Quyển 2 - Chương 47

Từ sau lần trước, Đinh Mật chưa gặp Bùi Dịch thêm lần nào, cô tưởng anh về rồi, không ngờ anh vẫn ở Giang Châu. Hỏi ra mới biết, một bộ phim điện ảnh do Hoa Ngu đầu tư đang quay cảnh ở đây, anh là bên đầu tư đến thị sát.

Tối, hai người cùng nhau ăn cơm, Bùi Dịch nhắc đến chuyện cho cô l*иg tiếng bộ phim mới, không biết còn nghe ngóng chuyện cô được mời tham gia chương trình từ đâu: “Nghe nói em từ chối, sao lại từ chối?”

Đinh Mật hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Còn chưa quay phim mà anh đã lo chuyện l*иg tiếng rồi, có sớm quá không?”

“Không sớm.” Bùi Dịch cười nhìn cô, “Em còn chưa trả lời anh, tại sao không muốn tham gia chương trình, em sợ cái gì?”

“Em không sợ, em chỉ không thích lộ diện thôi.” Cô cười, “Hơn nữa em đang cân nhắc, chưa từ chối.”

Mấy năm trước diễn viên l*иg tiếng không được đãi ngộ tốt, cũng ít được quan tâm. Mãi đến ba năm trước, sau khi diễn viên l*иg tiếng cho nữ chính của một bộ phim cung đình cực kỳ nổi có được danh tiếng, mọi người mới dần quan tâm đến ngành này. Lúc ấy Đinh Mật còn học năm tư, tuổi trẻ, kinh nghiệm l*иg tiếng không nhiều.

Nhưng cô vào nghề đúng lúc, đãi ngộ với diễn viên l*иg tiếng tốt hơn hẳn.

Cô thừa nhận cô vào nghề này được Bùi Dịch giúp đỡ rất nhiều, may hồi đầu có anh giới thiệu tài nguyên cho, bằng không với tình trạng của cô khi ấy, thực sự rất gian nan.

Vậy nên cô rất biết ơn Bùi Dịch.

Hiện Đinh Mật là người chuyên l*иg tiếng cho tiểu hoa đán đang nổi Giang Nhị. Hai năm qua, chỉ cần là phim Giang Nhị đóng, Đinh Mật đều là người l*иg tiếng, vì vậy chương trình mới đặc biệt mời cô.

Đây không phải lần đầu tiên có chương trình mời Đinh Mật tham gia, cô từng từ chối mấy lần, cô không muốn bất ngờ xuất hiện trên truyền hình, khiến Lục Thời Miễn, Đỗ Minh Vy và những người quen cô gặp lại cô bằng cách này, đặc biệt là Lục Thời Miễn.

Nhưng lần này là chương trình của Đỗ Minh Vy, như Đỗ Minh Vy và Bùi Dịch nói, đây là cơ hội tốt để nâng cao danh tiếng.

Bùi Dịch cười lắc đầu, bỏ qua chủ đề này: “No chưa?”

Đinh Mật: “Rồi ạ.”

Cô gọi phục vụ đến thanh toán, Bùi Dịch cũng không tranh với cô.

Hai người ra khỏi nhà hàng, Bùi Dịch nói: “Muốn đến thăm đoàn phim không?”

Đinh Mật nghĩ ngợi, gật đầu: “Đi, đi thăm Giang Nhị.”

Quan hệ giữa cô và Giang Nhị khá tốt, Giang Nhị lại là người được Hoa Ngu lăng xê, từng có mấy scandal với Bùi Dịch, trong đó có mấy lần Đinh Mật cũng ở hiện trường, nhưng truyền thông coi cô như kẻ râu ria nên cắt hết.

Đến đoàn phim, Giang Nhị vừa kết thúc một cảnh quay đêm, thấy hai người họ cùng nhau xuất hiện, Giang Nhị nhướng mày nhìn Đinh Mật: “Sao hai người lại cùng đến vậy?”

Đinh Mật mỉm cười: “Vừa cùng ăn bữa cơm.”

Giang Nhị nhìn Bùi Dịch, kéo Đinh Mật đến bên cạnh, tò mò: “Cậu bạn trai cũ ở Thanh Hoa của em đâu?”

Liên quan đến Lục Thời Miễn, Giang Nhị nghe được từ chỗ Bùi Dịch, cô rất tò mò, rốt cuộc là người đàn ông thế nào mà có thể khiến Đinh Mật nhớ mãi không quên, đến Bùi Dịch cũng không để ý. Nghe nói Lục Thời Miễn cũng ở Giang Châu.

Cô thật sự rất muốn gặp một lần.

Đinh Mật bất lực: “Chị cũng biết là bạn trai cũ, em còn có thể đưa anh ấy vào đoàn phim sao?”

Giang Nhị cười, liếc Bùi Dịch một cái, thì thầm: “Em không cân nhắc Bùi Dịch thật à?”

Đinh Mật lắc đầu, cô và Bùi Dịch không có khả năng, Bùi Dịch cũng không nhất định phải là cô mới được. Nói thật, cô không cảm thấy Bùi Dịch từng thật lòng theo đuổi cô.

“Thế chị lại mượn anh ta tung tin lăng xê cho bộ phim mới vậy.”

“…”

Đinh Mật ước gì họ biến giả thành thật.



Mười một giờ, Bùi Dịch đưa Đinh Mật về, Đinh Mật vừa xuống xe thì nhìn thấy chiếc xe đỗ đằng trước, cô khựng lại. Bùi Dịch hỏi: “Sao vậy?”

Đinh Mật lắc đầu: “Không có gì.”

Mở cửa xuống xe, cô chào tạm biệt Bùi Dịch.

Phía trước, trong chiếc Mercedes-Benz, Lục Thời Miễn uể oải tựa lưng vào ghế, nghiêng mắt nhìn chằm chằm kính chiếu hậu, trong mắt không có một chút độ ấm.

Đinh Mật đi đến ngoài cửa xe, cúi đầu nhìn thử, nhưng đây là kính một chiều, cô không thể nhìn thấy tình hình bên trong.

Cô đoán Lục Thời Miễn ở trên tầng, lại ngẩng đầu nhìn cửa sổ tầng 12, đen kịt, làm gì có ai.

Đang định bỏ đi, cửa kính bỗng hạ xuống.

Đinh Mật giật mình vội cúi đầu nhìn qua.

Lục Thời Miễn ngồi trên ghế lái, nghiêng đầu nhìn cô, mở cửa xe. Đinh Mật nhanh chóng lùi về sau một bước, nhìn anh bước xuống xe, thân hình cao lớn chắn trước mặt cô.

Đinh Mật nhoẻn cười, má lúm mờ mờ: “Thì ra anh ở trong xe…”

Bùi Dịch quay xe xong đang định lái đi thì nhìn thấy cảnh này, anh ngẩn người dừng xe ngay giữa đường, quay đầu nhìn họ, người nọ chính là Lục Thời Miễn.

Lục Thời Miễn cụp mắt nhìn Đinh Mật, hơi nheo lại. Anh lạnh nhạt liếc về phía Bùi Dịch, ngừng mấy giây, ánh mắt lại quay về chỗ Đinh Mật: “Tôi đến đón mèo.”

Đinh Mật sửng sốt, cô quay đầu nhìn Bùi Dịch đang ở ngang đường một cái, lòng thấy xấu hổ, nói nhỏ: “Mèo ở trên tầng, em lên ôm nó xuống nhé?”

Bùi Dịch hoàn hồn, đỗ xe ven đường.

Lục Thời Miễn không nhìn cô nữa, giọng lại lạnh hơn mấy phần: “Tôi lên tầng với em, như vậy nhanh hơn.”

Nhanh hơn…

Vội như vậy ư? Đinh Mật cúi đầu, không rõ trong lòng có vị gì: “Vâng.”

Bùi Dịch tựa trong xe, quay đầu nhìn họ, Đinh Mật ngoái đầu nhìn anh, còn chưa đi?

Bùi Dịch nhướng mày, không hề có ý định rời đi.

Lục Thời Miễn đã đi trước, Đinh Mật ngập ngừng mấy giây, vội đuổi theo.

Bùi Dịch quay đầu nhìn, cau mày lắc đầu: “Hừ, vô lương tâm.”

Lục Thời Miễn người cao chân dài, đi rất nhanh, Đinh Mật khó bắt kịp, chạy đuổi theo phía sau, không nhịn được gọi: “Lục Thời Miễn, anh đi nhanh vậy cũng vô ích, anh đâu có chìa khóa.”

Lục Thời Miễn hơi khựng lại, chậm bước.

Đinh Mật đuổi đến bên cạnh anh, thở hổn hển.

Hai người đi đến tòa 19, Lục Thời Miễn ấn thang máy, Đinh Mật ngẩng đầu nhìn anh, cô không nhìn ra bất cứ cảm xúc gì trên gương mặt ấy, cũng không nhìn thấu tâm tư của anh.

“Ding…”

Thang máy mở cửa, hai người lần lượt đi vào.

Đinh Mật mím môi, lí nhí: “Học trưởng…”

Còn chưa nói xong, Lục Thời Miễn đã mất kiên nhất ngắt lời cô: “Em không cần giải thích với tôi.”

Anh thực sự không muốn nghe Đinh Mật nhắc đến Bùi Dịch, trước kia không thích, bây giờ càng không.

Đinh Mật nghẹn họng không nói gì được nữa, hình như đúng là cũng không có gì hay mà giải thích, chuyện qua lâu như thế, e là Lục Thời Miễn đã thờ ơ từ lâu.

Số tầng thang máy tăng dần lên, không khí im lặng lúng túng.

Đến khi thang máy mở cửa, Đinh Mật nhìn anh một cái, cô bước ra trước, cúi đầu lấy chìa khóa trong túi đi mở cửa. Cô mở cửa, quay đầu nhìn anh: “Anh… muốn vào không?”

Lục Thời Miễn cúi đầu liếc cô hai giây, lách qua người cô bước vào.

Đinh Mật ngẩn người, vội bước vào theo. Cô cúi đầu nhìn đôi giày đen anh đang đi: “Chỗ em không có dép cho đàn ông, anh cứ vào đi, mai em lau nhà.”

Lục Thời Miễn không nói gì. Anh quét mắt nhìn căn hộ hai phòng này, trang trí rất sạch sẽ ấm áp, thậm chí có thể nhìn ra chút bóng dáng căn hộ hai người ở năm ấy, bởi vì sở thích của cô không thay đổi, gối ôm và đồ trang trí không khác trước là bao.

Anh bước vào.

Đinh Mật theo sau anh, nhìn phòng khách một lượt, không thấy mèo đâu. Cô nhìn anh, chỉ sofa: “Anh ngồi một lát nhé, chắc Quýt Béo ở trong phòng, em đi tìm xem.”

Lục Thời Miễn gọi cô lại: “Rót cho tôi một cốc nước đã.”

Đinh Mật đáp tiếng: “Vâng, anh chờ em chút.” Vội vào phòng bếp, không còn nước nóng, Đinh Mật lại nhanh chóng đun nước.

Lục Thời Miễn nhìn về phía phòng bếp một thoáng, đoạn ngồi xuống sofa, nhìn chiếc hộp đan đựng đồ trên bàn uống nước. Trước kia trong nhà anh cũng có một chiếc tương tự, Đinh Mật mua ở tiệm đồ trang trí.

Đang định dời mắt đi nơi khác thì đột nhiên nhìn thấy một vật quen thuộc, Lục Thời Miễn nheo mắt, duỗi tay kéo chiếc hộp đến, anh cầm chiếc bật lửa màu đỏ kia lên, nhìn chữ viết tắt dưới đáy.

Lục Thời Miễn mím chặt môi, miết chiếc bật lửa ấy, vẻ mặt phức tạp nhìn về phía phòng bếp. Đinh Mật đang đứng cạnh ấm đợi nước sôi, không cảm thấy gì.

Mấy phút sau, Đinh Mật rót một cốc nước nóng, nghĩ rồi lại lấy vài miếng đá ở trong tủ lạnh ra, bỏ vào cốc.

Cô bưng cốc nước ra khỏi phòng bếp, Lục Thời Miễn đang ngồi trên sofa, duỗi chân tùy ý, tay phải đè lên chiếc gối ôm màu đỏ cô mới mua, tay trái cầm một chiếc bật lửa kim loại màu đỏ, nhẹ nhàng vuốt ve đáy bật lửa.

Đinh Mật hơi khựng lại, thoáng chần chừ, đoạn đưa cốc nước cho anh.

Lục Thời Miễn nhận nước, uống một hơi cạn sạch. Anh đặt cốc xuống bàn, xòe tay nhìn chiếc bật lửa đỏ ấy, cười thành tiếng: “Nếu tôi nhớ không nhầm, chiếc bật lửa này là của tôi.”

Zippo đặt làm theo yêu cầu, trên đó có khắc chữ viết tắt tên anh, là món quà sinh nhật năm anh 20 tuổi, Đinh Mật nhờ Đỗ Minh Vy đặt làm cho. Tuy lúc ấy Lục Thời Miễn không hút thuốc nữa, nhưng cô vẫn muốn tặng anh một chiếc bật lửa, còn cố ý chọn màu đỏ.

Thật ra Đinh Mật không ghét Lục Thời Miễn hút thuốc, cô thậm chí vẫn nhớ rất rõ dáng vẻ thiếu niên hút thuốc năm mười mấy tuổi ấy, cũng nhớ rõ nụ hôn gián tiếp nọ. Lục Thời Miễn nhận bật lửa nhắc nhở cô: “Anh bỏ thuốc rồi.”

Đinh Mật cười lém lỉnh, ôm anh: “Không sao, tặng anh bật lửa đâu nhất thiết anh phải hút thuốc, có thể dùng để đốt nến mà.”

“Đốt nến?” Lục Thời Miễn liếc cái bánh sinh nhật trên bàn.

Đinh Mật gật đầu: “Đúng đó, đốt nến sinh nhật, chuẩn bị dùng đến rồi này.”

Anh biết chiếc bật lửa này không rẻ, dùng để đốt nến sinh nhật thì cây nến nọ cũng quý giá quá.

“Sao không chọn màu đen?”

Đinh Mật ôm cổ anh: “Giờ anh càng ngày càng thích mặc màu đen, sinh nhật mà, chọn màu đỏ, vừa đẹp vừa may mắn.” Cô nghĩ ngợi, “Em vẫn luôn muốn hỏi anh, sao anh lại đột nhiên bỏ thuốc vậy?”

Lục Thời Miễn vò tóc cô, thuận miệng đáp: “Không vì sao cả, không muốn hút nữa thôi.”

Về sau, chiếc bật lửa ấy vẫn luôn đặt trong nhà, khi Đinh Mật rời đi, cô cầm theo.

Đinh Mật tặng Lục Thời Miễn không nhiều đồ lắm, lác đác vài thứ, cũng không giữ được lâu, chỉ có chiếc bật lửa này có thể giữ lại.

Sau này, Lục Thời Miễn quay lại căn hộ tìm rất lâu vẫn không thấy.

Không ngờ lại thấy nó ở đây.

Lục Thời Miễn nghịch chiếc bật lửa, bật, tắt, bật, tắt,…

Lặp đi lặp lại mấy lần, kiên nhẫn đợi cô trả lời.

Tiếng ánh lửa bùng lên khiến tai Đinh Mật nóng ran, cô nhìn ngón tay thon dài sạch sẽ của anh, mặt thấm đỏ, lúng túng giải thích: “Khi ấy em vô ý mang đi.”

Vô ý bao giờ, rõ ràng là cố ý.

Lục Thời Miễn vắt chéo chân, tựa vào sofa ngẩng đầu nhìn cô, hiển nhiên không tin: “Vậy sao?”

“Ừm.”

Đinh Mật gật đầu kiên định.

Lục Thời Miễn nhìn cô một hồi, Đinh Mật vận não, nói: “Anh đợi chút, em đi tìm Quýt Béo ra.”

Cô vào phòng ngủ, tựa tường hít thở sâu, vỗ ngực. Quýt Béo đang chiếm đóng trên giường của cô, thấy cô về mà chẳng chút hào hứng, lười biếng duỗi móng. Đinh Mật đi tới, ôm mèo béo nặng mấy cân lên, nói nhỏ: “Mèo quýt béo, có người đến đón mày về rồi.”

Quýt Béo thích ứng trong mọi hoàn cảnh, ở đâu cũng ăn ngon ngủ kĩ.

Đinh Mật đặt mèo xuống sofa, Quýt Béo bò lên chân Lục Thời Miễn cọ cọ. Lục Thời Miễn nhìn thời gian, sắp mười một rưỡi, anh ôm mèo đứng dậy, cúi đầu nhìn cô: “Mấy ngày qua làm phiền em rồi, tôi đi đây.”

Đinh Mật nhìn chằm chằm tay trái anh, lòng muốn nói lại thôi.

Bỏ bật lửa xuống đã.

Lục Thời Miễn một tay ôm mèo, quay người định đi, Đinh Mật vội kéo anh lại: “Khoan đã.”

Lục Thời Miễn cúi đầu nhìn tay cô, Đinh Mật buông tay, chỉ vào chiếc bật lửa trong tay anh, nhắc nhở: “Chiếc bật lửa này…”

“Nó làm sao?” Anh hỏi lại.

Đinh Mật ngẩng đầu nhìn anh, im lặng mấy giây, lí nhí: “Nó là của em.”

Lục Thời Miễn nhìn cô, nhắc nhở: “Đinh Mật, nếu tôi nhớ không nhầm, chiếc bật lửa này là quà em tặng tôi, nó đã trở thành đồ của tôi, lúc em tự ý mang đi đã hỏi tôi chưa?”

Đinh Mật: “…”

Lục Thời Miễn nhét bật lửa vào túi quần, ôm mèo quay đi.

Đinh Mật nhìn bóng lưng cao lớn của anh, cõi lòng rối tung.

Cô đuổi theo, buột miệng: “Anh đâu thiếu bật lửa, sao cứ muốn cái này của em.”

Lục Thời Miễn mở cửa, quay đầu nhìn cô, trên mặt không có biểu cảm gì: “Đây là chuyện của tôi.”

Đinh Mật ngước đầu nhìn anh, không chắc chắn hỏi: “Lục Thời Miễn, có phải anh…”

“Phải cái gì?”

Đèn ở lối ra chưa bật, anh đứng sau cánh cửa, hơn nửa cơ thể ẩn trong bóng tối, từ cao nhìn xuống cô.