Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Từng Bước Dụ Dỗ Nữ Luật Sư Xinh Đẹp Của Tư Lệnh

Quyển 1 - Chương 31

« Chương TrướcChương Tiếp »
Nghê Tiêu có chút thất vọng, chẳng nhẽ anh ta tức giận thật sao?

“Này, Đan Diệc Thần, em có lòng chạy tới xin lỗi anh, anh lại thờ ơ như vậy, được, em đi là được.”

Nghê Tiêu nhấc hành lý bước đi, vừa đi được ba bước, lại phát hiện Đan Diệc Thần không có đuổi theo lại khó chịu lùi lại phía sau ba bước, gì, không có động tĩnh gì? Cô cắn răng, tiếp tục lùi lại 2 bước.

Cuối cùng, cô thiếu kiên nhẫn nói:

“Này, em đã lùi một bước rồi, huống hồ là anh tìm người chụp ảnh em trước, em không có sai…”

Bất ngờ không có phòng bị, cô bị một lực mạnh mẽ ôm vào trong ngực, người nào đó ôm rất chặt, khiến cô không kịp hít thở, cô ngơ ngác tựa vào ở trong lòng anh, nghe tiếng tim anh đập mạnh mẽ, khóe môi lộ ra nụ cười.

“Nghê Tiêu, em ỷ vào việc tôi thích em mà làm xằng làm bậy nữa thử xem.” Mặt anh âm trầm, hung tợn nói.



Lại lần nữa trở về trong biệt thự nhỏ của cô và Đan Diệc Thần, Nghê Tiêu vui vẻ đi dạo khắp nơi, cô tìm phòng hướng ánh mặt trời, đang chuẩn bị chuyển vào thì A Tú đã giấu chìa khóa ra sau lưng: “Thiếu phu nhân, thiếu gia nói không thể mở tất cả phòng khách cho cô.”

Cô quay đầu nhìn lại, người đàn ông mặc quần áo hưu nhàn màu kem rộng rãi đang ngồi ở trên sofa, yên tĩnh uống trà đọc báo, người đàn ông này chính là thâm trầm như vậy, muốn cô dọn vào phòng thì cứ nói thẳng là được rồi nha.

Ba chân bốn cẳng, cô chạy thẳng vào phòng ngủ, không bao lâu sau, bên trong truyền ra tiếng lùm bùm lốp bốp, Đan Diệc Thần không giữ được bình tĩnh, đi tới cửa, đã nhìn thấy bên trong giống như bị đánh cướp, rèm cửa màu xám bị dỡ xuống, bộ sofa màu trắng dị bốc ra, drap giường bị bốc lên…

“Nghê Tiêu, em muốn phá hủy phòng ngủ sao?” Đan Diệc Thần không vui nói.

Nghê Tiêu buông tay, vẻ mặt vô tội: “Nếu như đã quyết định sống cùng nhau, thì đương nhiên phải thưởng thức cuộc sống của hai người rồi, Đan Diệc Thần, chẳng lẽ anh không cảm thấy bố cục của nơi này quá mức nặng nề sao?”

Nghê Tiêu tiến lên, ôm lấy cánh tay của Đan Diệc Thần, vẻ mặt như đạt được quỷ kế nói: “Việc ấy, ….anh có tiền không?”

Đan Diệc Thần đề phòng liếc nhìn cô một cái: “Làm gì?”

*

Hôm nay trong siêu thị của khu Đông Thành thành phố A đột nhiên xuất hiện một cặp đôi kỳ quái, người đàn ông có diện mạo anh tuấn, dáng người cao ngất chỉ là mang nét mặt lạnh nhạt, đóng băng quanh năm, người phụ nữ thì xinh đẹp, minh diễm, mặc áo liền quần màu trắng đen, hoạt bát đáng yêu, hai người bọn họ vừa xuất hiện chiến tranh chỉ vì một cái khăn.

“Em thích cái khăn này.” Người phụ nữ tiện tay cầm lấy ném vào trong giỏ đựng hàng.

Đan Diệc Thần quan sát cái khăn nửa ngày, rốt cuộc cũng nghiêm mặt lấy trở về: “Đổi lại đi.”

“Vì sao? Anh không biết mẫu này đang rất thịnh hành sao?” Người phụ nữ cố chấp lại cầm lấy bỏ vào.

Đan Diệc Thần ẩn nhẫn, dằn lại tính tình, lấy chiếc khăn trở về nhưng mà lần này đưa ra giải thích:

“Cái mẫu này là dành cho đàn ông.” Nói xong lại lấy “một mẫu” khác dành cho phụ nữ từ trên giá xuống.

Cứ thế, bọn họ cứ tranh cãi ầm ĩ suốt quãng đường, cho đến khi đến quầy thanh toán. Đan Diệc Thần nhức đầu nhìn những drap giường hoa hòe bên trong giỏ đựng hàng, còn có vỏ chăn, lặng lẽ nhặt lên một chiếc áo gối khiến anh không nhịn được, vừa lúc bị Nghê Tiêu nhìn thấy.

Nghê Tiêu bùng nổ: “Đan Diệc Thần!”

“Đan Diệc Thần!”

Uay, làm sao lại có hồi âm vậy? Nghê Tiêu kinh ngạc quay đầu lại, chỉ thấy một người con gái tóc xõa ngang vai, mặc chiếc váy dài vải chiffon, thanh tú xinh xắn đứng ở trước mặt bọn họ.

Lưu Văn Văn.

Khi đó Nghê Tiêu cảm thấy mí mắt của mình bắt đầu liều mạng giật giật, cô có dự cảm không tốt.

Quả nhiên, không đợi bọn họ xoay chân chạy lấy người, Lưu Văn Văn lại trình diễn một màn kinh thiên động địa, cô ta cư nhiên….té xỉu rồi!

Đúng vậy, trước mặt bao nhiêu người, người đến người đi như nước chảy, trước mặt Đan Diệc Thần và trước mặt cô, cô ta lại ngất đi một cách rõ ràng như vậy!

Quần chúng bốn phía xung quanh không hiểu chân tướng, hò hét tiến lên cứu người, Nghê Tiêu cứng nhắc nắm tay Đan Diệc Thần không có động tĩnh, nhưng bàn tay anh nắm lấy tay cô đang dần buông lỏng.

Nhận thấy anh muốn tiến lên, Nghê Tiêu kiên quyết biểu hiện quyết tâm của mình: “Không được.”

Đan Diệc Thần nhíu mày cúi đầu đánh giá cô, ngoài ý muốn lại nhìn thấy trên mặt cô có vài phần quật cường.

Biết rõ cô gái này có dụng ý không tốt, nhưng cô làm sao có thể để cô ta đạt được mục đích?

Cô nói: “Đan Diệc Thần, nếu như anh qua đó, em sẽ bắt đầu chán ghét anh.”

Đúng vậy, cô chính là một người phụ nữ không hiểu chuyện, đừng nói với cô những đạo lý lớn này nọ, đối với Lưu Văn Văn, cô chỉ có chán ghét.

Bàn tay trong tay không còn nữa, người đàn ông ấy cũng không để ý đến tính trẻ con của cô, bóng lưng của anh biến mất ở trong đám đông, cô buồn bã đứng ở tại chỗ, đột nhiên cảm thấy mình không còn gì cả.

Cán cân hai đầu, chung quy vẫn có một cái bị lệch.

Đan Diệc Thần đẩy đám người ra, sau đó bế Lưu Văn Văn đang xịu lơ trên mặt đất lên, khi quay đầu nhìn chung quanh chỉ nhìn thấy hàng đã mua đặt ở quầy kết toán.

Cô đã đi mất rồi.

“Diệc Thần, em cảm thấy khó chịu…” Lưu Văn Văn ôm cổ Đan Diệc Thần, cổ dựa sát vào trong lòng anh, lẩm bẩm gọi tên anh.

Có giọt nước mắt mơ hồ rớt trên da thịt anh, khiến Đan Diệc Thần chợt nhớ tới bộ dạng quật cường của Nghê Tiêu, cho dù có khó chịu, cô cũng chưa từng rớt một giọt nước anh trước mặt anh.
« Chương TrướcChương Tiếp »