Chương 8: Về sau đừng tới tìm tôi nữa

Triệu Hướng Hải ngồi trên giường của Tiêu Nhạc Nhạc, chờ đến khi bé con ngoan ngoãn chui vào trong ổ chăn, anh vươn tay đắp chăn bông cho con bé để chắc chắn rằng con sẽ không bị cảm lạnh.

"Ngoan ngoãn ngủ đi nào." Triệu Hướng Hải nhẹ nhàng sờ sờ trán Tiêu Nhạc Nhạc: "Ngủ một giấc sẽ khỏe lại thôi."

Tiêu Nhạc Nhạc nhẹ nhàng dạ một tiếng.

Triệu Hướng Hải nhìn bộ dáng ngoan ngoãn của con gái, cười cười duỗi tay tắt đèn.

"Baba."

Tiêu Nhạc Nhạc đột nhiên gọi anh lại.

Triệu Hướng Hải dừng tay, nghiêng đầu hỏi: "Làm sao vậy, Nhạc Nhạc?"

Tiêu Nhạc Nhạc từ trong ổ chăn vươn tay ra, nhẹ nhàng bám lấy cổ Triệu Hướng Hải, ủy khuất nói: "Ba và cha đừng cãi nhau, phải luôn yêu thương nhau được không?"

Tiêu Diệp vừa bước vào phòng Nhạc Nhạc liền nhìn thấy cảnh tượng này.

Khi nghe thấy lời nói của con gái, bước chân của hắn khẽ ngưng lại một chút. Sau đó, hắn bước đến chỗ Triệu Hướng Hải ngồi xuống, vươn tay ra ôm lấy eo của anh, nói với Tiêu Nhạc Nhạc: "Nhạc Nhạc đừng lo lắng, ba và cha vẫn ổn. " Eo nhỏ của Triệu Hướng Hải đột nhiên bị ôm lấy, sống lưng liền cứng đờ.

Nhưng trước mặt Nhạc Nhạc, anh thật sự không thể gỡ bàn tay chó của Tiêu Diệp ra.

Tiêu Nhạc Nhạc nghe Tiêu Diệp nói, dùng sức gật gật đầu. Con bé hít hít mũi nhỏ: "Các bạn học khác đều có cha và mẹ. Từ bé đến giờ con chưa bao giờ có mẹ. Nhưng, nhưng con không buồn chút nào, vì con còn có hai người cha cao ráo, đẹp trai... Nên...nên hai người đừng bỏ con, được không?"

Triệu Hướng Hải nghe được, chua xót cúi đầu, ở trên má Tiêu Nhạc Nhạc hôn chụt một cái: "Được, ba ba hứa với con."

Tiêu Nhạc Nhạc nhìn thấy hai ba ba đều đồng ý, lúc này mới yên tâm nằm xuống, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Triệu Hướng Hải tắt đèn cho con, lén lút rời khỏi phòng Tiêu Nhạc Nhạc.

Khi anh đóng cửa phòng con bé, Tiêu Diệp vốn vẫn luôn đứng ở bên cạnh anh bỗng nhiên kéo lại anh tay, trịnh trọng nói: "Chúng ta nói chuyện." . TruyenHD

Triệu Hướng Hải tránh khỏi tay Tiêu Diệp, một câu cũng không nói, lạnh nhạt xoay người rời đi.

Tiêu Diệp đứng bất động, lúng túng buông tay xuống.

Kể từ thời điểm hai người chính thức nói chia tay, Triệu Hướng Hải vẫn chưa hề cho hắn một sắc mặt tốt.

Người trước đây luôn cho hắn nụ cười dịu dàng và quan tâm, giờ chỉ nhìn hăn bằng sự hờ hững như cái lạnh của tháng hai.

Hô hấp của Tiêu Diệp bất chợt dồn dập.

Tưởng tượng đến việc về sau Triệu Hướng Hải sẽ đều dùng thái độ như vậy đối xử với hắn, trong lòng hắn liền không nhịn được chua xót cùng phẫn uất, vừa ủy khuất lại vừa ấm ức.

Hắn còn nhớ lần đầu tiên gặp Triệu Hướng Hải ở một hội nghị thương mại nào đó, khi Triệu Hướng Hải bắt tay với hắn, anh vừa tao nhã lại có tu dưỡng tốt, khí chất trầm ổn, khuôn mặt tuấn tú, nụ cười mềm mại quyến rũ.

Hắn còn nhớ rõ cái đêm hắn cùng Triệu Hướng Hải lần đầu tiên xác nhận quan hệ. Người đàn ông vốn luôn giữ hình tượng trưởng thành đẹp trai cường tráng ở trước mặt người ngoài ấy mà lại nhượng bộ, mở ra hai chân ngoan ngoãn tiếp nhận công kích của hắn. Triệu Hướng Hải nắm chặt cà vạt còn chưa kịp cởi ra, giữa môi anh phát ra một tiếng rêи ɾỉ đau đớn uất ức, nhưng ánh mắt của anh vẫn luôn tràn ngập lưu luyến nhìn hắn.

Tiêu Diệp tưởng tượng đến bộ dáng đêm đó của Triệu Hướng Hải, tim liền thình thịch đập loạn.

Tại sao mối quan hệ của họ lại trở nên như thế này?

Tiêu Diệp nắm chặt tay, thở phì phò trong bóng tối.......

Rạng sáng ngày hôm sau, Triệu Hướng Hải làm bữa sáng cho Tiêu Nhạc Nhạc rồi đưa con bé đến trường như thường lệ, nhưng đến ánh mắt cũng lười liếc Tiêu Diệp một cái.

Tiêu Diệp cũng giữ nguyên khuôn mặt lạnh lùng, không nói một lời, vác cái bụng trống trơn đi tới công ty.

Khi hắn bước vào phòng làm việc, trợ lý đã gọi hắn lại: "Tiêu tổng."

Tiêu Diệp quay đầu lại.

"Bữa sáng của ngài." Trợ lý đưa bữa sáng rồi nói, "Phó Chu Minh và người đại diện của cậu ấy đợi ngài ở phòng tiếp tân."

Tiêu Diệp nhẹ nhàng ừ một tiếng, tiếp nhận bữa sáng: "Gọi bọn họ vào đây đi."

Dứt lời, hắn đẩy cửa ra, đi vào văn phòng của mình.

Hắn ngồi xuống chiếc ghế lớn, cầm bữa sáng mà trợ lý mua cho, vừa cắn một miếng thì liền cau mày.

Hương vị thật tệ, quá khó ăn.

Không bằng một phần mười bữa sáng do Triệu Hướng Hải nấu.

Tiêu Diệp đen mặt buông bữa sáng xuống.

Sau khi chia tay với Triệu Hướng Hải, trái tim của anh thậm chí trở nên cứng nhắc đến mức một bữa sáng cũng lười nấu cho hắn!

Thật khiến người ta bực bội mà!

"Cốc cốc cốc ——"

Cửa văn phòng vang lên tiếng gõ.

Sau đó, có hai người từ cửa bước vào, đó là Phó Chu Minh và người đại diện của cậu ta.

"Tiêu tổng, chào buổi sáng." Phó Chu Minh ngoan ngoãn chào một tiếng.

Người đại diện cũng thực lễ phép mà cùng Tiêu Diệp chào hỏi, sau đso mới ngồi xuống trước bàn của Tiêu Diệp.

Người đại diện mới vừa ngồi xuống, liền bắt đầu vui sướиɠ lải nhải: "Tiêu tổng, nhờ sự ủng hộ của ngài mà mấy ngày trước Chu Minh đã được đề cử giải ảnh đế, tỉ lệ cậu ấy có thể thắng giải là rất cao! Một số đạo diễn lớn còn khen ngợi cậu ấy là hạt giống tốt!"

Tiêu Diệp thất thường nhìn đi chỗ khác, cây bút ký lơ lửng giữa các ngón tay, không ai biệt liệu hắn có đang nghe không.

"Còn có......" Người đại diện bỗng nhiên đổi sắc mặt, nhìn Phó Chu Minh bên cạnh mà nghiến răng nghiến lợi nói: "Lần trước ngài sắp xếp cho Chu Minh nhân vật nam chính trong phim《 Trục Phong 》, nhưng chuyện này đã bị Triệu tổng bác bỏ, chúng tôi thật sự rất lo lắng. Tiêu tổng, chúng tôi biết Triệu tổng là người có quyền lực, mà Chu Minh chỉ mới bước chân vào con đường diễn xuất. Không biết ngài có thể khuyên nhủ Triệu tổng một chút, để hắn không tiếp tục làm khó Chu Minh nữa?"

Cây bút lơ lửng giữa các ngón tay của Tiêu Diệp đột ngột dừng lại. Hắn quay đầu nhìn thiếu niên - người đã mang lại cho hắn một chút xúc động nhất thời, một hồi lâu sau mới trịnh trọng nói: "Phó Chu Minh."

"Tiêu tổng." Phó Chu Minh bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt anh tuấn của Tiêu Diệp, hai tay đan vào nhau có chút lo lắng.

"Tôi gọi cậu đến đây chỉ vì một chuyện." Tiêu Diệp nặng nề nói: "Về sau, chuyện của cậu đều đưa cho công ty chủ quản xử lý đi. Nếu không có gì cần thiết thì sau này đừng tìm tôi nữa."

- ----------------------------------

Triệu Hướng Hải: Buông tay chó của cậu ra!

Tiêu Diệp: Ứ ừ, bà xã, em muốn ôm anh.

Triệu - tự cho mình là tra nam - Hướng Hải: Cút giùm.

Edit có điều muốn nói: Ủa nhanh vả mặt vậy hả??