Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Trọng Sinh Sau Sư Tôn Lấy Mệnh Cầu He

Chương 7: Gián tiếp độc hại chính mình

« Chương TrướcChương Tiếp »
"Ta nhận tội."

Những bông tuyết xột xoạt rơi xuống, toàn bộ bị ngăn ở bên ngoài tấm linh võng Vân Dung dệt cho hắn.

Tạ Cẩm Thành thậm chí cho rằng tuyết quá lớn hắn nghe lầm.

"Ngài nói cái gì?"

Vân Dung nhìn y, lặp lại một lần.

"Ta đã nhận tội ."

Tạ Cẩm Thành chậm rãi mở to hai mắt.

"Thú tội? Nhận tội gì?"

Giữa bọn họ rõ ràng cái gì cũng không có!

Vân Dung đột nhiên động kinh nhận tội là muốn làm gì?

Tạ Cẩm Thành trăm mối vẫn không có cách giải, hắn không đời nào cảm thấy nguyên do trong đó giống như Mộc Sắc nói, Vân Dung vì cứu hắn mà nhận tội, thậm chí muốn buông tha hết thảy mang hắn rời đi.

Y càng nguyện tin tưởng Vân Dung động kinh không muốn sống, muốn kéo y chôn cùng!

Tạ Cẩm Thành một đường trầm mặc, yên lặng theo sau Vân Dung trở về Trường Minh Phong.

Trong lòng y sinh ra hàn ý, sát tâm lại hiện lên.

Vân Dung chán sống, nhưng y thì không.

[Hệ thống, có độc dược có thể đưa người vào chỗ chết không? Loại bịt cổ họng bằng máu.] Tạ Cẩm Thành hỏi.

Hệ thống nói: [Nhưng hạ độc quá dễ dàng bị phát hiện, ngươi không sợ sau khi bại lộ bị y gϊếŧ sao?]

Tạ Cẩm Thành bị cách làm của Vân Dung dọa sợ, hắn đã bất chấp nhiều như vậy.

Vân Dung muốn y chôn cùng, y chỉ có thể tiên hạ thủ vi cường, mặc dù bị phát hiện y còn có cơ hội giả chết chạy trốn.

Hệ thống đưa cho Tạ Cẩm Thành một bình thuốc màu đỏ, hắn nắm chặt trong lòng bàn tay.

Hệ thống: [Chỉ cần hắn ăn vào,hắn nhất định sẽ chết.]

Tạ Cẩm Thành hít sâu một hơi, cười nói với Vân Dung:"Sư tôn, con đi nấu cháo cho người ăn."

Vân Dung ngồi trên sụp mở to mắt, hỏi:

"Ngươi biết nấu cháo?"

Hắn nhớ mang máng, kiếp trước Tạ Cẩm Thành thân là đệ tử giỏi nhất, tôn quý không thôi, ngoại trừ tu hành, làm sao có thể làm những việc vặt vãnh này?

"Để cho đệ tử khác làm là được rồi." Vân Dung nói.

"Ta biết! Ta nấu rất khá." Tạ Cẩm Thành chạy tới ngồi xổm trước mặt Vân Dung làm nũng: "Sư tôn, để đồ nhi nấu cho ngài được không?"

Người khác nấu, y làm sao hạ dược được?Huống hồ, y quả thật biết nấu, còn nấu không tệ.

Kiếp trước y muốn đem tâm của người này hâm nóng, vì hắn học được rất nhiều điều trước kia chưa từng làm.

Một thiếu gia cao quý ở phàm giới, đệ tử đầu tiên của tông môn, vì một nam nhân rửa tay nấu canh.

Bây giờ nghĩ lại, thật sự là buồn cười.

Vân Dung thấy y cố như thế, liền để cho y đi.

Được.

Tạ Cẩm Thành nhanh chóng chạy ra ngoài, tâm kích động không lời nào diễn tả được.

Sau khi y rời đi, Vân Dung nắm chặt nắm tay, ho khan một tiếng, môi tái nhợt không còn chút máu.

Tông chủ một chưởng này dùng bảy phần lực, y dùng thân thể trực tiếp đỡ không có dùng linh lực hộ trì, gần như đánh nát toàn bộ lục phủ ngũ tạng.

Y muốn mượn cái này thử xem thực lực tông chủ.

Tiểu Kiếm Linh cũng nói: "Nếu toàn lực ứng phó, chủ nhân ngươi chưa chắc không phải là đối thủ của hắn, nhưng ngươi nếu muốn mang theo sư tôn đi, không ai ngăn được ngươi."

"Ngươi vì sao không dẫn hắn đi?" Tiểu Kiếm Linh hỏi.

Vân Dung nhớ tới lời Tạ Cẩm Thành nói lúc ở ngoài điện, đôi mắt rủ xuống, trên khuôn mặt từ trước đến nay lãnh tịch cao ngạo nhiễm một tầng đau thương nhàn nhạt.

Hắn không muốn.

Hắn có thể vì Tạ Cẩm Thành đối nghịch với toàn tông môn, nhưng chỉ cần hắn nói một câu "không muốn", hắn sẽ không làm được gì.

Tạ Cẩm Thành rất nhanh đã nấu xong cháo, vì sợ Vân Dung nhìn ra mình có lệ, nghiêm túc nấu cháo.

Sau khi bỏ độc vào, y cảm thấy mỹ mãn bưng đến phòng Vân Dung.

"Sư tôn, cháo nấu xong rồi, ngài nếm thử xem có ngon không."

Y đem cháo đặt ở trước mặt Vân Dung.

Vân Dung mở mắt, ánh mắt rơi vào trên bát cháo, ánh mắt thay đổi, nhìn thẳng vào đó.

Cháo trắng mềm mại điểm xuyết một hai cánh hoa dành dành, hương hoa trộn lẫn với cháo.

Ký ức phủ bụi thoáng chốc thức tỉnh.

Hắn từ lúc còn rất nhỏ đã bị nhốt ở trong mật thất, ngày qua ngày đều là luyện kiếm tu hành, hắn không được cùng bất luận kẻ nào tiếp xúc, chỉ cần ngoan ngoãn làm một thanh đao sắc bén của tông môn là tốt rồi.

Tình cảm đối với hắn mà nói, là gánh nặng.

Sau khi ra khỏi mật thất chuyện đầu tiên tông chủ làm, chính là tìm cho hắn một vị sư phụ, chính là Tạ Cẩm Thành.

Khi đó hắn còn chưa hiểu, bây giờ mới biết, đây chẳng qua là thủ đoạn tông chủ dùng để thăm dò hắn có đủ tư cách hay không mà thôi.

Tạ Cẩm Thành đối xử với hắn vô cùng tốt, thậm chí ánh mắt cực nóng kia cũng không giấu được.

Nhưng Vân Dung không có tâm, trong mắt hắn cái gì cũng không chứa nổi.

Mỗi sáng sớm hắn thức dậy luyện kiếm, trên bàn đã sớm bày ra một chén cháo trắng nóng hổi.Phía trên điểm xuyết hoa dành dành mà hắn thích.

Bây giờ mới biết, nguyên lai lúc ấy những thứ kia đều là y tự tay làm.

Vân Dung lẳng lặng cầm chén cháo hoa không lên tiếng, Tạ Cẩm Thành cũng bị động tác của hắn dọa gần chết.

"Sao hắn còn chưa uống? Chẳng lẽ bị hắn phát hiện?!"

Tạ Cẩm Thành nuốt nước miếng, gắt gao nhíu mày, đang nghĩ làm thế nào cho phải, Vân Dung bưng cháo hoa lên uống từng ngụm từng ngụm.

Uống xong, hắn vươn tay về phía Tạ Cẩm Thành nói: "Lại đây."

Tạ Cẩm Thành thấy hắn đã uống xong, kiềm chế kích động trong lòng, đi tới trước mặt Vân Dung ngồi xổm xuống.

Vân Dung do dự vươn ngón tay, chậm rãi dán lên mặt Tạ Cẩm Thành.

Trong lòng hắn áp chế lỗ hổng kêu gào, tựa hồ có cái gì bức thiết muốn từ bên trong lao ra.

Cuối cùng, hắn buông tha lý trí cùng thanh tỉnh, tùy ý nơi đó tan rã.

Hắn nâng cằm Tạ Cẩm Thành lên, nhắm mắt lại, cúi đầu hôn lên môi y, cạy hàm răng y ra.

Tạ Cẩm Thành trừng to hai mắt.

[Hệ thống, giải dược đâu!]
« Chương TrướcChương Tiếp »