Chương 39

"Cái này chắc có thể tra trong kho lưu trữ của bệnh viện, không tra nổi thì đi hỏi thêm mấy cơ quan khác nghĩ cách tìm hiểu một chút, chắc sẽ khả thi." Tục Nghiêu nói cho Yến Kiệt, "Còn có lệnh cho phía nhà ăn làm thêm nhang, kích thước tiêu chuẩn như hôm qua."

"Vâng thưa Tục ca. Chúng ta có nên mua thêm hai đầu bếp AI nữa không? Mỗi ngày đều như vậy, chất lượng bữa ăn của anh em binh lính sẽ gặp vấn đề."

"Đã đặt hàng, cần thời gian để giao tới nơi."

Tục Nghiêu không chỉ mua thêm đầu bếp AI cỡ lớn, anh còn mua thêm bột giấy, card giấy và phấn thơm, hương liệu này nọ. Đồ vật Nhạc Dao có thể gửi cho người âm đặc biệt nhiều. Nhạc Dao nói người chết thì không thể lập tức sống lại, những quân nhân kia chưa thể đi đầu thai nên phải cho họ một "môi trường sinh hoạt" thật tốt. Tục Nghiêu cảm thấy điều này có lý, anh vì vậy gồng lưng lên gánh hết trách nhiệm.

Nhạc Dao ngủ chưa được 6 tiếng, một lần nữa tỉnh lại. Cậu vẫn ngái ngủ, rửa mặt xong thì ngồi lên ghế ngẩn người.

Cơm nước hai ngày nay bỏ bê, đều là thuộc hạ của Tục Nghiêu mua từ nhà ăn tới. Tục Nghiêu nhét vào tay cậu một cái bánh bao, cậu yên lặng cắn một miếng, không biết đang nghĩ gì.

"Không thì ngủ thêm chút nữa đi, hai ngày nay em ngủ ít quá." Tục Nghiêu nói, "Em là con thỏ con, thỏ con thì không cần vành mắt đen."

"Anh mới là đồ con thỏ!" Nhạc Dao trừng mắt, "Haiz, trong sư đoàn chúng ta có ai biết thiết kế không ạ?"

"Có nhiều, nhưng phải xem em định thiết kế đồ vật dạng gì đã."

"Thiết kế một cái nhà giam. Có thể đề phòng thú nhân chạy trốn." Nhạc Dao đáp, "Em mới suy nghĩ một lúc lâu, mấy khuôn mẫu sẵn không có. Thiết kế cơ giáp cũng được. Khuôn mẫu mô hình có cơ giáp nhưng cũng chỉ là cái vỏ cho đẹp, đốt xuống cũng không dùng được."

Nhạc Dao nhớ tới chuyện khôi hài từng gặp kiếp trước.

Một cụ ông mất vào những năm 90, ông cụ này đặc biệt rất thích xem TV. Con cái của ông còn cực kì hiếu thảo, biết cha mình còn sống thích xem TV thì tìm người dán một mô hình TV gửi xuống. Ông cụ nhận được TV thì vui lắm, mở lên xem thấy màn hình Tây Du Kí thì say sưa nhìn. Ông cụ đổi kênh thế nào thì vẫn là Tây Du Kí. Thì ra con của ông tìm người làm TV, thợ thủ công dán lên đấy một bức ảnh tạp chí có hình Tây Du Kí vì vậy từ sáng đến tối chỉ phát đi phát lại một bộ phim này.

Chuyện thứ hai là về một bà cụ khi còn sống cực kì giàu có, khi bà qua đời thì con trai hiếu kính bà một tấm thẻ ATM có một ngàn một trăm triệu tiền âm phủ, ý muốn cho bà một cuộc sống hưởng thụ sung túc dưới cõi âm. Thế nhưng bà cụ cũng chẳng tiêu được đồng nào, cõi âm không ai dùng tài khoản ngân hàng. Âm phủ chỉ nhận tiền dạng nén vàng nén bạc và tiền giấy, chính là cái loại tiền giấy tròn tròn có lỗ ở giữa. Mỗi lần đốt tiền giấy hay đốt nhang đều biến thành xâu tiền đồng, từng chuỗi từng chuỗi. Tiền giấy in hình đồng nhân dân tệ trên dương gian gửi xuống, dưới đây đều là giấy đồng nát.

Đốt cái gì, đốt thế nào đều cực kì cần sự lưu ý. Tuy rằng không hiểu tại sao trật tự dưới minh giới trở nên hỗn loạn, nhưng vẫn có những quy tắc không thể thay đổi.

"Mấy cái em nói tôi hoặc Yến Kiệt đều có thể làm." Tục Nghiêu nói, "Nếu không tẹo nữa em nói với Leslie thật rõ về ý tưởng của mình đi, cậu ta cũng có thể giúp em. Leslie có thể giả lập thiết kế, để em tùy ý điều chỉnh theo ý mình thích."

"Vậy thì tốt quá rồi. Chủ yếu em muốn cho các vong linh một nơi sinh hoạt giống với chúng ta."

"Không đốt biệt thự?" Tục Nghiêu hỏi.

"Không được, giống như mọi người đi." Nhạc Dao cắn bánh bao, "So sánh với làm riêng, em cảm thấy đãi ngộ ngang hàng mới là cách tốt nhất bày tỏ lòng tôn trọng dành cho họ."

Nhạc Dao ban đầu cũng nghĩ tới việc đốt biệt thự lớn, TV này nọ cho quân đoàn vong linh, cho bọn họ cuộc sống thoải mái một chút. Nhưng cậu cảm thấy không thích hợp. Đối với những con người hi sinh để bảo vệ quốc gia như họ, sự công bằng mới là điều cần thiết nhất.

Nhạc Dao tiếp tục ăn bánh bao. Cậu ăn bánh bao cũng nghiêm túc, không chú ý tới cặp mắt đen nhánh của Tục Nghiêu nhìn mình, dần dần lộ ra một cảm xúc chính anh cũng không thể nào lý giải nổi.

Vợ bé nhỏ của anh đang không ngừng cho anh nhìn thêm một mặt của cậu.

Có lúc sẽ như một công tử nhỏ ăn chơi, có lúc sẽ giúp anh nhanh nhẹn xử lý việc nhà, nhanh nhẹn nấu cho anh một bữa cơm gia đình ngon miệng. Khi anh cảm thấy cậu nghiêm túc sống cuộc sống của một người nội trợ, cậu lại bày ra bộ mặt hiếm thấy ở một đứa trẻ còn đang tuổi đi học.

Đương nhiên tính tình vẫn có chút trẻ con. Giống như hiện tại, cậu nhân lúc anh "thất thần" lén lút moi trộm thịt trong nhân bánh bao của anh.

"Bép!" Tục Nghiêu túm lấy bàn tay nhỏ bé trắng nõn kia, "Em làm gì thế?"

"Ui, bị phát hiện mất rồi." Nhạc Dao cười, "Hôm nay nhân bánh bao rất ngon."

"Trực tiếp nói một câu, chẳng lẽ tôi không cho em?" Tục Nghiêu xé vỏ bánh bên ngoài, đưa phần nhân thịt còn lại cho Nhạc Dao.

"Không giống nhau mà." Nhạc Dao vừa ăn vừa nói, "Đồ lén lút ăn vụng mới ngon, anh hiểu chưa?"

"Vậy hả?" Tục Nghiêu nói, "Tôi cũng nếm thử một miếng."

"Em ăn hết sạch rồi, nếm cái gì mà nếm?"

Tục Nghiêu hôn lên môi Nhạc Dao, liếʍ vài cái cười cười: "Hương vị không sai biệt."

Nhạc Dao xoa miệng: "..."

Anh là cái đồ lưu manh!

Nhạc Dao phát hiện, Tục Nghiêu ngày càng thuận tiện trong việc đùa giỡn cậu. Muốn hôn thì hôn, muốn nắm thì nắm, muốn cắn thì sẽ cắn, cực kì tự nhiên. Đúng là cái đồ da mặt dày, chiếm tiện nghi ngày càng nhiều.

Cậu bị đùa giỡn cũng dấy lên ngọn lửa nho nhỏ...

Sau đấy, buổi chiều còn xảy ra một sự việc shock hơn.

Trước cái lần cậu muốn hỏi cha vay tiền, gọi tới thì bị từ chối thẳng thừng, cậu chưa từng chủ động liên lạc với người nhà họ Nhạc. Giang Hân Đóa và Nhạc Thiên Ngọc gọi tới, bị cậu chửi một chập cũng không gọi lại. Ai ngờ, người cha Thượng tướng kia hôm nay lại chủ động liên hệ với cậu.

Nói tới người cha Nhạc Phỉ Sơn này, tâm trạng của Nhạc Dao cực kì phức tạp. Nhạc Phỉ Sơn cũng không phải loại cha mẹ bỏ rơi con mình hoàn toàn, trước kia nguyên chủ gây đủ thứ chuyện như vậy cũng có mắng mỏ này kia, cuối cùng Nhạc Phỉ Sơn cũng giúp thu dọn tàn cục, dù là đánh nhau hay nợ nần tiền nong thì ông ta cũng ra mặt giảng hòa, nếu không Nhạc Dao cũng chẳng thèm gọi làm gì. Từ điểm này xem xét, Nhạc Phỉ Sơn cũng không phải không có tình cảm với con trai cả.

Nhưng Nhạc Phỉ Sơn lại yêu chiều Nhạc Thiên Ngọc hơn, cái này thật sự làm Nhạc Dao cảm thấy khó hiểu. Nói đi nói lại, nguyên chủ mới là con ruột ông ta mà nhỉ?

Nhạc Dao cảm thấy nguyên chủ về sau mới phản nghịch, chắc cũng không hiểu lý do tại sao ông ta lại cư xử như vậy. Tuy Nhạc Phỉ Sơn từng nói lão yêu thích Nhạc Thiên Ngọc vì nó hiểu chuyện, không quậy phá, còn hiếu thuận, thế nhưng Nhạc Dao nghĩ không chỉ đơn giản như vậy.

"Bên cạnh con có ai không?" Nhạc Phỉ Sơn hỏi.

"Không, chỉ có mình con thôi." Tục Nghiêu có việc bận phải ra ngoài, cậu vừa vẽ xong hai lá bùa khai thiên nhãn, muốn nghỉ một chút, "Có việc gì không ạ?"

"Việc lần trước con nói giải quyết sao rồi?"

"Còn giải quyết thế nào, đương nhiên là Tục Nghiêu giúp con rồi." Nhạc Dao đáp, "Cha không giúp con, ngoài anh ấy ra thì chẳng có ai khác có thể. Sao cha đột nhiên hỏi cái này?"

"Con mượn tiền cậu ta?" Nhạc Phỉ Sơn cau mày, "Nhiều hay ít?"

"Ba..." Nhạc Dao muốn nói ba triệu nhưng thôi, sửa lại lời nói, "Ba mươi triệu ạ."

"Ba mươi triệu?" Nhạc Phỉ Sơn tức giận nghiến răng kèn kẹt, "Lần trước con nói hai triệu ba là được rồi, sao giờ lên ba mươi triệu?"

"Để con nói nhé, bên này giá cả hàng hóa cao. Cha biết phí vận chuyển từ Tarot tới đây giá thế nào không? Rốt cuộc cha muốn gì?"

"Chốc nữa cha cho con tiền, con trả lại cho Tục Nghiêu."

"Tại sao?" Nhạc Dao rất muốn nói. vậy thì tôi khỏi khách khí nha! Cử chỉ này của Nhạc Phỉ Sơn quá bất thường.

"Cha nói như thế nào, con cứ làm theo đi. Cha là cha con, cha có thể hại con mình sao?!" Nhạc Phỉ Sơn thoáng dao động, "Đúng rồi, con chưa mang thai nhỉ?"

"Không có." Đánh dấu nhau còn chưa làm, bầu bí con khỉ. Nhạc Dao càng thấy có vấn đề.

"Thời gian này chú ý một chút. Hai ngày nữa cha phái người đón con về, lúc ấy con lấy đại lí do đi, nói là muốn về thăm nhà một chút."

"Cha muốn con về?!" Nhạc Dao giật mình. Ban đầu Nhạc Phỉ Sơn hận không thể gả cậu càng xa càng tốt, nãy lão ta vừa nói gì cơ?

Nhạc Phỉ Sơn không giải thích thêm, để lại câu sẽ phái người tới rồi ngắn cuộc gọi.

Nhạc Dao nghi ngờ mình nằm mơ rồi, thấy giao dịch chuyển khoản 30 triệu thì nghĩ mình mơ thật.

Đây là cái mẹ gì?!

Vốn tiền về càng nhiều càng vui, nhưng giờ thì không vui nổi. Sau đó cậu quyết định đợi Tục Nghiêu về, nói toàn bộ chuyện này cho Tục Nghiêu, không chừng anh biết chuyện gì.

Trả tiền lại ấy hả, trước hết khỏi phải trả! Hai vợ chồng chứ gì, còn gì nữa? Trước tiên phải tìm hiểu rõ chuyện xảy ra, xác định rồi mới chuyển khoản trả lại.

Cũng may sáng nay đã vẽ xong bùa khai thiên nhãn, nếu không chiều nay cậu lo lắng mình sẽ thất thần nguyên buổi chiều. Giờ thì tốt rồi, chiều nay thiết kế xong ngục giam là xong. Nếu như có thể, lúc thắp nhang cho nhóm quân nhân vong linh thứ hai cậu sẽ đốt luôn nhà giam này cho họ.

Nhạc Dao gọi Leslie ra, ra lệnh cho Leslie dựng mô hình ngục giam. Cậu suy nghĩ dùng tường gạch hay song sắt, cuối cùng lựa chọn song sắt. Không phải vì song sắt mới giống ngục giam, vì song sắt đỡ tốn bột giấy hơn. Tục Nghiêu có tiền nhưng cậu hỗ trợ được tí nào hay tí ấy, vậy vẫn hơn.

Lời của tác giả:

Nhạc Dao: Chồng ơi khen bé nè! Bé giúp anh tiết kiệm tiền rồi!

Tục Nghiêu: Được rồi, khen ngợi em.

Nhạc Dao: Ừm ừm, tới đây đi anh!

Tục Nghiêu:....

Nhạc Dao: Em cho anh khen em, không phải mời anh "đến"!

Tục Nghiêu: Thì em kêu anh "tới" còn gì?

Nhạc Dao:!$%%#$#!%$

CHƯƠNG 44

"Cậu Tiểu Nhạc, cái này có nhỏ quá không?"

Lúc này đã gần nửa đêm, Yến Kiệt cầm ngục giam mini trong tay, thán phục lên tiếng. Anh ta còn tưởng nó bét nhất cũng phải to như cái hộp giầy, ai ngờ nó chỉ bé bằng nắm đấm thôi.

"Tiết kiệm tài nguyên, tới cõi âm sẽ có tác dụng." Nhạc Dao cầm một hộp giấy chia ngăn chứa mấy cái l*иg bé bé, "Tầm 20 cái, chắc là đủ. À quên mất, có cái khác quên chưa lấy, mọi người chờ chút."

"Thứ gì?" Tục Nghiêu hỏi.

"Không phải còn mấy người không tra nổi bát tự à, không thể bỏ qua. Mọi người ăn còn bọn họ đứng chầu, quá bi thảm." Nhạc Dao cầm một phong thư, nhìn cực kì âm trầm không giống thiệp hay thư từ thông thường.

"Đây là ảnh chụp em đối chứng với thông tin Leslie tìm được rồi in ra, lúc ấy dâng nhang cho ảnh."

"Em vất vả rồi." Tục Nghiêu đỡ lấy hộp giấy, "Tới sườn núi tối hôm qua hả?"

"Không không, hôm nay tìm nơi nào bằng phẳng hơn, có mấy tình huống đặc thù cần giải quyết. Còn nữa, giúp em mang theo một cái bàn được không ạ?" Muốn dâng nhang cho ảnh thì phải có bát cắm nhang, cũng không thể đặt trên đất.

Tục Nghiêu ra lệnh cho Yến Kiệt mang theo một chồng bàn gấp. Bàn gấp là đồ tiêu chuẩn trong mỗi phòng ở, bình thường cũng chỉ như một cái bàn học tùy ý thu gọn, rất thuận tiện khi di chuyển.

Nhạc Dao nhìn thời gian, vừa vặn tới 0 giờ.

Thiết bị cần dùng mang theo lượng thông tin xử lý quá lớn. Tục Nghiêu gia nhập đội ngũ ghi chép, cuối cùng cũng xử lý xong ngày sinh của 8000 quân nhân, quy đổi ra bát tự.

Đêm nay bọn họ mang theo 50 nhang nụ khổng lồ, 20 ngục giam. Bọn họ không bắn đạn nhang nụ xuống trước, việc đầu tiên cần làm là thả Nhạc Dao xuống một hang động nhỏ gần quân Phi Lang. Hang núi này là vết tích để lại sau một vụ nổ trong trận chiến năm ấy, đá lởm chởm ở bên ngoài đã được thu dọn sạch, còn có cây xanh ít nhiều tạo hiệu quả che chắn ngụy trang.

Nhạc Dao đeo balo nhỏ trên vai, tay xách thêm một cái bao nhảy xuống một cái, nhỏ giọng nói: "Đưa hộp với bàn cho em."

Tục Nghiêu cầm theo hộp và bàn nhảy xuống.

Nhạc Dao: "Anh không đu chỉ huy bắn pháo hả?"

Tục Nghiêu: "Mục tiêu ở bên cạnh, tôi đi xa vậy làm cái gì?"

Nhạc Dao 囧: "Ai nói chuyện theo cái kiểu của anh chứ? Nghiêm túc cái coi!"

Tục Nghiêu: "Rõ ràng em mới là đứa nghĩ tới mấy thứ kì lạ trước."

Nhạc Dao: "Anh!"

Tục Nghiêu đặt bàn xuống vị trí, cười nói: "Làm mẫu một lần là được rồi, lần thứ hai vẫn cần tôi ra tay thì giữ bọn họ lại làm gì?"

Nhạc Dao "hừ" một cái, mang theo sự đắc ý trộn lẫn khinh bỉ: "Anh muốn ở cùng em cứ nói thẳng, em không chê cười anh đâu."

Tục Nghiêu chậm rãi xoa cổ Nhạc Dao.

Nhạc Dao nhẹ nhàng né đi, lấy bát đặt lên bàn. Cậu bốc gạo vào bát, trong mỗi bát cắm một thanh nhang, chia 6 cái bát thành ba ô. Ảnh chụp của quân nhân kẹp giữa một đôi bát, hai bức ảnh lưng dựa vào nhau.

Tục Nghiêu hỗ trợ đem bản in bát tự các vong linh ra. Nhạc Dao thấy hội Kỷ Phong Vũ tách ra khỏi quân Phi Lang, bọn họ bay cao hơn, màu sắc cũng không giống nên rất dễ nhận biết.

Yến Kiệt ngồi trên phi hành khí, tiến hành khóa mục tiêu.

Bối Hồng Lợi và Tống Hòa dẫn theo sáu người không tra ra nổi bát tự bay tới. Sáu người "ngoài biên chế" này thấy Tục Nghiêu và Nhạc Dao thì làm nghi lễ chào: "Chào thủ trưởng! Thủ trưởng phu nhân khỏe!"

Tục Nghiêu đáp lễ. Nhạc Dao nhỏ giọng: "Chào mọi người. Tôi dâng cho mọi người nhang trước, tẹo nữa mọi người giúp tôi một chuyện."

Sáu người "ngoài biên chế" này có một Trung đội trưởng giữ chức cao nhất: "Việc gấp gì ạ?"

Nhạc Dao cầm trong tay 6 cọc bùa Tục Nghiêu chưa từng thấy qua. Lá bùa này to bằng nửa bàn tay, tổng cộng 12 lá: "Mấy lá bùa này, chút nữa mọi người ăn xong tôi sẽ đưa. Mang theo nó, thấy ngục giam nào đầy thì dán bùa lên là được."

Trung đội trưởng nhìn Tục Nghiêu một cái.

Tục Nghiêu: "Cứ làm theo lời phu nhân."

Trung đội trưởng: "Đã rõ!"

Nhạc Dao đốt nhang cắm trong bát, bên ngoài là tiếng xì xèo cắt ngang không khí, từng viên "đạn bạc" lần nữa được bắn xuống mặt đất.

"Grao~" Các thú nhân vong linh hiển nhiên không hề xa lạ chuyện này. Bọn họ điên cuồng nhào tới muốn nhổ "đạn bạc" lên, nhưng tiêu hao sức lực nửa ngày cũng không xong. "Đạn bạc" vẫn một đường cắm xuống.

Nhạc Dao nhanh chóng đốt thêm ba thanh nhang, trong miệng nhanh chóng thì thầm: "Con lấy 50 nhang nụ dâng lên ngàn vạn vong linh Sư đoàn Phi Lang, cầu mong mọi người vĩnh viễn bình an."

Nói xong, cậu đốt tờ giấy in bát tự.

Tục Nghiêu: "Yến Kiệt, châm nhang."

Yến Kiệt: "Dạ!"

Từng viên đạn lửa chuẩn xác bắn lên vỏ "đạn bạc" khiến chúng "nở hoa". Khói chậm rãi bay lên, những quân nhân "đói bụng" hôm qua cũng ngửi được mùi thơm nức mũi!

Hôm qua chỉ 5000 binh lính Phi Lang được hưởng nhang khói như được tiêm máu gà áp chế thú nhân, hôm nay hơn 13000 người được "ăn", có thể tưởng tượng ra kết quả rồi đấy.

Nhạc Dao đã nói trước việc đưa bùa cho sáu thanh niên "ngoài biên chế", đồng thời châm lửa đốt 20 l*иg giam. Ánh lửa "ầm" một tiếng rực lên, giữa chiến địa xuất hiện từng tòa nhà giam khổng lồ.

Một thủ lĩnh thú nhân mọc sừng phát hiện, đột nhiên nhẹ nhàng hướng về phía Nhạc Dao.

Tốc độ của gã không thể nói là chậm, chớp mắt đã tới sát vị trí của Nhạc Dao. Tốc độ của Bối Hồng Lợi và Tống Hòa lại càng nhanh hơn, chặn đứng gã thủ lĩnh. Tục Nghiêu lại càng trực tiếp hơn, anh tiến tới ôm Nhạc Dao vào lòng.

Bối Hồng Lợi và Tống Hòa đột nhiên văng ra do công kích của gã thủ lĩnh, gã gào rống thứ ngôn ngữ Nhạc Dao không hiểu, đám binh sĩ thú nhân ngã xuống ào ào tràn tới chỗ bọn họ. Quân nhân Phi Lang không phải đám ăn chay, bọn họ biết ngục giam từ nơi nào tới, chia ra từng tổ 20 người tiến hành vây bắt. Bọn họ được "ăn" nhang khói như hóa siêu nhân, đánh cho kẻ địch không còn manh giáp!

Gã thủ lĩnh thấy thuộc hạ bị bắt nhốt thì rít gào. Âm thanh của gã bén nhọn như chọc thủng màn đêm.

Nhạc Dao mới đầu còn hơi khó chịu nên muốn suy nghĩ thêm. Những kẻ này tới đây để cướp địa bàn còn hại chết nhiều quân nhân ưu tú của Sư đoàn Phi Lang như vậy, không thể đồng tình!

"Đi thôi." Tục Nghiêu nói.