Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Trọng Sinh Làm Vợ Nam Chính

Chương 6

« Chương TrướcChương Tiếp »
Cảm nhận được ánh mắt của Ninh Viên Viên, bàn tay cầm đũa của anh run lên. Mặt đầy hắc tuyến nhìn cô, cô gái nhỏ vẫn thong dong mà ăn

Không gian yên tĩnh, chỉ nghe được âm thanh chén đũa va chạm. Bữa ăn này đối với cô như một hình thể tra tấn ăn thôi cũng cảm thấy khó chịu. Tốc độ ăn của cô càng lúc càng nhanh, Tần Mặc gắp cái gì thì Ninh Viên Viên nhanh tay cướp lấy. Hắn nhíu mày, đôi mắt hoa anh đào trong suốt, nhìn cô gái nhỏ ăn uống phồng mang trợn má nhìn như con hamster

Ninh Viên Viên đưa mắt khıêυ khí©h nhìn hắn, Tần Mặc co giật khoé môi cảm thấy thật ấu trĩ. Anh đưa tay gắp lấy miếng thịt, tốc độ cướp đồ của Ninh Viên Viên nhanh đến mức anh còn không kịp thấy động tác của cô

Cô nhét nhanh miếng thịt vào mồm, vì nhanh quá Ninh Viên Viên lập tức bị sặc, cô ho đến mặt đỏ bừng. Tần Mặc đầu đau đầu, nhanh chóng rót cô một cốc nước. Bàn tay to lớn của anh vuốt lưng cô gái, rồi đút nước cho cô

Ninh Viên Viên mặt đỏ bừng vì ho, mắt đẫm lệ ngước mặt nhìn anh:"Cảm ơn"

Tần Mặc nhìn cô, đặt cốc nước lên, thầm nói:"Phiền phức". Rồi bỏ đi, Ninh Viên Viên nhìn bóng dáng hắn biến mất. Lập tức vui vẻ ăn uống, cái tên mặt lạnh đó đi rồi thì cô ăn uống sẽ càng vui hơn

Khi ăn uống xong, cô phụ dì Trần dọn dẹp, Ninh Viên Viên muốn rửa chén nhưng lại bị dì Trần đuổi lên, cô đành phải lên lầu

Bước ngang qua phòng khách, cô thấy người đàn ông ngồi trên sofa xem tivi. Ninh Viên Viên dừng bước nhớ lại khuôn mặt anh. Cô phải nói như nào nhỉ?

Quá đẹp!

Ninh Viên Viên bĩu môi:"Đẹp thì được cái gì?"

Cô bước nhanh lên lầu, đóng cửa lại. Tuy cả hai đã kết hôn, nhưng mỗi người một phòng. Làm Ninh Viên Viên rất thoải mái, nếu như có ngủ cùng, cô sẽ lập tức đá anh ta ra khỏi giường

Tiếng chuông điện thoại cô vang lên, cô nhìn thấy hai chữ Tề Long vỏn vẹn trên màn hình. Nhanh chóng cầm điện thoại bắt máy

Tần Mặc chau mày

Tề Long:"Anh đang ở ngoài"

Ninh Viên Viên cúp máy, nhanh chóng ra ngoài, vừa nhìn ra đã thấy chiếc BMW màu đen

Đến khi quay lại, cô đã thấy Tần Mặc một thân tây trang nhìn cô, tư thế hẳn hoi, nhìn nghiêm túc đứng đắn. Tóc tai được vuốt lên gọn gàng, than hình cao gầy chân dài vai rộng eo thon, tỉ lệ cơ thể chuẩn

"Người vừa nãy là Tề Long?".Anh mở miệng nhìn cô, thấy cô không trả lời, Tần Mặc lại nói tiếp:"Anh ta đến đây làm gì?"

Ninh Viên Viên khó chịu:"Liên quan gì đến anh?"

Anh sầm mặt, ánh mắt cũng trở lên đáng sợ. Thân hình cao lớn đứng song song với cô gái nhỏ, Ninh Viên Viên cảm thấy bản thân cực kỳ áp lực, Ninh Viên Viên ngoe ý muốn đùa giỡn một chút

Cô đặt tay lên anh vỗ vỗ:"Chồng yêu à, đi làm vui vẻ"

Quay sang nhìn anh cười đầy ẩn ý:"Thế nhé"

Tần Mặc ngay ngốc đứng tại chỗ, nhìn bóng của cô bước đi. Khuôn mặt bỗng chốc biến hoá, anh cảm thấy người phụ nữ này thật khiến người khác chán ghét

Anh thở dài

Tang Trì theo phía sau, nhịn không được nói:"Phu nhân thật khác như chúng ta đã điều tra"

Tần Mặc liếc nhìn phía hắn, cảm giác thật mông lung, hắn cười lạnh:"Có lẽ cô ta làm vậy thu hút sự chú ý"

Tang Trì vô cảm, nhìn bóng dáng hắn đi đằng trước, thì thầm:"Nhưng có lẽ cũng không phải vậy"

Ninh Viên Viên để tờ giấy lên bàn, ngồi với dáng vẻ suy tư. Có một tờ ly hôn mà Tề Long trịnh trọng như vậy, cho rằng hắn đang rất vui. Cô thở dài

Lựa một ngày lành tháng tốt để ly hôn, như vậy chắc chắn sẽ được tự do sớm thôi. Ninh Viên Viên đoán chắc bản thân vẫn đang trong tầm kiểm soát của Tần Mặc, thế nên biểu của hắn mới biến hoá như vậy. Còn cả dì Trần, giống như một sứ giả mật báo cho thái độ của cô thường ngày, tuy dáng vẻ ấy nhìn có vẻ hiền lành, không có cảm giác nguy hiểm. Nhưng đó chỉ là vỏ bọc hoá trang

Tần Mặc hắn tưởng Ninh Viên Viên cô bị ngu à?

Thằng nhóc này còn non lắm, khoanh chân ngồi lên giường, chống tay lên đùi dáng vẻ ngồi như Tôn Ngộ Không. Không nói người ta tưởng cô là nữ hán tử

Ninh Viên Viên ngã lưng nằm xuống, cảm giác hai mắt nhắm nghiền nhau. Đi thẳng vào giấc ngủ

Đến trưa thì Tần Mặc trở về. Dì Trần rót nước cho anh, nhìn dáng vẻ anh dì Trần nói:"Tiên sinh sao lại về sớm như thế?"

Tần Mặc dừng động tác, nhìn dì Trần:"Không được à?". Dì Trần bối rối, lập tức xua tay:"Không phải vậy, tôi chỉ là hơi tò mò"

Hắn nhìn đồng hồ treo tường nới lỏng cà vạt ra, lại nhìn dì Trần hỏi:"phu nhân đâu''

"Phu nhân ở trên lầu từ lúc tiên sinh đi đến giờ vẫn chưa thấy xuống". Dì Trần nghĩ nghĩ:"Cũng đã tới giờ ăn trưa rồi a... Buổi sáng phu nhân cũng không ăn được bao nhiêu"

Tần Mặc nhíu mày, đôi mắt anh đào thâm thúy nhìn lên lầu. Đứng dậy bước lên, dì Trần nhìn bóng dáng anh anh lại thở dài. Tần Mặc đứng trước cửa phòng cô, động tác định gõ cửa, đột nhiên bàn tay dừng lại ở không trung

Tần Mặc cảm thấy đây là nhà mình, Ninh Viên Viên là vợ mình, không nhất thiết phải lịch sự gõ cửa. Anh vặn nắm cửa, không khóa

Thuận tiện tiến vào
« Chương TrướcChương Tiếp »