Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tướng Quân Lệnh

Chương 7

« Chương TrướcChương Tiếp »
Trần Tắc Minh không đáp, hoàng đế lại nói: "Kia rất đơn giản, đem muội muội của trẫm là Huệ Trữ công chúa gả cho ngươi, quốc cữu gia chuyển thành phò mã gia, như vậy thân càng thêm thân."

Trần Tắc Minh cả kinh, quả quyết cự tuyệt: "Không, thần không muốn thành thân." Thấy sắc mặt hoàng thượng, lại chậm chạp thêm một câu, "... Làm phiền hoàng thượng lo lắng."

Trần Tắc Minh về nhà, tìm được thiệp bát tự (miếng giấy ghi ngày sinh tháng đẻ) bà mối đưa tới, xé vụn từng cái một.

Trần Đổ tức giận tới mức dậm chân, chỉ vào y lắp bắp : "Hồ đồ... hồ đồ! !"

Trần phu nhân vội vàng đến đoạt lại, Trần Tắc Minh vung lên cánh tay, đem thiệp còn chưa xé xong quăng ra ngoài, ngân quang chợt lóe, một lưỡi dao sắc bén còn rung rung đính tại trên cửa, mũi dao cắm vào thiệp bát tự.

Trần Tắc Minh lạnh nhạt nói: "Rốt cuộc thanh tịnh ."

Lời còn chưa dứt, trên mặt đã bị mẫu thân hung hăng tát một cái. Trần Tắc Minh cúi đầu, từ nhỏ đến lớn, y chưa bao giờ thấy mẫu tức giận như vậy nên thực đau lòng, mà cố tình người làm cho mẫu thân như thế lại là bản thân mình.

Trần Tắc Minh trầm mặc một lúc lâu rồi quay người rời đi.

Một tháng sau, truyền đến tin chiến thắng của Dương Lương Quân, hoàng đế mừng rỡ vô cùng. Xét thấy chư bộ dưới tay Dương Lương còn đang bận truy kích Hung Nô, tạm thời chưa phong thưởng, nhưng danh tiếng Dương Lương đại tướng quân dũng mãnh lại ngày đêm nhanh chóng truyền khắp kinh thành, đầu đường cuối ngõ mỗi người đều truyền tụng.

Một ngày nọ, nhận được chiến báo nói rằng truy kích địch nhân đến vùng núi Chí Kim, bởi vì thế núi địa hình phức tạp mà lui binh, trận chiến này đến tận đây cơ bản chấm dứt, kết cuộc đại thắng.

Hoàng đế nhìn thấy cao hứng, nhịn không được nói: "Nếu là ái khanh sẽ làm như thế nào?"

Giờ phút này đúng là hắn đơn độc cùng với Trần Tắc Minh. Trần Tắc Minh nghe nói đến chiến tiệp của hữu hảo, mặc dù lúc đầu cũng vui mừng, nhưng sau đó lại cảm thấy tịch mịch quanh quẩn trong lòng không xua đi được. Đến khi chiến quả (thành quả chiến đấu) của Dương Lương càng lúc càng lớn, loại này cảm xúc này liền càng thêm rõ nét, y muốn bỏ qua cũng không thể.

Thấy hoàng đế hỏi mình, Trần Tắc Minh cẩn thận suy xét: "Nếu là thần lĩnh quân, sẽ tìm người quen thuộc địa hình dẫn đường, tiếp tục thừa thắng xông lên."

Ánh mắt hoàng đế nhìn y liền có biến hóa, Trần Tắc Minh cũng không biết lời của mình hoàng đế nghe xong là cao hứng hay không, trong lòng không yên, nên cúi đầu không nói.

Một lát sau, hoàng đế cười bảo: "Như vậy khanh tự nhận là so với Dương Tướng quân càng giỏi hơn."

Trần Tắc Minh nghe nói lời ấy không tốt, cẩn thận đáp: "Thần không dám, mọi người đều có phương pháp dụng binh riêng, như là dũng mãnh thích hợp quân tiên phong, trầm ổn thích hợp vây đánh chiến. Nghĩ đến Dương Tướng quân giờ phút này lui quân, đó là sau khi đã suy xét chu đáo, tính toán định ra đạo dụng binh thích hợp nhất đối với bản thân."

Hoàng đế vuốt cằm, lại mỉm cười nhìn y: "Không nghĩ tới Trần Tướng quân cũng là một tướng tài, có thể phân tích rõ ràng mạch lạc như vậy..." Hôm nay tâm tình của hắn đặc biệt tốt, ngay cả Trần Tắc Minh cũng nhìn ra.

Trần Tắc Minh nghe xong lời này, trong lòng bang bang trực nhảy, quỳ nói : "Vì quốc gia cúc cung tận tụy muôn chết không sờn, đây vốn là thiên chức của quân nhân, khẩn cầu vạn tuế thành toàn."

Hoàng đế ngẩn người, thấp giọng nói: "Nói ngươi béo ngươi còn suyễn lên..." (Đã cấp cho mặt mũi mà còn không biết đủ)

Lời này lọt vào tai, Trần Tắc Minh lắp bắp kinh hãi, lời này chính là tục ngữ bình dân, thô tục thật sự, hoàng gia tự nhiên là không sử dụng, cũng không biết là hoàng đế từ nơi nào học được. Thấy hoàng đế đối với chính mình tựa hồ không cho là đúng, chưa từ bỏ ý định lại nói: "Vạn tuế, thần..."

Hoàng đế phất tay: "Được rồi, hôm nay trẫm tâm tình thật tốt, ngươi không cần gây rối thêm nữa." Nói xong xoay người muốn đi.

Trần Tắc Minh thấy thế không khỏi thất vọng, hoàng đế đột nhiên xoay người lại: "Ngươi quả thật cũng là một nhân tài, bất quá người tài trong thiên hạ thật sự rất nhiều, cũng không thua kém gì ngươi." Nói xong di giá mà đi.

Trần Tắc Minh quỳ gối chỗ cũ, càng nghĩ càng hoảng hốt.

Hoàng đế nói lời này là ý không muốn dùng tài năng của mình, bản thân dù có tiếp tục biểu hiện cũng không được việc. Hoàng đế nói rõ ràng dưới tay hắn có rất nhiều người, không muốn cũng không cần thực học của mình.

Nguyên lai hoàng đế đề bạt mình thực sự chỉ là vì chuyện giường chiếu sao? Trần Tắc Minh nghẹn hơi, thẫn thờ nhìn phía trước, xưa nay chưa từng rối rắm như vậy.

Trên đường về, lại có thể gặp Ấm Ấm. Hai người đều có chút xấu hổ, đối ngoại đến cùng là huynh muội, cũng không có thể nhìn mà làm như không thấy được.

Trần Tắc Minh tiến lên hành lễ.

Ấm Ấm hình như có lời muốn nói, cứ ấp a ấp úng: "... Trong cung có chút lời đồn không tốt... Huynh phải cẩn thận."

Trần Tắc Minh ngẩn ra, trong lòng nhảy dựng, ngay cả nàng cũng biết sao, Ấm Ấm cùng y đi lướt qua nhau, ánh mắt dường như thâm tình mà tựa hồ cũng không phải. Ấm Ấm là một người không dung được hạt cát trong mắt, nếu thật đã nghe nói quan hệ giữa mình cùng hoàng đế, thì không thể bình tĩnh như vậy. Nàng nói lời đồn kia là gì? Trần Tắc Minh lòng rối như tơ vò.

Trần Đổ dần dần bị bệnh, lương y đến xem thì bảo là do trong lòng tích tụ u uất. Tuy rằng ai cũng không nói rõ, Trần Tắc Minh lại biết là bởi vì mình, bởi vì những lời đồn đãi thêu dệt ngày càng quá quắt kia.

Một đêm, Trần Tắc Minh quỳ đợi trước giường bệnh, Trần Đổ lôi kéo tay y khẽ nói : "Nhi tử, con hãy thành thân đi, thành thân rồi thì sẽ không có người..." Nói đến đây thì ngừng, chỉ là thở dài, cứ nắm lấy tay Trần Tắc Minh không buông.

Trần Tắc Minh trong mắt rưng rưng, quỳ rạp xuống đất: "Hài nhi bất hiếu..."

Trần Đổ nhìn y: "Cưới vợ sinh con, đó là đại hiếu."

Trần Tắc Minh không đáp, cầm chén thuốc đưa đến bên miệng phụ thân, cố lảng tránh: "... Phụ thân trước tiên uống thuốc rồi nói sau."

Trần Đổ nhìn y một lát, một tay đẩy y ra, xoay người không hề mở miệng.

Ánh nến lập lòe, trầm mặc như sắt, giữa hai người ngưng trọng ép tới người không thở nổi, Trần Tắc Minh cúi đầu, gắt gao im lặng, nhìn thấy thuốc trong chén đen thẫm dưới ánh nến nhẹ nhàng nhộn nhạo thành từng gợn sóng tựa hồ như đánh vào lòng y.

Cho đến vang lên tiếng ngáy, y mới giật mình phát giác, ngẩng đầu nhìn thì ra phụ thân không chịu được mệt mỏi đã ngủ rồi.

Nhẹ nhàng đóng cửa đi ra ngoài, mẫu thân còn đang trông coi, gặp y mới hỏi, "Lão gia thế nào? Nói gì với con vậy?"

Trần Tắc Minh nói : "Không có gì, phụ thân đã ngủ rồi... Thuốc còn chưa uống, con đặt ở trên bàn ." Y quay đầu đi, khuôn mặt khuất dần vào bóng tối.

Một tháng sau, Dương Lương dẫn quân trở lại kinh thành.

Bởi vì tốc chiến tốc thắng, trọng kích Hung Nô chủ lực, phát dương thiên triều uy phong, quốc dân đều bởi vậy phấn chấn không thôi, hoàng đế dẫn bách quan tự mình nghênh đón, chuyện này đã thành kỳ sự thu hút nhất khi trà dư tửu hậu. Sau trận này, Dương Lương được thăng thành điện tiền Đô Chỉ Huy Sứ, cũng nhận được danh hiệu Trữ xa quân Tiết Độ Sứ, quan nhị phẩm, từ nay về sau quản lý điện tiền tư, tục xưng "Điện soái" .

Hoàng đế ở trong cung đặc biệt vì hắn an bài tiệc mừng công thật long trọng, mời bách quan tham dự. Quang vinh lớn như thế cơ hồ đã là cực hạn đối với võ tướng, giờ phút này khắp thiên hạ cũng đã minh bạch hoàng đế đối Dương Lương sủng tín.



Vào cửa nhìn thấy Dương Lương xa xa bị mọi người vây quanh ở giữa đã ứng phó không xuể, Trần Tắc Minh do dự một chút, lặng lẽ lách đi qua. Chuyện dệt hoa trên gấm quả nhiên thế nhân đều thích làm. Cũng may đúng là bởi vì người rất nhiều, nên sẽ ít có người chú ý tới y, chợt có đồng liêu tiến đến chào hỏi, y liền mỉm cười hàn huyên vài câu.

Từ đầu tới đuôi, y cảm thấy yến hội này đều loạn rầm rầm, tiếng người ồn ào khiến cho người ta đau đầu.

Không lâu sau, phát hiện ra thân ảnh hoàng đế ở xa xa, vẻ mặt xem ra thật vừa lòng, đại khái bởi vì trường hợp đủ náo nhiệt, đủ khí thế.

Lúc này Trần Tắc Minh đối với đồ ăn trước mặt không hề chạm đũa, nhưng rượu trong bầu lại sớm đã uống cạn .

Dương Lương trở về cũng không phải không có lợi, hoàng đế đối việc triệu kiến Trần Tắc Minh liền đột nhiên giảm hẳn. Đối với Trần Tắc Minh thật là chuyện cầu còn không được, vì thế thầm mong Dương Lương có thể ở lại trong kinh luôn.

Nhưng y cũng không nguyện ý đi gặp Dương Lương, tuy rằng phụ thân bảo rằng đối với tân soái, lễ tiết bái kiến không thể thiếu, thế nhưng y lại lười làm, thà rằng ở trong phòng xem binh thư. Danh mục quà tặng trong nhà sớm chuẩn bị xong, y lại cố tình tìm đủ các loại lý do kéo dài ngày này qua ngày khác.

Trần Đổ đối với chuyện y thình lình đâm ra lười nhác tức giận đến run run: "Vì cái gì sau khi ngươi nhậm chức lại càng ngày càng khiến cho ta thất vọng!"

Trần Tắc Minh cũng không cãi lại, chịu đựng phụ thân quở trách. Đến khi phụ thân mắng chịu không nổi nữa thì lén đi uống rượu, vừa đi là nửa ngày, thẳng đến tối mới được chủ quán dìu trở về.

Trần Đổ vừa hỏi đến liền xanh mặt, nguyên lai người ta là tới cửa đến đòi tiền thưởng. Trần Đổ sai người lấy tiền trả nợ xong thì quay người vào phòng, tìm được gia pháp, đánh tới tấp vào người Trần Tắc Minh đang say như chết.

Trần phu nhân vừa khóc vừa can ngăn.

Trần Tắc Minh chợt đau tỉnh, thấy Trần phu nhân hướng mình kêu lên: "Nhi tử! Về phòng trước đi a!"

Trần Tắc Minh lấy mu bàn tay lau đi vết máu trên mặt, ấp úng nói : "Phụ thân muốn đánh thì để cho ông đánh cho thống khoái."

Trần Đổ nghe xong suýt nữa tức ngất, dưới tay đánh càng thêm bất dung tình.

Vào phiên trực ngày hôm sau, tất cả mọi người đều ngạc nhiên khi thấy những vết thương chồng chất trên người y. Đến cuối cùng hoàng đế cũng phát hiện, nhìn y vài lần, rốt cuộc nhịn không được bèn hỏi nguyên do.

Trần Tắc Minh cũng không kiêng dè trả lời: "Phụ thân đánh."

Hoàng đế biết được là vì việc nhỏ uống rượu như vậy, không khỏi cười khẽ: "Phụ thân ngươi lớn tuổi, có một số việc không đủ minh bạch thông thấu, quan chức sao có thể không uống rượu, uống mấy chén có làm sao chứ... Bất quá làm con có thể được cha mẹ nghiêm quản thật ra là một chuyện tốt..."

Nói đến chỗ này, hoàng đế nghĩ nghĩ, cúi người đối Trần Tắc Minh nói : "Như vậy cũng đã làm tròn trách nhiệm của phụ thân, ngươi hãy hết lòng hiếu thuận." Sau lại sai người thưởng Trần Đổ trăm sấp tơ lụa, nói là thưởng lão đại nhân biết cách quản giáo.

Trần Tắc Minh rất ngạc nhiên.

Trần Tắc Minh không đi tìm Dương Lương, cũng không nghĩa là hai người không thể gặp mặt.

Ngày đó trở về phủ, Trần Tắc Minh giật mình phát hiện khâm sai đại thần ngồi uống trà trong nội đường, cùng phụ thân trò chuyện với nhau vui vẻ rõ ràng chính là một trong ba đương nhiệm tướng soái, Dương Lương.

Thấy y về nhà, trên mặt vết thương ngang dọc, Trần Đổ hơi có chút hối hận đêm qua mạnh tay, nhịn không được vừa đau lòng lại vừa tức giận xoắn xuýt hơn nửa ngày rốt cục mới hỏi han vài tiếng.

Dương Lương đứng dậy nói: "Trần bá phụ, đây cũng là ý tứ của vạn tuế, sau này thỉnh ngài đừng vì loại chuyện nhỏ nhặt uống rượu này trách mắng Trần đệ nữa, dù sao cũng là quan chức triều đình, hưởng bổng lộc của vua, mang gương mặt tổn thương đi ra ngoài không khỏi nhục nhã a."

Trần Đổ đồng ý không ngớt lời.

Dương Lương cười nói: "Đúng rồi, còn có chút sự tình, cần thỉnh Trần đệ theo ta đi ra ngoài một chuyến."

Lúc hai người xuất phủ, Dương Lương lôi kéo y đi thẳng một đường.

Trần Tắc Minh nói : "Đây là đi nơi nào?"

Dương Lương cười nói: "Tất nhiên là đi uống rượu."

Trong khi nói chuyện, thì đã tới gian khách điếm hai người thường đến, thấy là khách quen, tiểu nhị cũng không cần đón chào. Hai người quen thuộc đến lầu hai ngồi xuống bàn phía trước cửa sổ, mới có người tiến đến hỏi món ăn.

Dương Lương lâu rồi không đến nên cùng tiểu nhị ôn chuyện cười đùa một hồi lâu mới đem đồ ăn bày xong.

Trần Tắc Minh ở bên, sớm đã kềm nén không được: "Dương huynh, vạn tuế gọi huynh đến ban thưởng cho phụ thân mục đích là vì truyền lời gì cho ta ?"

Dương Lương quay đầu mỉm cười nhìn y nói: "Truyền lời gì?"

Trần Tắc Minh thấy vẻ mặt hắn, hồ nghi nói : "Huynh không phải nói..." Nói đến nửa đường, không khỏi giật mình: "Huynh! Huynh sao lại có thể giả truyền thánh chỉ?"

Dương Lương vội vàng đưa ngón tay đứng ở trước miệng: "Suỵt ——! Nói nhỏ thôi, muốn ta rơi đầu sao?"

Trần Tắc Minh dở khóc dở cười: "Dương huynh, ngươi làm như vậy là có ý tứ gì?"

Dương Lương cười nói: "Trần bá phụ quá nghiêm khắc, người trẻ tuổi uống vài chén rượu cũng muốn đánh, vừa lúc vạn tuế để cho ta ban thưởng đến quý phủ, ta mới thuận tiện thêm thắt vài câu."

Trần Tắc Minh cười khổ: "Lời này của huynh theo vạn tuế lúc trước nói quả thật giống hệt."

Dương Lương nói : "Hắn khi còn nhỏ cũng xem như chân tình, nhưng hiện giờ có lẽ..." Nói đến chỗ này, cảm thấy chính mình lỡ lời, bất giác ngập ngừng, một lát sau mới cười nói, "Đây chính là đại bất kính, cũng may không có người ngoài nghe được... May mắn, may mắn! Phải tự phạt ba chén!" Nói xong đem bầu rượu xách lên.

Rượu còn chưa uống xong, đã có bàn tay nắm lấy cổ tay hắn, Dương Lương quay đầu.

Trần Tắc Minh do dự chốc lát: "Ngày đó, huynh gọi ta lại muốn nói chuyện gì?"

Dương Lương buông bầu rượu, đối với y cười cười: "Muốn nghe sao?"

Trần Tắc Minh đáp : "Ta cũng có thời điểm tò mò."



Dương Lương thở dài, cười nói: "Cuối cùng là đợi được lúc đệ hiếu kì ." Hắn trầm ngâm một lúc, "Không có gì, kỳ thật chỉ là một chuyện xưa..."

Lúc này, ngoài cửa sổ mưa rơi trên tấm rèm cửa sổ nghe từng tiếng tí tách.

Dương Lương nhìn thoáng qua, mỉm cười nói: "Thời tiết này... thật ra thực hợp với tình hình, thích hợp nhất kể chuyện xưa gϊếŧ thời gian." Nói xong, rót rượu cho cả hai, trầm ngâm một lát, tựa hồ đang tự hỏi xem bắt đầu câu chuyện như thế nào.

"Hai mươi năm trước, có một đại tài chủ, phú khả địch quốc..."

Trần Tắc Minh giật mình: "A?" Thầm nghĩ, huynh ấy thật đúng là nói về chuyện xưa.

Dương Lương hướng y nghịch ngợm cười, cũng không dừng lại, tiếp tục kể: "Tài chủ lão gia kia có rất nhiều thê thϊếp. Đại phu nhân không sinh được con, con đầu là một nhi tử là do tiểu thϊếp sinh, nàng kia mạng khổ, sau khi sinh nhi tử xong thì qua đời." Trần Tắc Minh "Nha" một tiếng, lòng tràn đầy mờ mịt.

"... Tài chủ lão gia đem nhi tử mới ra đời cho đại phu nhân dưỡng dục. Vì đại phu nhân không thể sinh cho nên dù đứa nhỏ này không phải mình sinh ra, nhưng nhìn trẻ từ từ lớn khôn cũng cảm thấy thân thiết. Lão gia bởi vì hắn là đại nhi tử, tự nhiên cũng xem trọng, thời điểm nhi tử khoảng năm sáu tuổi, lão gia mời một danh sư tốt nhất thiên hạ dạy dỗ cho nó. Tiên sinh kia vốn là một ẩn sĩ vang danh Giang Nam, cũng không chịu xuất thế, điều kỳ quái chính là sau khi thấy mặt đứa nhỏ này rồi lại có thể đồng ý rời núi... Cứ như vậy đứa bé kia thuận thuận lợi lợi cho đến năm mười lăm tuổi..."

Dương Lương nói đến chỗ này, trầm mặc một lát, Trần Tắc Minh đang nghe được thú vị, nhịn không được thúc giục.

"Lão gia là một người mê đắm nữ sắc, giờ phút này sớm lại có tân hoan, tân sủng phu nhân cũng sinh một nhi tử... Kỳ thật tài chủ lão gia bây giờ đã có không ít nhi tử, đối với đại nhi tử cũng dần dần chẳng còn coi trọng. Tân phu nhân muốn cho nhi tử của mình kế thừa gia sản, liền lên kế hoạch muốn phế đại nhi tử. Tài chủ lão gia lúc trước còn không đáp ứng, sau lại từ từ cũng bị nàng bên gối thổi gió thuyết phục. Nhưng muốn động đến đại nhi tử, trước tiên ông vẫn bận tâm mặt mũi đại phu nhân, nhất thời chưa có cơ hội động thủ. Cố tình đại nhi tử này lại có cái tật xấu cổ quái thế nhân đều xem không thuận mắt —— "

Trần Tắc Minh càng nghe càng cảm thấy được không thích hợp, tựa hồ chuyện xưa này từng nghe ai nói qua, nhưng cách nói mới mẻ có điểm thu hút, thấy Dương Lương tới điểm mấu chốt lại ngừng, vội vàng hỏi: "Là gì?"

Dương Lương rũ xuống mắt uống một hớp rượu, bất động thanh sắc nói : "Đứa bé kia có sở thích thừa đào đồng tính, là một Long Dương đồ đệ."

Trần Tắc Minh đột nhiên đứng lên, trên mặt biến sắc: "Huynh! Huynh nói chính là..."

Dương Lương ngẩng đầu nhìn hắn, mỉm cười nói: "Chuyện xưa này còn muốn nghe tiếp không?"

Trần Tắc Minh sửng sốt sau một lúc lâu, chầm chậm ngồi xuống, trầm ngâm không nói. Dương Lương từng ngụm uống rượu lên, cũng không thúc giục y.

Trần Tắc Minh thấp giọng nói: "Quả là lớn mật, lại có thể trước công chúng nói chuyện của hoàng gia."

Dương Lương nói : "Ta rõ ràng kể về việc xấu trong nhà tài chủ, nào có đề cập qua nửa chữ về hoàng gia. Hơn nữa, ta dám nói, đệ cũng không dám nghe sao?"

Trần Tắc Minh dở khóc dở cười, nghiêng đầu sang chỗ khác nói : "... Ta chỉ là không có hứng thú thôi." Dứt lời, một hồi lại nhịn không được nói, "Huynh ba lần bốn lượt đem thoại đề dẫn tới chuyện này, đó là muốn nói... quá khứ của đại nhi tử kia ?"

Dương Lương cười nói: "Việc này, người biết sớm đã chết đi hoặc là già rồi, nếu ngày nào đó ta cũng chết trận sa trường, liền bị chôn vùi theo vào lòng đất. Sao không mượn hôm nay nói ra làm đồ nhắm rượu."

Trần Tắc Minh nghe câu nói có hàm ý khác, lại nhìn không ra hắn có gì ác ý, trong lòng thật sự kỳ quái, do dự chốc lát: "... Ta thật sự không rõ... Cái này làm đồ nhắm rượu không khỏi quá nguy hiểm ."

Dương Lương cười nói: "Đệ sợ? Ta đây không nói nữa."

Trần Tắc Minh biết rõ đó chính là phép khích tướng của hắn, vẫn là nhịn không được thắc mắc, "Ta chỉ là cảm thấy được huynh hôm nay thật sự là kỳ quái. Huynh nói chuyện này là có ý gì?"

Dương Lương nói : "Chờ đệ suy nghĩ cẩn thận toàn bộ, vị trí điện soái này cũng nên cho đệ ngồi."

Trần Tắc Minh càng thêm hồ đồ, cười hừ một tiếng, cũng không nói lời nào. Cách một lát, mới nói: "Vậy hắn... Đại nhi tử kia sao lại bị người biết được chuyện bí ẩn tột cùng này?" Dương Lương tiếp lời nói: "Bởi vì hắn rất yêu thích một người, muốn cùng hắn song túc song phi(như hình với bóng), thà rằng bỏ xuống bạc vạn gia tài không cần..." Hắn cười cười, "Người một khi có loại quyết tâm này , tự nhiên muốn làm chuyện long trời lỡ đất khiến mọi người đều biết ."

Nghe nói như thế, Trần Tắc Minh nhịn không được đối với Dương Lương nghiền ngẫm đánh giá, rốt cục vẫn phải ngượng ngùng giáp mặt hỏi ra miệng. Dương Lương lại dường như không thấy: "Đại phu nhân vốn là toàn lực che chở hắn, trước đây lão gia cũng tìm các loại cớ muốn phế trưởng tử, nàng đều nhiều lần cố sức bảo hộ."

Trần Tắc Minh nói : "Ân mẫu đối với hắn rất tốt." Nói xong liền muốn đến từng ở trong cung nghe người ta đề cập thái hậu cùng hoàng đế bất hoà , không khỏi nghi hoặc.

Dương Lương gật đầu: "Dù sao cũng là dưỡng dục nhiều năm, huống chi giờ phút này cũng có thể nói mẫu bằng tử quý, cũng còn có giá trị đối với nhau... Tóm lại lúc này, mẫu tử cảm tình vẫn rất tốt. Nhưng sau này, đại phu nhân bởi vì quá độ ghen tuông, lại dùng một chiêu làm người kiêng kị nhất với tình địch—vu chung thuật." (Tà thuật)

Trần Tắc Minh nghe nhịn không được "A" Một tiếng.

"Lão gia bắt được cái chuôi này, cũng không phao tin, trái lại nhân cơ hội yêu cầu nàng buông tay bảo hộ đối với đại nhi tử, cũng đồng ý có thể cho nhi tử của biểu muội nàng tiếp nhận vị trí này. Đúng rồi, trước đó ta quên nhắc tới, biểu muội của đại phu nhân cũng thuộc nhóm các tiểu phu nhân... Tốt xấu đứa bé này cùng đại phu nhân còn có chút quan hệ thân thích, sau khi đại phu nhân cân nhắc tả hữu thì chỉ có thể đáp ứng cho xong."

Trần Tắc Minh nghe được chuyện này, nhịn không được nói: "Làm sao có thể, đại nhi tử dù sao cũng là cốt nhục thân sinh của hắn, sao lại có thể tính kế nhi tử của mình như thế."

Dương Lương thở dài: "Có đôi khi cố tình xảy ra những chuyện không thể tưởng tượng được, có lẽ là do lòng người quá phức tạp đi."

"Đại nhi tử đột nhiên phát giác đột nhiên có một ngày không còn người nào trong nhà tiếp tục chịu vì mình ra mặt nói chuyện, không chỉ như thế, mọi người còn dần dần không thân cận hắn nữa. Hắn là người được nuông chiều từ bé đến lớn, lại là nhi tử đại phu nhân, trước nay đều được người ta dỗ dành nâng niu, giờ phút này chênh lệch lớn lao như mực nước của lòng sông so với mặt biển khiến hắn khó có thể thừa nhận, lập tức liền thất hồn lạc phách. Mà mấy năm sau này, tân phu nhân cùng đại phu nhân vì đều tự củng cố thế lực của mình kết thành hai phái, một bên ủng lập nhi tử của mình, bên còn lại ủng hộ điệt nhi(cháu họ) của mình. Hai phái lực lượng tương đương, lão gia không thể lựa chọn, chỉ phải đem phế trưởng tử kéo xuống. Mọi người biết hắn sắp mất thế, vài năm sau đó đại nhi tử sống như thế nào, không cần nói cũng biết . Ta nhớ được sau này hắn từng trọng thưởng cho một thái giám, nghe nói là bởi vì năm đó khi hắn suy sụp thì thái giám kia từng cho hắn ăn khối điểm tâm do mình để dành."

Trần Tắc Minh sau một lúc lâu không thể mở miệng: "Khó có thể tưởng tượng... Kia đại phu nhân cứ như vậy tuyệt tình, nuôi mười mấy năm, thật sự lập tức thành người xa lạ sao? Nàng một chút cũng không cứu giúp?"

Dương Lương hướng tới hắn cười không ngừng: "Trần đệ chưa từng trải qua thế sự, không rõ lòng người... Phàm là một người, nếu có việc nhỏ thực có lỗi với người khác, hơn phân nửa sẽ cảm thấy được áy náy, nhưng nếu như là đại sự, có lẽ sẽ càng quyết tâm... Tỷ như trảm thảo trừ căn (diệt cỏ tận gốc). Bởi vì đã không thể đối mặt hắn... Mà đại phu nhân đúng là bởi vì ruồng bỏ hắn nên càng về sau trái lại càng hy vọng có thể diệt trừ đi để phòng ngừa hắn được thế trả thù."

Trần Tắc Minh không rét mà run.

"Đại nhi tử kia đối mặt với người từng là từ mẫu, hiện giờ cơ hồ đã hoàn toàn biến thành địch nhân..... May mà hắn còn có lão sư quan tâm. Nhờ vị tiên sinh này chỉ điểm, hắn thu liễm mũi nhọn, nhẫn nhục chịu đựng, lại càng không tiếp tục phóng đãng. Hắn như vậy vừa trầm lặng, cũng làm cho những kẻ vốn định buộc tội hắn không còn lời nào để nói, hơn nữa tiên sinh dạy học kia thanh danh ảnh hưởng rất lớn, lão gia trong lúc nhất thời cũng không có thể không cố kỵ mặt mũi của hắn, mà hai vị phu nhân giành quyền luôn gây chuyện, sự tình lại có thể cứ như vậy kéo dài."

"Sau đó thì sao?"

"Sau này lão gia bị bệnh, nhờ tiên sinh dạy học vì hắn đảm trách gia sự, dạy học tiên sinh quyền thế lớn dần, tự nhiên càng không người có khả năng động đến đại nhi tử. Đại nhi tử bắt đầu nuôi dưỡng thế lực của mình. Tiếp đó... Lão gia qua đời, kế thừa vị trí chung quy vẫn là đại nhi tử, giờ phút này hắn cùng với tiên sinh dạy học liên thủ quyền lực đã muốn vượt xa hai phe cánh kia... Này gọi là mệnh trung có khi chung nhu có, mệnh trung vô khi chớ cưỡng cầu (cái gì đã định là của mình thì cuối cùng là của mình, cái gì không phải của mình thì cầu cũng không được)."

Trần Tắc Minh không nói gì thở dài, Dương Lương thở dài: "Hắn vừa thượng vị, việc đầu tiên làm là đem mẫu tử tân phu nhân cùng điệt nhi của đại phu nhân chặt đứt tứ chi, khiến họ chảy hết máu mà chết. Cuộc sống hạnh phúc của hắn từ nhỏ cũng bởi vì bọn họ mà kết thúc, hận ý có thể suy nghĩ là biết, nhưng này thủ đoạn tàn nhẫn cay độc không hề che dấu chút nào như thế, lại làm cho tất cả mọi người đều lắp bắp kinh hãi."

"Đại phu nhân cực kỳ hoảng sợ, cả đêm muốn đào thoát, nửa đường lại bị hắn chặn lại, càng làm cho người ta kinh ngạc chính là, thế nhưng hắn lại không có gϊếŧ nàng mà là đem nàng giam lỏng. Đại phu nhân giờ phút này cũng chưa đến bốn mươi tuổi, từ nay về sau quanh năm không thể bước ra khỏi cửa nửa bước, nên mới nói không chết cũng chưa chắc là chuyện may mắn..."

Nói đến chỗ này, hai người nhìn nhau, nhịn không được khẽ thở dài.

Trần Tắc Minh trầm mặc thật lâu sau: "Nguyên lai là thế, khó trách tính khí hắn cổ quái như vậy..."

Trầm mặc một lúc lâu, đột nhiên nói:"Chuyện xưa nếu nói xong rồi, vậy Dương huynh, dụng ý của chuyện xưa này có phải cũng nên giãy bày hay không ?"
« Chương TrướcChương Tiếp »