Chương 45: Gặp lại Thùy Liên

Cô ngồi đó đợi Thiên Bảo cấp cứu , nhìn vào cửa phòng vẫn chưa mở ra mà lòng nơm nớp lo sợ . Tất cả là tại cô mới khiến hắn ra nông nỗi này , còn có Minh Vũ . Anh ta ra sao rồi ?

Cô ngồi trên ghế mà lòng không yên , bỗng đám vệ sĩ cúi đầu . Cô ngước lên nhìn Hoàng Phong và Lưu Nhân đang đi đến . Hấn thấy cô liền bàng hoàng bước tới

" Tuyết nhi ! Em sao rồi ? "

Hắn đưa tay muốn chạm vào cô nhưng bị cô hất ra , cô tức giận đứng lên

" Lâm Hoàng Phong ! Anh giải thích đi "

Hắn nheo mày lại , lòng bàn tay nắm chặt

" Em không hiểu "

" Không hiểu ? Anh xem tôi là con nít sao ? Rõ ràng anh biết Duy Khánh sẽ được đưa đến show diễn . Nhưng anh không hề nói cho tôi . Anh muốn diệt Âu Dương thị qua cách này sao ? Anh cũng đủ tàn nhẫn đó "

" Em không hiểu . Đúng ! Đúng là anh ghét Âu Dương Thiên Bảo . Nhưng anh không nói cho em là vì không muốn em gặp thêm nguy hiểm . Em không hiểu sao ? "

Hắn tức giận nói , Lưu Nhân bước lên khuyên giải

" Thiếu gia ! Người đừng tức giận . Ảnh hưởng tới sức khỏe "

Cô nhìn hắn , đôi mắt lạnh nhạt

" Tôi gặp nguy hiểm hay không là chuyện của tôi . Tôi và anh không có quan hệ gì , nên đừng xen vào chuyện của đối phương "

Hắn chấn động , siết chặt lòng bàn tay

" Không liên quan ? Là ai đã cầu xin tôi giúp đỡ ? "

Cô quay đi không thèm nói chuyện với hắn nữa , càng khiến hắn thêm âm trầm ngồi trên ghế . Không khí lạnh lẽo như tử thần xoay quanh từ cơ thể hắn tỏa ra khiến mọi người sợ hãi e dè . Bỗng Rezin từ trong phòng băng bó vết thương bước ra . Ông ta cũng bị chấn thương ở tay , nhìn thấy Hoàng Phong liền kinh hãi

" Phong ! Sao cháu lại ở đây ? "

Cô ngước lên , Lưu Nhân khi thấy Rezin liền cúi đầu . Còn hắn vẫn không quan tâm . Rezin thấy như đã quen liền cười to

" Ha ha ha ! Cháu vẫn như vậy "

" Pa pa "

Từ dãy hành lang hai người con gái chạy tới phía Rezin , một cô gái khoảng 11 , 12 tuổi ôm chầm lấy Rezin . Đôi mắt đỏ như máu , cô kinh ngạc

" Thùy Liên ? "

Từ ngày cô bé này biến mất cô đã không còn gặp lại nó nữa ... Thùy Liên nhìn qua cô vui vẻ , chạy tới ôm cô

" Chị , lâu rồi không gặp "

" Hử ? Các con quen nhau sao ? "

Rezin kinh ngạc hỏi , cô gật đầu nhìn qua hắn vẫn đang âm trầm . Rezin thấy tình cảnh có gì đó bất thường liền nói

" Thật ra ta là cậu ruột của Hoàng Phong . Là em trai của cha nó , nhưng vì một số lý do mà ta dọn ra khỏi nhà . Không liên hệ gì tới Lâm gia nên không ai biết thằng bé có người cậu như ta . Lâu lâu thằng bé có đến thăm chúng ta . Còn con là bạn của nó sao ? "

Cô gật đầu , nụ cười nhạt vươn lên . Đôi mắt rũ mi xuống che đi đôi đồng tử đang sững sờ

" Cháu quả thật không biết gì ... "

Hắn hoảng hốt đứng lên muốn giải thích với cô , nhưng bị một tiếng nói gọi tên

" Phong ca "

Cô nhìn qua một nữ nhân nãy giờ đứng đó , cô gái này rất xinh đẹp . Mái tóc vàng uống lượn dài ngang eo . Gương mặt thon gọn trắng mịn , đôi mắt to tròn màu xám tro hút hồn . Hàng mi dài rũ xuống . Mũi cao . Môi đỏ mọng , thân hình chuẩn là bộ vest nữ quyến rũ . Khí chất tổng tài trưởng thành , điều đặc biệt là nữ nhân này nhìn vào hắn nơi đáy mắt có cất giấu thâm tình ...

Hoàng Phong lạnh lùng nhìn cô gái đó , Rezin mỉm cười giới thiệu

" Đây là Ngọc Dao , con gái nuôi của ta "

Ngọc Dao gật nhẹ đầu với cô , đưa tay ra trước mặt thanh lịch

" Xin chào ! Tôi là CEO của tập đoàn thiết kế thời trang Ngọc thị . Hân hạnh được gặp "

Cô đưa tay ra bắt tay với Ngọc Dao , Thùy Liên bĩu môi . Ngước lên

" Chị sao lại ở đây ? Chị bị thương sao ? "



Cô mỉm cười nhẹ

" Chỉ là vết thương nhỏ "

Hắn nghe xong kinh ngạc , nắm lấy tay cô

" Em bị thương ? "

" Không cần anh quan tâm "

Cô hất tay hắn ra lạnh nhạt , hắn nheo mày

" Em ... "

Ting !

Cửa phòng cấp cứu mở ra , cô bước đến nhìn Thiên Bảo đang được đưa đi bằng chiếc xe đẩy nằm . Cô kéo tay bác sĩ

" Anh ấy sao rồi ? "

" Cô là người nhà của cậu ta ? "

" Tôi là bạn của anh ấy "

" Vậy sao ? Cậu thiếu niên này bị thương khá nặng . Vết dao găm rất sâu , nhưng đã không có gì đáng ngại . Giờ sẽ đưa đến phòng hồi sức tịnh dưỡng . Mời cô đi theo làm thủ tục "

Cô nghe xong cười nhẹ , đi theo bác sĩ . Hắn nhìn thấy sự lo lắng của cô mà đôi mắt hiện lên sự lạnh lẽo cùng khát máu . Cơ thể tỏa ra một loại khí tức đáng sợ , Thùy Liên híp mắt hình lưỡi trăng . Lưu Nhân bước đến cúi đầu

" Thiếu gia "

Hắn đi theo cô , Rezin cười cười

" Có gian tình "

Ngọc Dao nhìn theo , bàn tay nắm chặt lại . Dung nhan xinh đẹp mang theo sương lạnh ...

_________________

Duy Khánh mở mắt ra , một người nam nhân đập vào mắt nó . Mái tóc xanh đêm bồng bềnh . Đôi mắt sâu như vực thẳm , Duy Khánh kinh hãi ngồi dậy , nhìn cơ thể mình bị băng bó đủ kiểu

" Đây là đâu ? "

Lời nói quyết tuyệt , Duy Khánh nhìn qua nam nhân đó

" Anh là ai ? "

" Ấy chà ! Vừa mới tỉnh đã mạnh miệng rồi . Không cảm ơn ân nhân cứu mạng à ? "

Lời nói ngả ngớn , Duy Khánh quay mặt đi

" Hừ ! Tôi thấy anh bắt tôi thì có . Nếu không tôi đã được chị ấy cứu rồi "

" Tự tin nhỉ ? "

" Nói đi ! Anh là ai ? "

" Lăng Triệt "

" Đây là đâu ? "

" Nhà tôi "

" Tôi muốn về "

Duy Khánh đứng dậy , Lăng Triệt đưa tay ra ôm lấy Duy Khánh . Duy Khánh ngả vào lòng Lăng Triệt tức giận

" Làm gì vậy ? "

" Tôi là ân nhân của cậu , không một tiếng cảm ơn sao ? "

" Cút ra ! Đồ lưu manh . Ai biết anh là người tốt hay người xấu "

Duy Khánh cố đẩy Lăng Triệt ra , Lăng Triệt nhếch môi



" Tất nhiên là người tốt "

" Trên thế gian có kẻ nào nói mình xấu sao ? Những kẻ tự nhận mình tốt chắc chắn là kẻ xấu xa "

Duy Khánh giãy giụa càng mạnh , chạm đến vết thương liền đau đớn cắn răng . Lăng Triệt nhìn máu chảy ra liền lấy hộp cứu thương băng bó lại cho Duy Khánh , nhếch môi

" Đợi nhóc chưa đến được chỗ Phượng tiểu thư thì đã chôn xác rồi . Muốn đi thì cũng phải lựa thời thế "

Duy Khánh cắn răng , nhìn Lăng Triệt băng bó cho mình xong liền đẩy hắn ra

" Tôi muốn nghỉ ngơi "

Lăng Triệt đứng dậy , đóng cửa . Bàn tay chỉnh lại mái tóc ngả ngớn

" Đúng là cọp con "

________________

Cô nhìn Thiên Bảo nằm trên giường bệnh , gương mặt nhợt nhạt vì thiếu máu . Cô nheo mày lại , Hoàng Phong ngồi trên ghế sô pha cách đó không xa . Đôi mắt hiện lên khó chịu tột độ . Thùy Liên chạy đến bên cô

" Chị ! Anh ta là bạn trai chị sao ? "

" Không phải ! "

Cô chưa kịp trả lời đã bị hắn quát lên , Thùy Liên giật mình . Cô nhìn hắn rồi nhìn qua Thùy Liên cười nhẹ

" Anh ấy là bạn chị "

" Ồ ! "

Thùy Liên gật đầu , như nhớ ra gì đó liền hỏi

" Tiểu Hạo Hạo đâu chị ? "

Gương mặt cô trầm xuống , Thùy Liên thấy liền lo lắng . Cô cười nhẹ

" Em ấy ... hiện không có tung tích "

" Cái gì ? "

Thùy Liên kinh ngạc , đôi mắt hiện lên sững sờ . Từ ngoài Ngọc Dao đi vào nhìn hắn hỏi

" Anh có muốn qua chỗ ba em ăn cơm không ? "

Hắn lạnh lùng nhấp cà phê , lạnh lùng dứt khoát

" Không "

Ngọc Dao đáy mắt trùng xuống , cười nhẹ nhìn cô

" Còn em ? Có muốn đến chơi không ? "

" Nhưng ... "

" Chị ! Đi đi , lâu rồi chúng ta mới gặp lại . Em còn chưa cảm ơn chị nữa mà . "

Thùy Liên nài nỉ , Ngọc Dao nghe thấy liền nói

" Em cứu Thùy Liên ? Vậy thì càng phải đi "

Cô nhìn nụ cười nhẹ của Ngọc Dao , rồi liếc qua Thiên Bảo . Thùy Liên thấy liền nói

" Chị ! Ở đây có bác sĩ mà . Đi đi chị "

" Được ... được rồi ! Vậy xin làm phiền chị "

Cô cười nhẹ gật đầu , đứng lên chuẩn bị cùng Ngọc Dao và Thùy Liên ra ngoài . Hắn đứng lên đi theo , Thùy Liên híp mắt

" Anh họ ! Chẳng phải nói không đi sao ? "

Hắn lạnh lùng , giọng nói trầm thấp

" Nhiều chuyện "

Ngọc Dao mỉm cười , lòng bàn tay nắm chặt . Đáy mắt nhìn cô hiện lên sát ý , nhưng vì quá nhanh nên không ai thấy ...