Quyển 1 - Chương 22

Ra khỏi tầng văn phòng, Đinh Mật nhớ đến vẻ mặt kinh hãi của thầy chủ nhiệm khi Lục Thời Miễn thừa nhận mình đánh nhau, nhịn không được hỏi: “Lục Thời Miễn, trước kia cậu hay đánh nhau không?”

Hôm qua trông cậu đánh có vẻ rất thành thục.

Lục Thời Miễn đút hai tay trong túi, liếc nhìn cô, cười: “Lúc nhỏ hay đánh, bây giờ thì hầu như không.”

Đinh Mật đoán: “Lúc nhỏ đánh nhau với anh Lục?”

“Đánh với những kẻ đến đòi nợ.” Cậu đáp nhẹ như không.

Đinh Mật a lên một tiếng, Lục Thời Miễn nghiêng đầu nhìn cô, cười khẽ: “Kinh ngạc thế cơ à. Bố tớ hồi chưa giàu nợ nần chồng chất, gần như ngày nào cũng có chủ nợ đến nhà giục tiền, lúc anh tớ đánh nhau với bọn họ, tớ cũng đâu thể đứng xem.”

Lúc ấy cậu mới mười hai tuổi, Lục Thời Phong vừa lên cấp Ba, mẹ cậu không chịu nổi cảnh đó, bỏ đi. Không bao lâu sau mẹ lại trở về, chắc là thương tiếc hai đứa con thơ, nhưng tình cảm với bố sớm đã phai nhạt, hai người ở riêng nhiều năm, cũng không biết vì sao không ly hôn.

Đinh Mật bỗng rất thương cậu, biểu tình vừa lộ ra, Lục Thời Miễn liền lạnh lùng nói: “Gói ghém lòng cảm thông của cậu lại đi, tự thương cho mình ấy.”

“…”

Cậu nói đúng, cô nên thương cho mình thì hơn, dẫu gì bây giờ cậu cũng là thiếu gia, còn đứng đầu khối,

trong khi cô vẫn đang chật vật ngoài top đầu của lớp, tình trạng trong nhà thì… chẳng có chỗ nào tốt.

Cô cười trừ, ngước nhìn thiếu niên hăng hái trước mắt, nói với cậu: “Lục Thời Miễn, tớ cũng muốn thi vào Bắc Kinh.”

Không phải phương Bắc mà là Bắc Kinh, mục tiêu rõ ràng.

Thành phố có cậu.

Lục Thời Miễn cúi đầu nhìn cô, khóe môi cong lên: “Được thôi.”

Về đến phòng học, lại là một cảnh tượng khác.

Buổi tự học tối nay cực kỳ ồn ào, sợi dây vốn luôn kéo căng trong lòng mỗi người… đứt phựt hết rồi, điên hết rồi.

Mặt Đỗ Minh Vy vẫn đỏ bừng, Từ Khiên cầm bút gãi đầu liên tục, buồn bực không yên, dáng vẻ kỳ cục này của hai người quả là hiếm gặp.

Sau khi Đinh Mật và Lục Thời Miễn bước vào lớp, có nam sinh dẫn đầu hô to: “Anh Miễn, thầy gọi hai người làm gì đấy?”

Lục Thời Miễn liếc cậu ta, cười nhạt: “Muốn biết?”

“Đương nhiên!”

Cả đám đều quay đầu nhìn bọn họ chòng chọc.

“Lớp mình lại thêm một đôi hả?”

Đinh Mật cũng đỏ mặt, so ra chỉ có hơn Đỗ Minh Vy chứ không kém.

Lục Thời Miễn đá ghế ra ngồi xuống, không nặng không nhẹ đáp: “Muốn biết à, tự đi hỏi thầy đi.”

Thế khác gì tìm chết?

Trong lớp loạn hết cả lên, lớp phó thực sự bó tay, đứng dậy gào to: “Đừng ồn nữa, tôi ghi sổ bây giờ.”

Lúc này mọi người mới yên tĩnh lại.

Trong giờ, Đinh Mật nghe được chút tin tức, kinh hãi nhìn sang Từ Khiên với Đỗ Minh Vy.

Đỗ Minh Vy kéo cô dậy: “Bọn mình đi vệ sinh.”

Đinh Mật nhanh chóng đứng lên, nhịn không được nhìn cô nàng mấy cái, Đỗ Minh Vy kéo người đến bãi tập gần đó, tản bộ dọc theo đường chạy, đi hết nửa vòng Đinh Mật mới hỏi: “Từ Khiên thổ lộ với mày à?”

Đỗ Minh Vy đỏ mặt, xấu hổ mắng: “Tên khốn đó dám đứng trước cả lớp nói thích tao, cũng không biết là pha trò hay đùa giỡn tao nữa, mất mặt chết đi được.”

Thực ra trong lòng láng máng hiểu, Từ Khiên không đùa, chỉ là cô nàng không muốn thừa nhận mà thôi.

Đinh Mật nghĩ ngợi, nói: “Thực ra tao luôn cảm thấy Từ Khiên có vẻ thích mày.”

Mỗi lần đấu võ mồm với Đỗ Minh Vy, Từ Khiên đều nhường cô nàng đôi phần, rất nhiều lúc Đinh Mật cảm thấy Từ Khiên cố tình bới lông tìm vết, dường như muốn thu hút sự chú ý của Đỗ Minh Vy. Hồi Đỗ Minh Vy thầm mến anh Lục, tâm trạng Từ Khiên cực kỳ thất thường, cứ như dì cả tìm tới cửa vậy.

Đỗ Minh Vy đương nhiên không ngốc, ít nhiều cũng có chút cảm giác, tâm trạng cô rất phức tạp, nói: “Nhưng mà tốt nghiệp là tao phải ra nước ngoài rồi, cậu ta thích tao làm gì.”

Có điều, thích đâu phải là chuyện có thể khống chế.

Nếu khống chế được thì tốt rồi, Đinh Mật nghĩ.

“Hồi trước mày thích anh Lục cũng biết là mình phải ra nước ngoài mà.”

Đỗ Minh Vy ngẩn người, hình như đúng thế thật, nhưng tại sao chuyển sang Từ Khiên thì cô lại cảm thấy rối rắm như vậy?

Đỗ Minh Vy không biết nên làm sao, ngẫm nghĩ, nói: “Hay là tao coi như cậu ta đùa cho vui thôi, như vậy có vẻ đỡ xấu hổ. Suy cho cùng vẫn học cùng lớp, ngẩng đầu không gặp cúi đầu gặp, huống chi mấy đứa bọn mình thân nhau thế, ngày nghỉ lại hay tụ tập.”

Đã nói thẳng thế rồi, còn có thể giả như không biết sao?

Đinh Mật cũng bế tắc, Đỗ Minh Vy chuyển qua hỏi cô: “Hôm qua mày với Lục Thời Miễn xảy ra chuyện gì thế?”

Đinh Mật kể lại đại khái chuyện hôm qua, hỏi nhỏ: “Tao có nên mua xe đền cho Lục Thời Miễn không?”

Cô vẫn chưa tiêu số tiền cậu cô cho cô hồi trước, cộng thêm chút tiền tích lũy được, trong tay cô có khoảng hai nghìn, không biết có đủ để mua xe cho Lục Thời Miễn không, xe của cậu trông có vẻ rất xịn.

Đỗ Minh Vy trợn trắng mắt: “Lục Thời Miễn mà cần xe của mày à? Tao thấy cậu ta tặng mày một cái còn nghe được.”

Đinh Mật nhíu mày: “Không phải thế, tại tao nên mới mất xe, nói thế nào tao cũng có trách nhiệm…”

Cô biết nhà Lục Thời Miễn có tiền, nhưng cô không muốn lợi dụng cậu.

“Hôm nay mày đi xe buýt à?”

“Ừ.”

“Hôm nay Lục Thời Miễn ngồi Mercedes-Benz đến trường đấy.”

“…”

Đỗ Minh Vy ngẫm nghĩ, đoạn nói: “Thế này đi, mày rủ Lục Thời Miễn đi mua xe cùng, xem cậu ta nói thế nào?”

Thế là, tan học tối hôm ấy, Đinh Mật thử thăm dò: “Lục Thời Miễn, tớ với cậu cùng đi mua xe nhé.”

Lục Thời Miễn nghiêng đầu nhìn cô, cười như không cười, hỏi: “Cậu muốn đền xe cho tớ?”

Người này!

Cô nghĩ gì cậu đều biết?

Lục Thời Miễn thôi cười, xoa đầu cô, tựa như vỗ về: “Tớ sẽ nghĩ cách xem có tìm được xe về không.”

“Xe bị trộm đi chắc đã sớm bị người ta đem bán rồi, còn tìm được sao?”

Trước kia Tiết Ninh từng đánh mất hai chiếc xe đạp, đều không tìm được, bây giờ ngẫm lại, chắc là bị mất ở cửa quán net, Đinh Mật không ôm hy vọng gì, Lục Thời Miễn bảo cô đợi, cô liền yên tâm chờ đợi.

Hai ngày sau, không ngờ Lục Thời Miễn lại tìm được hai chiếc xe về thật.

Lục Thời Miễn bảo cô sáng sớm đến nhà cậu đợi, lúc Đinh Mật thấy cậu dắt hai chiếc xe ra khỏi sân, cô mừng rỡ nhảy cẫng lên, hai tay ôm chầm lấy cổ cậu, nhảy tung tăng: “Lục Thời Miễn, cậu giỏi quá đi.”

Hai tay Lục Thời Miễn đều đang dắt xe, không còn tay ngăn cản cô, đành quay mặt đi, hạ giọng nhắc nhở: “Anh tớ đang ở đây.”

“…”

Cô gái nhỏ treo người trên cổ cậu, ngơ ngác quay đầu, Lục Thời Phong đang ôm mèo béo tựa lưng bên cổng, cười như tắm gió xuân.

Mẹ ơi, để cô tìm cái hố chôn mình thôi.

Đinh Mật cấp tốc buông Lục Thời Miễn ra, luống cuống giấu tay ra sau lưng, mặt đỏ bừng, kêu: “Anh, anh Lục.”

Lục Thời Phong cười gật đầu: “Chào em.”

Đinh Mật mếu máo như đưa đám: “…Chào anh ạ.”

Mới sáng sớm đã ra dọa người, đúng là đòi mạng!

Đinh Mật đang định giải thích đôi chút, nhưng bị Lục Thời Miễn thúc giục: “Còn không đi? Sắp muộn rồi đấy.”

Đinh Mật vội đáp được, cũng không dám nhìn Lục Thời Phong nữa, trèo lên xe đạp đi như gió, còn chạy nhanh hơn cả Lục Thời Miễn. Lục Thời Miễn cúi đầu cười, chẳng mấy chốc đã đuổi kịp cô, thấy mặt cô gái nhỏ vẫn đỏ bừng, cậu nhếch môi: “Tìm được xe làm cậu kích động đến thế?”

Xét theo kinh nghiệm mấy lần trước, cậu hơi nghi ngờ nha đầu này cố ý nhân cơ hội lợi dụng cậu.

“Đương nhiên rồi.”

Đinh Mật còn đang chán nản về chuyện ban nãy. Lục Thời Miễn đương nhiên không biết, Đỗ Minh Vy có nói thi đại học xong sẽ cùng nhau đi du lịch tốt nghiệp, cô tính toán kiểu gì cũng phải mất khoảng hai, ba nghìn, số tiền đó cô định để dành cho chuyến đi ấy.

Hơn nữa, sắp thi rồi, thi xong sẽ không cần dùng đến xe đạp nữa.

Cô không muốn lãng phí một khoản tiền như thế.

Lục Thời Miễn đương nhiên không biết những ý nghĩ của cô, cười cho qua chuyện.

Vào đông, trời lạnh dần.

Kỳ thi giữa kỳ đến như thường lệ, tiếc là môn Toán của Đinh Mật chỉ được 122 điểm, thấp hơn thi tháng 1 điểm.

Đinh Mật cầm bài thi, ủ rũ nhìn Lục Thời Miễn, giơ ngón trỏ, giọng đáng thương: “Chỉ kém một điểm cũng không được sao?”

Bọn họ đã giao hẹn, nếu điểm Toán thi giữa kỳ cao hơn điểm thi tháng lần trước, hai người sẽ cùng nhau đi xem phim.

Lục Thời Miễn mím môi lắc đầu, vô cùng lạnh nhạt.

Đinh Mật hừ lạnh, khốn kiếp! Kém có một điểm cũng không được!

Nhưng thầy chủ nhiệm vẫn biểu dương cô trước lớp, bởi vì cô lọt vào top 10 của lớp. Đây là lần đầu tiên Đinh Mật lọt vào top 10, Đỗ Minh Vy còn vui hơn cả cô, hào hứng mời mọi người ăn một bữa.

Thế là, tan học, mấy người cùng nhau đến một quán gần trường.

Từ Khiên nhìn Đỗ Minh Vy: “Cậu vui mừng thế làm gì? Cũng chẳng phải cậu lọt top.”

Thành tích thi của Đỗ Minh Vy hiển nhiên không quá quan trọng, dù sao cô nàng cũng không học đại học ở trong nước, Đỗ Minh Vy đã sớm thi TOEFL và SAT.

Cô nàng nói: “Cậu thi tốt tôi cũng vui mà.”

Từ Khiên há miệng bỗng không biết nói gì, bởi vì điểm thi của cậu rất bình thường, đối diện với đôi mắt sáng ngời của Đỗ Minh Vy, Từ Khiên lẳng lặng quay mặt đi xem thực đơn.

Mới ngồi được mấy phút mà Đinh Mật đã hắt hơi ba lần. Tần Dạng hỏi: “Đinh Mật, không phải cậu bị cảm đấy chứ?”

Đinh Mật sờ đầu: “Không đâu.”

“Giọng mày hình như hơi khàn, để tao xem.” Đỗ Minh Vy kề sát lại sờ trán cô, “Hình như không sốt, mày uống nhiều nước vào.”

Lục Thời Miễn cầm chai nước lên, rót cho cô một cốc nước ấm.

“Cảm ơn.” Đinh Mật cười híp mắt,

bưng cốc nước lên ủ ấm tay.

Thật ra Đinh Mật không hề bị cảm, ngược lại là do dì cả tới quá khí thế, làm cô mệt nhoài vì đau. Thế nên cô mới ghét mùa đông, đến đau bụng kinh cũng đau hơn bình thường.

Lục Thời Miễn nhìn sắc mặt cô, đại khái biết cô bị làm sao.

Trong giờ học, lúc Đinh Mật ngủ gục ra bàn, trên đầu được phủ một chiếc áo rộng lớn.

Cô ngẩng đầu lên nhìn cậu, cười: “Cảm ơn cậu.”