Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tu Tiên Tại Đấu La

Chương 30: Luận bàn

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Đệ Nhất Hồn Kỹ – Nhiễu Loạn!”

Ngay lập tức, ở dưới chân của Trương Thanh Trúc, cái hồn hoàn màu vàng thứ nhất liền sáng lên, nàng cũng nhanh chóng gảy cái dây đàn thứ nhất.

Đinh…!!!

Một thanh âm thanh thúy vang lên, kế tiếp một giai điệu cực kỳ êm tai được đàn lên.

Nương theo sự xuất hiện của giai điệu đó, một đợt sóng hồn lực từ trên người của Trương Thanh Trúc liền lan ra, đem một vùng phía trước mặt Mục trở nên vặn vẹo, khó có thể nhìn xuyên qua.

Nhưng còn chưa dừng lại ở đó, qua một chút, theo sự thao túng của Trương Thanh Trúc, vùng âm thanh đó liền lan rộng ra, nháy mắt thì đã đem Mục giam cầm vào bên trong.

Mặc dù cái hồn kỹ này của Trương Thanh Trúc là cái hồn kỹ đầu tiên, đến từ một cái hồn hoàn trăm năm, nhưng uy lực của nó thì không có dừng lại ở đó, nếu như có thể so sánh thì nó có thể so với một hồn kỹ ngàn năm bình thường.

Không tin sao? Vậy hãy nhìn Mục một chút, hắn lúc này chính là đang cảm nhận uy lực của cái hồn kỹ này.

Bên trong vùng không gian nọ, Mục lúc này trông cũng không có gì là chật vật lắm, vẫn rất điềm tĩnh, nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài, còn thực chất, hắn lúc này có chút ngoài ý muốn.

Bởi vì ở trong cái không gian này, Mục không thể nhìn rõ ràng được, trong mắt của hắn, lúc này chỉ là những hình ảnh đứt gãy, đang không ngừng xoay chuyển trong đầu hắn, kể cả khi nhắm mắt lại thì vẫn nhìn thấy được.

Còn chưa hết, ngay bên tai của Mục, luôn có một âm thanh ‘ong…ong…’ truyền vào, lúc to lúc nhỏ, biến ảo không ngừng.

Có lẽ, nếu như Mục là một tên Đại Hồn Sư bình thường thì chắc đã bị cái hồn kỹ làm cho choáng váng mà hôn mê rồi.

Có điều, Mục là ai chứ? Một tên Trúc Cơ Trung Kỳ với thần thức cường đại thì việc bị ảnh hưởng bởi cái hồn kỹ này cũng không có quá nhiều, rất nhanh, hắn đã thanh tỉnh trở lại.

Mục thầm nghĩ: “Không ngờ tiểu nha đầu này lại lợi hại như vậy!”

Ý niệm chợt động, Mục ngay lập tức phóng thần thức ra, đem cái không gian đang bao lấy bản thân phá vỡ.

Chắc có lẽ là đối với việc hồn kỹ của bản thân bị phá giải đã quá quen hay sao mà Trương Thanh Trúc vẫn tỏ ra rất điềm tĩnh, cũng không vì hồn kỹ bị phá giải mà hoảng loạn, lập tức liền thi triển hồn kỹ thứ hai tấn công.

“Đệ Nhị Hồn Kỹ – Tinh Thần Trùng Kích!”

Lập tức, một đợt sóng tinh thần lực cực mạnh từ Trương Thanh Trúc liền đánh thẳng vào Mục.

Có điều, ngay khi chiêu này vừa ra, người ăn khổ không phải là Mục, mà lại là Trương Thanh Trúc.

“Á…!!!”

Ngay khi đợt sóng tinh thần lực kia đánh vào thần thức của Mục thì liền bị phản lại, làm cho Trương Thanh Trúc đau đớn không thôi, liền thu vũ hồn lại, hai tay ôm đầu, thần sắc có chút tái nhợt, mặc dù thế nhưng vẫn không có thương tổn gì.

Nhìn thấy bộ dáng của Trương Thanh Trúc như vậy, Mục liền nói: “Thanh Trúc, muội đã mất đi sức chiến đấu rồi, mau ra ngoài ngồi quan chiến đi!”

“Được!” Trương Thanh Trúc liền theo lời của Mục mà lui ra, đến bên cạnh một phiến đá mà ngồi xuống.

Tiếp đó, cuộc chiến liền tiếp tục.

Mục liền xoay người lại, linh lực trong cơ điên cuồng vận chuyển, truyền vào trong Thanh Quy Thuẫn, làm cho ba vòng bảo hộ màu lam nhạt liền trở nên đậm hơn rất nhiều.

Sở dĩ Mục phải làm như vậy là bởi vì trong lúc hắn công kích Trương Thanh Trúc, Trương Vô Kỵ đã nhân cơ hội thi triển hồn kỹ thứ ba – Kích Tốc, vô thanh vô tức đã vòng ra phía sau lưng của Mục.

Bởi vì cái hồn kỹ này của Trương Vô Kỵ được thi triển từ hồn hoàn ngàn năm, cho nên tốc độ nó mang lại vô cùng lớn, nhanh đến mức còn để lại tàn ảnh nữa.

Nếu như không phải nhờ vào thần thức cường đại, có lẽ bây giờ Mục còn không biết Trương Vô Kỵ ở nơi nào. Nhưng mà dù có thế đi nữa, hắn bây giờ vẫn không thể thấy rõ thân ảnh của Trương Vô Kỵ, chỉ có thể mơ hồ phán đoán phương hướng. — QUẢNG CÁO —

Bởi vì không thể đoán ra nơi mà Trương Vô Kỵ sẽ tấn công, cho nên Mục đành phải đem toàn bộ vòng phòng hộ của bản thân đẩy lên mức cao nhất.

Lúc này, khi Mục vừa xoay người xong, Trương Vô Kỵ đã xuất hiện ở không trung, cái hồn hoàn thứ nhất ở dưới chân hắn liền phát sáng.

“Đệ Nhất Hồn Kỹ – Trảm Sát!”

Ngay tức khắc, Đồ Long Đao trong tay của Trương Vô Kỵ liền lớn lên một chút, từng đạo hắc quang xuất hiện, bám lên chuôi đao, làm cho toàn bộ thanh đao trở nên quỷ dị.

Nhìn lấy một đao như vậy, Mục một tay thao túng Thanh Quy Thuẫn chống đỡ, tay còn lại lấy ra một tấm Ngự Phong Phù, nhanh chóng đem linh lực truyền vào, làm cho tấm phù hóa thành một đạo thanh quang, chui vào cơ thể.

Keng…!!!



Một âm thanh va chạm của kim loại vang lên.

Tại nơi va chạm, không khí lúc này đã bị vặn vẹo, cơ hồ là còn có thể thấy các đường đứt gãy.

Sau một màn va chạm như vậy, với tốc độ của tấm Ngự Phong Phù vừa sử dụng, Mục liền nhảy ra phía sau vài trượng. Trong lúc lui ra sau, hắn còn lấy ra một tấm Hỏa Điểu Phù cùng một tấm Băng Điểu Phù ném xuống đất.

Có điều, sau một kích này, Mục trông có vẻ cũng không có dễ chịu mấy, ba vòng phòng hộ của Thanh Quy Thuẫn đã ảm đạm đi rất nhiều, nếu như Trương Vô Kỵ vận dụng thêm một chút sức nữa thì e rằng vòng phòng hộ ngoài cùng sẽ vỡ nát.

Phía bên kia, sau một đao không thành, Trương Vô Kỵ cũng lui về phía sau vài trượng, có điều nhìn bộ dáng thì không có chật vật như Mục.

Sau khi ổn định lại thân hình, Trương Vô Kỵ liền thi triển hồn kỹ, lao lên tấn công.

“Đệ Tam Hồn Kỹ – Kích Tốc!”

Bởi vì đã đánh lén thất bại, cho nên lần này Trương Vô Kỵ cũng không cần phiền phức phải vòng ra sau lưng Mục mà lập tức thi triển hồn kỹ, chính diện lao tới.

“Xế Phong…”

Có điều, khi Trương Vô Kỵ vừa lao đến, trong lúc chuẩn bị thi triển ra thần thông Xế Phong Bán Nguyệt thì…

Tích…!!!

Ở phía đối diện, chỉ thấy Mục nhoẻn cười một cái, hay tay thì một tay cầm Thanh Giao Kỳ, một tay thì búng một cái…

Nhìn thấy biểu hiện của Mục như vậy, Trương Vô Kỵ thầm kêu không ổn, đang trong lúc chuẩn bị lui về phía sau thì đột nhiên ở dưới chân, truyền lên hai cỗ khí tức, một nóng, một lạnh.

Rầm!!!

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Tại nơi xảy ra vụ nổ, trong vòng bán kính 3 trượng, bụi bay mù mịt, mặt đất thì bị chia thành hai phần, một bên bị lửa thiêu đến độ mặt đất đều đỏ rực, không khí cực kỳ nóng bức, bên còn lại thì bị đóng băng hoàn toàn, không khí cực kỳ lạnh lẽo.

Sở dĩ nơi này bị tàn phá nặng nề như thế là vì hai tấm Hỏa Điểu Phù cùng Băng Điểu Phù mà Mục đã ném lúc trước. Băng hỏa đối cực, nếu như chúng gặp nhau thì sẽ xảy ra bạo phát, tự nhiên hai tấm phù của Mục cũng vậy.

Mặc dù hai tấm phù này tạo ra sức sát thương rất lớn, nhưng nó cũng chỉ là phù lục hạ cấp bậc thấp, nếu như dùng để đối phó với Hồn Sĩ hoặc Hồn Sư thì còn có tác dụng, nhưng đối với một tên Hồn Tông như Trương Vô Kỵ thì lại khác.

Chính vì thế mà Mục không có buông lỏng cảnh giác, nhanh chóng đem linh lực truyền vào trong Kỳ Lam Thương ở phía sau, đem kiện pháp khí này huyễn hóa thành hơn mười hai thanh thương màu lam, bay lượn trên đỉnh đầu.

Xẹt…!!!

Từ bên trong đống bụi, một thân ảnh liền bay vụt ra phía sau. — QUẢNG CÁO —

“Ha ha ha…”

Ở bên ngoài, Trương Thanh Trúc sau khi nhìn thấy thảm trạng của Trương Vô Kỵ liền không nhịn được mà cười phá lên.

Cái này cũng không thể trách tiểu tiểu nha đầu này được, mà thực sự bộ dáng của Trương Vô Kỵ lúc này phải nói là quá thảm.

Bởi vì Mục kích hoạt hai tấm phù kia quá bất ngờ, mà Trương Vô Kỵ cũng không có thời gian để sử dụng hồn kỹ phòng ngự, cho nên đành phải ngạnh kháng, kết quả thì ngoài từ ‘thảm’ ra thì không còn từ nào thích hợp để hình dung.

Toàn thân của Trương Vô Kỵ lúc này đã bị chia thành hai phần, một bên thì quần áo đã cháy xém, da thì bị đốt đến đỏ rực, bên kia thì trái ngược hoàn toàn, toàn bộ đều bao phủ bởi một lớp băng mỏng.

Có vẻ như là đồng phục của Thiên Linh chiến đội có chất lượng rất tốt, cho nên dù trải qua một trận oanh tạc như vậy cũng không có hư hỏng bao nhiêu.

Nhưng mà cũng đừng vì nhìn thảm trạng của Trương Vô Kỵ mà để bị đánh lừa, trên thực tế, một chiêu này của Mục cũng không có tổn thương được Trương Vô Kỵ bao nhiêu, cho nên hắn cũng không có vấn đề gì.

Ở phía đối diện, sau khi thấy Trương Vô Kỵ lui về phía sau, Mục tâm niệm chợt động, hơn mười cái hư ảnh của Kỳ Lam Thương đang lơ lửng trên đầu liền nhanh chóng hướng về phía Trương Vô Kỵ lao tới.

Trương Vô Kỵ ngay khi ổn định lại thân hình, liền nhìn thấy đòn tất công của Mục. Khi mắt thấy một cái hư ảnh trường thương màu lam sắp đâm vào bản thân, hắn nhanh chóng vận hồn lực trong cơ thể, sau đó thì nhảy sang một bên để tránh đòn tấn công.

Xẹt…Xẹt…Xẹt…!!!

Rầm…Rầm…Rầm…!!!

Rất nhanh, nương theo sự điều khiển của Mục, hơn mười cái trường thương màu lam đều bay xuống, có điều, không một cái nào có thể đánh trúng Trương Vô Kỵ, tất cả đều cắm xuống đất.

Mặc dù không tổn thương Trương Vô Kỵ nhưng mục đích của Mục đã hoàn thành.

Nếu như nhìn kỹ thì sẽ thấy, hơn mười cái trường thương màu lam đã tạo thành một cái l*иg đem Trương Vô Kỵ vây vào bên trong.



Mục lúc này hai tay kết ấn, linh lực trong cơ thể vận chuyển điên cuồng, sau đó hô lên: “Nhật Nguyệt… Tề Huy!!!”

Ngay lập tức, Mục vận lực bay lên một chút, hai tay đưa ra hai bên, tại lòng bàn tay xuất hiện hai vầng sáng lớn, một lam một đỏ. Nương theo một lượng lớn linh lực truyền vào, hai vầng sáng tại hai lòng bàn tay của hắn liền xuất hiện biến hoá.

Tại lòng bàn tay phải của Mục, vốn chỉ là một vầng sáng màu đỏ hình cầu, lớn khoảng một bàn tay thì nay đã hoá thành một cái mặt trời nhỏ màu đỏ, toả ra khí tức nóng bức vô cùng.

Còn trong lòng bàn tay trái của Mục, vầng sáng màu lam nọ cũng đã không còn, mà thay vào đó là một cái mặt trăng nhỏ màu lam, hàn khí toả ra không ngừng, cơ hồ là ở dưới đất còn đóng một lớp băng mỏng.

Tiếp đó, Mục liền giơ hai tay lên đầu, sau đó thì ném cái mặt trời kia cùng cái mặt trăng nọ về phía của Trương Vô Kỵ, người đang bị vây hãm trong hơn mười cái hư ảnh của Kỳ Lam Thương.

Mắt thấy công kích sắp đến, nhưng bởi vì đang bị vây khốn, cho nên Trương Vô Kỵ cũng không thể nào né tránh được, chính vì thế mà hắn liền sử dụng hồn kỹ để phòng thủ.

“Đệ Nhị Hồn Kỹ – Thuẫn Đao!!!”

Lời vừa dứt, cái hồn hoàn thứ hai ở dưới chân của Trương Vô Kỵ liền phát sáng. Ngay sau đó, hắn đem Đồ Long Đao chắn ở trước người, hai tay vận lực xoay thanh đao với một tốc độ chóng mặt.

Kế tiếp, nương theo tốc độ ngày càng nhanh, một cái vòng bảo hộ đã được tạo ra, đem Trương Vô Kỵ bảo vệ ở bên trong.

Nếu như nói uy lực của hai tấm Hoả Điểu Phù cùng Băng Điểu Phù là một thì thần thông Nhật Nguyệt Tề Huy của Mục liền ít nhất cũng gấp mười lần.

Chính vì thế mà độ oanh tạc của cái thần thông này cũng không phải là nhỏ…

Rầm…Rầm…Rầm…!!!

Liên tiếp nhiều tiếng nổ lớn vang lên. — QUẢNG CÁO —

Tại nơi mà Nhật Nguyệt Tề Huy tiếp đất thì cơ hồ là đã bị hủy hơn phân nửa, nói là ‘thiên băng địa liệt’ thì cũng không quá đáng.

Qua một trận oanh tạc như vậy, hồi lâu vẫn không thấy bóng dáng của Trương Vô Kỵ, cho nên trong lòng của Trương Thanh Trúc rất là lo lắng.

Cái này cũng phải thôi.

Bởi vì tại chỗ mà Trương Vô Kỵ đứng ban nãy thì môt bên là khói đen do mặt đất bị thiêu đốt, một bên thì là hàn khí từ những tảng băng, ngoài ra còn có cả bụi đất nữa.

Như vậy thì làm sao mà Trương Thanh Trúc có thể nhìn vào được?

Đột nhiên…

Xẹt…!

Từ bên trong đống đổ nát, một thân ảnh như quỷ mị liền lao ra, hai tay cầm một thanh đao giơ lên cao, dưới chân thì trong bốn cái hồn hoàn, hai cái hồn hoàn màu tím đã phát sáng.

“Đệ Tam Hồn Kỹ – Kích Tốc!!!”

“Đệ Tứ Hồn Kỹ – Cửu Cửu Liên Hoàn Trảm!!!”

Bởi vì Trương Vô Kỵ đã thi triển hồn kỹ thứ ba, lại thêm một tầng tăng phúc của hồn kỹ thứ tư, cho nên tốc độ của hắn lúc này nhanh hơn lúc trước rất nhiều, rất nhanh thì đã lao đến trước mặt của Mục.

Mục sau khi thấy một màn như vậy thì tâm niệm liền động, nhanh chóng đem linh lực truyền vào trong Thanh Quy Thuẫn, nhưng có điều hắn vẫn không nhanh bằng Trương Vô Kỵ.

Keng…Keng…Keng...!

Liên tục hơn mười tiếng kim loại va chạm vang lên.

Cửu Cửu Liên Hoàn Trảm, tác dụng của hồn kỹ này giống như tên gọi, khi thi triển thì sẽ tăng phúc cho bản thân, sau đó khoá chặt đối thủ, cuối cùng thì tung ra 81 đao, trảm liên tục.

Có điều, mặc dù cái hồn kỹ này rất mạnh nhưng lấy tu vi 48 cấp Hồn Tông của Trương Vô Kỵ thì chỉ miễn cưỡng đánh ra 20 đao liên tục.

Với lại, cộng với việc tiêu hao hồn lực do giao chiến với Mục từ nãy đến giờ, cho nên Trương Vô Kỵ chỉ có thi triển được 10 đao. Nhưng mà như vậy thì cũng đã đủ để phá vỡ tầng phòng ngự của Thanh Quy Thuẫn…

Rầm…Rầm…!

Ngay sau đao thứ 9 xuất ra, tầng phòng ngự của Thanh Quy Thuẫn liền vỡ nát.

Tiếp đến một đao cuối cùng, bởi vì không còn tầng phòng ngự của Thanh Quy Thuẫn nữa, cho nên Trương Vô Kỵ liền đánh thẳng vào khải giáp màu đỏ do đám Huyết Trùng tạo nên.

Dưới tình huống không còn vòng bảo hộ của Thanh Quy Thuẫn, sau khi ăn một kích như vậy, Mục liền bị Trương Vô Kỵ đánh bay đằng xa.
« Chương TrướcChương Tiếp »