri Tri của anh cũng học được cách quan tâm người khác.

Hạ Sí ngồi ở trong bồn tắm, nghe được tiếng cửa phòng tắm mở ra rồi đóng lại, còn giọng nói của con gái cách lớp kính mờ truyền đến, “Tri Tri, phải không?”

“Tôi tên là Hạ Sí.” Giọng nói của cô hơi khàn khàn, nhưng có thể nghe thấy rất rõ ràng.

Cái tên đó chỉ có một mình Thời Ngộ mới có thể gọi, cô không thích nghe được từ trong miệng người khác, càng không hy vọng nghe được từ trong miệng “tình địch”.

Cô đồng ý với đề nghị của Thời Ngộ, là bởi vì cô có tâm tư riêng. Cô muốn gặp Giang Duyệt Hề, nhưng khi thật sự cách Giang Duyệt Hề một bức tường, lại không biết nên bắt đầu hỏi từ đâu.

Hạ Sí còn đang đắm chìm ở trong cảm xúc bi thương phức tạp, chỉ có giọng nói của Giang Duyệt Hề vẫn vang lên trong trẻo như bình thường, “Xin chào Hạ Sí, có thể gọi em là Hạ Hạ không?”

Giang Duyệt Hề biết tên cô, chỉ là ngày thường nghe Thời Ngộ theo thói quen gọi là Tri Tri, cư nhiên đó là cái tên chỉ để cho người yêu gọi, chậc chậc chậc.

Trong não cô lại não bổ ra một vở kịch lớn.

Hạ Sí trầm mặc vài giây, đáp: “Có thể.”

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Đối phương nhận được câu trả lời khẳng định, Giang Duyệt Hề rất vui vẻ, bắt đầu tự giới thiệu bản thân, “Chị tên là Giang Duyệt Hề, em cũng có thể gọi là chị giống như A Ngộ.”

“Chị……gái?” Đôi môi Hạ Sí khẽ mở ra, trên mặt tràn đầy nghi hoặc.

Không phải là bạn gái sao?

“Ôi! Thật là dễ nghe!”

Giọng nói khàn khàn, giữa hai chữ còn bị ngắt quãng, thật sự không tính là dễ nghe.

Nhưng Giang Duyệt Hề chỉ cảm thấy dễ nghe, cô ấy đã đoán ra Hạ Sí chính là một cô gái nhỏ mảnh mai mềm mại đáng thương, nũng nịu cần phải có người yêu chăm sóc, khó trách Thời Ngộ lại lo lắng như vậy, ngay cả tắm cũng phải nhờ cô ấy đến trông coi.

Giang Duyệt Hề cũng không biết Hạ Sí đã hiểu lầm mối quan hệ giữa cô ấy và Thời Ngộ, cô ấy chỉ hiểu được, vừa rồi ở bên ngoài Thời Ngộ đã giải dặn dò cô ấy, cố gắng nói chuyện cùng Hạ Sí, nghe ra một chút cảm xúc của cô, không thể để cô một mình trong im lặng quá lâu.

Tuy rằng không phải hiểu quá rõ ràng nguyên nhân trong đó, nhưng nhìn thấy Thời Ngộ lo lắng như vậy, cô ấy chỉ có thể làm theo trước.

Dù sao thì em trai của mình cũng đã đợi bạn gái 5 năm rồi, cũng không thể người ta bị dọa chạy mất.

Giang Duyệt Hề không hiểu Hạ Sí, có một vài lời muốn nói muốn hỏi nhưng lại cảm thấy thời cơ không đúng. Trung hợp ngay lúc này, tiếng chuông đồng hồ báo thức của điện thoại di động vang lên, nhắc nhở cô ấy ngay bây giờ phải xuất phát đến sân bay đón Lê Ngôn Chi.

Thời Ngộ đang đứng ở bên ngoài cũng nghe thấy tiếng chuông, nhẹ nhàng gõ cửa. Giang Duyệt Hề đứng dậy mở cửa ra, thấy Thời Ngộ đứng ở ngoài cửa.

“Chị Duyệt Hề, xin lỗi hôm nay không thể ra sân bay đón cùng chị được, chị mang túi đựng tài liệu trên bàn đi đi, công việc tiếp theo em sẽ liên lạc với Lê Ngôn Chi thảo luận lại sau.”

“Được, thời gian cũng không cũng không còn nhiều nữa, chị đi trước, đây không quấy rầy hai người nữa.”

Hai người vui vẻ tạm biệt nhau.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Đối với bọn họ mà nói, mỗi người đều có người mình để ý, luôn thiên vị yêu người của mình mặc kệ ai có gì. Thời Ngộ bởi vì sự xuất hiện của Hạ Sí mà thay đổi kế hoạch, Giang Duyệt Hề tuy rằng cũng rất tò mò về Hạ Sí, nhưng cũng sẽ không bởi vì vậy mà bỏ qua cuộc hẹn với bạn trai mình.

Trong phòng tắm.

Hạ Sí vùi mình vào trong bồn tắm, tùy ý để cho hơi nóng bốc lên thấm qua làn da, xua tan đi hơi lạnh trong cơ thể từng chút từng chút một.

Cô không hiểu.

Chính mình hình như, thật sự hiểu lầm cái gì đó rồi?

Vậy hai chiếc đồng hồ giống nhau như đυ.c kia thật sự cũng không phải là đồng hồ tình nhân, mà là chị em đeo cùng kiểu? Bởi vì đó là chị gái nói đùa, cho nên Thời Ngộ mới không có phản bác lại?

Đây mới là sự thật sao?

“Tri Tri, nói chuyện với anh.”

Ngoài cửa truyền đến giọng nói của Thời Ngộ.

“Nói…… Cái gì?”

Cô thiếu chút nữa là cắn vào đầu lưỡi của mình.

Nhận được câu trả lời của Hạ Sí, Thời Ngộ thở phào nhẹ nhõm, “Anh sẽ đi nấu cho em một chén canh gừng, trong khoảng thời gian này để cho em tắm nước ấm trong bồn, đợi lát nữa anh lại đến đây gọi em, thì phải đi ra, biết không?”

“Ừm.”

“Trả lời nghiêm túc nào!” Anh nhất định làm cho Hạ Sí trả lời một cách rõ ràng, chứ không phải là thuận miệng ứng phó.

Lúc này Hạ Sí đặc biệt ngoan ngoãn, không nháo cũng không làm gì, nghe theo ý tứ của anh đáp: “Em biết rồi.”



Không lâu sau, Hạ Sí quấn một chiếc áo choàng tắm dài đi ra ngoài, Thời Ngộ lại đưa cho cô một bộ đồ ngủ nữ để thay.

Bảo cô làm cái gì thì làm cái đó, quả thật ngoan ngoãn đến kỳ lạ. Nhưng khi cô cư xử khác thường như thế này, ngược lại Thời Ngộ càng lo lắng về chuyện đã xảy ra hơn.

Múc một chén canh gừng để một bên cho nguội bớt, nhìn thấy mái tóc đen dài vẫn đang xõa ra sau lưng Hạ Sí còn đang ướt dầm dề, bất đắc dĩ thở dài. Cũng không phải là ngại phiền toái, chỉ là anh, càng thêm cảm thấy Hạ Sí căn bản sẽ không thể tự chăm sóc chính mình.

Thời Ngộ lấy khăn lông ra khô cho tóc và lót ở sau lưng cô, lấy máy sấy điều chỉnh nhiệt độ rồi lại đưa cho cô.

Hạ Sí nghiêng đầu, không chịu nhận lấy, đôi môi nhỏ nhắn mím lại sau một lúc nói, “Anh sấy giúp em.”

Người nọ cũng không phản bác hay chần chừ gì, động tác quen thuộc vén mái tóc dài lên, trước tiên dùng lòng bàn tay thử nhiệt độ rồi mới bắt đầu sấy tóc. Âm thanh ong ong hơi ồn, nhưng vẫn có thể chấp nhận được, còn có thể nghe rõ tiếng nói chuyện.

Cô kéo một sợi tóc dài chưa khô tóc quấn quanh ngón tay, “A ngộ, tóc của em đã dài rồi.”

Động tác của Thời Ngộ hơi dừng lại, sau đó khen cô: “Rất xinh đẹp.”

Lời khen ngợi cô cũng giống như lúc trước.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

*Dòng hồi ức*

Phần lớn con gái đều yêu cái đẹp, Hạ Sí cũng không phải là ngoại lệ.

Từ nhỏ cô đã thích mái tóc dài của mình, lúc đó sẽ để cho bố mẹ giúp cô buộc tóc thành tóc đuôi ngựa xinh đẹp, sau đó cô lớn lên, nhưng lại tự tay cắt đi mái tóc của mình.

Bởi vì cô không thể giữ nó được nữa.

Buộc đuôi ngựa khi đánh nhau, sẽ bị người kéo tóc, rất đau. Vì để giảm bớt điểm yếu của mình, cô bất đắc dĩ phải cắt đi mái tóc dài yêu quý của mình, cho đến khi có thể dùng bản lĩnh của mình hù dọa lại những người đã từng bắt nạt cô, cô lại bắt đầu đội tóc giả.

Vẫn luôn không dám để tóc dài lại lần nữa, bởi vì khi bị kẻ địch túm được bím tóc, cô có khả năng sẽ thua.

Mãi cho đến sau nay khi yêu đương với Thời Ngộ, khi Hạ Sí có ý định cắt đi mái tóc dài của mình, thì lại bị Thời Ngộ ngăn cảm, “Không cần cắt, mái tóc dài của Tri Tri rất xinh đẹp.”

Rất nhiều người khen luôn mặt cô xinh đẹp, nhưng lại không có ai từng nói cô để tóc dài sẽ rất xinh đẹp. Thật ra lúc ấy cô cũng đã rung động, nhưng cũng chỉ có thể trả lời: “Để tóc dài sẽ rất rắc rối.”

Hạ Sí không trực tiếp nói cho anh biết, để tóc dài sẽ không tiện cho chuyện đánh nhau. Tuy rằng cô không bao giờ chủ động đi gây chuyện, nhưng cũng không có nghĩa là mọi chuyện sẽ không tự mình tìm đến cô.

Cô cũng đã từng là một học sinh giỏi và ngoan ngoãn trong mắt thầy cô, lại bởi vì sự “ngoan” của bản thân mà nó lại trở thành đối tượng công kích của một số người có lòng dạ độc ác. Không có người nào đứng ra bảo vệ cô, cô chỉ có thể đem tự làm cho chính mình trở nên mạnh mẽ hơn.

Cô không cam lòng trở thành một cô nhóc đáng thương bị người khác bắt nạt, cô thà rằng làm “người bắt nạt” còn hơn! Chẳng sợ bị mang tiếng xấu cũng không sao, cô chỉ không muốn lại phải trải qua quãng thời gian cấp 2 bị bạn cùng lớp tạt nước, uy hϊếp, đóng cửa nhốt phòng học…… Đúng là thảm cảnh.

Cho nên sau khi lên cấp 3, cô vẫn luôn ăn mặc những bộ quần áo rộng thùng thình, không dám để tóc dài.

Cô nói, để tóc dài rất rắc rối.

Thời Ngộ cố tình truy hỏi: “Rắc rối chỗ nào?”

“Lúc gội đầu, phí nước phí dầu gội đầu phí thời gian, hơn nữa rất khó làm.” Cô thuận miệng bịa ra một vài lý do.

Ánh mắt Thời Ngộ xẹt qua trên khuôn mặt cô, không bỏ qua một chút cảm xúc nào. Nếu Hạ Sí ngại rắc rối vì chuyện này, thì sẽ không đi mua nhiều tóc giả khó xử lý như vậy, rõ ràng cô vẫn còn thích tóc dài như khi còn nhỏ.

Bởi vậy, Thời Ngộ đã đưa ra một lời hứa với cô, “Nếu chỉ có những điều như em nói, anh đều có thể làm giúp em được.”

“Sao có thể!” Hạ Sí hoàn toàn không tin.

Con gái gội đầu, hai ba lần một tuần, ngoại trừ bỏ tiền cho thợ cắt tóc làm, thì còn có ai có thể làm những việc này thay cho người khác! Một lần hai lần có lẽ sẽ có thể làm được, nhưng để tóc dài lại, vậy nhất định sẽ càng có nhiều rắc rối hơn.

“Tri Tri không tin sao? Chúng ta có thể thử xem.” Thời Ngộ cố ý dùng cách khích tướng.

Hạ Sí thật sự không đi cắt tóc nữa, cô vẫn luôn chờ đợi, chờ đến khi Thời Ngộ thấy chuyện giúp cô gội đầu rồi lại sấy tóc rất phiền phức, vậy cô liền có thể mượn cơ hội này để phản bác lại anh.

Nhưng cô đã đợi rất lâu, Thời Ngộ cũng chưa từng nói ra một câu phiền phức hay gì. Chỉ cần khi cô gội đầu, Thời Ngộ có ở bên cạnh, nhất định sẽ giúp cô làm xong những chuyện vặt vãnh này.

Hạ Sí bị sự kiên nhẫn kinh người của anh thuyết phục, hứa hẹn tạm thời mình sẽ không đi cắt tóc. Thật trong lòng cô, cũng không muốn cắt.



Sinh nhật của cô là vào mùa hè, Thời Ngộ dựa theo thời tiết tặng cho cô một chiếc váy ngắn qua đầu gối rất đẹp.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên khi vừa mở chiếc hộp ra cô đã biết, chiếc váy này hoàn toàn phù hợp thẩm mỹ của mình. Nhưng suy nghĩ của con gái luôn rất thần kỳ, cô chưa bao giờ mặc váy, vì sao Thời Ngộ lại muốn mua nó cho cô? Chẳng lẽ đều là dựa vào suy nghĩ của anh để mua quà tặng cho mình sao?

“Anh không biết từ trước đến nay em đều không mặc váy sao?” Cô cố ý đưa ra vấn đề khó xử cho Thời Ngộ.

Nhưng người nọ lại giống như không hiểu, nhấc chiếc váy ngắn khoa tay múa chân ở trước người cô, vẻ mặt rất chân thành khen cô, “Tri Tri mặc váy cũng thật xinh đẹp.”

Hạ Sí lập tức cười thành tiếng, nóng lòng ôm lấy chiếc váy đi vào trong phòng thay.

Thời Ngộ không chỉ tặng cho cô một chiếc váy vô cùng xinh đẹp, mà còn có thêm một chiếc kẹp tóc ngọc trai, cô đội lên một bộ tóc giả phù hợp, đứng ở trước gương xoay hai vòng.

Nếu như cô có thể vô ưu vô lo làm chuyện mình thích, vật thì giờ phút này người trong gương, chính là bộ dáng mà cô muốn biến thành nhất.

Thời Ngộ đã âm thầm giúp từ từ tìm về tất cả những thứ mà cô đã đánh mất.

Cô không cần lo lắng về chuyện mặc váy, để tóc dài không tiện cho chuyện đánh nhau, bởi vì có một người, vẫn luôn bảo vệ cô trong suốt thời gian qua.

*Kết thúc dòng hồi ức*

*

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Sấy tóc đã khô được một nửa và không còn nhỏ nước nữa, Thời Ngộ tạm thời tắt máy sấy tóc đi, nhắc nhở cô đi uống canh gừng.

Hạ Sí cầm chén canh gừng chén đều đang suy nghĩ, người đàn ông dịu dàng này, có thể đánh bại hết tất cả.

Những suy đoán vừa rồi cô khi đứng ở bên ngoài căn nhà này đều là tự mình trải qua, vừa nghĩ đến sẽ có cô gái khác hoàn toàn thay thế cô nhận được sự che chở dịu dàng của Thời Ngộ, cô liền ghen tị đến phát cuồng.

Nhưng Giang Duyệt Hề nói, cô ấy là chị gái của Thời Ngộ, không phải là bạn gái.

Hơn nữa, bọn họ đã quen biết nhau như vậy nhiều năm, nhưng Giang Duyệt Hề cũng chưa từng dùng phòng tắm trong nhà, điều này đã đủ để chứng minh, quan hệ của bọn họ thân thiết, nhưng trong hành vi vẫn luôn duy trì khoảng cách.

Tâm tình quanh co phập phồng cảm giác như đi trên tàu lượn siêu tốc, bay lên chỗ cao nhất mạo hiểm kí©h thí©ɧ, lúc rơi xuống cô thấp lại cho cô cơ hội hòa hoãn bình ổn, cứ như thế lặp đi lặp lại, giày vò làm chi trong lòng Hạ Sí không được yên ổn.

Lúc Thời Ngộ sấy tóc cho cô có đυ.ng vào khuôn mặt cô, không còn lạnh lẽo như trước nữa, chậm rãi khôi phục ở trong ngôi nhà ấm áp này.

Chờ đợi đến khi tất cả mọi thứ đều trở nên bình tĩnh, cuối cùng Thời Ngộ cũng mở miệng hỏi, “Hôm nay đã xảy ra chuyện gì?”

“……” Hạ Sí cúi đầu, ngón tay quấn lấy mái tóc dài của mình, ngậm miệng không nói gì.

“Đã đứng ở bên ngoài bao lâu rồi?” Thời Ngộ đổi cách thức hỏi khác.

“Em không nhớ rõ.” Cô không cố ý ghi lại thời gian, khi đó chỉ cảm thấy, trong lòng đều đã khổ sở muốn chết, dầm mưa thì có tính là gì, dù như thế nào cũng không sao cả.

“Vì sao lại lấy sức khỏe của mình ra đùa giỡn như vậy, nếu em muốn đến tìm anh, cứ trực tiếp đi vào là được.” Thời Ngộ rất ít khi nổi giận, bởi vì có rất ít chuyện có thể ảnh hưởng đến tâm trạng của anh, nhưng hiện tại rõ ràng là anh không vui.

Rõ ràng là anh đã nói với Hạ Sí mật khẩu nhà mình.

“Em cho rằng, anh đã có bạn gái rồi.” Cô nhỏ giọng nói thầm, giọng nói nhẹ đến không thể nhẹ hơn được nữa.

Thời Ngộ không nghe rõ.

Truy hỏi nói: “Cái gì?”

Hạ Sí ngẩng đầu, hai tròng mắt đen nhánh nhìn chằm chằm anh, thẳng thắn hỏi: “Khi nào thì anh sẽ tìm bạn gái mới?”

Thời Ngộ hơi ngẩn ra, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua mái tóc đen mềm mại bồng bềnh trên đỉnh đầu cô, trấn an nói: “Đừng suy nghĩ lung tung.”

Khóe miệng không thể khống chế cong lên, khuôn mặt cô gái chậm rãi khôi phục lại vẻ hồng hào, “Đó chính là không có ý định sao?”

“Ừm.” Anh ngay lập tức đưa ra câu trả lời khẳng định.

“Vậy……” Em có thể không?

Thiếu chút nữa là cô đã không nhịn được thổ lộ lời nói trong lòng mình.

Thời Ngộ cũng không phải là tên ngốc, cô hỏi nhiều về đề tài nhạy cảm như vậy, ai không biết là cô đang ghen. Thời Ngộ sẽ lo lắng chăm sóc cho cô, nhưng lại cố ý tránh đi chuyện gì đó, cô muốn hỏi, nhưng lại không dám hỏi thẳng ra.

Chỉ có thể hỏi anh từng chút từng chút một.



Nội tâm Hạ Sí xoay mười tám vòng, Thời Ngộ cũng nghĩ thông suốt được một vài chuyện.

Cô đứng ở bên ngoài gặp mưa không chịu đi vào, là bởi vì hiểu lầm mình đã có bạn gái? Là bởi vì nhìn thấy Giang Duyệt Hề?

Còn có cuộc gọi điện thoại buổi chiều kia, Hạ Sí cúp máy rất kiên quyết, anh chỉ cho rằng là chính mình từ chối làm cho cô có chút không vui, vốn dĩ để muộn một chút nữa sẽ đi qua xem cô.

“Buổi chiều lúc gọi điện thoại, em đang ở đâu?” Đột nhiên anh hỏi như vậy.

Hạ Sí hơi giật mình, “Thì, ở nhà.”

Thời Ngộ không lên tiếng, cứ như vậy yên lặng nhìn chằm chằm cô. Rất nhanh, Hạ Sí liền tước vũ khí đầu hàng, “Lúc gọi điện thoại, ở bệnh viện.”

Điều này rất có lý.

Nhất định là đã nghe thấy được những lời Giang Duyệt Hề cố ý nói cho y tá Chu nghe, sinh ra hoài nghi nên sau gọi điện thoại thử anh, dẫn đến hết thảy phát sinh phía sau, ở trong mắt Hạ Sí toàn bộ đều biến thành một cặp tình nhân đang hẹn hò.

Mặc dù anh tức giận vì hành động của Hạ Sí, nhưng vẫn sẽ giải thích rõ ràng với cô, “Giang Duyệt Hề đã có bạn trai rồi, vừa rồi chính là chị ấy chạy đến sân bay để đón bạn trai, đã hiểu chưa?”

Hạ Sí gật đầu thật mạnh, “Đã hiểu!”

Giang Duyệt Hề không phải là tình địch của cô, hiện tại Thời Ngộ tạm thời sẽ không tìm bạn gái mới, hiểu rồi.

Lúc này còn đang khoe mẽ, thật là vừa tức giận vừa buồn cười, Thời Ngộ lại bưng canh gừng chén lên, giống như lơ đãng hỏi lại: “Có phải cũng chưa ăn cơm tối không?”

Quả nhiên, Hạ Sí sờ bụng, tủi thân nói: “Đói bụng rồi.”

Người này thật là thông minh đáng đáng, từng câu từng câu một, một vòng rồi lại một vòng, khai quật ra tất cả bí mật của cô. Cũng chính bởi vì như thế, cô mới tin tưởng Thời Ngộ hiểu rõ tâm ý của cô, lại không muốn càng tiến thêm một bước nữa.



Đã hơi muộn rồi, lo lắng Hạ Sí đã đói bụng quá lâu, vì để tiết kiệm thời gian, Thời Ngộ định nấu một tô mì.

Nhân lúc này, Hạ Sí đứng ở ban công gọi điện thoại cho Bạch Phỉ giải thích tình trạng của mình, để cho cô ấy không cần lo lắng nữa.

“Vậy cậu cố gắng theo đuổi đi.” Bạch Phỉ đã khôi phục lại trạng thái ăn dưa (*).

(*) Ăn dưa: Dưa ở đây không phải là “dưa hấu dưa lê dưa leo” đâu nhé. “Dưa” theo thuật ngữ CBIZ là chỉ những tin đồn (rumor). Nếu tin đồn có độ tin cậy thấp hoặc không trở thành sự thật thì gọi là dưa xanh hoặc dưa bở, ngược lại thì gọi là dưa ngọt. (bloganchoi)

Hạ Sí mím môi mỉm cười, “Không phải lúc trước cậu không cho tớ theo đuổi nữa sao?”

“Có thể giống nhau sao? Lúc trước cậu cứ như vậy khẳng định Thời Ngộ đã có bạn gái, đương nhiên tớ sẽ không ủng hộ cậu tiếp tục theo đuổi nữa rồi.” Người rơi vào thế yếu vốn dễ bị tổn thương, đương nhiên sẽ không thể xúi giục bạn bè của mình đi về phía lưỡi đao. Nhưng nếu như tất cả mọi thứ đều chỉ là hiểu lầm, thì mọi thứ sẽ có thể xoay chuyển được.

Huống hồ, ngay cả khi xảy ra hiểu lầm, Hạ Sí cũng không bỏ xuống được. Hiểu lầm được giải trừ, cô có thể buông Thời Ngộ ra mới là lạ đó!



Thời Ngộ bưng một tô mì cà chua trứng lên, rắc hành lá lên trên mặt, màu sắc của một vài loại nguyên liệu nấu ăn trộn lẫn với nhau, mì sợi bình thường ở trong tay anh trở nên khác biệt.

Một tay Hạ Sí cầm đôi đũa một tay cầm cái thìa, dưới cái nhìn chăm chú của Thời Ngộ, dùng đôi đũa gắp mì sợi lên bỏ vào thìa sứ, thổi vài hơi thở. Lúc cô ăn mì, luôn thích làm như vậy, thói quen nhiều năm vẫn chưa thay đổi.

Thật sự đói bụng, Hạ Sí ăn liên tiếp mấy miếng, dạ dày trở nên ấm áp.

Mà Thời Ngộ, cứ ngồi ở bên cạnh như vậy.

Chuẩn bị đưa một thìa mì nữa vào miệng, Hạ Sí như thế nào cũng đều cảm thấy có gì đó không thích hợp, quay đầu lại nhìn về phía anh, mở miệng nói: “A Ngộ, anh đừng tức giận nữa.”

“Anh có tức giận sao?” Một tay anh chống cằm, trên khuôn mặt hiện lên ý cười nhàn nhạt, nhưng lại không chạm vào đáy mắt.

Hạ Sí chột dạ dời tầm mắt về.

Rõ ràng là có!

Tức giận vì cô dầm mưa, cô biết.

Nhưng mọi chuyện cũng đã xảy ra, không có cách nào thay đổi được, huống hồ cho dù thời gian có quay lại thêm lần nữa, dưới tình huống cô vẫn không biết được sự thật, thì cô vẫn là sẽ làm như vậy mà thôi.

Không phải là cố ý giày vò chính mình, chỉ thật sự cảm thấy, dù có như thế nào cũng không sao cả.

Nhưng mà, nghĩ tới nghĩ lui thì vẫn là lỗi của mình, Hạ Sí có gan dám nhận sai, còn muốn lấy lòng anh, dùng cái thìa múc một miếng trứng gà nhỏ đưa tới trước mặt anh, “Sau này em sẽ không như vậy nữa.”

“Tự mình ăn đi.” Thời Ngộ quay mặt đi.

“Ồ.” Vẫn còn tức giận.

Hạ Sí thu tay về, cũng không vì bị từ chối mà cảm thấy xấu hổ, tự mình ngoan ngoãn ăn hết sạch một tô mì, Thời Ngộ lại im lặng dọn đồ đạc.

*

Dọn dẹp xong phòng bếp, Hạ Sí nhìn thấy Thời Ngộ lấy ô che mưa ra, hình như là muốn đi ra ngoài.

Lúc này lại ra ngoài, còn không phải là muốn đưa cô về nhà sao?

Hạ Sí tự mình lắc đầu, hạ quyết tâm muốn ở lại đây, bước từng bước nhỏ chạy đến bên cạnh Thời Ngộ, ôm lấy cánh tay của anh không buông.

“Em có thể ở lại đây không?” Cô hỏi.

“……” Thời Ngộ im lặng không lên tiếng.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Thấy anh không trả lời, Hạ Sí vẫn không ngừng cố gắng, ôm cánh tay nhẹ nhàng lắc lắc, “Bên ngoài trời mưa rất lớn, vừa rồi còn nghe thấy tiếng sấm màu đông, thật đáng sợ.”

Từ nhỏ Hạ Sí đã rất nghịch ngợm, ngay cả làm nũng cũng là sau mới học được, giọng điệu của cô rất cứng rắn, nói dối rất không tự nhiên, nhưng hết lần này tới lần khác có người sẽ nuông chiều cô.

Thời Ngộ không vạch trần cô, cô nói chuyện tiếng sấm kia, đã là chuyện của một tiếng trước, hiện tại bên ngoài tiếng mưa đã nhỏ hơn, có lẽ là không lâu nữa trời sẽ tạnh.

Anh lấy ô che mưa ra, chỉ nói: “Anh đi đón Pho Mát về.”

“Được!” Hạ Sí trả lời rất dứt khoát, cũng không nói muốn đi cùng anh.

Chỉ cần cô không rời đi, Thời Ngộ sẽ luôn trở về.

Thời Ngộ bung dù đi ra ngoài, đi ngang qua dưới ánh đèn đường, trước mắt hiện lên hình ảnh Hạ Sí đứng dưới màn màn mưa trong đêm, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy đau đớn.

Sau khi dừng lại được một lúc, anh lại nhìn thẳng về phía trước.

Mỗi ngày Hạ Sí đều sẽ chuẩn bị cũng đủ đồ ăn và nước cho Pho Mát, cát mèo cũng được thay rất chăm chỉ, Pho Mát được chăm sóc rất tốt. Hạ Sí chưa từng nuôi mèo, nhưng cô lại dốc hết tâm tư để chăm sóc Pho Mát.

Nhìn thấy chủ nhân, Pho Mát kêu hai tiếng “meo meo”, có chút hưng phấn.

Thời Ngộ dùng ngón tay nhẹ nhàng chạm lỗ tai đầy lông của Pho Mát, “Mày ngược lại rất thích thú nhỉ.”

Pho Mát đi theo chủ nhân về nhà.

Trong căn nhà ấm áp, Thời Ngộ cởϊ áσ khoác, sau khi tắm gội xong, chỉ ăn mặc một bộ quần áo ngủ rộng thùng thình.

Đi ra nhìn thấy Hạ Sí còn đang chơi cùng mèo, Thời Ngộ gọi tên cô, “Em đi rửa tay rồi nghỉ ngơi đi.”

Thật ra trước kia lúc ở chung, Thời Ngộ đều chăm sóc cô, anh luôn dùng những từ ngữ ôn nhu để ra lệnh làm cho người khác không có cách nào nói ra lời từ chối được, chẳng qua đêm nay càng rõ ràng hơn một chút.

Vẫn còn tức giận?

Buông Pho Mát ra, Hạ Sí trộm liếc mắt nhìn anh một cái, rồi đi vào phòng vệ sinh, rửa sạch sẽ.

Chờ cô đi ra ngoài, Thời Ngộ dẫn cô vào phòng dành cho khách lần trước.

Phòng dành cho khách……

Ôi, thật khổ sở.

Đây không phải lần đầu tiên Hạ Sí đến đây, gần như không có yêu cầu gì cần phải dặn dò. Nhưng thật ra cô vẫn luôn lo lắng về Thời Ngộ, xem anh có còn tức giận hay không.

“A Ngộ, anh đừng tức giận nữa, em bảo đảm về sau sẽ không bao giờ giày vờ sức khỏe của mình như vậy nữa.” Trước khi nghỉ ngơi, cô vẫn luôn nghĩ đến phải giải quyết cảm xúc của Thời Ngộ.

“Anh không tức giận.” Giọng điệu của anh rất bình tĩnh.

Hạ Sí nhón mũi chân lên hơi nghiêng về phía trước một chút, ngón tay gần như đặt sát khóe mắt anh, nhìn chằm chằm anh nói: “Em nhìn ra được.”

Bị đôi mắt quen thuộc kia nhìn chăm chú như thế, Thời Ngộ không những không tránh đi, mà ngược lại còn tiến lên phía trước một bước, hai bước. Mũi chân của hai người chạm vào nhau.

Gót chân Hạ Sí mềm nhũn, đá vào góc giường, cả người ngã xuống phía sau, Thời Ngộ cũng bị kéo theo nghiêng người về phía trươcs, ngã ở trên người cô, mặt dây chuyền giấu ở trong quần áo lội ra từ cổ áo, lung lay ở trên cổ.

Tay chân Hạ Sí luống cuống bỗng nhiên trợn to mắt, không giãy giụa nữa.

Trạng thái này thật sự quá bất ngờ, Thời Ngộ kịp phản ứng lại, vội vàng buông tay cô ra, xoay người đưa lưng về phía cô, lại giấu mặt dây chuyền vào trong quần áo lần nữa.

Nhưng mà Hạ Sí đã nhìn thấy rồi, lại rất rõ ràng.

Đó là, mặt dây chuyền cô đưa cho Thời Ngộ.

Chưa bao giờ nghĩ tới, anh vẫn luôn đeo nó ở trước người, bây giờ còn chưa tháo xuống.

“Nghỉ ngơi sớm một chút.” Thời Ngộ vội vàng ném lại một câu, ngay lập tức rời khỏi phòng.

Hạ Sí trừng mắt.

Nếu hiện tại mà cô thả Thời Ngộ đi thì cô chính là một tên ngốc!

Tay Thời Ngộ vừa nắm lấy tay nắm cửa thì đã bị Hạ Sí ngăn lại, cô dùng hai tay mình chặn ở cửa, rõ ràng là tỏ ý không nhường đường.

Thời Ngộ bắt lấy cổ tay của cô.

“Tri Tri, buông tay.”

“Em không muốn!” Hạ Sí dựa lưng vào cạnh cửa, bất luận như thế nào cũng không chịu buông ra, “Anh trả lời em một vấn đề, em sẽ để cho anh đi.”

“Đừng làm loạn nữa.” Giọng nói của anh rất trầm.

“Em không có làm loạn, em đều nghẹn muốn chết rồi!” Cuối cùng Hạ Sí cũng không thể nhịn được nữa, nước mắt tràn mi chảy ra, “Mỗi lần anh đối xử rất tốt với em, em đều đặc biệt đặc biệt vui vẻ, nhưng lúc anh không có ở đây, em đều sẽ tự nhủ mình không nên quá tham lam.”

“Mỗi ngày đều suy nghĩ, nên tìm lý do gì để đến gần anh hơn, mỗi ngày đều lo lắng, anh có thể sẽ thích người khác hay không. Em chính là vì hiểu lầm ghen tị mới chạy ra bên ngoài dầm mưa, không phải dùng khổ nhục kế giả vờ đáng thương, lúc ấy em chỉ cảm thấy, trong lòng đau đớn muốn chết đi được.”

Rốt cuộc cô cũng đem tất cả những lời nghẹn ở trong lòng nói ra toàn bộ, nước mắt làm nhòe đôi mắt cô, cô hít mũi, khóc lóc nức nở nói, “Không bỏ xuống được, không thể quên được, em cũng không biết nên làm cái gì bây giờ.”

Cho dù có cho cô thêm 5 năm nữa, cô cũng sẽ không đi ra nổi.

Bởi vì chưa bao giờ nghĩ đến sẽ quên, cô chỉ có thể tự vây chính mình lại ở nơi đó, đời này cũng không thể đi ra được!

“Cho nên anh có thể nói cho em biết, con còn có thể thích em lần nữa hay không?” Cô ngẩng đầu, vành mắt ửng đỏ, trong mắt bị tơ máu che kín. Bướng bỉnh hỏi: “Thời Ngộ, anh có còn thích Hạ Sí nữa không?”