Chương 2

“Mối tình đầu” ngắn ngủi của Tư Hoa Niên đã lật sang trang, anh trai vĩnh viễn không biết.

Nếu có thể làm hắn bớt khổ sở đi một chuyện, cô liền cố gắng làm như vậy.

Đời trước, Tư Hoa Niên biết Tư Tấn thích mình. Loại tình cảm anh dành cho cô vốn không phải là tình cảm của một anh trai dành cho em gái.

Thời gian trôi qua đã rất lâu rồi, Tư Hoa Niên cơ hồ có chút nhớ không nổi, đời trước vì sao cô phải làm như vậy. Dùng ngữ khí hưng phấn lại vui sướиɠ nói cho Tư Tấn biết cô có bạn trai: “Anh, em đang yêu đương."

"Anh ấy là người nước Pháp, thật sự rất giống trong tiểu thuyết: lãng mạn, biết đàn ghi-ta, ca hát còn rất êm tai……”

Đầu dây bên kia không nghe ra tâm trạng vui buồn của Tư Tấn:"Em thật sự thích người ta?"

“Đương nhiên!”

Trầm mặc trong chốc lát,Tư Tấn mới lên tiếng nói: " Thời điểm được nghỉ, có thể hay không dẫn về cho anh nhìn một lần xem như nào?”

Tư Hoa Niên nói, được.

Khi đó cô cho rằng, làm như vậy có thể khiến Tư Tấn hết hy vọng, như thế đối với anh cũng là chuyện tốt.

Tuy rằng trong lòng có hơi áy náy nhưng lại không hối hận. Hiện tại, nhớ tới chuyện này, cô tuy không phải cái người xấu, lại đem tâm tư không thiện lương đều dành cho Tư Tấn, khiến anh trong lòng đầy thương tích.

Lại nhìn thời gian một lần nữa, 6 giờ 15 rồi, Tư Hoa Niên nhìn chằm chằm trên màn hình di động một thời gian, bắt đầu phát ngốc.

Màn hình di động cứ một khoảng không làm gì sẽ tắt, lại phải ấn lại. Tư Hoa Niên cảm thấy có chút phiền toái, bèn đi đến ven tường, kiễng chân gỡ đồng hồ treo tường xuống. Rồi lùi về phía trên cửa sổ, ngồi ôm chân đến phát ngốc.

Chung cư chỉ còn lại có âm thanh tích tắc của kim đồng hồ,so với âm thanh ầm ĩ bên ngoài, quả thực là hai thế giới.

Kim giây đi rất chậm, Tư Hoa Niên nhìn cả buổi, nó mới không tình nguyện mà dịch một bước.

Tư Hoa Niên thi đấu với kim đồng hồ cả nửa ngày trời, cuối cùng cô nhận thất bại để kết thúc.

6 rưỡi chiều, cô quyết định xuống lầu đi dạo một lát. Đi ra khỏi cao ốc, gió lạnh ập vào mặt, mang theo từng hạt tuyết nhỏ khiến mặt có cảm giác hơi đau.Cảm giác chẳng hề tốt, nhưng cư nhiên có chút thân thuộc đã lâu không trải qua.

Dù sao cô cũng không biết đi về đâu, liền nhằm phía nhiều người nhất mà đi tới.

Trên quảng trường đông nghịt người,vừa ồn ào lại náo nhiệt nên đã hấp dẫn không ít tiểu thương lại đây buôn bán.

Những chiếc kẹo đầy màu sắc tươi sáng, bóng bẩy, những chiếc thiệp với hình dáng màu vàng của chú tuần lộc sinh động.

Đẹp nhất là quả cầu thủy tinh kia. Bên trong có một người tuyết mang mũ đỏ, bông tuyết từng mảnh biến hóa theo sự thay đổi của ánh sáng và bóng tối,nhìn qua giống như một thế giới nhỏ trong vắt chỉ có những bông tuyết.

Tư Hoa Niên cúi đầu nhìn hơn nửa ngày, bỗng nhiên chậm chạp mà ý

thức được, lễ Giáng Sinh sắp đến rồi.

Ở bên ngoài, nhiều điều hấp dẫn thu hút làm phân tán lực chú ý, thời gian quả nhiên trôi qua rất nhanh.

Màn hình di động từ 18: 59 nhảy

thành 19: 00 trong nháy mắt. Tư Hoa Niên một lần nữa ấn số điện thoại kia.

Lần này đã liên lạc được.

Ban đầu là an tĩnh trong chốc lát, tiếp theo vài tiếng thong thả:“Đô”, có người cầm lấy ống nghe một cách mạnh mẽ, thanh thô lỗ vang lên:" Xin chào, đây là nhà tù Long Thành. Cho hỏi muốn tìm phạm nhân nào?”

“0769.”

Điện thoại bên kia không biết vì sao trầm mặc một lát, ngữ khí bỗng nhiên ôn hòa một chút: “Là cậu ấy hả. Phiền cô chờ một lát, tôi đi kêu phạm nhân đến."

"Vâng,phiền anh đi kêu giúp tôi."Tư Hoa Niên đưa điện thoại di động nắm được ngay chút.

Bàn tay ở trong không khí đã bắt đầu lạnh cóng,bất quá cũng không ảnh hưởng, cô rất nhanh là có thể nghe được giọng của anh.

Đầu dây bên kia an tĩnh trong chốc lát,rồi có tiếng tiếp điện thoại, trước đó còn nghe được nhắc nhở một câu:"Chỉ có 5 phút, hai người tự chú ý thời gian."

Tư Hoa Niên trong giây lát nín thở, ngay sau đó cũng được như ý nguyện nghe tiếng Tư Tấn gọi tên cô:" Niên Niên"

Thanh âm rất thấp, hơi hơi mang theo một chút khàn. Trước giờ chưa từng tính là ôn nhu,dễ nghe. Thời điểm nói chuyện cùng cô, lại luôn cố gắng hạ giọng thật nhẹ, mang theo một tia lấy lòng nho nhỏ, cứ như sợ làm sợ con vật nhỏ nhát gan.

Lần trước đó Tư Hoa Niên nghe được anh kêu tên " Niên Niên " này là lúc anh sắp chết. Khi đó Tư Tấn không đến 40

tuổi, tóc ngắn nửa đầu bạc trắng, thanh âm khàn khàn thật giống một ông lão tuổi xế chiều. Mà cô khi ấy chỉ là một linh hồn, nhìn cảnh này khiến tim như bị đao cắt, nước mắt lại chẳng thể rơi ra.

“Anh ơi!”

Cho dù cô đã nỗ lực đè nén giọng mình thì vẫn bị Tư Tấn phát hiện ra thanh âm kia có một tia nghẹn ngào.

“Làm sao vậy Niên Niên?" Tốc độ nói của anh tốc rõ ràng nhanh hơn khi nãy

"Gặp phải chuyện gì? Kể cho anh nghe."

"Không có"

Tư Hoa Niên chạy nhanh duỗi tay lau đi nước mắt trên mặt, rầu rĩ nói:“Có hơi lạnh.”

“Sao vậy, em không mặc thêm quần áo sao?”

Tư Hoa Niên nhìn bốn phía xung quanh một chút, đi đến suối khô đã phun cạn cạnh ao ngồi xuống, chuyên tâm nói chuyện điện thoại: “Em mặc không ít đâu, ba cái.”

Suy nghĩ một chút, cô lại sửa lời nói: “Là bốn cái, không, chắc ba cái rưỡi "

Qua vài giây suy nghĩ cẩn thận xem cô nói kia nửa cái kia là cái gì, Tư Tấn cười thành tiếng hơi thấp. Nếu là người khác nói lời này, có lẽ tưởng đó là lời nói vui đùa, nhưng Niên Niên không giống mọi người.

Anh cơ hồ có thể tưởng tượng ra cảnh cô ngơ ngốc, thành thật mang bộ dáng học sinh tiểu học dễ thương mà có hơi ngốc nghếch.

Lần này gọi điện thoại khó có dịp nói chuyện không tẻ ngắt, còn làm cho Tư

Tấn cười thành tiếng. Tuy rằng không biết anh đang cười cái gì, Tư Hoa Niên vẫn là cảm thấy vui vẻ

Ngẩng đầu nhìn xem âm trầm thiên, không ngừng cố gắng hỏi: “Anh ơi, thời tiết ở Long Thành có tốt không? Bầu trời có bồ câu không?”

Tư Tấn ngẩng đầu, bên trên là trần nhà thấp lát gạch men sứ:“Khá tốt, nhìn thấy quá vài lần.”

Tư Hoa Niên nghĩ nghĩ, lại hỏi: “Long Thành trong hồ cá có khỏe không?”

“Hẳn là cũng khá tốt.”

Dựa theo Hạ Dương kiến nghị, chim trên trời, cá bơi trong nước,đều nói xong, lần này cuộc trò chuyện lại tiến vào im lặng.

Tư Hoa Niên còn chưa nghĩ đến đề tài mới để nói, liền nghe thấy Tư Tấn mang ngữ khí khi hỏi một đứa trẻ:"Niên Niên, em không còn đủ tiền? Đừng ngại, có chuyện gì thì nói cho anh biết."

“……” Vì thế tâm trạng tốt của cô như thể bị một trận gió, thổi bay sạch.

“Anhhhh, em chỉ muốn nói chuyện cùng anh một chút thôi."

“……” Tư Tấn mất nửa giây để xác nhận bản thân vừa nghe được cái gì, tay anh nắm ống nghe, khẽ run lên, tim trong l*иg ngực cũng đập lỡ một nhịp.

Vì sao Niên Niên lại dùng giọng điệu thân thuộc và gần gũi như vậy nói chuyện với anh?

“Niên Niên, có phải hay không có người bắt nạt em? Có gì phải nói cho anh,.... nói cho bí thư Lâm biết không?"

Ống nghe truyền đến giọng điệu không vui của cô gái, cô kêu một tiếng "anh", Tư Tấn rốt cuộc không nhịn được khóe

miệng khẽ kéo lên:"Được, vậy em nói anh nghe xem.”

Tư Hoa Niên ngẩng đầu trái phải nhìn xem, tầm mắt dừng ở màn hình lớn cách đó không xa. Thi đấu chính tiến hành đến đệ nhị tiết, điểm số hai bên giằng co, tình hình chiến đấu kịch liệt.

" Anh, bá vương long đã tiến vào trận chung kết.”

Điện thoại bên kia trầm mặc vài giây, lộ ra một chút cẩn thận: “Bá vương long là cái gì?”

“Là đội khúc côn cầu trên băng.”

“Hửm?" Tư Tấn thanh âm mang lên vài phần ý cười, “Rất lợi hại.”

Tư Hoa Niên trong lòng vui vẻ, bắt đầu nghiêm túc tiếp sóng thi đấu giúp Tư Tấn giải buồn.

“Hiện tại tỉ số trên sân là 3-2. Cầu thủ bá vương long phát động tấn công từ trung lộ nhưng ba lần đều chưa thành công. Cầu thủ số 0 của đội đối thủ tích cực cứu thua, cuối cùng vẫn bị số 7 của đội Bá Vương Long tiên phong tiếp được, đồng đội hỗ trợ, ghi bàn phản xạ xuất thần."

Trên quảng trường người hâm mộ nháy hò reo như tiếng sóng ở biển rộng truyền tới tai Tư Tấn ở đầu dây bên kia.

Khó có cơ hội Niên Niên chủ động cùng anh trò chuyện mà nói nhiều lời như vậy, thậm chí còn giúp Tư Tấn hiểu biết thêm một vài sự việc xung quanh cuộc sống của cô.

Trái tim Tư Tấn như được nâng bởi một đám mấy nhẹ nhàng, lơ lửng giữa không trung, tốt đẹp đến mức anh không thể tin được.

Nhưng mà nhớ tới hai anh em đã xa cách một khoảng thời gian lâu rồi, cộng thêm ánh mắt chán ghét trước đây Niên Niên từng dành cho anh, Tư Tấn nhanh chóng thanh tỉnh, hỏi dò: “Niên Niên, em muốn anh mua đội bóng này cho em?……

"Có khó khăn,” đến bên miệng,một câu “Nhưng có thể nghĩ cách” còn chưa nói xong, ống nghe liền truyền đến tiếng báo bận. Tư Tấn ngơ ngẩn nghe xong một hồi, tự giễu lại hiểu rõ mà câu môi dưới.

Tư Tấn đã trọng sinh được một khoảng thời gian. Trước nay, anh vẫn luôn cẩn thận cất giấu những ý nghĩ không an phận, vì anh sợ sẽ dọa Niên Niên chạy mất. Anh đã nỗ lực như vậy dựa vào bổn phận một người anh trai, cuối cùng chẳng thể cùng cô thân thiết thêm vài phần.

Đầu dây bên kia, Tư Hoa Niên nhặt điện thoại di động bị rớt đến trên mặt đất lên, rồi bật điện thoại một lần nữa. Ngón tay đông lạnh đến mức cứng

đờ, sử dụng lực không được tốt, ấn cảm ứng cũng không linh hoạt.

Cô luống cuống tay chân, trong đầu chỉ còn sót lại hai chữ:Xong rồi.

Thật vất vả mới chuyển được điện thoại, lần này đợi trong chốc lát mới có tiếng trả lời. Vẫn là giọng nói thô bạo vừa rồi."Xin chào."

“Xin chào,chú quản ngục.” Tư Hoa Niên khẩn trương mà liếʍ liếʍ môi:" Cháu vừa mới gọi điện thoại tới, là em gái của 0769. Vừa rồi điện thoại bị rơi, cháu không cẩn thận tắt luôn liên lạc. Bây giờ vẫn chưa tới 5 phút, phiền chú có thể kêu anh cháu một tiếng, được không ạ?"

Giọng nói mang đầy khẩn trương cùng sốt ruột của cô gái nhỏ, nghe qua có vài phần đáng thương. Nhưng cũng chẳng thể khiến quản ngục đồng tình.

“Là cô hả, quy định một tuần chỉ có một lần gọi điện thăm người thân. Cô lần sau hãy gọi tới vậy."

Tư Hoa Niên gấp đến độ khóc thqfnh tiếng: “Cầu chú phá lệ một lần giúp cháu, cháu chỉ muốn cùng anh trai nói thêm một câu, chỉ một câu thôi ạ."

Cảnh ngục quay đầu hướng mắt ra phía ngoài cửa nhìn, đã không thấy bóng người. Nhớ tới bộ dạng ủ dũ cúi đầu rời đi của tên tiểu tử kia, hắn cuối cùng cũng không thể nhịn xuống tính tình nóng nảy của mình, hướng tới ống nghe lớn tiếng nói: “Nói không được chính là không được, một tuần một lần là quy định!”

Cô gái trẻ nói chuyện dịu dàng dễ nghe, sao cố tình là tiểu bạch nhãn lang. Anh trai cô chờ từng ngày chờ không thấy cô gọi điện thoại, hiện tại mở miệng chính là muốn mua đội bóng, thật là, khác gì lên trời hái sao đâu chứ.

Tiếng điện thoại bị cắt đứt với tiếng "bụp" thật mạnh, cuối cùng là một loạt âm báo bận Tư Hoa Niên chớp chớp đôi mắt, trong lòng một trận mờ mịt.

Hôm nay lại xảy ra hiểu lầm lớn như vậy. Khó khăn lắm mới cùng anh nói chuyện, vốn dĩ mọi điều đều đang tốt đẹp, như thế nào lại làm hỏng.

Nếu là đời trước, đại khái chỉ cần quay đầu đi, cô liền đem việc này quên đi.

Dù sao trước kia, cô vốn dĩ chỉ hận không thể cùng anh phân rõ ranh giới.

Nhưng hôm nay bất cứ như thế nào cũng không thể để anh tùy ý nghĩ ngợi rồi lại hiểu lầm cô.

Tư Hoa Niên đem đôi tay tiến đến bên môi thở ra mấy hơi thở, lại hợp ở bên nhau chà xát. Lạnh băng cứng đờ cảm giác hơi chút giảm bớt chút, cô lại mở ra di động, gọi trức tiếp từ vị trí trò chuyện gần nhất Lần này là đường dây bận.

Cô đành phải chờ bên kia người nói xong. Ngón tay tùy ý lướt ở danh bạ, ánh mắt thoáng nhìn qua một cái tên. "Bí thư Lâm."

Cô bấm gọi.Bên kia rất nhanh liền nghe máy:“Tư tiểu thư.”

“Bí thư Lâm,” Tư Hoa Niên vội vàng hỏi câu:" Chú có thể liên hệ được với anh cháu đúng không?”

Lời này hiển nhiên có chút ngoài dự đoán, đầu dây bên kia trầm mặc vài

giây. Thường ngày, Tư Hoa Niên tìm hắn đơn giản là sinh hoạt xảy ra vài việc nhỏ, ví dụ như muốn thêm đồ đạc gì trong nhà hay giúp tìm người giúp việc nấu ăn ngon.

Mở miệng liền hỏi Tư Tấn, khiến hắn suy nghĩ một hồi:"Tiểu thư tìm Tư tổng có việc gấp sao?"

" Rất gấp! Cháu đang vội."

Lâm Thuân vốn viết chữ, nghe câu này xong vội buông bút máy, đem toàn bộ

chú ý đặt ở này điện thoại:" Là chuyện gì? Tôi có thể giúp đỡ sao?"

"Nói với chú cũng chẳng giải quyết được chuyện này, cháu muốn cùng anh trai nói chuyện. Chú có cách gì sao?"

Cô gái nhỏ trong lòng sốt ruột, bất tri bất giác ngữ khí mang theo điệu bộ tự cao tự đại.

Lâm Thuân duỗi tay khẽ xoa huyệt Thái Dương, thanh âm ôn hòa lại bất đắc dĩ: “Tư tiểu thư,nếu cô đã gọi cho Tư tổng quá lần cho phép, tôi cũng không có cách gì giúp cô.. Đây là quy định của ngục giam rồi."

“Nhưng, nhưng không phải ngục giam quy định một tháng có thể gặp mặt một lần sao. Chú có thể đi xem anh cháu, tiện thể chuyển lời giúp cháu được không?"

“Cái này không thành vấn đề, bất quá phải đợi tháng sau.”

Tâm trạng Tư Hoa Niên bất giác héo xuống: “A?”