Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Trực Tiếp Hàng Ngày Của Manh Sủng Đế Quốc

Chương 44

« Chương TrướcChương Tiếp »
Giống với các chương trình ẩm thực khác, phòng phát sóng được chia thành 2 phòng.

Một là phòng dành cho khách và một là dành cho giám khảo.

Đúng như tên gọi, phòng khách chính là gian phòng mà Trạch Duy Á và Khương Khả đang nấu ăn, ngoại trừ camera cùng bình luận trên màn hình thì chỉ có hai người (mèo) là Trạch Duy Á và Khương Khả, đang chăm chú nấu ăn.

Về phía nhân viên và người dẫn chương trình, họ sẽ ở ngoài phòng phát sóng với ban giám khảo.

Nói chung, mỗi kỳ ngoài người dẫn chương trình, tổ tiết mục sẽ mời hai hoặc ba giám khảo khách mời để giúp nhận xét về món ăn.

Nhóm giám khảo phần lớn là minh tinh, kèm theo một người khác sẽ là người bình thường, bọn họ phụ trách nếm thử các món ăn do khách mời chế biến, cuối cùng sẽ chấm điểm tùy theo khẩu vị. Sau đó là nhóm chương trình dựa vào số điểm cuối cùng để trao giải thưởng tương ứng.

Bởi vì thân phận của Trạch Duy Á hơi đặc biệt, ba vị khách mời mà đoàn chương trình mời tới lần này đều là người nổi tiếng, tất cả đều là đạo diễn, minh tinh có tên tuổi lớn.

Nhưng cho dù là ngôi sao có tên tuổi lớn thế nào đi nữa, thì đứng trước mặt Trạch Duy Á là chỉ huy tối cao của Quân đoàn viễn chinh đế quốc thì vẫn không đủ nhìn, vì vậy sau hơn 10 phút phát sóng, toàn bộ gian ngoài vẫn lặng ngắt như tờ. Ba vị giám khảo khách mời nhìn nhau, không ai dám lên tiếng trước.

Cuối cùng, vẫn là đạo diễn nhìn không nổi nữa, liền ra hiệu cho người dẫn chương trình ngẫu nhiên tìm đề tài cho khách mời nói, không thể tiếp tục im lặng như thế này được.

Người dẫn chương trình mới chỉ là một thanh niên mới ngoài 20, lúng túng ho khan một tiếng, bất đắc dĩ nói: "Mọi người nhìn xem, con linh sủng này dường như luôn dùng dị năng để cắt rau, từ kỹ thuật và độ thành thạo của nó, mọi người nghĩ thế nào?" "

“Hẳn là, không tệ.” Ảnh đế Đường Bân Tâm nói không chắc.

Bên cạnh là Ca Hậu Nancy cũng gật đầu: "Kỹ thuật rất thành thạo, dị năng sử dụng không tồi. Xem ra là đã phải luyện tập rất nhiều lần... Nhưng mà, cái nó đang cắt là cà tím sao?" Như thế nào, màu sắc có chút không đúng. "

Hầu hết các loại cà tím trên thị trường đều có màu đỏ nhạt và màu tím. Thành thật mà nói, đây là lần đầu tiên Nancy nhìn thấy chúng.

“Đây là một loại rau mới,” cuối cùng có một câu hỏi mà người dẫn chương trình có thể trả lời, cậu ta nhanh chóng giải thích. “Nghe nói phòng thí nghiệm của quân đội viễn chinh đã bắt đầu tiến hành nghiên cứu các loại rau mới, và cũng đã đạt được những kết quả đáng kể. Thậm chí có tin đồn chỉ trong một thời gian ngắn nữa các giống rau mới được sản xuất trong phòng thí nghiệm của quân đội viễn chinh có thể được trực tiếp quảng bá và trồng trên khắp đế chế. "

"Ah."

Người chủ trì còn chưa nói xong, cách đó không xa truyền đến một tiếng cười chế nhạo.

Người lên tiếng cười nhạo là một người đàn ông trung niên tên Vương Duệ, một đạo diễn có tiếng ở đế quốc, lúc này vẻ mặt âm trầm đến nỗi tích thành nước, hiển nhiên tâm trạng đang rất tồi tệ.

Đường ảnh đế ngồi bên cạnh hoảng sợ, sợ đắc tội người khác, liền nhanh chóng chuyển đề tài: "Đúng rồi, tôi nhớ đạo diễn Vương có một bộ phim chuẩn bị công chiếu. Nghe nói có liên quan đến mỹ thực, có phải vì thế mà đạo diễn Vương mới tham gia chương trình hôm nay không."

“Không phải,” Vương Duệ không có ý định tiếp nhận lòng tốt của hắn, trực tiếp nói, “Tôi chỉ muốn xem Nguyên soái của quân đoàn viễn chinh có thể nấu ra món gì, kết quả các người cho ta xem cái này ….. như thế nào, tay nghề của cậu ta không tốt, liền để linh sủng sử dụng dị năng thay cậu ta nấu. Đây căn bản là khinh nhờn mỹ thực!"

Xong rồi.

Vô luận là Đường Bân Tâm hay là Nancy, trong lòng chỉ còn lại suy nghĩ này.

Vương Duệ cái gì cũng tốt, chính là quá mức ngay thẳng, liên quan đến chuyện khác thì không sao, nhưng chỉ riêng 2 cái một là quay phim và một là mỹ thực, ai dám làm lung tung nhất định sẽ bị Vương Duệ chỉ điểm đến không dám ngẩng đầu lên.

Thật không biết tổ chương trình đang nghĩ cái gì, mời ai không mời lại mời vị tổ tông này tới làm gì không biết?

Đường Bân Tâm xoa lông mày, không khỏi cảm thấy chán nản.

Xem ra lần này không tránh khỏi chuyện làm mất lòng Nguyên soái, chỉ mong Nguyên soái cũng không quá hẹp hòi, không cần giận chó đánh mèo làm khổ người qua đường vô tội.



Không biết trong phòng phát sóng trực tiếp đã xảy ra chuyện gì, Khương Khả cắt cà tím và hạt tiêu, chuẩn bị nước sốt dùng sau để nấu.

Món cà tím ngâm chua ngọt đương nhiên phải dùng đường và giấm, đường là đường trắng, giấm là giấm gạo, sau đó là xì dầu, một chút tinh bột, bột ngọt và nước lọc.

Sau khi pha nước sốt, nâng chảo lên và làm nóng chảo cho đến khi nóng từ 60 đến 70%, cho các miếng cà tím đã lăn tinh bột vào chiên cho đến khi hơi vàng và mềm. Cuối cùng, đổ tất cả nước sốt và gia vị.

Khi cà tím và nước sốt hòa quyện vào nhau, mùi thơm chua ngọt bốc lên từ nồi. Khương Khả meo meo và hiệu cho Trạch Duy Á mang đĩa thức ăn tới.

Trạch Duy Á không nói gì, bưng đĩa thức ăn tới, anh rút thêm một chiếc khăn giấy giúp Khương Khả lau sạch móng chân của mình khi vô tình bị nước canh bắn vào.

[Ahhhhh, Nguyên soái đang giúp bé đáng yêu lau chân kìa, đáng yêu quá, video trực tiếp có thể phát lại được không? Tôi thực sự muốn chụp ảnh màn hình. 】

[Thực sự rất dễ thương, tôi đã lưu lại… Còn có tôi muốn gửi lời xin lỗi tới Nguyên soái. Lúc trước khi xem video gϊếŧ kẻ thù trên chiến trường của bạn, tôi đã nghĩ rằng bạn hơi tàn nhẫn, nhưng hôm nay tôi đã hoàn toàn thay đổi cách nghĩ đó. Một người có thể đối xử dịu dàng với linh sủng nhỏ tuổi như thế này chắc chắn là một người đặc biệt ôn nhu. 】

[Trên chiến trường đương nhiên phải tàn nhẫn một chút, nếu không đứng đó cho kẻ địch gϊếŧ chết sao? Lúc trước tôi đã sớm nói nam thần của tôi tính tình rất tốt, rất ôn nhu. Mấy người còn không tin, hiện tại mấy người đã rõ. 】

[Thật sự rất dịu dàng, tôi thấy anh ấy còn khẽ nhéo nhéo đệm chân của bé dễ thương, a a a, tôi cũng muốn nhéo QAQ đệm chân của bé dễ thương, chắc chắn là rất mềm. 】

[Tôi muốn đệm chân +1. 】

Giật lại cái chân tội nghiệp của mình từ tay ai đó, Khương Khả meo meo, chỉ vào bồn rửa mặt bên cạnh, bảo anh rửa sạch gừng và hành lá để nấu món gà sốt chua ngọt.

Trong phòng phát sóng trực tiếp của giám khảo, món cà tím chua ngọt đầu tiên đã được mang ra.

Để thuận tiện cho ba vị khách mời, cà tím được chia ra 3 đĩa sứ nhỏ, vì làm nhiều nên ngay cả người dẫn chương trình và một số nhân viên trong đoàn cũng may mắn lấy được một phần.

Món cà tím xào chua ngọt vừa mới ra lò có màu sắc tươi sáng, được tô điểm bởi hành lá và ớt đỏ xắt nhỏ, chẳng cần nếm thử, chỉ cần nhìn thôi cũng đã khiến ngón tay phải hoạt động.

Món này do Nguyên soái làm, à, không đúng, là món ăn do linh sủng nhà Nguyên soái làm.

Đường ảnh đế không dám lơ

là, anh nhanh chóng cầm đũa lên cẩn thận gắp một miếng cà tím cho vào miệng.

Điều đầu tiên khi nếm cà tím là vị chua ngọt rất đặc trưng,

sau đó vị hơi ngọt của rau từ từ thấm vào, len lỏi từ từ vào vị giác, còn có vị cay nhẹ.

“Thơm quá.” Đường ảnh đế nhắm mắt lại một lúc, anh không biết dùng từ gì để diễn tả nó, thậm chí anh còn nghĩ rằng nếu lúc này trên tay có một miếng bánh mì để ăn cùng thì ngon tuyệt.

“Đúng vậy rất thơm, mùi vị khác hẳn với món cà tím mà tôi đã ăn trước đây.” Người dẫn chương trình bên cạnh đã ăn hết cà tím trong đĩa của mình, vẻ mặt vẫn chưa hài lòng.

“Ừ, hoàn toàn khác.” Nancy ăn xong cũng không nhịn được gật đầu. “Thật ra, tôi thích ăn cà tím mỗi ngày, tôi thường mua cà tím về tự chế biến, nhưng mùi vị lúc nào cũng chỉ tạm được... Mọi người cũng biết cà tím bán trên thị trường luôn có vị đắng rất lạ, nếu không nêm thêm một chút gia vị vào thì sẽ không át được, thật đấy, đây là lần đầu tiên tôi ăn món cà tím có vị tươi mát như vậy. "

Tươi mát, mềm, ngon và hơi cay. Nếu tất cả cà tím bán ở bên ngoài đều có hương vị này, Nancy cảm thấy cô ấy sẽ không phải vật lộn với món cà tím mỗi ngày.

Thấy hai vị khách kia đã nhận xét xong, người dẫn chương trình nhanh chóng chuyển sự chú ý sang vị khách duy nhất trong phòng còn chưa nói gì.

"Chà, đạo diễn Vương nghĩ món này làm như thế nào, có cần cải thiện gì không."

Vương Duệ không nói lời nào, chỉ dùng khăn ăn lau khóe miệng, sau đó lạnh lùng bình luận: "Ai biết mùi vị như thế nào, chỉ cho một đĩa nhỏ như vậy, là cho mèo ăn à? Mùi vị gì cũng không nếm được, lần sau không thể như thế."

"Khụ," người chủ dẫn chương trình ho khan một tiếng rồi quay sang nhân viên gần đó, "Cái kia, món tiếp theo, cô nhớ cho đạo diễn Vương nhiều thêm một chút."

Vương Duệ đặt lại khăn ăn trên bàn, gật đầu đồng ý.

Đường Bân Tâm: "..."

Nancy: "..." Ông có thể lươn hơn được nữa không hả đạo diễn.



Đùi gà dùng để làm món gà sốt chua ngọt cần phải được nấu chín, trong quá trình đun sôi cho thêm hành lá và gừng thái sợi vào trong.

Để thịt gà mềm và mịn hơn, toàn bộ quá trình không được mở lửa lớn mà phải nấu từ từ với lửa nhỏ.

Nghiền nhuyễn ớt khô và hạt tiêu cùng nhau, cho vào chảo chiên cho đến khi có mùi thơm và thành dầu đỏ.

Gà chín để nguội rút xương, thái miếng vừa ăn, cho vào đĩa cùng với dầu đỏ đã để nguội, cuối cùng rắc một ít rau mùi và ngò gai lên chờ miếng gà thấm dầu thơm là đã hoàn thành.

Hai món chính đã xong, Khương Khả rốt cục thở phào nhẹ nhõm.

Cậu vừa định ngồi xuống uống một ngụm nước để thư giãn thì bên tai nghe thấy một âm thanh giòn giã.

[Chúc mừng kí chủ, tính đến hiện tại đã thu được tổng cộng 262.352 điểm hệ thống. Vì lần đầu kiếm được điểm tích phân vượt quá 100.000 điểm trong một lần, nên kí chủ sẽ có thêm 1 cơ hội rút thăm trúng thưởng giải đặc biệt của hệ thống... Hãy tiếp tục cố gắng làm việc chăm chỉ. 】

Hai trăm sáu mươi nghìn điểm hệ thống?

Khương Khả suýt nữa phun ra một ngụm nước, cũng thèm uống nước nữa, trong đầu nhanh chóng gọi hệ thống: "Hai trăm sáu vạn điểm, cậu không tính sai đó chứ, không phải ta chỉ có thể đạt được 1% giá trị yêu thích thôi sao? "

[Hai trăm sáu mươi nghìn điểm đúng là 1%. Mời ký chủ xem số lượng người hâm mộ đang xem buổi phát sóng trực tiếp. 】

Đúng rồi, số lượng người xem.

Khương Khả nhanh chóng nhìn về phía màn hình lớn cách đó không xa, giây tiếp theo liền dừng hình.

Một trăm hai mươi triệu... Wao, trách không được lại có thể kiếm được nhiều điểm như vậy.

[Rút thăm trúng thưởng của hệ thống đã được mở ra, xin hỏi ký chủ hiện tại có muốn rút thăm hay không... Yes or No. 】

“Không, không, không, hiện tại không thể được, tốt hơn là chờ trở về đã.” Khương Khả vội vàng lắc đầu.

Đây là một cơ hội rút thăm đặc biệt, ai biết trước được sẽ được cái gì, tất nhiên phải đợi đến nhà mới mở.
« Chương TrướcChương Tiếp »