Chương 28: Tin Tức

Ngày hôm sau.

Tần Nghị nhận được điện thoại của Trần Vĩ Minh.

“Tần Nghị, giúp cậu tra được rồi!” Trong điện thoại truyền đến tiếng của Trần Vĩ Minh.

“Cậu nói đi.”

“Trần Minh tổng cộng có bốn em trai họ, trong đó hai người ở ngoài tỉnh kiếm ăn, đều không có bất động sản ở huyện Tam Giang. Hai người em trai trong đó đều ở thành phố Giang Bắc. Trong đó có một người em trai họ ở thành phố Giang Bắc làm ăn nho nhỏ, mua bất động sản ở thành phố Giang Bắc, một người em trai họ cuối cùng tên La Hằng, ở huyện Tam Giang làm ăn về rượu, ở huyện lỵ Tam Giang tổng cộng có hai bất động sản!”

Nghe xong tin tức của Trần Vĩ Minh, Tần Nghị nhất thời phán đoán ra, như vậy, tiền tham ô của Trần Minh này, nhắm chừng giấu ở trong nhà người em trai họ tên La Hằng này.

Bởi vì ba người em trai họ khác đều không có bất động sản ở huyện lỵ Tam Giang, như vậy chỉ có La Hằng này!

La Hằng này có 2 bất động sản!

Kiếp trước, tiền tham ô của Trần Minh giấu ở trong một căn nhà thương mại không có người ở của em trai họ.

“Vị trí hai căn nhà này của La Hằng phân biệt ở nơi nào?” Tần Nghị truy hỏi.

“Phân biệt là hoa viên Hạnh Phúc, tiểu khu Ngự Cảnh...”

“Cảm ơn!” Tần Nghị cảm kích nói.

Nói thật, không có Trần Vĩ Minh, hắn thật sự tìm không thấy địa chỉ em trai họ này của Trần Minh.

“Tần Nghị, cậu đừng làm chuyện điên rồ, nếu có cái gì khó khăn, có thể nói với tôi!” Trần Vĩ Minh tạm thời không suy đoán được Tần Nghị muốn làm gì, vẫn nhịn không được cảnh báo một phen.

“Không có việc gì lớn đâu, cậu nghĩ nhiều rồi. Được rồi, tổng thể mà nói chuyện một lần này thật sự cảm ơn cậu.”

“Cậu xác định không có việc gì lớn?” Trần Vĩ Minh vẫn có chút lo lắng.

“Thực không nghiêm trọng như cậu tưởng tượng, được rồi, tôi có việc bận, cúp máy đây.”

“...”

Cúp điện thoại, Tần Nghị sờ sờ cằm mình: “2 căn nhà, tiền tham ô khẳng định là giấu ở chỗ một căn nhà trong đó.”



“Đến lúc đó mình vẫn phải nặc danh tố cáo, cho nên tin tức tố cáo, cố gắng chuẩn xác một chút tương đối tốt hơn.”

2 căn nhà, trong đó La Hằng khẳng định là chỉ ở một căn, một căn khác hẳn là bỏ không! Cũng chính là nói, tiền tham ô của Trần Minh, khẳng định là giấu ở trong một căn bỏ không kia.

“Ngày mai là thứ Bảy, vẫn là phải đi huyện lỵ Tam Giang một chuyến!”

Ngày hôm sau.

Chạng vạng.

Tần Nghị đội mũ lưỡi trai, còn có khẩu trang, xuất hiện ở bên trong hoa viên Hạnh Phúc.

“Căn hộ 606 tòa 1!” Trong lòng Tần Nghị đọc thầm một phen, sau đó từ túi lấy ra một cái kính râm đeo lên cho mình, sau đó đi về phía tòa 1.

Giờ này, đã là giờ ăn, lúc này đi xác nhận có người ở hay không, hẳn là có thể phân biệt được.

Rất nhanh, Tần Nghị liền ngồi thang máy, đi tới căn hộ 606 tòa 1!

Tần Nghị giơ tay, ấn chuông cửa một phát.

Kính coong~

Sau khi chuông cửa vang.

Bên trong không có phản ứng!

Khi lại tính ấn chuông cửa.

“Ai thế!” Cửa mở ra.

Một người phụ nữ nhìn qua hơn ba mươi tuổi mở cửa, khi cô nhìn thấy Tần Nghị đã đeo khẩu trang vừa mang kính râm, có chút bị dọa.

“Đây không phải nhà Trần Kiệt?” Tần Nghị làm bộ giọng điệu kinh ngạc.

“Trần Kiệt là ai? Nhà tôi nơi này không có ai tên Trần Kiệt!” Người phụ nữ mang theo một tia đề phòng nhìn chằm chằm Tần Nghị.

“Ồ, xin lỗi, tôi đi nhầm tầng!” Tần Nghị vội vàng xin lỗi, sau đó xoay người rời khỏi.

“Ai thế?” Bên trong truyền đến tiếng của một người đàn ông.



“Đi nhầm, chẳng hiểu gì cả!” Người phụ nữ đó bỏ lại một câu, ‘Rầm’ một cái đóng sập cửa.

Lúc đi vào thang máy, trong lòng Tần Nghị đã có đáp án.

Xem ra, nơi này chính là nhà La Hằng ở, như vậy, tiểu khu Ngự Cảnh bên kia, hẳn chính là căn nhà bỏ không, cũng có thể là căn phòng Trần Minh giấu tiền tham ô!

“Hy vọng đến lúc đó tố cáo hữu dụng!”

Tần Nghị đi ra khỏi hoa viên Hạnh Phúc này, sau đó đi ở trên đường, vừa mang mũ lưỡi trai, khẩu trang tháo hết xuống, để vào trong ba lô.

Ngay lúc này, một chiếc Land Rover lái qua bên người Tần Nghị.

Bỗng nhiên, Land Rover kia sau khi chạy qua, lại bỗng nhiên phanh kít lại, tiếp theo lại lùi về.

Cửa kính xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt em trai huyện trưởng Lý, Lý Kinh Hoành!

“Tiểu Tần, đúng là cháu!”

“Lý tổng!” Nhìn thấy Lý Kinh Hoành, Tần Nghị cũng là vẻ mặt đầy kinh ngạc.

Hắn cũng không ngờ sẽ ở chỗ này gặp phải Lý Kinh Hoành!

“Cháu tới huyện lỵ chơi à?” Lý Kinh Hoành hỏi.

“Vâng, thuận tiện xử lý chút việc.” Tần Nghị thuận miệng bịa chuyện.

“Cháu ăn chưa? Đi, theo chú đi ăn!” Lý Kinh Hoành nói.

“Cái này...”

“Đừng chần chờ! Nhanh lên xe!”

Nhìn thấy Lý Kinh Hoành thúc giục, Tần Nghị cũng không do dự nữa, trực tiếp lên xe.

Lên xe xong, Lý Kinh Hoành liền cười tủm tỉm nói: “Hề hề, dẫn cháu tham gia bữa ăn, đều là một ít bạn bè của chú, cháu tửu lượng tốt, đợi lát nữa cháu nhớ xem ánh mắt của chú làm việc, nhất định phải giúp chú trút quá chén bọn họ!”

Nói câu này, Lý Kinh Hoành có chút nghiến răng nghiến lợi, nghĩ hẳn trước kia cũng từng trải qua một ít tình huống không tốt lắm.