Chương 49: ; Cho Ngươi Một Lời Khuyên 2

Quần áo trên người Dương Chân sớm đã bị lôi đình đánh cho thành tro tàn , Dương Chân giống như không biết , còn một mặt hài lòng duỗi lưng hoạt động thân thể

Chân Bình Nhi mặt đỏ lên , vội vàng rời khỏi Quỷ Kiến Sầu

. . .

Một trận gió lạnh thổi qua , Dương Chân cúi đầu xem xét , mặt mo không khỏi đỏ ửng tự lẩm bẩm

- Mẹ nó , ta nói làm sao tiểu đệ đệ lại cảm thấy có cảm giác lạnh , nguyên lai không còn quần áo

Dương Chân lúc này mới một mặt đờ đẫn nhìn khắp bốn phía , đừng nói là bóng người , ngay cả một cái quỷ ảnh còn không có

- Hên thật !

Nếu thật bị người ta nhìn thấy , nha , tưởng tượng không ra được a , Dương Chân vội vàng bưng bít lấy huynh đệ của mình , lén lén lút lút hướng về phía núi rừng đi đến

Ở bên trong rừng cây xanh , Chân Bình Nhi thấy dáng vẻ chật vật không chịu nổi của Dương Chân liền phốc một tiếng bật cười

- Tên ngốc này !

Dương Chân đang bộc một cái lá cây của đại thụ nào đó , phí hết sức chín trâu hai hổ mới tìm được một đại huynh đệ đang cao hứng bừng bừng chổng mông lên đào một cây cần , hưng phấn đến mức nước bọt đều chảy xuống dưới



Bị Dương Chân đạp một cái lọt vào cái hố đang đào , sau đó Dương Chân nhìn tu sĩ đang sợ hãi bên trong hố tấm tắc nói

- Ta nói này huynh đệ , ngươi vì sao phải đào một cái hố lớn như thế ? chẳng lẽ muốn tự mình chôn mình vào bên trong ?

- Ngươi . . . . ngươi biết cái gì , chính là một cây cần cũng có thể bán được linh thạch a

Tu sĩ nhìn chằm chằm Dương Chân một mặt cảm giác , khi nhìn thấy Dương Chân mới chỉ là Trúc Cơ Kỳ lục trọng lại yên lòng

- Gặp qua người nghèo , nhưng chưa thấy ai nghèo như vậy

Dương Chân lắc đầu thở dài

- Có người nghèo đến mức ngay cả y phục cũng không mua nổi kìa

Tu sĩ nhìn Dương Chân lầm bầm nói

Dương Chân nghe vậy liền cười vui vẻ , cái huynh đệ này đúng là không hiểu rõ tình cảnh của mình hiện tại a

- Vị huynh đài này , xin hỏi một chút , đây là đường đến Ngộ Đạo Bi ?



Dương Chân lúc này nét mặt bỗng dưng chuyển một cái , một mặt thành ý hỏi

- Muốn đi đến Ngộ Đạo Bi ? ta khuyên ngươi hay là đừng có đi , lấy chút tu vi ấy của ngươi có đi cũng vô dụng , nơi tốt đều đã bị đệ tử đại tông môn chiếm cứ , những người khác ngay cả một cơ hội nhỏ cũng không có

Tu sĩ nói xong liền khinh bỉ nhìn thoáng qua Dương Chân lẩm bẩm

- Mới Trúc Cơ Kỳ lục trọng thật đúng là cang đảm , ngươi nghĩ ngươi là Dương Chân sao ? Trúc Cơ Kỳ tam trọng liền có thể làm cho Trương Tông Cẩm tức đến thổ huyết

Dương Chân Nghe được liền vui vẻ vỗ vỗ vào bả vai của tu sĩ nói

- Đại huynh đệ , cho ngươi một cái lời khuyên

- Cái gì ?

- Đi tìm địa phương mua một cái kính mắt đi

Dương Chân nói xong liền lập tức trừng mắt nói cướp

- Ta là ăn cướp đây , nhanh đem quần áo trên người ngươi cởi ra !

Bạn đang đọc Vô Địch Từ Max Cấp Thuộc Tính Bắt Đầu (Dịch) của Nhất Xích Nam Phong