Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Trúc Mã Câm Mà Ai Cũng Ghét Là Hotboy Trường

CHương 48:

« Chương TrướcChương Tiếp »
Chu Ải rùng mình.

Nhưng thực ra cậu không lạnh, cho dù dựa vào bức tường lạnh lẽo, đứng ở nơi xa máy điều hòa và lò sưởi, Chu Ải cũng không lạnh.

Áo khoác lông vũ của Trần Tầm Phong rất dày và dài, gần như quấn chặt lấy cậu, chiếc áo này đủ để giúp cậu chống lại mọi nhiệt độ thấp và không khí lạnh bên ngoài.

Nhưng khi những lời nói đó của Trần Tầm Phong ập đến, Chu Ải cảm thấy trái tim mình như dần dần bị siết chặt, cảm xúc căng thẳng tràn ngập trong lòng cậu, nhịp đập trái tim trở nên hỗn loạn.

Trên người Chu Ải là quần áo của Trần Tầm Phong, gáy bị tay hắn giữ chặt, trước mắt là ánh mắt cực kỳ gần gũi của hắn, ngay cả không khí cũng thoang thoảng mùi hương của hắn, xung quanh Chu Ải đều là Trần Tầm Phong, cậu dựa vào tường, tiến không được mà lùi cũng không xong.

Ánh mắt Trần Tầm Phong vẫn như vực sâu u ám không đáy, Chu Ải nhìn Trần Tầm Phong rất lâu, cậu không né tránh, cậu từ từ chìm vào vực sâu đó, Chu Ải mơ hồ cảm thấy khi rơi xuống, trong khoảnh khắc đó, có một cảm giác mất trọng lực mãnh liệt.

Cảm giác mất trọng lực mơ hồ đó cũng khiến trái tim cậu co thắt, truyền đến ngôn ngữ cơ thể, khiến Chu Ải run lên một cái.

Tay Trần Tầm Phong nhanh chóng phủ lên mặt Chu Ải, hắn cúi đầu hỏi: "Lạnh à? Hay là sợ lời tôi nói?"

Trần Tầm Phong thường xuyên tập thể dục, da tay hắn không mịn màng, nhưng tay hắn to, các khớp xương trên tay rõ ràng và thoải mái, mỗi lần hai người tiếp xúc, Chu Ải đều có thể cảm nhận được vân da trên lòng bàn tay Trần Tầm Phong, cũng như cảm giác được nâng đỡ vững chắc.

Tay áo áo khoác của Trần Tầm Phong hơi dài, lúc vừa mặc áo, Trần Tầm Phong đã trực tiếp nhét tay Chu Ải vào trong tay áo lông vũ, lúc này Chu Ải cụp mắt xuống, rút tay ra khỏi tay áo, sau đó cậu giơ hai tay lên, ôm lấy eo Trần Tầm Phong từ phía sau.

Bao nhiêu năm trôi qua, người duy nhất cậu có thể dựa vào, người duy nhất cậu muốn dựa vào, vẫn chỉ có Trần Tầm Phong.

Ngay khi cậu ôm lấy, cơ thể Trần Tầm Phong cứng đờ trong chốc lát, Chu Ải có thể cảm nhận rõ ràng, nhưng câuh chỉ hơi siết chặt cánh tay mình, ôm chặt lấy eo Trần Tầm Phong.

Nơi này xa cách đám đông và sự ồn ào, môi trường yên tĩnh, đèn sáng tối vừa phải, Chu Ải cảm thấy rất ấm áp, cậu không muốn giao tiếp thêm nữa, cậu chỉ muốn đứng yên ở đây với Trần Tầm Phong một lúc, hoặc là tựa vào mà không nghĩ gì cả.

Trần Tầm Phong cao hơn cậu một chút, đầu Chu Ải vừa vặn có thể tựa vào vai Trần Tầm Phong, khuôn mặt cậu đè lên những tua rua mềm mại trên áo choàng của Trần Tầm Phong, những tua rua chắc chắn sẽ bị đè nhăn và rối tung, nhưng Chu Ải không quan tâm, cậu chỉ từ từ nhắm mắt lại.

Cơ thể Trần Tầm Phong chỉ cứng đờ trong chốc lát, sau đó hắn cũng thuận theo động tác của Chu Ải mà ôm lấy lưng cậu, đồng thời dùng lực từ từ xoa bóp lên xuống.

Trẻ con khi ngủ cần bố mẹ vỗ nhẹ vào lưng để dỗ dành, Trần Tầm Phong không biết học được động tác này ở đâu, mỗi lần hai người ôm nhau, hắn đều dùng tay xoa bóp lên xuống, hai cánh tay trượt qua từng đốt xương sống trên lưng Chu Ải.

Trần Tuấn Phong vẫn luôn cúi đầu nhìn người trong lòng, Chu Ải dựa vào vai hắn, hắn chỉ có thể nhìn thấy mái tóc đen ngắn của Chu Ải, nửa vành tai trắng lộ ra dưới mái tóc ngắn, theo đường viền vành tai hướng xuống, là gáy của Chu Ải.

Tóc của Chu Ải đen, áo lông vũ trên người cũng đen, ngay cả cả cổ áo vest ẩn hiện bên trong áo lông vũ cũng đen, ánh sáng mờ nhạt, chỉ có đoạn cổ lộ ra là trắng, trắng đến mức hơi sáng.

Động tác trên tay Trần Tầm Phong vẫn chưa dừng lại, sau đó hắn từ từ cúi đầu, hắn nhẹ nhàng hôn lên đoạn xương hơi lồi ở gáy Chu Ải, đúng như hắn đoán, làn da ở đó thực sự mát và mịn như ánh trăng.

Môi và da chỉ khẽ chạm vào nhau, nhưng Trần Tầm Phong không thể kìm nén được suy nghĩ trong lòng, hắn không thể tự lừa mình, hắn muốn cắn Chu Ải, cắn những ngón tay thon dài của Chu Ải, cắn đôi tai mỏng của cậu, thậm chí là cả yết hầu nhọn hoắt khi cậu ngẩng đầu lên.

Nhưng trên thực tế, Trần Tầm Phong chẳng làm gì cả, hắn chỉ giơ tay lên xoa mạnh gáy Chu Ải.

Hai người áp sát vào nhau, chỉ cách nhau vài lớp quần áo, nên không lâu sau, họ cùng lúc cảm nhận được sự rung động truyền đến từ bên hông.

Chu Ải muốn buông tay trước, Trần Tầm Phong đặt cánh tay lên lưng cậu, ngăn cản động tác của cậu, hắn thò tay vào túi bên áo lông vũ, lấy điện thoại ra rồi liếc nhìn màn hình, sau đó vuốt để nghe.

Số điện thoại là của Giang Xuyên, nhưng khi nghe máy, giọng mắng mỏ của thầy Hồ lại vang lên: “Trần Tầm Phong! Cậu lại chạy đi đâu nữa rồi! Không trang điểm, không chuẩn bị, không tham gia tập dượt! Lớp chúng ta sắp lên sân khấu rồi! Bây giờ cậu, cậu lập tức quay lại cho tôi! Quay lại sân khấu số 2, trong vòng một phút.”

Nơi này rất yên tĩnh, giọng của thầy Hồ truyền ra từ điện thoại còn có tiếng vang, ông ở đầu dây bên kia hỏi Trần Tầm Phong: “Cậu có nghe thấy không!”

Nghe thấy giọng nói trong điện thoại, lần này Chu Ải vẫn buông Trần Tầm Phong ra, Trần Tầm Phong thuận theo động tác của Chu Ải mà dịch cánh tay ra, nhưng ánh mắt vẫn đặt trên người cậu, chỉ khẽ ừ một tiếng với đầu dây bên kia.

Thầy Hồ cuối cùng rống lên lên: “Cậu làm nhanh lên chút cho tôi! ”Đọc truyện nhanh tại https://truyenfull.com/



Màn hình huỳnh quang lớn trong sân vận động hiện ra sân cỏ xanh mượt, trên sân khấu chính là tiết mục biểu diễn của lớp 21, Chu Ải đứng trong bóng tối ngược sáng bên cạnh sân khấu, tay đút vào túi áo lông vũ, ánh mắt hờ hững nhìn lên sân khấu.

“Sao cậu không đi tìm chỗ nào đó ngồi?” Khi điệu nhảy gần kết thúc, đột nhiên có tiếng con gái vang lên sau lưng Chu Ải.

Chu Ải hơi nghiêng đầu, nhìn thấy Triệu Duyệt ăn mặc lộng lẫy, cô là một trong những người dẫn chương trình tối nay.

Chỉ nhìn thoáng qua, Chu Ải đã thu hồi tầm mắt, cậu không có ý định đáp lại cô.

Triệu Duyệt mặc váy liền, không gian trong nhà thi đấu rộng, hệ thống sưởi lại không đủ ấm, cô xoa xoa hai cánh tay của mình, ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Chu Ải phía trước.

Họ đứng ở một góc chết không cản trở bên dưới sân khấu, chỉ có một vài tia sáng đèn sân khấu chiếu đến, những tia sáng đó vừa vặn phác họa ra bóng hình nghiêng của Chu Ải phía trước.

Triệu Duyệt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Chu Ải, cho dù là với con mắt khó tính của cô, cô cũng phải thừa nhận rằng, ngay cả bóng hình đơn giản của góc nghiêng Chu Ải cũng rất đẹp.

Cô không muốn nhìn nữa, chỉ cụp mắt xuống, nhìn chằm chằm vào chiếc áo lông vũ trên người Chu Ải.

Nửa giờ trước, cô mặc chiếc váy liền mỏng manh ở hậu trường, run rẩy chạm vào Trần Tầm Phong, khi đó cô vừa cười vừa trêu chọc Trần Tầm Phong: “Cậu mặc ấm thế, cho tôi mượn một chiếc áo khoác nhé.”

Lúc đó tâm trạng của Trần Tầm Phong dường như không tốt, nghe vậy chỉ liếc nhìn cô một cái, thậm chí còn không nói gì, liền đi về phía trước.

Không đến nửa phút, khi Trần Tầm Phong biến mất khỏi tầm mắt của cô, cô liền nghe thấy tiếng đàn piano mở màn truyền đến từ phía trước.

Cô theo dõi từng buổi tập dượt, cô đương nhiên biết lúc đó ai đang ngồi trên sân khấu, cô biết ai đang chơi bản nhạc mở màn, cô càng biết Trần Tầm Phong vội vàng chạy đi xem ai.

Nghĩ đến đây, Triệu Duyệt lại hướng mắt về phía sân khấu, cô dễ dàng tìm thấy Trần Tầm Phong đang lơ là trên sân khấu, nhưng cô vẫn đang nói chuyện với Chu Ải ở trước mặt.

Cô bình tĩnh nói: “Thực ra tôi không nhận ra, Trần Tầm Phong lại là người đồng tính.”

Chu Ải đút hai tay vào túi, vẻ mặt không thay đổi, chỉ nhìn về phía sân khấu, như thể hoàn toàn không nghe thấy giọng nói của Triệu Duyệt.

Hàng ghế khán giả lại bùng nổ tiếng hét nhỏ, Triệu Duyệt hỏi cậu: “Cậu có nghe thấy không?”

Chu Ải vẫn bình thản, Triệu Duyệt không bị sự lạnh nhạt của cậu làm ảnh hưởng, sau đó cô đột nhiên cười thành tiếng, như thể không thể nhịn được cười: “Trần Tầm Phong nhảy gì trên sân khấu vậy? Cậu ấy đứng gác trên sân khấu cho đủ số à, nhảy múa với biểu cảm như thể người ta nợ cậu ấy tám trăm triệu vậy.”

Triệu Duyệt cười xong, lại từ từ hạ giọng, cô chậm rãi nói: “Nhưng cậu nghe này, Chu Ải, cho dù cậu ấy không muốn lên sân khấu, không muốn hợp tác, thì bên dưới vẫn có rất nhiều nữ sinh gọi tên cậu ấy, rất nhiều người đang nhìn cậu ấy.”

Triệu Duyệt khẽ thở dài: “Trần Tầm Phong được mọi người yêu mến, đặc biệt là được các cô gái yêu mến.”

Chỉ còn chưa đến nửa bài hát, phần trình diễn trên sân khấu đã đến đoạn điệp khúc cuối cùng, cô phải chuẩn bị lên sân khấu, cô nhìn Chu Ải bên cạnh lần cuối, trong tiếng nhạc và tiếng hò reo ồn ào, cô hỏi Chu Ải câu cuối cùng: “Chu Ải, bây giờ cậu ấy thích cậu, nhưng cậu thấy cậu… có thể giữ chân Trần Tầm Phong được bao lâu?”

Tiếng giày cao gót của Triệu Duyệt dần xa, Chu Ải vẫn đứng im tại chỗ, sau đó không đến nửa phút, có người lại dừng lại sau lưng cậu, sau đó đưa tay ra trước mặt cậu búng tay một cái: "Xong rồi.”

Chu Ải quay người, Trần Tầm Phong đang cởi trang phục biểu diễn. Chu Ải ngẩng đầu nhìn những người qua lại phía sau.

Trần Tầm Phong lập tức cười, hắn khoác tay lên vai Chu Ải, đẩy cậu về phía trước: "Đi theo tôi vào nhà vệ sinh thay đồ."

Trần Tầm Phong không thích ở cùng đám người lớp 1, hắn cũng không muốn Chu Ải phải thích nghi với sự lộn xộn ồn ào của lớp 21, vì vậy sau khi thay đồ, hai người tìm một vị trí vắng vẻ và yên tĩnh trên khán đài để ngồi cùng nhau xem phần còn lại của buổi biểu diễn.

Trong suốt thời gian đó, điện thoại của Trần Tầm Phong liên tục rung, hắn lấy điện thoại từ túi áo khoác của Chu Ải ra, tắt chuông rồi ném sang một bên.

Hai người dựa vào lưng ghế, Trần Tầm Phong kéo tay trái của Chu Ải lên đầu gối, hắn từ từ xoa bóp từng ngón tay của Chu Ải.

Có người đi ngang qua họ, đã đi qua rồi nhưng lại quay trở lại, người đó thò đầu ra nhìn mặt Trần Tầm Phong, đột nhiên hét lên: “Ô hay, Tầm Tầm, sao anh lại trốn ở đây? Mọi người đang uống rượu trên sân thượng của tòa nhà số 5, sao anh còn trốn ở đây?"

Đèn trên khán đài thường tối, vì vậy chàng trai đó phải đến rất gần để nhìn Trần Tầm Phong, vì vậy chỉ cần cậu ta cúi đầu xuống, cậu ta có thể nhìn thấy hai bàn tay đang quấn lấy nhau.

Tay trái của Chu Ải đã bắt đầu nóng lên, cậu định rút tay về, nhưng Trần Tầm Phong đã nắm chặt không cho.

Động tác trên tay của Trần Tầm Phong không dừng lại, hắn dùng đầu ngón tay từ từ vuốt trên móng tay của Chu Ải, đồng thời nhẹ nhàng thúc giục chàng trai trước mặt: “Mày lên uống rượu của mày đi, đi nhanh lên."

Chàng trai đó cố kéo tay Trần Tầm Phong: "Anh cũng đi nữa anh, đông người vui lắm, nghe nói trên đó còn có các em lớp nghệ thuật nữa, học múa cổ điển, học múa dân tộc, đều có..."

Trần Tầm Phong lập tức mất kiên nhẫn, cánh tay hắn bị chàng trai đó kéo hơi động đậy, lúc này Chu Ải lại nhẹ nhàng rút tay về.
« Chương TrướcChương Tiếp »