Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Độc Tình

Chương 73: 73: Ngoai Truyện Tư Không Đồ 2

« Chương TrướcChương Tiếp »
"Tư Không Đồ, dừng lại ý tưởng điên rồ của con đi." người phụ nữ yếu ớt nằm trên giường, khuôn mặt tái xanh, bàn tay bà ấy nắm chặt, làn da cũng xạm đi trông thấy, tuy nhiên người phụ nữ đẹp, tàn tạ thì vẫn là một người phụ nữ đẹp.

"Haha, mẹ yêu dấu, những lợi ích mà con đem đi, có đáng gì so với thứ mà con bỏ ra chứ." Tư Không Đồ xoa tóc bà, nhìn sợi tóc nửa bạc nửa đen trên đầu bà ấy liền bực tức, đến cả tóc cũng dở dở ương ương như vậy "Mẹ xem, mẹ chưa bao giờ lấy cho con một cãi nhũ danh, đến gọi, cũng là gọi cả tên lẫn họ."

Người phụ nữ ngao ngán lắc đầu.

Đến cha nó, nó còn gϊếŧ, người nửa sống nửa chết như bà, chết lúc nào mà chẳng được chứ.

Cao tầng Tư Không gia sau lần thay máu đều biến thành người của Tư Không Đồ, trung thành, và điên cuồng.

Phóng hoả, gϊếŧ người đều làm, những thứ bọn họ làm ngày càng khùng khϊếp hơn, đỉnh điểm là khi Tư Không Đồ trở thành một trong hai thế lực của mạnh nhất Tinh Tế.

Tư Không Đồ cùng với Kim Taehyung, đều là những kẻ điên.

Nhưng không một ai biết, thiếu niên áo trắng thuần khiết trong gió, một mực vì Tinh Tế phấn đấu, lại là kẻ bên trong màu áo đẫm máu.

Cho nên nói, việc ác mà Tư Không Đồ làm, chưa bao giờ là kém cạnh Kim Taehyung.

Đến tận mãi sau này, khi Tư Không Đồ tận mắt nhìn thấy Hạ Vong Cơ gia nhập Tam sát, anh mới bất chợt nhận ra, những thứ anh dạy cô, thật sự đã phá hỏng một con người, đúng chứ?

"Đừng áy náy, xin lỗi vì đã không thực hiện đúng những lời anh nói, nhưng khi một con người đã ngả sang một hướng khác rồi, thật sự rất khó quay lại.

Tư Không Đồ, cha mẹ em rất quan trọng với em."

Hạ Vong Cơ chân thành nhìn vào mắt Tư Không Đồ.

Anh dạy cô cách dịu dàng với thế giới, nhưng sau này vẫn dạy cô, nếu như thế giới này không dịu dàng với em, thì đừng dịu dàng với nó, đổ máu đi, gϊếŧ bọn chúng.

Anh cho cô thấy mặt tối bên trong một con người đáng sợ như thế nào.

...!

"Em sợ anh, sợ một người như vậy không." Tư Không Đồ ánh mắt sợ hãi nhìn cô, tay anh dính đầy máu, người bên dưới bị đâm đến trái tim thủng lỗ chỗ, gương mặt bị rạch đến nát bét.

Hắn ta là kẻ phản bội, một kẻ phản bội chưa bao giờ là đáng sống, nhưng nếu như bắt buộc phải ra tay gϊếŧ chúng trước mặt cô, anh thà để chúng đâm mình một nhát rồi bỏ chạy.

Tư Không Đồ vội vàng ném con dao xuống đất, với lấy chiếc khăn trên bàn lau tay, ánh mắt luôn sợ hãi nhìn cô, giống như...!một kẻ hèn.

Phải, chính là tình yêu hèn hạ như vậy, anh sợ cô sợ hãi anh, sợ cô chán ghét anh.

"Em...em, nếu em thấy cay mắt, em có thể...!có thể quay sang bên kia, đúng rồi, bên kia bàn là điểm tâm anh chuẩn bị cho em."

Tư Không Đồ nhìn thấy Hạ Vong Cơ quay lưng lại với mình, sợ hãi ném chiếc khăn tay xuống đất, bước chân vội vàng chạy lại phía cô, giữa đường còn vấp phải cánh tay của kẻ bên dưới, bàn tay đập trúng con dao vừa ném xuống.

Anh vươn tay về phía cô, tính nắm lấy bàn tay nhỏ bé kia nhưng rồi lại rút lại, sợ những thứ dơ bẩn dính lấy đôi bàn tay ngọc ngà ấy.

"Bối Bối, đừng sợ, anh đi rửa, lập tức đi rửa sạch, được không?"

Giọng nói gấp gáp ấy đánh thẳng vào trong l*иg ngực Hạ Vọng Cơ, cô gật đầu: "Được."

Sau khi cả hai đều đã ngồi trên bàn, Hạ Vong Cơ nhìn những món điểm tâm phong phú trên bàn, sau đó lại nhìn sang anh.

Tư Không Đồ từ khi trở ra đều cúi thấp mặt xuống, anh sợ sau khi làm rõ mọi chuyện, cô sẽ chọn chấm dứt tất cả, đến cả người quen cũng không còn nữa.

"Bạch mã hoàng tử...!thật ra là chàng phủ thuỷ sao?" Ha Vong Cơ lơ đãng hỏi.

Tư Không Đồ gật đầu, cô nói gì cũng được, trào phúng anh cũng được, khinh mạt cũng được, huống chi chỉ là một câu hỏi mang tính chất so sánh như vậy.

"Kí©h thí©ɧ như vậy sao? Ngẩng mặt lên và đối diện với hiện thực đi, em cũng không nói là chán ghét điều ấy."

Tư Không Đồ nghe xong thật sự là ngẩng mặt lên, đôi mắt ngập nước nhìn cô, chính là chờ mong một lời nói chắc chắn.

"Tư Không Đồ, em cũng không phải thánh thần gì, em cũng gϊếŧ người, haha...! em không ghê tởm điều ấy, và em biết, anh chưa bao giờ là bạch mã hoàng tử cả, cần gì phải bất ngờ cơ chứ."

Tư Không Đồ lần đầu tiên cảm thấy bản thân như được dòng nước mát lạnh tưới vào trong tâm hồn, gột rửa mọi sự tội lỗi.

Từ ngày hôm ấy, anh không còn thích một cô nhóc ngây ngô nữa, anh yêu cô ấy, nguyện đem hết lòng thành, sự ấm áp duy nhất nơi trái tim này trao cho cô.

Cả cuộc đời này, Tư Không Đồ chỉ yêu một mình Hạ Vong Cơ..
« Chương TrướcChương Tiếp »