Chương 9: Ấn định

Edit: Bông

Cao Chí Bác đã đạt được mục đích, muốn đi thăm vợ của mình, ngồi trên đùi mẹ Cao không ngừng hò hét muốn đi nhìn vợ, mẹ Cao tức giận cười không ngừng, không nhẹ không nặng đánh lên mông nhỏ của Cao Chí Bác: "Vợ, vợ, chỉ biết đến vợ, có vợ liền quên luôn mẹ."

Cao Chí Bác dẩu miệng nhỏ lên hôn vào môi mẹ Cao: "Sẽ không có vợ liền quên mẹ, muốn cả mẹ cả vợ."

Mẹ Cao bị chọc cười, hôn lên miệng Cao Chí Bác: "Xem ra còn có chút lương tâm, đi thôi, chúng ta đi thăm vợ tương lai của con."

Cao Chí Bác cao hứng đến mức vỗ tay hoan hô: "Đi thăm vợ."

Mẹ Cao cùng mẹ Hạ bất đắc dĩ nhìn nhau, cười cười.

Lúc đến thăm Hạ Dư Huy, Cao Chí Bác cảm thấy đứa trẻ này ngủ cũng thật đáng yêu, miệng ngậm ngón tay, nước miếng chảy ra từ khóe miệng, nhìn qua cực kì dễ thương. "Mẹ, vợ con đói bụng sao? Tay bẩn như vậy cũng ngậm."

Mẹ Cao nhìn bộ dạng hưng phấn của con trai, đột nhiên hỏi: "Tiểu Bác muốn vào sờ sờ em trai không?"

Cao Chí Bác trừng lớn mắt: "Có thể chứ?"

Mẹ Cao cười gật đầu: "Có thể."

Cao Chí Bác cao hứng gật đầu: "Tiểu Bác muốn sờ vợ." ( Editor: Có mùi biếи ŧɦái à nha ^^)

Mẹ Cao cười ha ha: "Được, cho con đi sờ sờ vợ."

Nhìn mẹ Cao mặc xong quần áo cách li, đi theo ý tá vào phòng giữ ấm, Cao Chí Bác trừng lớn mắt nhìn Hạ Dư Huy gần trong gang tấc, trong đầu không tự chủ được nhớ tới bộ dạng Hạ Dư Huy sau khi lớn lên, cười, hóa ra hắn là từ một đứa bé xấu hoắc như vậy chậm rãi lớn lên, giống như là con bướm vậy, ban đầu là con sâu xấu đến nỗi không ai nguyện ý nhìn, nhưng chờ nó lột xác thành bươm bướm, đẹp đến nỗi người ta không thể dời nổi tầm mắt. Mà Hạ Dư Huy cũng chính là như vậy.

Cao Chí Bác vươn tay vói vào hìm giữ nhiệt, nhẹ nhàng chọc chọc mặt Hạ Dư Huy, thật phính.

"Oa...... Oa... Oa......" Đột nhiên, Hạ Dư Huy nằm trong hòm giữ nhiệt khóc rống lên.

Mẹ Cao lậo tức lôi tay Cao Chí Bác ra nói: "Không được chọn vào mặt em trai. Bé sẽ đau."

Cao Chí Bác nhìn Hạ Dư Huy khóc lớn, đột nhiên rất muốn chụp lại hình ảnh này, về sau cho Hạ Dư Huy xem, hắn khi còn nhỏ khóc lên thật sự rất xấu.

Nhưng ngoài miệng vẫn chân thành nhận sai: "Mẹ, con biết sai rồi. Con sờ vợ con một chút, hắn sẽ không khóc nữa."

Mẹ Hạ nhìn ánh mắt khát vọng của con trai, không đành lòng cự tuyệt, đành phải gật đầu: "Không được chọc vào mặt em trai biết chưa?"

"Vâng, sẽ không."

Nói xong liền đem tay nhỏ vói vào trong, vươn ngón trỏ nhét vào tay của Hạ Dư Huy, nhìn hắn gắt gao nắm, lập tức ngừng tiếng khóc, khóe miệng Cao Chí Bác gợi lên một mạt cười. Từ giờ đến khi hắn trưởng thành, từ nhỏ đến lớn, hắn vui, hắn giận, hắn buồn, hắn hắn hạnh phúc. Tất cả Cao Chí Bác đều phải chứng kiến từng cái từng cái một, mọi việc liên quan đến Hạ Dư Huy đều phải có mặt Cao Chí Bác hắn tham dự.

Đột nhiên, Hạ Dư Huy mở lớn đôi mắt, Cao Chí Bác nhìn thẳng người hắn, nét cười ở khóe miệng càng thêm rõ ràng, nhìn xem, đây là vợ hắn, từ nhỏ đã có thể nhận ra hắn.

Mẹ Cao kinh ngạc kêu lên: "Trông kìa! Huy Huy mở mắt rồi."

Cao Chí Bác trong lòng thỏa mãn không ngừng, nhìn chằm chằm vào đôi mắt ngập nước của Hạ Dư Huy, nhẹ giọng kêu lên: "Vợ à."

Nào biết, vừa dứt lời, nhóc con vừa mới mở mắt ra đã cười khanh khách.

Mẹ Cao hào hứng nói: "Nhìn xem! Huy Huy cười lên thật đáng yêu."

Cao Chí Bác nhìn Hạ Dư Huy cười vô tâm vô phế, người này chính là của hắn, nhìn xem, bọn họ đều là vì nhau mà sinh ra.

< Cập nhật truyện nhanh nhất tại truyenhdt.com: UyenUyen3008 >