Chương 6: (H)

Edit: Sub

Mạt Tây Nam sâu sắc cảm nhận được, từ sau khi quen biết Trác Lân, hắn liền tiến vào một thế giới mới.

Thế giới này có thể nói là không hề có quy tắc, hắn có thể tùy thời mà gặp được những chuyện không thể tưởng tượng nổi, hơn nữa hết thảy quy tắc thường thấy ở thế giới này tất cả đều không thông dụng.

Mà trong quá trình tao ngộ (bắt gặp), tình trạng thông thường của hắn đều là "Hoàn toàn không hiểu vì sao lại biến thành như vậy."

Tỷ như bây giờ.

Ngồi trong chiếc xe xa hoa, hắn hoàn toàn không hiểu tại sao ba phút trước hắn nửa đêm còn đứng ở đầu đường, như con ruồi không đầu vì Trác Lân mà gấp gáp xoay quanh, ba phút sau hắn đã cùng với một thư ký kỳ quái ngay cả tên cũng không biết, đi tới... Ạch, hắn căn bản còn không biết bản thân mình đi đâu.

"Ông chủ của anh là ai?"

"Muốn dẫn tôi tới chỗ nào vậy?"

"Các người rốt cục là đã làm gì Trác Lân?"

"Nếu như y có chuyện bất trắc gì, tôi sẽ xử đẹp các người!"

"CMN các người điếc sao!?"

"Được rồi được rồi, chí ít cũng nói cho tôi biết Trác Lân có sao không?"

Đối mặt với Mạt Tây Nam lúc mềm lúc cứng, lúc cười làm lành, lúc nổi trận lôi đình mà chất vấn, thanh niên thư ký tóc trà vẫn trước sau như một ôn nhu mỉm cười, dùng hòa ngữ chuyên nghiệp mà trả lời hắn: "Thật xin lỗi, đáp án cho vấn đề của ngài, không trong phạm vi công việc của tôi."

"Vậy chúng ta còn phải đi bao lâu nữa?"

"Sắp tới rồi."

"Đến cuối cùng là còn bao lâu nữa?"

"Sắp tới rồi."

"Mẹ nó nhà ngươi mất đến bao lâu?"

"Thật sự sắp tới rồi."

Đối thoại trên lặp đi lặp lại khoảng chừng mười lần, chiếc xe sang trọng màu đen rốt cuộc cũng dừng lại.

Qua cánh cửa xe, Mạt Tây Nam nhìn thấy một tòa khách sạn cao vυ"t tận mây.

Miệng hắn lập tức thành hình quả trứng vịt.

Khách sạn này có một cái tên rất dài, hắn không nhớ được. Hắn chỉ nhớ rõ quảng cáo của khách sạn này trong ti vi che ngợp bầu trời —— tuyên truyền rằng nó rất thời thượng, xa hoa, sang trọng, cao cấp, đương nhiên còn có... rất đắt giá.

Đúng, Mạt Tây Nam biết nó rất đắt, hắn là một tục nhân* bình thường.

(*người bình thường, người phàm)

"Đây là nơi ông chủ chọn. Bởi vì thời gian cấp bách, tôi không kịp thay ngài đổi khách sạn có phẩm vị hơn, xin ngài lượng thứ." Thanh niên thư ký một bên tạ lỗi, một bên dẫn Mạt Tây Nam xuyên qua phòng khách.

Nhìn chu vi hoa lệ đến mù* cả con mắt, tiếp tục nghe ngữ khí tràn ngập áy náy của thư ký, Mạt Tây Nam chỉ muốn nói với hắn một câu —— CMN anh là đang trào phúng tôi có phải không?!

(*nguyên văn là thiểm)

—— Thế nhưng... Cũng khó lý giải, có thể là người lãnh đạo trực tiếp của thư ký này là đại phú hào vung tiền như rác đi?

Ạch, sẽ không phải lão đại phong vân xã hội đen chứ?

Nghĩ tới đây, phía sau lưng Mạt Tây Nam không khỏi mát lạnh. Lão đại xã hội đen trong phim truyền hình, đều thích đem đối thủ tới khách sạn mà " Giải quyết", hơn nữa nhìn dáng vẻ của cái tên thư ký ôn hòa lễ phép nhưng kín kẽ không một lỗ hổng này, sẽ không thực sự là...

Liều mình ức chế cũng không được, trong đầu hắn rấy lên những phán đoán đáng sợ.

—— Có khi nào trong phòng, chờ đợi hắn chính là mấy đại hán mặt dữ tợn đầy vết đao, thậm trầm mà hướng hắn cười gằn: "Mày tới chậm, tên khốn trinh thám đã bị tao băm vằm thành tám mảnh rồi!"

—— Hoặc là: "Trác Lân ở trong tay tao, muốn nó bình yên vô sự thì hãy lấy một trăm đô la mỹ đến chuộc người!"

—— Đương nhiên cũng có thể là: "Mỹ nhân này tao lấy, sau này y chính là người đàn bà của tao, tiểu nhân ngươi cút được bao xa thì cút!"

Đệt, hắn lại nghĩ đi đâu rồi?

Mạt Tây Nam một bên không ngừng suy nghĩ lung tung, một bên đi theo thư ký vào thang máy đến tầng cao nhất, đi vào một gian phòng.

Trong nháy mắt vào cửa. miệng hắn nguyên bản đã trưng thành hình trứng vịt, lập tức càng há càng to.

Gian phòng rất xa hoa, tựa như là phòng dành cho tổng thống hoặc là phòng cho tuần trăng mật.

Cái này không quan trọng.

Quan trọng chính là, Trác Lân y...Y...Y không có mặc quần áo!

Đúng vậy, không mặc quần áo! Lõa thể! Trần như nhộng! Toàn thân tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ!

Trong căn phòng u ám chỉ sáng một chiếc đèn ngủ, ánh đèn màu vàng nhu hòa khiến thân thể Trác Lân nhiễm một tầng vầng sáng.

Y tựa hồ như đã ngủ, không hề động đậy mà nằm lỳ trên giường, lõa thể trắng nõn hãm sâu vào bên trong đệm chăn. Đường cong từ phía sau lưng đến mông cực kỳ mê người, quả thực là khiến cho Mạt Tây Nam phun máu mũi.

Mà càng khiến cho hắn kinh sợ chính là, trên đỉnh đầu Trác Lân dựng đứng lên hai cái gì đó màu trắng... Là tai hồ ly?

Trên gò mông no đủ, cũng kéo theo một cái lông xù... Đuôi cáo!?

Hóa ra y là hồ yêu, hiện nguyên hình?

...Mẹ nó! Làm sao lại có thể có chuyện như vậy, lại không phải đang xem sách đồng thoại!

Đối lập với Mạt Tây Nam đang trợn mắt há mồm, thanh niên tóc trà vẫn một mặt cười ôn nhu như cũ. Hắn hướng về phía Mạt Tây Nam khom lưng hành lễ: "Vậy, đêm xuân ngắn ngủi, mời ngài chẫm rãi hưởng thụ."

"A? A!...Tôi..."

"Sao vậy? Có vấn đề gì sao?"

"Tôi...Anh...Cái này...Cái kia..." Đầu óc trống rỗng, Mạt Tây Nam hướng về phía người thanh niên mà khua tay múa chân, hoàn toàn không biết phải làm sao cho phải.

Chất vấn hắn là đang xảy ra chuyện gì?

Hay là trước tiên cứu Trác Lân quan trọng hơn?

Hoặc là trực tiếp ngăn tên thư ký lại đánh một trận cho hả giận?

Hay lập tức đem tên sếp từ phía sau màn bắt tới?

Cái tai cùng đuôi kia rốt cuộc là thứ gì a!

Một loạt vấn đề lớn cùng đối sách ở trong đầu chen lấn thành một đoàn, cái đầu không thông minh lắm ngay lập tức không đủ để dùng. Bây giờ hắn như là một cái máy tính chết, bị một lượng lớn câu lệnh bên trong làm cho cuống đến không thể động đậy.

Nhìn dáng vẻ hắn gấp đến nỗi đỉnh đầu cũng đều sắp bốc khói, thư ký săn sóc mỉm cười một cái: "Ngài không cần nghĩ quá nhiều, đêm nay hãy thỏa thích cùng Trác Lân có một đêm xuân là tốt rồi."

"Cái gì!?" Nghe thấy hai chữ Trác Lân, Mạt Tây Nam cuối cùng cũng coi như tỉnh táo hơn một chút, "Cái... Cái gì mà đêm xuân?"

"Bởi vì nghe nói ngài là tình nhân của Trác Lân, ông chủ muốn tự mình xác nhận lại một chút. Vì vậy, ngài ấy hi vọng các vị có thể ở đây mà cảm xúc mãnh liệt tràn ngập bốn phía một đêm." Thư ký chăm chú giải thích, Mạt Tây Nam thì lại ngây ngốc nhếch miệng.

Câu nói mà thanh niên lựa chọn đã đủ mịt mờ, nhưng hắn nghe vẫn hiểu được ý tứ trong đó.

"Cảm xúc mãnh liệt bắn ra bốn phía... Chính là bảo tôi và y... Thân thiết?"

"Đúng là như vậy."

"Ông chủ của anh đâu?"

"Ông chủ đang ở một nơi nào đó, thông qua thiết bị camera nhìn các vị."

Mạt Tây Nam ngốc lăng hai giây đồng hồ, đột nhiên rít lên một tiếng. Hắn lấy nỗ lực tốc độ bay trăm mét chạy vội tới trước giường, nhào tới trên người Trác Lân đắp y đến chặt chẽ.

"Nhà các ngươi CMN là biếи ŧɦái à!?" Hắn một bên dùng sức che lại loã thể của Trác Lân, một bên tức giận mắng, một bên mở lại tủ đầu giường lấy đồ trang trí nhỏ mạnh mẽ ném về phía thư ký.

Khốn nạn! Gian phòng này có lắp thiết bị giám sát, không phải đồng nghĩa với việc lõa thể của Trác Lân tất cả đều bị... Bị nhìn thấy hết?!

Không cho phép! Trác Lân thuộc về hắn, y lõa thể chỉ có một mình hắn mới có thể nhìn!

Đáng ghét a, cái tên "Ông chủ" kia đến tột cùng là tên bệnh thần kinh từ hành tinh nào tới? Bắt cóc đàn ông, mang đến trên giường lớn của khách sạn, lột sạch quần áo của y, nhìn y lõa thể, còn muốn nhìn trộm y cùng tình nhân thân thiết!

Hắn nhẽ nào là ông chủ của tiểu công ty quay phim tìиɧ ɖu͙©?

Không đúng...

Đại não liều mình hoạt động, Mạt Tây Nam dùng sức mà suy nghĩ đến cuối cùng là xảy ra chuyện gì. Trên đời không thể nào có tên thần kinh như vậy, lại đột nhiên bắt cóc hai thằng đàn ông đến khách sạn nhìn bọn họ thân thiết, trừ phi...

Bên tai đột nhiên vang lên một câu nói quen thuộc.

—— Thấy hắn tính khí cổ quái như vậy, người nhà hắn khẳng định cũng rất khó đối phó.

Tâm tình hỗn loạn như đột nhiên được đổ cho một chậu nước lạnh, Mạt Tây Nam trầm mặc một hồi, chậm rãi quay đầu.

Thanh niên thư ký tóc trà vẫn mỉm cười như cũ đứng ở cửa, vừa nãy đồ bị ném tới cũng không một cái nào thương tổn được hắn.

"Các người... Là người nhà của Trác Lân?" Mạt Tây Nam cắn răng hỏi.

"Chúng tôi là ai không quan trọng. Quan trọng chính là, ngài không nhanh bắt đầu một chút lên, ông chủ sẽ không vui." Thanh niên cười nói.

Trả lời như vậy, đã xác minh suy đoán của Mạt Tây Nam, đám gia hỏa này quả nhiên không phải người ngoài hành tinh*. Phương thức làm việc của bọn họ hoàn toàn không thể dùng lẽ thường để giải thích, cùng với Trác Lân có mấy phần giống nhau.

(*nguyên văn: từ thiên mà hàng người xa lạ)

"Để tôi giúp ngài đánh thức y." Thấy Mạt Tây Nam còn chưa động thủ, thanh niên lấy ra một hộp điều khiển từ túi âu phục, đẩy nút xoay.

Nhất thời, bên tai Mạt Tây Nam truyền đến âm thanh rêи ɾỉ của Trác Lân: "...Ưʍ..."

"Trác Lân!" Hắn lập tức nâng Trác Lân dậy.

"Tây...Lan?..." Trác Lân vô lực ngẩng đầu lên, ánh mắt mờ mịt mà nhìn hắn, sợi tóc ngổn ngang rải rác trên trán.

Ánh đèn mê ly chiếu rọi vào hai con ngươi tràn đầy hơi nước của y, cái tai hồ ly màu trắng theo động tác ngẩng đầu của y, nhẹ nhàng rung rung một hồi.

Tình cảnh lần này, khiến cho Mạt Tây Nam không nhịn được nuốt một ngụm nước miếng.

Thật...Thật đáng yêu a...

Trong đầu không đúng lúc mà sinh ra một ý nghĩ như vậy, hắn đột nhiên cảm thấy miệng lưỡi khô nóng.

Lúc này một chuỗi những âm thanh kỳ quái hấp dẫn sự chú ý của hắn. Âm thanh kia rất yếu ớt, mang theo tần suất chấn động cực cao, lại như một loại động cơ nhỏ. Âm thanh đó từ đuôi hồ ly truyền đến, Mạt Tây Nam không biết chuyện gì xảy ra, cẩn thận từng li từng tí nâng đuôi cáo lên.

Nhất thời, toàn thân hắn cứng đờ.

Màu đen, gốc rễ đuôi cáo thô to, thật sâu cắm trong thân thể Trác Lân.

Kể cả hắn có ngu xuẩn, cũng lập tức biết đây là thứ gì rồi.

Gậy mát xa...

Vì vậy, đối với cái tai và đuôi này hóa ra là —— vật, phẩm, tình, thú!?

Âm thanh ong ong chấn động không ngừng từ trong cơ thể Trác Lân mà truyền đến, mà dáng vẻ của Trác Lân cũng tựa hồ rất thống khổ. Y cắn chặt môi, hai chân khó nhịn mà ma sát, da thịt bắt đầu đỏ ửng lên.

Tính khí giữa hai chân chậm rãi vểnh cao lên, ngạnh ngạnh chống trên ga giường.

Đỉnh nở lớn chảy ra chất lỏng, lưu lại một vệt màu trắng ở trên giường trắng như tuyết.

Hiển nhiên y đã bị dằn vặt rất lâu rồi.

"Ngươi...!" Mạt Tây Nam tức giận quay đầu lại, chỉ muốn hướng về phía gương mặt tên thư ký đó mà cho một quyền. Thế nhưng còn chưa kịp đứng lên, liền bị Trác Lân tóm chặt góc áo.

"Đừng...Đừng đi..." Thở hổn hển nắm lấy Mạt Tây Nam, trong mắt Trác Lân tràn đầy lệ.

Con ngươi đen kịt đã từ từ mất đi tiêu cự, chỉ là đối diện như vậy, trái tim Mạt Tây Nam lại đột nhiên nhảy lên một cái.

"Vậy, tôi liền cáo từ," ngay lúc này, âm thanh ôn văn nhĩ nhã của thư ký lại từ của truyền đến, "Mọi thứ cần thiết đều ở trong tủ đầu giường, nếu như ngài cảm thấy trang phục hồ ly không thích hợp với Trác Lân, trong ngăn kéo còn có trang phục mèo."

"Khốn nạn! Không cho phép đi!" Mạt Tây Nam vừa tức vừa vội. Hắn vừa không muốn rời Trác Lân, vừa muốn đánh tên thư ký, hận không thể chia mình ra thành hai nửa!

"Không cho phép tôi đi, lẽ nào muốn tôi ở đây bàng quan? Đây không phải là một ý kiến hay," thanh niên cười cợt, lẽ phép mở cửa lùi ra ngoài, "Ha, đúng rồi, Trác Lân từ trong ra ngoài đã được tẩy rửa sạch sẽ rồi, cũng đã được uống thuốc mê và thuốc kí©ɧ ɖụ©, biểu hiện đêm nay chắc chắn sẽ "vô cùng đặc sắc". Vậy, xin mời ngài hảo hảo hưởng thụ đi..."

Theo tiếng "Cành cạch" nhẹ nhàng, cửa vững vàng bị khóa lại.

Trong phòng khôi phục lại yên tĩnh, chỉ để lại hai người Mạt Tây Nam và Trác Lân.

Gậy mát xa vẫn còn đang vang ong ong, Trác Lân thở hổn hển, tay phải khó khăn mò về phía sau, tựa hồ như muốn nhổ cái đuôi ra. Mạt Tây Nam vội vàng đè lại y: "Anh...Anh đừng lộn xộn, để tôi làm!"

Tình cảnh ngay sau đó, dừng lại ý nghĩ muốn hành hung thư ký, trước tiên phải giải quyết Trác Lân bên này quan trọng hơn.

Trước tiên lấy cái cây mát xa chết tiệt này ra đã!

Xoa xoa hai tay ngồi ở bên giường, Mạt Tây Nam cắn răng trừng mắt nhìn cái đuôi cáo kia, rất lâu mới quyết định. Hắn một phát tóm chặt lấy cái gốc đuôi, cẩn thận từng li từng tí kéo ra. Ngoại lực nhẹ nhàng khiến cho cây gậy mát xa thoáng cái biến đổi góc độ, Trác Lân lập tức phát ra một tiếng rêи ɾỉ không ổn.

"Ưʍ...!"

Biết rõ y hiện tại rất thống khổ, nhưng nghe được loại âm thanh này, thân thể Mạt Tây Nam không đúng lúc tỏa nhiệt.

Hắn... Hắn thực sự đối với mê hoặc của Trác Lân không hề có một chút sức đề kháng a!

Cắn răng, hắn hít sâu một hơi nắm chặt gậy mát xa, vẫn cứ chậm rãi đem nó từ trong cơ thể Trác Lân nhổ ra.

"A...A a..." Nhục bổng tráng kiện ma sát tràng bích non mềm, tàn nhẫn mà mở rộng miệng huyệt của Trác Lân. Y rêи ɾỉ, thân thể không ngừng ở trên giường vặn vẹo, bờ vai dưới ánh đèn lờ mờ chảy ra một vệt mồ hôi.

Mạt Tây Nam cắn răng, tay đang nắm chặt liều chết mà run. Trác Lân vặn vẹo rêи ɾỉ không ngừng đánh vào trái tim của hắn, làm cho trán hắn cũng bắt đầu chảy mồ hôi.

Hắn... sắp không chịu được rồi!

Cắn chặt hàm răng, tay phải hắn dùng sức, gậy mát xa rốt cục cũng rời khỏi thân thể của Trác Lân. Nhục bổng đen kịt tha ra một chỉ bạc thật dài, mặt ngoài dính đầy dịch ruột non trong suốt, cả một cây đều trở nên ướt nhẹp, nhìn cực kỳ tìиɧ ɖu͙©.

Mạt Tây Nam thở hồng hộc một hơi, mạnh mẽ vứt đi cái đồ hư nhi* này đi.

(*ý ở đây là đồ làm hư trẻ em?!)

Chỉ trong mấy giây ngăn ngắn, hắn đã mồ hôi đầm đìa.

Thế nhưng thoát khỏi dằn vặt của gậy mát xa, cũng không khiến cho Trác Lân cảm thấy thoải mái. Thân thể của y vẫn còn đang vặn vẹo trên giường, từ trong cơ thể chảy ra chất lỏng làm toàn bộ hạ thân đều thành một mảng ướŧ áŧ, khiến cho Mạt Tây Nam quả thực không biết nhìn đâu mới tốt.

Cảm thấy nếu mình tiếp tục nhìn thì rất nhanh sẽ liền phun máu mũi, hắn khẩn trương cởϊ áσ khoác che trên người Trác Lân.

"Trác Lân, anh có đi được không? Chúng ta rời khỏi nơi này trước đã." Hắn sát vào bên tai Trác Lân nhẹ giọng nói.

Cái tên ông chủ cùng thư kí chó má! Nếu như hắn nghe theo bọn họ, ở ngay tại dưới mắt bọn hắn mà cùng với Trác Lân thân thiết, hắn chính là đứa ngu nhất trên đời này!

(Sub: À à, anh mà đứng nhì thì không ai dám tranh thứ nhất đâu 😊)

Bây giờ hắn chỉ muốn về nhà, cùng với Trác Lân về nhà!

Nhưng mà ngoài dự liệu của hắn, Trác Lân lắc đầu.

"Đừng đi..." Y thở hổn hển, ngón tay co chặt ống tay áo của Mạt Tây Nam.

"Anh đang nói nhăng nói cuội cái gì vậy!?" Mạt Tây Nam nhất thời há hốc mồm.

"Đừng đi, ở ngay đây..." Dáng vẻ tựa hồ đã đợi không kịp, Trác Lân vô lực hướng trong ngực hắn mà sát vào, sau đó tóm chặt lấy cà vạt của hắn.

Bên dưới không hề phòng bị, thân thể Mạt Tây Nam lập tức khuynh đảo, đồng thời cùng Trác Lân "Đùng" môi kề sát.

Đôi môi ướŧ áŧ tràn ngập khí tức cực nóng, Trác Lân lập tức chủ động ngẩng mặt lên cùng Mạt Tây Nam hôn môi, mềm mại, gấp gáp, lại phiến tình. Thân thể Mạt Tây Nam một trận khô nóng, hắn phát ra âm thanh ô ô chống cự, liều mình chói lại vai Trác Lân, thật vất vả mới đẩy được y ra.

Trước mắt một trận choáng váng, hắn vừa tức vừa giận —— cái tên này, đầu óc bị xuân dược đốt hỏng rồi sao?

"Khốn nạn! Anh không biết sao? Cái tên ông chủ chó má kia đang nhìn trộm chúng ta!" Hắn gào thét.

"Đừng để ý tới hắn..." Trác Lân phát ra tiếng lẩm bẩm mơ hồ không rõ, chân dài bóng loáng câu lên eo Mạt Tây Nam.

Động tác như vậy, làm cho tình cảnh giữa hai chân y nhìn một cái đều không sót một thứ gì —— hậu đình no đủ bị gậy mát xa mở rộng đã biến thành màu đỏ mê người, miệng huyệt nhăn nhúm tỉ mỉ đang chầm chậm mở ra đóng lại, không ngừng phun ra mật dịch trong suốt.

Dáng dấp thịt non hơi co rúm lại, lại như đang thúc giục Mạt Tây Nam "Nhanh lên một chút đi vào".

Mạt Tây Nam theo bản năng mà che mũi, phát hiện mình không có chảy máu mũi.

Hơn nữa, đối lập với dáng vẻ "Cái kia" cứng rắn của Trác Lân, "Cái kia" của chính mình mới chỉ bán ngẩng đầu. Tựa hồ bởi vì sau khi tới khách sạn có quá nhiều chuyện phân tán lực chú ý, Mạt Tây Nam cảm giác lần này quá trình hưng phấn của mình tương đối chậm, thật giống như không có khuynh hướng tiết sớm.

Như vậy nói cách khác... Hay là hắn, nên, có thể sẽ... Thành công mà cắm vào đi!?

Cái ý niệm này trong nháy mắt bao trùm trong đầu hắn, Mạt Tây Nam đột nhiên trở nên kích động. Loại kích động này thậm chí còn che khuất khát khao về nhà, hắn trong nháy mắt, có chút không muốn đi!

Đúng vậy, cơ hội ngàn vàng, nếu như sau khi về nhà hắn lại tiết sớm, vậy coi như nguy rồi!

(Sub: mất mặt quá ;D)

Thế nhưng đang có người rình coi... Vậy nên như thế nào? Hắn là người cắm chứ không phải người bị cắm, người bị xuyên là Trác Lân còn không để ý, hắn còn thẹn thùng cái gì a!... Nhưng Trác Lân bị hạ xuân dược, thần trí không tỉnh táo... Hay là thẳng thắn đem đèn ngủ đập chết luôn?

Bên trong một màu đen kịt, liền không ai biết bọn họ đang làm gì rồi!

... Có điều, thật sự muốn làm như vậy?

Nhìn chăm chú dáng vẻ Trác Lân thở dốc, Mạt Tây Nam có chút không cam lòng.

Lần đầu quý giá, hắn cũng không muốn hưởng thụ trong bóng tối.

Liền, nhắm mắt lại nghĩ một hồi, hắn mở chăn lụa mỏng ở đầu giường ra.

Lụa mỏng trắng như tuyết từ trong tay hắn hạ xuống, chậm rãi buông xuống trước giường. Có tầng ngăn trở này, từ bên ngoài nhìn vào cũng chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy hai bóng người mà thôi.

Hắn không nghĩ tới so với biện pháp này càng vẹn cả đôi đường.

Vậy kế tiếp việc cần làm chính là ...

Dùng sức nuốt nước miếng, hắn mở ngăn kéo tủ đầu giường ra.

Trong ngăn kéo đầu tiên, một bộ mèo đen thình lình nằm trong đó, còn có một cái đuôi mèo thật dài!

Da đầu Mạt Tây Nam nổ một trận, lập tức rõ ràng đây là cái "trang phục mèo" mà thư ký nói tới. Có điều... hình tượng mèo đen hiển nhiên so với cáo trắng càng hợp với Trác Lân hơn, hắn có hay không nên...

Khốn nạn! Hắn mới không phải người biếи ŧɦái như thế!

Mạnh mẽ đóng lại cái ngăn kéo thứ nhất, hắn mở ngăn kéo thứ hai

Bên trong còn có roi da và vòng tay, còn có các loại gậy mát xa màu sắc chất liệu kích cỡ khác nhau...

"Các người đến cùng là đang suy nghĩ cái gì a..." Mạt Tây Nam dở khóc dở cười, lại mở ra ngăn thứ ba. Tình hình ngăn ba cũng không tốt hơn chút nào, nghênh đón hắn chính là đủ loại xuân dược, có thoa ngoài da, dùng bên trong, thuốc uống, dính mô... Ghê tởm nhất chính là trên gói thuốc dính mô còn được dùng bút đen viết rất rõ ràng —— "Dính mô nghĩa là, đem thuốc nhét vào bên trong mông của Trác Lân".

"CMN các ngươi có bệnh à! ——" Mạt Tây Nam tức thiếu chút nữa đem tủ đầu giường đạp lăn. Cuối cùng ở ngăn kéo thứ tư, hắn rốt cuộc cũng coi như tìm được thứ bản thân cần, một hộp bảo hộ.

Hộp BCS lại còn có vị ô mai mà Trác Lân thích nhất, xem ra tên bí thư kia hiểu rất rõ thứ y yêu thích mà.

Có điều... Nếu như những thứ đồ này được sắp xếp theo trình tự quan trọng, lẽ nào trong mắt tên thư ký kia, thời điểm hắn cùng Trác Lân thân thiết thứ không cần thiết nhất chính là đồ bảo hiểm?

Mịa... Lẽ nào hắn quả nhiên mở một tiểu công ty điện ảnh tìиɧ ɖu͙©? Khẩu vị thật nặng!

Vừa mắng mắng nhếch nhếch, Mạt Tây Nam một bên mang theo bao cởi sạch quần áo tiến từ mạn giường vào bên trong. Tại thời điểm hắn bận rộn, Trác Lân đã dục hỏa khó nhịn, y một tay uể oải xoa phân thân của mình, một cái tay khác khó khăn hướng về lỗ nhỏ phía sau tìm tòi, tựa hồ muốn đem ngón tay cắm vào mà an ủi.

Thế nhưng dáng vẻ hiển nhiên khí lực không đủ, mặc kệ y có dày vò chính mình ra sao, thứ kia vẫn cứng rắn chống đỡ trên bụng, ngay một chút dấu vết muốn bắn tinh cũng đều không có.

Mà một cái tay khác, sờ tới sờ lui cũng đều không tìm thấy đường vào cửa khẩu.

"Được rồi, đừng sờ, đây là chuyện tôi phải làm!" Tình huống như thế khiến cho Mạt Tây Nam cảm thấy rất buồn cười, hắn nhịn không được cười lên, kéo cái tay dài của Trác Lân, tách ra hai chân thon dài, lại nhét xuống dưới eo y một cái gối đệm.

Đầu ngón tay vuốt ve lối vào ướŧ áŧ, hậu huyệt tỉ mỉ nhăn nhúm như ngượng ngùng lập tức co lại, sau đó lại hơi tràn ra.

Một tia dịch ruột non từ bên trong tràn ra, dựa vào chất lỏng trơn, Mạt Tây Nam đem hai ngón tay chậm rãi chen vào trong cơ thể Trác Lân.

"Ừm..." Trác Lân phát ra một tiếng rêи ɾỉ mềm yếu đến tận xương.

Gel trơn trợt lập tức bao vây, chăm chú cuốn lấy ngón tay Mạt Tây Nam. Tràng bích trắng mịn lại như vật sống mà quấn quanh, xúc cảm ấm áp làm cho toàn thân Mạt Tây Nam đều dậy lên một tầng run rẩy, nhiệt độ bụng dưới lại lên cao.

Cắn chặt răng khắc chế kích động, ngón tay của hắn ở trong cơ thể Trác Lân cẩn thận mà thăm dò.

Từ nơi sâu nhất truyền đến tiếng nước "nhẹp", "nhẹp", dịch ruột non trong suốt theo động tác của hắn không ngừng từ bên trong chảy ra, đem ga trải giường đều làm ướt một mảnh.

"Mẹ kiếp, thuốc thật là mãnh liệt..." Mạt Tây Nam chép miệng, ngón tay chậm rãi di chuyển đến nơi tràng đạo sâu xa.

Cách tràng mô mỏng manh kia, hắn thăm dò nơi mẫn cảm nhất, sau đó dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng đâm. Kí©h thí©ɧ đột ngột làm cho thân thể Trác Lân nhảy lên một cái, cái eo dẻo dai lập tức căng ra.

"Không... Không muốn... Ừm!... Không nên đυ.ng nơi đó..." Hắn lập tức lắc đầu.

"Nơi nào?" Mạt Tây Nam ác liệt cười, đầu ngón tay nhiều lần thúc đẩy nơi kia, "Nơi nào a? Là nơi này sao? Thật sao?"

"A...A a... Không nên đυ.ng...Ưm a! ——"

Tính khí dưới bụng đột nhiên nhảy lên một cái, tiếp đó, Trác Lân bắn ra một lượng lớn bạch trọc.

Chất lỏng cực nóng bắn trên bụng và ngực của y, còn có vài giọt tung tóe trên mặt Mạt Tây Nam. Mạt Tây Nam dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng liếʍ đi chất lỏng bên khóe môi, nheo mắt thưởng thức cái mùi vị cay đắng kia.

Lại còn chưa chạm qua phía trước, liền khiến cái tên này bắn?

Không nghĩ tới, thời khắc cao triều của Trác Lân so với mình còn tới sớm hơn, Mạt Tây Nam quả thực vừa mừng vừa sợ.

Xuân dược... Qủa thực là thứ tốt a!

Phóng thích qua đi Trác Lân tựa hồ ung dung hơn một chút, thân thể y xụi lơ, đôi môi mở ra thở dốc, trên mặt còn mơ hồ mang theo đỏ ửng. Mạt Tây Nam còn muốn thưởng thức vẻ đẹp lõa thể sau khi cao triều qua của Trác Lân một lúc, thế nhưng thời gian không chờ ai.

Cái đồ vật giữa chân mình đã vừa trướng vừa đau, còn không đi vào thì sẽ tới cực hạn.

Dùng đầu gối chống đỡ sau mông Trác Lân, ôm lấy hai chân thon dài đẹp đẽ của y nâng lên đến vai, Mạt Tây Nam chậm rãi đè thân thể xuống, đem tính khí của mình đặt ngay giữa hai chân Trác Lân.

Vật cứng nóng bỏng chặn lại miệng huyệt, cái xúc cảm dị dạng kia khiến cho Trác Lân trợn to hai mắt.

Cặp mắt phủ sương mù mông lung nhìn Mạt Tây Nam, y giật giật môi, lại nói không ra một câu hoàn chỉnh.

"Cái kia, Trác Lân...Tôi đi vào được không?" Mạt Tây Nam nhẹ giọng hỏi, phía trước nở lớn nhẹ nhàng chống đỡ miệng huyệt mềm mại kia, tiến vào thăm dò một chút, lại chậm rãi lui ra.

Thịt non trắng mịn lập tức co rúm lại thả lỏng, tại nơi dị vật xâm phạm mở ra đóng lại.

Liền như vậy, thừa dịp cơ vòng thả lỏng một chút, Mạt Tây Nam dùng sức ưỡn eo một cái, đem toàn bộ phía trước đi vào trong cơ thể Trác Lân. Hắn đã không nhịn được nữa rồi, đến bước này liền dừng lại không được rồi.

Cái gì mà thư kí, ông chủ, nhìn trộm... Đều làm cho hắn đi chết đi!

"Không..." Trác Lân nheo mắt lại, thân thể hơi run rẩy, ngay cả phía sau lưng cũng đều căng thẳng. Vật cứng xâm nhập vào trong cơ thể làm cho y không kìm lòng được mà co rút, tràng thịt khẩn khỏan mà dây dưa với phía trước của Mạt Tây Nam, thứ kia như thủy triều khoái hoạt cùng nhẹ nhàng đau đớn sắp khiến cho Mạt Tây Nam phát rồ.

Hắn cắn răng nhẫn nại, chờ đợi làn sóng nhiệt sảng khoái này chậm rãi thối lui.

Qua vài phút, tràng vách bên trong mới có dấu hiệu thả lỏng.

Đem hai tay chống đỡ hai bên thân thể Trác Lân, Mạt Tây Nam chế trụ thân thể của chính mình, lại hướng về phía trong đẩy mạnh một cái. Lần đầu cực kỳ quý giá, hắn muốn có thể hưởng thụ thật tốt, sẽ không ấm đầu mà mạnh mẽ cắm xuống tận cùng.

Động tác chầm chậm đối với Trác Lân là một loại dày vò khác, hắn thở hổn hển, hơi lung lay đầu, sợi tóc tán loạn rơi trên trán y. Bên trong tròng mắt đen kịt tràn đầy sương mù, tràn ngập thống khổ, vui sướиɠ cùng xấu hổ giao tạp.

Y rõ ràng cảm nhận được, thân thể của mình bị một người đàn ông chậm rãi mở ra, xâm phạm, chiếm cứ.

Cảm giác như vậy thông qua con mắt của y lan truyền đến trong lòng Mạt Tây Nam, làm cho hắn trở nên hưng phấn gấp bội.

"Trác Lân..." Hắn hưng phấn thở hổn hển, "Anh có cảm nhận được không? Lần này tôi cuối cùng cũng coi như không tiết sớm, thuận lợi chen vào! Nha, còn mới chen vào được một nửa, anh có muốn nhìn một chút hay không? Nói thật ra, cái miệng nhỏ phía dưới của anh so với mặt trên thật biết nghe lời hơn nhiều, sẽ không ác miệng với tôi, còn hút lấy tôi rất chặt!"

Hắn nói xong còn đem cái mông Trác Lân nâng lên. Khiến y cúi đầu liền có thể nhìn thấy được cảnh tượng hậu đình của chính mình bị tính khí chen vào.

Hai má đỏ ửng trở nên càng ngày càng mê người.

"Thế nào? Anh không tiện xem sao? Không sao, dùng thân thể cảm nhận cũng được," biết Trác Lân thẹn thùng, Mạt Tây Nam cũng không miễn cưỡng y, thả thân thể của y xuống bắt đầu tiếp tục thẳng tiến về nơi xa, "Thứ này của tôi có phải là rất nóng không? Chờ một chút, tôi lập tức tìm tới nơi anh thoải mái nhất..."

Đối mặt với Mạt Tây Nam ồn ào, bình thường Trác Lân khảng định đã sớm tung vài câu vô tình trào phúng hắn, Thế nhưng hiện tại y chỉ có thể không ngừng phát ra ngượng ngùng thở dốc, hơi ưỡn ẹo thân thể chịu đựng xâm phạm.

Bởi vì tác dụng của xuân dược, tình thế triệt để nghiêng về một phía.

Qúa trình chen vào kéo dài vài phút, sau khi kiên nhẫn cắm vào hơn một nửa, Mạt Tây Nam rốt cục nhịn không được mạnh mẽ thảng lưng một cái, đem mình toàn bộ đều đi vào trong thân thể Trác Lân.

Phía trước cứng rắn mạnh mẽ va chạm vào điểm mẫn cảm của Trác Lân, y căng eo, thất thanh kêu.

"A! ——"

"Nơi này rất thoải mái phải không?" Cảm giác trong tiếng kêu của Trác Lân không có thống khổ, tựa hồ như cảm giác vui sướиɠ càng nhiều hơn, Mạt Tây Nam yên tâm, ở trong thân thể y một hồi lại một hồi đánh xuyên.

Tràng bích khẩn trương như vậy sống dây dưa kéo lại hắn, tràng thịt theo động tác của hắn mà không ngừng co rút, thả lỏng. Mỗi một lần mạnh mẽ co rút đều mang theo vài tia dịch ruột non, cảnh tượng tìиɧ ɖu͙© da^ʍ mỹ không thể tả.

Hai người cứ như vậy trần như nhộng dây dưa ở trên giường, trong phòng tràn ngập âm thanh nam nhân ồ ồ thở dốc, trong nhất thời cũng không biết thanh âm của ai lớn hơn. Mạt Tây Nam ban đầu còn có thể khống chế tần suất ra vào, sau đó cũng dần dần mất đi lý trí, như là dã thú động dục ở bên trong cơ thể Trác Lân mà tàn phá.

"A a!...Không...Không muốn... Ưm a! ——" Phía trước tàn bạo mà va chạm nơi yếu ớt nhất, vật cứng nóng bỏng thô lỗ ma sát tràng bích non mềm, làm cho Trác Lân kìm lòng không được mà ưỡn ẹo thân thể kêu to.

Mạt Tây Nam cúi đầu ngăn lại miệng y, dùng sức hút lấy đầu lưỡi y.

Một tia nước bọt từ khóe môi Trác Lân tràn ra, dọc theo cằm dưới chảy qua cổ, biến mất ở nơi ngực đã che kín đầy mồ hôi.

Ngâm bên trong dịch ruột non, cũng đang không nhừng phát ra tiếng nước "Nhép, nhép". Mạt Tây Nam mỗi một lần ra vào đều mang theo một lượng lớn chất lỏng, khiến cho ga trải giường dưới thân Trác Lân đều ướt một mảng.

Kịch liệt giao hợp, hai chân Trác Lân treo ở trên bả vai Mạt Tây Nam, dần dần trượt xuống bên hông hắn.

Mồ hôi che kín bắp đùi trong, trần trụi ở bên hông Mạt Tây Nam không ngừng ma sát. Xác thực cảm giác bản thân đã đến cực hạn, thế nhưng Trác Lân tựa hồ còn muốn càng nhiều hơn, còn muốn Mạt Tây Nam tiến vào y nơi càng sâu.

Cánh tay từ vai Mạt Tây Nam bắt đầu di động, dùng sức ôm lấy vai rộng của hắn.

Móng tay xẹt qua da thịt phần lưng che kín mồ hôi, nhẹ nhàng gây ngứa làm cho Mạt Tây Nam cầm giữ không được, bỗng nhiên kích động một cái liền không cẩn thận tiết ra.

Tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng bỏng, tất cả đều bắn bên trong đồ bảo hộ.

Thời điểm tính khí xụi lơ từ bên trong thân thể Trác Lân lui ra, Mạt Tây Nam phát hiện đồ bảo hộ đã trơn tuột một nửa, tϊиɧ ɖϊ©h͙ sền sệt lưu lại trên giường không ít.

Hắn có chút thẹn thùng.

Thư ký chuẩn bị mọi thứ hết thẩy đều rất chu toàn, điều sơ sẩy duy nhất chính là không có tính chính xác độ to nhỏ của BCS.

Thật giống như... Qúa to rồi.

(Sub: mất mặt part 2----)

- Hoàn chương 6-

Đèn ơi, ta muốn thông báo là ta mất dấu facebook của nàng rồi, nàng inb acc Cổ Lãng Nguyệt Thành nha, để ta add lại nha, love you~

Xin lỗi các nàng, chương này lại để các nàng đợi lâu quá, nhà ta mất mạng hơn hai tuần rồi TT, phải vác máy đi bắt mạng nhờ mới post lên được TT, thông cảm cho ta nha. Chúc các nàng năm mới vui vẻ này, love~

Hố đang lấp, các tỷ tỷ xinh đẹp thỉnh thư thả(ظ Д ظ)ヽ("Д`ヽミノ"Д`)ノ