Chương 3: Trở về hai tuổi

Edit: Bông

Cao Chí Bác đột nhiên mở to mắt, hô hấp có chút khó khăn, há to miệng, chỉ mong hít thở được. Đến khi sắp không thể hít thở được nữa mới cảm thấy có không khí tiến vào phổi. Phổi đau, người đau khiến Cao Chí Bác mất hơn hai phút mới ổn định được nhịp thở, suy nghĩ bình thường. Nhìn chằm chằm trên đầu, có chút bất ngờ. Đây là nơi nào? Như thế nào lại cảm thấy quen thuộc như vậy.

Hắn không phải đã chết rồi sao? Ở nơi hoang sơ hẻo lánh kia, bị đánh đến xương cốt toàn thân đứt gãy, Cao Chí Bác không tin Quách Nghĩa sẽ bỏ qua mình, để hắn sống sót quay trở về?

Vươn tay định ngồi dậy, nhưng trong nháy mắt Cao Chí Bác lại ngây ngẩn cả người, hắn phát ngốc nhìn đôi tay trước mặt, trừng lớn đôi mắt, không hề phản ứng.

Vài phút sau, đột nhiên đứng lên, bởi vì quá dùng sức, lăn từ trên giường xuống, nhưng hắn bất chấp đau, lại xoay người bò dậy, Cao Chí Bác nhìn bốn phía vừa quen thuộc vừa xa lạ. Phát ngốc.

Đây chẳng phải là phòng của hắn khi còn nhỏ sao? Cúi đầu nhìn áo ngủ in hình hoạt hình, tay nhỏ chân nhỏ, đây là...... Chính mình?

Cao Chí Bác ngây ngẩn hơn nửa ngày mới vội vàng chạy xuống dưới lầu tìm phòng tắm, bởi vì chỉ có nơi đó mới có gương. Chạy quá gấp, ở thang lầu vấp chân một cái, liền từ cầu thang lăn thẳng xuống dưới.

"A! Cháu nội, sao lại bị ngã vậy, để bà nội nhìn xem, ngã bị thương chỗ nào a?" Đột nhiên một bà lão khoảng sáu mươi tuổi không biết từ nơi nào chạy vội ra, đem Cao Chí Bác bế lên, kêu trời khóc đất.

Cao Chí Bác lại phát ngốc, thanh âm quen thuộc này, chẳng phải là bà nội của hắn sau?

"Bà nội?"

Cao Chí Bác có chút ngây ngốc kêu một tiếng, làm bà nội Cao sợ tới mức nâng mặt hắn lên hỏi: "Cháu ngoan, là bà nội, là bà nội, bị ngã ở đâu vậy? Còn có chỗ nào đau a? Nói cho bà nội biết để bà nhìn xem."

Cũng không biết là bởi vì bị đau đớn trên người vì bị ngã, hay bởi được nghe thanh âm ấm áp đã không được nghe suốt mười mấy năm, Cao Chí Bác lập tức chảy nước mắt.

Bà nội Cao vừa thấy, sợ tới mức kêu to: "Cháu ngoan, bảo bối của bà nội, không khóc không khóc,..." Bà nội Cao nhìn đầu gối bị trầy xước của Cao Chí Bác, thổi thổi, hy vọng có thể làm bớt đau đớn. Bà nội Cao ngẩng đầu thấy đywsa cháu bảo bối yên lặng khóc, cũng không phát ra tiếng, liền rơi nước mắt, sợ tới mức cho rằng cháu mình bị ngã đến mức đầu óc có vấn đề, kêu vài tiếng Cao Chí Bác đều không có phản ứng, run run lấy điện thoại ra gọi cho ba Cao: "Thành kiệt, Tiểu Bác từ cầu thang ngã xuống, ngươi chạy nhanh trở về nhìn xem a!"

Cao Chí Bác nghe được tiếng của bà nội mới hồi thần. Vội vàng hướng bà nội Cao nói: "Bà nội, cháu không có việc gì, chỉ là chân có chút đau, bà nội thổi thổi thì tốt rồi."

Bà nội Cao nhìn cháu nội bảo bối một bộ dạng nhu thuận, nước mắt càng rơi nhiều. Ôm Cao Chí Bác khóc: "Cháu ngoan, bảo bối của bà nội, đều do bà nội không chăm sóc cháu tốt. Bà nội xấu xa, bà nội xấu xa..."

Cao Chí Bác đôi mắt chua xót. Đây là bà nội đã yêu thương, cưng chiều, chăm sóc hắn suốt tám năm, lại bởi vì chính mình nhất thời sơ sẩy, làm bà vì tái phát bệnh tim mà không cứu chữa kịp thời liền ra đi. Thậm chí đến cuối đời, lại không có ai ở bên cạnh chăm sóc bà. Điều này khiến Cao Chí Bác áy náy suốt mười mấy năm, mà giờ phút này, bà lại đang sống sờ sờ trước mặt hắn.

Cao Chí Bác thật muốn khóc lớn vì xúc động, nhưng là vẫn là cưỡng chế chính mình đem nước mắt nuốt trở về, nâng tay bà nội nói: "Bà nội, cháu không có việc gì, bà nội không khóc."

Nhưng nào biết, nói vừa xong, bà nội Cao khóc càng lớn.

Cao Chí Bác chỉ có thể an ủi thêm, rồi ngây ngốc nhìn bốn phía. Đây chính là căn nhà hắn ở trước khi mười sáu tuổi. Đang ôm hắn chính là bà nội. Mà thân thể hắn lúc này mới chỉ có hai tuổi.

Hắn... Sống lại?

< Cập nhật truyện nhanh nhất tại truyenhdt.com: UyenUyen3008 >