Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Từ Từ Suy Lý

Chương 1: Bánh tét và gà rán

Chương Tiếp »
Giữa tháng giêng, thành phố S đón đợt không khí lạnh nhất trong năm, người vừa đáp chuyến bay từ miền Nam không còn cách nào khác phải mở vali, lấy áo khoác nhung, mũ, khăn choàng bọc lấy hết toàn thân, chỉ còn hở đôi mắt, cả người trông không khác một đòn bánh tét.

Xuống xe taxi, cô từ từ kéo hành lý đi về hướng đồn cảnh sát, gần đến nơi bỗng nhìn thấymột quán gà rán, cho dù trời giông gió rét vẫn còn rất nhiều người xếp hàng.

"Đông như thế chắc sẽ rất ngon." Giọng ồm ồm phát ra từ sau lớp khăn choàng cổ, từ từ bụng cũng réo vang ùng ục, liếc nhìn bảng quảng cáo gà rán, bước chân cô vô thức đi về nơi đâu đó.

Từ Hoãn Hoãn đứng vào hàng, nghiêng đầu đếm số người ở trước mặt, mùi gà rán thơm nức, cô hít một hơi thật sâu, mạnh đến mức hít luôn một cọng len vào mũi.

Đang đứng đợi được vài phút, điện thoại di động trong túi rung lên, cô nhìn màn hình, nhìn luôn đồng hồ chỉ giờ: "Ôi chao!"

Cô tháo găng tay, ấn nút nhận cuộc gọi, rồi nhanh chóng nhét di động vào chiếc khăn quàng cổ: "Alo!"

"Cô Từ, cô đến đâu rồi ạ?"

"À! Tôi đã đến trước cổng Cục cảnh sát rồi!"

Từ Hoãn Hoãn vội cúp điện thoại nhìn đoàn người xếp hàng, chỉ còn ba bốn người nữa thôi, cô chun mũi, xem ra đành đợi dịp sau vậy.

Trước khi rời đi cô kéo chiếc khăn quàng xuống, hít lấy hít để mùi thơm của gà rán, rồi ngẩng đầu, kéo vali đi thẳng không quay đầu lại.

Gà rán, hẹn ngày tái ngộ!

Đến cổng Cục cảnh sát, cô tự giới thiệu mình. Một anh cảnh viên trẻ tuổidẫn đường, còn giúp cô cầm hành lý.

Nhiệt độ ấm áp trong cảnh cục khiến cô cảm thấy thoải mái hơn hẳn. Cô nới lỏng khăn quàng cổ, kéo mũ trùm đầu và cởϊ áσ khoác nhung to kềnh. Đưa cô đến trước cửa phòng hình sự, anh cảnh viên quay đầu lại, chứng kiến loạt hành động này anh ta ngây người nhìn Từ Hoãn Hoãn, trông cô không khác gì một cô bé con mặc áo người lớn.

Từ Hoãn Hoãn không lý giải được ánh mắt của anh ta đang nhìn mình, đành cười cười: "Cám ơn!"

"Là cô Từ sao?"

Nghe tiếng gọi mình, Từ Hoãn Hoãn quay đầu nhìn lại. Một người đàn ông mặc cảnh phục, làn da ngăm đen, dáng người cao lớn đang đi về phía cô. Cao, rất cao!

"Vâng, là tôi!"

Anh ta càng tiến tới gần,cô"Từ nhỏ bé" bất giác đứng thẳng người, ưỡn ngực, cố gắng có thể ngang hàng với tầm mắt của đối phương.

"Tôi là Đội trưởng đội trinh sát hình sự, Cao Lâm. Lần này thật làm phiền cô Từ quá, nhưng đυ.ng phải kẻ tình nghi lỳ lợm thế này không biết phải làm sao. Từ sau khi bắt giam đến giờ hỏi một chữ cũng không chịu nói."

Từ Hoãn Hoãn theo Cao Lâm tiến vào phòng thẩm vấn, cô cất hành lý vào một góc, treo áo khoác lên giá, lấy thun cột lại mái tóc, rồi nhận tư liệu từ trên tay Cao Lâm. Cô đọc từ đầu đến cuối, trong vòng một phút có thể nắm rõ được các thông tin chính.

Từ Hoãn Hoãn trả tư liệu lại cho anh ta. Ánh mắt của Cao Lâm có hơi kinh ngạc.

Cô từ tốn lên tiếng: "Tôi muốn coi đoạn băng quay lại cuộc thẩm vấn trước đó."

Cảnh viên kỹ thuật, Chu Tề Xương, vừa nghe cô nói liền mở miệng nhắc: "Nhưng hắn không chịu nói bất cứ điều gì!"

Từ Hoãn Hoãn nhún vai, thờ ơ: "Không sao! Tôi không cần hắn nói chuyện."

Cô ngồi trước màn hình vi tính, nhìn khoảng thời gian thẩm vấn, cô chớp mắt, ngẩng đầu nói với Cao Lâm: "Trong khoảng thời gian này, có thể giúp tôi gọi một phần thức ăn ngoài được không, là cửa hàng gà rán cạnh cảnh cục."

"Hic... Được chứ!" Yêu cầu này không thành vấn đề.

Ghi lại món ăn cô thích, liếc nhìn thân hình của Từ Hoãn Hoãn, anh ta có hơi nghi ngờ: "Tất cả chỉ một mình cô ăn?"

"Ừm! Đúng!" Cô rất đói.

Chờ đến khi xem xong đoạn băng ghi hình thức ăn cũng đã mang đến. Trông thấy Cao Lâm cầm một túi lớn và một ly nước vào trong, hai mắt Từ Hoãn Hoãn sáng rỡ, nụ cười rạng rỡ trên môi.

Ngay sau đó, Cao Lâm và các cảnh viên im lặng nhìn Từ Hoãn Hoãn một tay ôm túi gà rán, tay kia cầm ly nước hút hút, kẹp laptop bên nách, một mình đi vào phòng thẩm vấn.

Trong phòng thẩm vấn chỉ có một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, mắt một mí, có hơi dữ dằn. Hắn rung chân nhìn cửa phòng bật mở, nở nụ cười khinh bỉ nhưng ngay lập tức nheo mắt thắc mắc. Vương Thành phát hiện người vào đây không phải là cảnh sát mà là một cô gái nhỏ nhắn, da dẻ trắng nõn, nhìn qua chỉ độ khoảng hai mươi tuổi, khá non nớt, hơn nữa trong không khí còn có thêm mùi gà rán thoang thoảng.

Hắn nhíu mày, quan sát cô gái.

Từ Hoãn Hoãn đặt đồ ăn thức uống lên bàn, rồi mở laptop, ngồi xuống đối diện với hắn. Toàn bộ chuỗi hành động không hề liếc hắn lấy một cái.

Vương Thành muốn coi cô sẽ làm gì, hắn chờ cô lên tiếng.

Mấy giây sau cô mở một phần cánh gà rán, mấy phút sau lại thêm phần gà viên, mấy phút sau nữa lại lôi ra khoai tây chiên và sốt tương cà.

Cả nửa tiếng trời, Vương Thành nhìn túi đồ ăn căng phồng từ từ xẹp dần, ăn xong miếng khoai tây chiên cuối cùng, cô rút khăn lau tay, rồi hút một hơi nước ngọt.

Nghe tiếng cô hắng giọng một cái, ngay lập tức Vương Thành nhếch miệnglộ ra vẻ mặt châm biếm, hắn muốn coi cô làm trò khỉ gì, câu hỏi đầu tiên sẽ là gì.

Cạch! Cạch! Cạch!

Nhưng bắt đầu từ lúc đó bên tai hắn chỉ có tiếng lạch cạch của bàn phím, tiếng hút nước, ngoài ra không hề có tiếng động thứ ba.

Hắn hoàn toàn bị coi thường, thở hồng hộc, vẻ mặt căm phẫn rống lên: "Mẹ bà nó! Mày đang làm gì?"

Nghe thấy đối phương nói chuyện, Từ Hoãn Hoãn ló đầu khỏi màn hình laptop, chậm rãi lên tiếng: "Hả? Phiền đến anh sao? Tôi đang viết tiểu thuyết, tiểu thuyết ngôn tình."

Vương Thành hung hăng chất vấn cô: "Mày không phải cảnh sát à?"

Từ Hoãn Hoãn lắc đầu: "Không! Tôi chỉ chờ người, không có phòng nên bọn họ sắp xếp tôi vào đây."

"A!!!" Vương Thành cười lạnh: "Không phải chúng phái mày đến tìm hiểu tao sao?"

Từ Hoãn Hoãn nheo mắt, đôi mắt sáng lấp lánh, trong vắt như chú mèo vô tội: "Không, tôi viết tiểu thuyết. Này, nếu anh tẻ nhạt, có thể xem giúp tôi coi chương này nên viết thế nào.... Độc giả của tôi quá...." Nói đến đây Từ Hoãn Hoãn thầm thở dài trong lòng, tiểu thuyết cô từ khi nào đã "hot" như vậy?!!

Rầm!

Tiếng đập bàn của hắn khiến Từ Hoãn Hoãn giật mình, cô rụt cổ lại, giọng đầy oan ức: "Nếu như anh không thích thì thôi!"

Vương Thành chẳng muốn phí lời với cô: "Mẹ mày lại giở trò quỷ gì. Chúng mày đang làm cái chó gì!"

"Đang bận vụ án lớn!" Từ Hoãn Hoãn khép laptop lại, nhướn đầu về phía hắn, hạ thấp giọng: "Nghe đâu là vụ án gϊếŧ người liên hoàn, đừng nói chỉ đội cảnh sát hình sự mà là dốc toàn bộ cảnh lực trong Cục điều tra!"

Từ Hoãn Hoãn trông thấy Vương Thanh cau mày, hơi thở gấp gáp, cổ nổi gân xanh, cô bỗng thở dài: "Anh đang đợi bọn họ thẩm vấn sao? Vậy... chuyện đó... khả năng chỉ cần qua mấy ngày là không xong rồi, dù sao..."

Vương Thành: "Tao gϊếŧ ba người!"

Từ Hoãn Hoãn: "Tôi viết được bốn quyển sách!"

Vương Thành cười gằn từng tiếng, hất cằm: "Còn có một mạng người trong tay tao, bọn chúng mặc kệ sự sống còn của đứa trẻ ấy ư?!!"

Từ Hoãn Hoãn giả bộ giật mình: "Đứa trẻ? Ở đâu rồi?"

Vương Thành nở nụ cười khinh bỉ: "Dĩ nhiên là một nơi không ai tìm ra được!"

Vừa dứt lời, Từ Hoãn Hoãn tiếp lời: "Trong dãy nhà lầu cao tầng sao?!!"

Vẻ mặt châm biếm của hắn cứng đờ, con ngươi co rụt lại: "Không phải!"

Từ Hoãn Hoãn giơ ngón trỏ đặt lên môi: "Nhà anh... À không... Nhà xưởng."

"A..." Phản ứng trên khuôn mặt của Vương Thành khiến Từ Hoãn Hoãn lần nữa lộ ra vẻhưng phấn như khi nhận được đồ ăn: "Đúng rồi, là tòa nhà gần nhà xưởng anh đang làm việc."

Hai mắt hắn mở lớn đầy kinh ngạc, lửa giận bùng phát, hắn rống lên với Từ Hoãn Hoãn, cố gắng che dấu nội tâm hoảng loạn: "Mày nói láo!"

Từ Hoãn Hoãn vươn ngón tay ra trước mặt hắn: "Chính anh đã nói cho tôibiết, chính vẻ mặt này đã tố cáo anh!"

Vương Thành trợn mắt, nếu không phảibị còng, hắn thật sự muốn xông lên bóp chết cô.

Từ Hoãn Hoãn đứng lên, nhìn hắn, giọng điệu bình tĩnh: "Có phải anh cho rằng gϊếŧ người rất lợi hại?" Cô lắc lắc ngón trỏ, "Không! Từ đầu đến cuối anh vẫn là một kẻ thất bại."

Rồi sau đó, mặc kệ cho Vương Thành gào thét, cô thản nhiên thu dọn đồ đạc, rời khỏi phòng thẩm vấn.

Cao Lâm đứng chờ sẵn ở cửa, trông thấy Từ Hoãn Hoãn bước ra liền lấy tay đỡ laptop, "Tôi đã phái người đi tìm những căn hộ cho thuê tại khu vực xung quanh nhà xưởng. Chắc hắn vừa mới thuê thôi, sẽ nhanh chóng tìm ra được đứa trẻ bị bắt cóc."

"A! Vậy thì tốt!"

Cao Lâm vừa khâm phục vừa bất ngờ với thành quả này của Từ Hoãn Hoãn: "Mấy người chúng tôi thay phiên nhau thẩm vấn, lúc trước nửa chữ hắn cũng không nói, tại sao khi cô vừa đi vào lại..."

"Là thế này!" Tốc độ nói chuyện của cô giống như tên Từ Hoãn Hoãn, chậm rì rì: "Vì hắn muốn có được sự quan tâm. Khi mọi người tra hỏi hắn, trên gương mặt hắn lộ ra vẻ đắc ý, tôi đã biết hắn có vẻ rất hưởng thụ trạng thái này, hắn cho rằng chỉ cần trong tay hắn còn giữ con tin, cảnh sát buộc phải thỏa hiệp với hắn. Do vậy, hắn chọn lựa không nói lời nào, điều này sẽ khiến mọi người lo lắng. Tuy nhiên, một khi hắn phát hiện mình bị coi thường, hắn sẽ rất phẫn nộ, muốn mau mau chóng chóng nói ra tất cả, để mong nhận được sự chú ý!" Thông qua sự quan sát, Từ Hoãn Hoãn nắm được nhược điểm tâm lý của hắn, nhờ vậy công việc trở nên thuận lợi hơn rất nhiều.

Cao Lâm nghe đến đây tựa như đã giác ngộ, à một tiếng: "Vì lẽ đó cô mới mang đồ ăn vào trong, giả bộ trước mặt hắn gõ gõ máy tính."

Từ Hoãn Hoãn ngẩng đầu nhìn Cao Lâm, vuốt cằm, ngữ khí trịnh trọng và nghiêm túc: "Ừm! Chính là như vậy!"

Nhưng trong lòng cô có hơi chột dạ, thật ra vào đó để được ăn là chính, hơn nữa trong thời gian ấy cô còn viết được thêm một đoạn tiểu thuyết hơn trăm chữ!

"Sao cô có thể biết được hắn nhốt đứa bé ở dãy nhà lầu?" Về điểm này Cao Lâm cũng không nghĩ thông, rõ ràng tên Vương Thành không nói gì hết.

Từ Hoãn Hoãn giải thích: "Tôi hỏi hắn đứa trẻ ở đâu, tầm mắt của hắn nhìn lên trên, nên tôi đoán là ở chỗ cao, càng hỏi hắn càng hoảng loạn nên tôi có thể cam đoan những suy luận là đúng."

"Thì ra là như vậy!"

Nghe Từ Hoãn Hoãn kể thì rất đơn giản nhưng Cao Lâm biết điểm này không phải ai cũng có thể nhìn ra.

Cao Lâm phái người đưa Từ Hoãn Hoãn về nhà. Một lần nữa, cô lại gói mình thành một đòn bánh tét, rồi yên tâm theo cảnh viên lên xe.

Về đến trước cửa tòa nhà, kéo hành lý vào trong, Từ Hoãn Hoãn phát hiện thang máy sắp đóng, cô rảo bước nhanh hơn, tiếng bánh xe ma sát với nền nhàphát ra những tiếng lộc cộc.

"Xin chờ một chút!" Từ Hoãn Hoãn đưa tay, cô cách cửa thang máy chỉ còn vài bước, cửa thang đang khép dần, cô nhìn thấy bên trong là một người đàn ông cao lớn, anh mặc áo khoác nhung đen, anh tuấn, ngũ quan như điêu khắc, làn da trắng nõn.

Từ Hoãn Hoãn nhếch miệng, bàn tay còn lơ lửng giữa không trung, ánh mắt nhìn cánh cửa từ từ đóng lại.

Oh.... Nooooo!!!!

"..."

Từ Hoãn Hoãn vô lực, nhấn nhấn nút thang máy, nhớ lại tình huống vừa rồi, đôi mắt lạnh lùng, hờ hững, rõ ràng là đang nhìn cô...

Từ Hoãn Hoãn nhìn con số biểu thị số tầng không ngừng thay đổi, cuối cùng dừng ở tầng mười hai.

"Aizza!!!" Người đàn ông đó là hàng xóm của cô sao?
Chương Tiếp »