Chương 22

Đoạn video rất dài khiến mọi người vừa lúng túng vừa khó chịu, không ngờ thứ này lại xuất hiện trong bữa tiệc của nhà họ Hoàng, rõ ràng cho thấy có người muốn làm cho Lăng Trình Tiện không xuống đài được.

Đến nửa đoạn sau, nữ nhân vật chính mới được tính là lộ mặt trong nửa giây, nếu không nhìn kỹ thì cơ bản không nhận ra là ai.

Lăng Trình Tiện hô một tiếng dừng: “Quay lại để tôi xem khuôn mặt đó."

Người phụ trách phát hình cắt hình ảnh lại, bắt chính xác tại một giây đó, khuôn mặt của người phụ nữ được chiếu lên màn hình lớn.

"Phóng to lên."

Đối phương nghe vậy, phóng to khuôn mặt vốn dĩ sắp muốn vùi vào cổ của người đàn ông, nét mặt dần dần rõ ràng, Nhậm Nhiễm ngẩng đầu lên, nhưng cả người đều cứng đờ vì kinh ngạc.

Khuôn mặt đó không ngờ lại là Nhâm Miễu!

Không thể nào, điều này sao có thể như vậy?

Rất nhiều người cũng nhận ra, tiếng bàn tán cũng không đè nén được: “Làm sao... Đây... đây chẳng phải là cô hai nhà họ Nhậm sao?"

"Đúng vậy, không phải cậu tư vừa kết hôn với nhà họ Nhậm sao?"

"Nhưng mà là cưới cô cả nhà họ Nhậm!"

"Trời ạ!"

Nhậm Tiêu và Từ Vân cũng ngẩn ra, hoàn toàn không ngờ tới sẽ xảy ra loại chuyện này, Từ Vân tức giận phẫn nộ, đến cả một lời phản bác cũng không thể nói được.

Lăng Trình Tiện đứng dậy khỏi chỗ ngồi, anh ta đi nhanh đến bên cạnh Nhâm Miễu, lúc này mặt Nhâm Miễu đầy oan ức, mặt cũng đỏ bừng.

Anh đặt hai tay lên xe lăn của cô, cúi đầu nói với cô: “Em tin anh chứ?”

“Anh rể, tại sao lại thế này?”

“Anh sẽ trả lại sự trong sạch cho em.” Lăng Trình Tiện nói xong, đẩy Nhâm Miễu tiến lên phía trước. Nhậm Nhiễm thấy sau khi đàn ông đứng yên, nhẹ nhàng đặt tay trên bả vai của Nhâm Miễu.

"Tin rằng lúc mọi người xem video cũng đã chú ý đến, gương mặt trong hình này là em vợ của tôi, đoạn video quay lại là cảnh tôi và cô ấy ôm nhau đi vào phòng ngủ. Nhưng chân Miễu Miễu bị thương vì một tai nạn, đến nay vẫn còn đang hồi phục, là không thể nào đứng lên đi bộ, cho nên rõ ràng đoạn video đó là giả."

Bao nhiêu cặp mắt đều nhìn về phía Nhâm Miễu, cô ta xấu hổ không chịu nổi, chỉ tiếc không được tìm một khe nứt để chui vào.

Lăng Trình Tiện đúng lúc đứng trước mặt cô ta, cô ta ngước mắt lên nhìn, tất cả những ánh mắt khác thường đó đều bị anh chặn lại hết. Tầm mắt của người đàn ông quét một vòng, cuối cùng đặt tại bàn của Nhậm Nhiễm.

"Bây giờ muốn làm một video giả cũng không khó, thật trùng hợp là dưới tay tôi có một đám người như vậy." Lăng Trình Tiện nói xong, lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại.

Không đến năm ba phút, thì có người đi vào.

Nhậm Nhiễm cảm thấy có gì đó không ổn, người này đến quá nhanh, như thể biết sắp có chuyện gì xảy ra ở đây bèn chờ chực bên ngoài vậy.

Đoạn video gốc nhanh chóng được khôi phục, khuôn mặt trong hình cũng thay đổi. Người đàn ông không phải là Lăng Trình Tiện, người phụ nữ càng không thể nào là Nhâm Miễu.

Hoắc Ngự Minh gắp một gắp thức ăn vào trong bát của Lâm Hàm Song, tuồng kịch này làm thành trò hề, đoán chừng sẽ không kết thúc dễ dàng như vậy.

Lăng Trình Tiện vẫy vẫy tay với Nhậm Nhiễm: “Nhiễm Nhiễm, lại đây."

Yết hầu cô khẽ lên xuống, đẩy ghế ra từ từ đứng dậy, tay vô tình còn làm đổ rượu vang trên bàn. Nhậm Nhiễm bước đến bên cạnh Lăng Trình Tiện như thể giẫm phải mũi dao, đàn người đàn ông đứng dịch sang bên cạnh và nói: “Đưa em gái em về đi.”

"Anh rể." Nhâm Miễu lúc này không thuận theo không buông tha đứng lên, đưa tay kéo vạt áo của Lăng Trình Tiện: “Tại sao có người muốn làm hại em như thế này? Em chưa từng đắc tội ai cả..."

Từ Vân đau lòng không thôi, bước tới muốn đưa Nhâm Miễu đi về trước.

Lăng Trình Tiện quay đầu nhìn chằm chằm kia mặt tường: “Phòng ngủ trong video, là Phú Ninh Nhất Phẩm mà tôi ở, nói cách khác, hai người này vào phòng tôi để quay."