Chương 11: Để tôi xem anh có thể vô tâm được bao lâu

Tiếng chuông điện thoại vang lên từng hồi.

Ở trên màn hình điện thoại hiện lên hai chữ "Tống Tu".

Tiêu Diệp đứng trước người Triệu Hướng Hải, vừa vặn cũng có thể nhìn thấy màn hình điện thoại của anh. Thời điểm hắn nhìn thấy hai chữ Tống Tu xuất hiện trên màn hình, hai mắt liền nhanh chóng đỏ bừng, l*иg ngực giống như bị đổ đầy một bình giấm chua khiến hắn khó chịu.

Triệu Hướng Hải cũng không thèm để ý tới Tiêu Diệp, xoay người nghe điện thoại.

Tiêu Diệp đột nhiên đoạt lấy điện thoại trong tay anh ném thẳng sang một bên, giọng nói chứa đầy sự uy hϊếp cùng âm hiểm: "Không được nghe!"

Triệu Hướng Hải khó chịu nhìn hắn: "Tiêu Diệp, cậu đừng có quá đáng."

"Tôi nói không được nghe thì chính là không được nghe!"

Tiêu Diệp ngăn không cho Triệu Hướng Hải nhặt điện thoại lên, ép anh nhìn thẳng vào chính mình: "Tôi hứa với anh sau này sẽ không tiếp tục mập mờ với Phó Chu Minh nữa. Anh cũng phải đồng ý với tôi, chia tay Tống Tu ngay lập tức!"

"Tiêu Diệp, tôi không muốn thương lượng bất kì điều gì với cậu." Triệu Hướng Hải trầm mặc: "Tôi nói rồi, cậu cùng Phó Chu Minh như thế nào tôi đều không quan tâm. Và, tôi với Tống Tu như thế nào, cậu cũng không có tư cách can thiệp."

"Tôi muốn anh đồng ý với tôi!" Tiêu Diệp giống như một con dã thú tàn bạo, không nhịn được vươn tay nắm lấy cà vạt lỏng lẻo của Triệu Hướng Hải, siết chặt trong lòng bàn tay.

Triệu Hướng Hải nhìn Tiêu Diệp nổi giận một lời cũng không thèm nghe anh nói, trong ngực phập phồng dao động.

Kiềm chế.

Nhất định phải kiềm chế......

Nhạc Nhạc đang là bài tập ở phòng bên cạnh, không thể để con bé nghe được những chuyện này.

Triệu Hướng Hải hít một hơi thật sâu, cắn răng không nói một lời, lạnh lùng gạt tay Tiêu Diệp rồi đi sang một bên nhặt điện thoại lên.

Vì không ai nghe máy nên điện thoại đã tự động tắt.

Triệu Hướng Hải nhặt điện thoại lên cất vào túi.

Anh tùy ý lấy chiếc áo khoác treo trên mắc vắt ngang tay, lạnh lùng lướt qua Tiêu Diệp đi ra cửa.

Lúc đi ngang qua Tiêu Diệp, hắn đột nhiên siết chặt cổ tay anh. Anh quay đầu lại, nửa khuôn mặt tuấn tú chìm trong bóng tối: "Đây là câu trả lời của anh?"

Triệu Hướng Hải trầm mặc trong chốc lát: "Buông tay."

Tiêu Diệp đối mặt với hắn một hồi rồi mới chậm rãi buông tay ra. Khuôn mặt kiêu ngạo tàn nhẫn nhìn anh, châm chọc nói: "Triệu Hướng Hải, anh nói anh hoàn toàn không quan tâm tôi, tôi không tin!"

Triệu Tương Hải xoa xoa cổ tay bị bóp chặt của mình.

"Có thể hôm nay anh không đồng ý với tôi." Tiêu Diệp hít sâu một hơi, trong mắt lóe lên một tia sắc bén, như một tên thợ săn đang giăng bẫy muốn đem con mồi của mình thu vào tay. "Tôi sẽ chờ, chờ bộ dáng không quan tâm mọi thứ này của anh có thể kéo dài được bao lâu!"

......

"Tiêu tổng, tài liệu của ngài."

Hôm sau đi làm, nữ trợ lý của Tiêu Diệp đã nhanh nhẹn đưa cho hắn một chồng tư liệu.

Tiêu Diệp gật đầu, nhận lấy tư liệu đặt ở một bên.

Nữ trợ lý do dự một chút rồi nói: "Còn có một việc."

"Nói." Tiêu Diệp không ngẩng đầu, lạnh lùng nói.

"Giám đốc casting của phim《 Trục Phong 》hôm qua đã nhắn tin cho ngài, nhưng ngài không trả lời." Nữ trợ lý đổi giọng: "Ông ấy nhờ tôi chuyển lời rằng, nam chính của bộ phim này là một trong hai người Tống Tu hoặc Phó Chu Minh. Phó Chu Minh là người ngài đề cử, Tống Tu lại được ngài Triệu giới thiệu, rất khó để ông ấy quyết định. "

Tiêu Diệp dừng bút.

Hắn ngẩng đầu, sắc bén nhìn chằm chằm nữ trợ lý gầy gò trước mặt: "Ông ta không thể quyết định?"

"Ông ấy muốn hỏi ý ngài." Nữ trợ lý cẩn thận trả lời

Tiêu Diệp thoáng nghĩ trong đầu rồi nói: "Giúp tôi nói với đạo diễn rằng tôi có thể đầu tư vào bộ phim 《 Trục Phong 》.Tôi cũng sẽ cân nhắc đầu tư vào bộ phim tiếp theo của ông ta. Vô luận là lãi hay lỗ."

( Zine: clm đồ nhiều tiềnnnnn)

Nữ trợ lý sửng sốt, tựa hồ không ngờ Tiêu Diệp lại hào phóng như vậy.

Một bộ phim, quay, sản xuất và công chiếu, tất cả đều cần phải tiêu tiền.

Tiêu tổng đây là muốn làm gì?

"Tôi chỉ có một yêu cầu." Tiêu Diệp dựa vào lưng ghế, đôi chân thon dài được bọc trong chiếc quần âu xếp chồng lên nhau, ngón trỏ gõ nhẹ vào chiếc đồng hồ đeo trên cổ tay., hắn ngẩng đầu: "Bộ phim《 Trục Phong》này, nam chính phải là Phó Chu Minh."

Nữ trợ lý chớp mắt, tuy rằng không hiểu lắm dụng ý của Tiêu Diệp, nhưng dù sao ông chủ cũng là ông chủ, cô chỉ có thể gật đầu nói: "Được, tôi sẽ nói với ông ấy sau."

Tiêu Diệp khẽ ậm ừ, đảo mắt liền nhìn thấy trong túi áo khoác của nữ trợ lý có một tờ giấy nhỏ.

"Đó là cái gì?" Tiêu Diệp chỉ tay, hỏi.

Nữ trợ lý cúi đầu, lấy trong túi ra hai mảnh giấy nhỏ, ngượng ngùng cười: "Ồ... cái này, không có gì, không có gì. Chỉ là cuống vé của bộ phim mà vợ chồng tôi đi xem thôi. Tôi quên vứt đi. "

Tiêu Diệp híp mắt: "Cho tôi xem?"

Nữ trợ lý có chút không hiểu nổi hắn, nhưng vẫn đưa cho hắn hai cuống vé.

Tiêu Diệp nhận lấy liền thấy, đây là vé đôi.

Bộ phim đó là 《 Mùa Yêu 》.

Tiêu Diệp nhìn dòng chữ trên cuống vé hồi lâu rồi mới ngẩng đầu lên: "Cô cho tôi hai cuống vé này được không?"

Nữ trợ lý hoảng sợ: "Tất nhiên là được, nhưng... ngài muốn cuống vé làm gì??"

"Không có gì." Tiêu Diệp ánh mắt tính toán: "Cái này hữu dụng."