Chương 6

"Nói tóm lại, tướng quân, ngày mai ngài thấy nha hoàn kia rồi sẽ biết mục đích của ta, ta thật là không dám lừa gạt ngài."

Diệp Chiêu hồi tưởng lại lời nói tối hôm qua của Hồ Thanh, trong lòng thật sự là nghĩ không ra, có chuyện gì mà không thể nói thẳng lại một hai chọn lúc nàng muốn rời khỏi, làm trễ nải thời gian.

Nàng một thân bạch y, anh tư táp sảng, đeo trên lưng hành trang, giục ngựa đến ngoại ô thượng kinh. Trước mắt là một rừng trúc màu lục, gió mát thổi lất phất, phát ra tiếng vang trầm trầm, vô thanh vô tức một hương thơm truyền tới, ôn nhu thấm đậm lòng người, để cho Diệp Chiêu phảng phất lâm vào một giấc mộng mà nàng không muốn tỉnh lại.

Phía trong rừng trúc lộ ra một căn nhà nhỏ tinh xảo tú lệ.

"Tên Hồ Ly này thật biết cách tìm chỗ ở tốt." Diệp Chiêu xuống ngựa, mỉm cười nói.

Chẳng biết tại sao Diệp Chiêu dường như có cảm giác càng đến gần thì trái tim của bản thân lại càng thêm ôn nhu.

"Tướng quân không cần đi qua bên đó." Thanh âm trong trẻo truyền tới, quen thuộc mà xa lạ.

Liễu Tích Âm từ trong rừng trúc chỗ sâu đi ra, trên mặt của nàng che lụa mỏng nhưng lại ẩn giấu không được một đôi mắt đen tựa như ngọc, trong suốt tinh khiết như thanh thủy, một thân váy dài nghiễm tụ màu trắng, thêu hoa văn màu bạc lấp lánh, hông mang đai lưng lưu châu lập lòe, để cho nàng như nhược liễu phù phong, minh diễm hoặc nhân .

Khuôn mặt nàng mang theo một nụ cười thật ôn nhu, nhưng Diệp Chiêu nhìn không thấy.

Trên người của nàng là có hương vị của Mộng Kiến Hoa, Mộng Kiến Hoa, như mộng như ảo, để cho người ta giống như say rượu mà trở nên hồ đồ. Vì vậy Diệp Chiêu rõ ràng cảm thấy nàng là Liễu Tích Âm, lại chết cũng không ngờ được người này thật sự chính là biểu muội mà nàng tâm tâm niệm niệm.

Liễu Tích Âm thì lại nhìn người trước mặt một cách si ngốc.

A Chiêu vẫn còn đẹp như vậy.

Khuôn mặt của A Chiêu vẫn còn tuấn dật như thế, nàng biết nàng ấy thích bạch y, nàng cỡi Đạp Tuyết, những thứ này đều là thứ mà nàng ấy yêu thích.

"Cô nương là người phương nào?" Diệp Chiêu mê hoặc hỏi.

"Thϊếp chính là người mà Hồ Quân Sư muốn ngài gặp mặt..." Liễu Tích Âm ngưng mắt nhìn Diệp Chiêu, đáp trả một cách êm ái, nàng có thể cảm thấy thanh âm của mình đang run rẩy, vì thế nàng dùng sức siết chặc nắm tay.

Dưới ánh nhìn chăm chú như vậy, đôi mắt sáng như hàn tinh dần trở nên nhu hòa cùng say mê, đồng tử màu lưu ly phản chiếu ra thân ảnh của Liễu Tích Âm.

"A Chiêu... ngươi còn nhớ ngươi thiếu ta một cái yêu cầu sao?"

"Lần đó xỏ chỉ qua kim, người thắng là ta a."

"Ta muốn ngươi quên ta, ta muốn... vì ngươi khiêu vũ thêm một lần nữa."

Diệp Chiêu chỉ cảm thấy đầu óc của mình như rơi vào một bình rượu Đào Hoa, ngọt ngào quá đỗi làm cho nàng muốn ngủ thật lâu, sau đó nàng liền thấy Liễu Tích Âm khiêu vũ.

....

Khi còn bé Liễu Tích Âm từng nghe mẫu thân nói, nữ nhân chớ nên khiêu vũ, một khi đã khiêu vũ thì cả đời chỉ vì một người mà thôi, như thế thật quá mức đau khổ.

Nhưng nàng nguyện ý vì A Chiêu mà khiêu vũ cả đời, cam tâm tình nguyện, cam chi như di .

Ánh sáng mặt trời xuyên thấu lá trúc, rơi lên trên chiếc váy trắng như tuyết, vì thân ảnh thanh lãnh của nàng điểm tô thêm mấy phần ấm áp yêu dã.

Ba ngàn thanh ti được búi lên bằng một thanh ngọc trâm, nhu thuận tán lạc phía sau lưng, thủy tụ khinh dương, dáng múa dần biến hóa nhẹ nhàng, phảng phất tinh linh đang nhảy lên.

Một trận gió chợt thổi ngang, nàng giống như loan điểu giương cánh bay cao, là phượng hoàng bay lượn trên chín tầng trời.

Diệp Chiêu không tự chủ được liền cong lên khóe môi, cảm thấy giấc mộng vì sao ngọt ngào như thế.

Nàng lại thấy được Tích Âm khiêu vũ cho mình xem, người mà nàng ngày nhớ đêm mong đã xuất hiện ở trước mặt, tất cả mọi kiên cường cùng lãnh ngạnh của Diệp Chiêu đột nhiên như băng cứng hòa tan thành nước.

Nửa năm này; một Diệp tướng quân dùng sự lãnh đạm đối mặt với những người khác; một nữ nhân mất mất đi hài tử, mất đi người nàng yêu thương sâu đậm; một Diệp Chiêu mặt không đổi sắc trước những tin đồn thất thiệt; bây giờ y như một đứa bé bất lực, không nói tiếng nào liền khóc.

"Tích Âm, ta rất nhớ nàng." Thiên ngôn vạn ngữ, bất quá hóa thành một câu "ta rất nhớ nàng".

Diệp Chiêu vô thức lẩm bẩm, tay nàng không dám đυ.ng đến thân thể của Liễu Tích Âm, chỉ sợ sau khi tỉnh giấc thì mộng sẽ biến thành hư không, chỉ có thể nắm lại ngực của mình, phảng phất như bất kì tình cảm nào cũng không thể kiềm chế được nữa. Thanh âm giống như tiếng tình nhân đang nhẹ nhàng mà nhu tình thủ thỉ, trầm thấp lại chứa đựng những thứ cảm xúc khắc khổ minh tâm nhất.

Ánh mắt Diệp Chiêu chợt có cảm giác lành lạnh, Liễu Tích Âm cũng không ngụy trang nữa, cởi ra cái khăn che mặt, nhẹ nhàng hôn lên ánh mắt nàng.

"Đừng khóc, A Chiêu, ta không muốn để cho ngươi khổ sở." Nàng dùng sức ôm lấy Diệp Chiêu, hơi khép mắt rồi lại chợt cảm thấy môi mình đang chạm vào một thứ mềm mại nào đó.

Diệp Chiêu ôm eo của nàng, nhìn chăm chú vào khóe mắt ửng hồng như hồng vân, mi mục như họa, lông mi khẽ run, một đôi mắt thủy nhuận tựa như bảo thạch trân quý đến mê người, muốn nói lại thôi.

Diệp Chiêu hôn nàng triền miên không dứt.

Tướng quân không chỉ có thể công thành đoạt đất trên chiến trường, môi lưỡi dây dưa, cũng có thể dễ dàng đánh sụp pháo đài của nàng.

Đã vô số lần ảo tưởng qua hình ảnh, vô số ngày ngày đêm đêm hy vọng xa vời, một nụ hôn mà chỉ ở trong mơ mới có thể thực hiện. Hơi thở lạnh lùng của A Chiêu quanh quẩn ở chóp mũi nàng, Liễu Tích Âm cảm thấy người trúng phải Mộng Kiến Hoa không phải là A Chiêu, mà là nàng.

Lông mi của A Chiêu run rẩy giống như vũ mao, từng điểm từng điểm rơi vào trong tim của nàng .

Môi A Chiêu lạnh như băng mà mềm mại, nhưng nàng hô hấp lại nóng đến lòng của Liễu Tích Âm cũng phải ê ẩm.

Tất cả tình cảm tựa như nước lũ vỡ đê đánh sập mọi thứ, thậm chí khiến nàng muốn càn rỡ khóc lớn.

Cuộc đời này tình không nhiều lắm, nhưng là nàng chưa bao giờ giữ lại nó...

...Tựa như nước đổ khó thu.[Tướng Quân Tại Thượng] Phúc Thủy - Chương 6*********

Editor: chương này làm editor căng não quá + bữa nay hơi bận nên để nguyên nhiều chỗ hán ngữ (thật ra là editor không biết dịch sao =)))) mấy bạn coi tạm a, mai có gì mình chỉnh lại chap (mỗi lần tác giả miêu tả sự xinh đợp của biểu muội thì tui lại nhức đầu a, từ ngữ hoa mỹ quá :(()

Cơ mà có ai biết sao page Vương Sở Nhiên trên fb không vô được z?? Bị report hả :((