Chương 17: Học nói

Edit: Bông

Hạ Dư Huy không ngủ được, Cao Chí Bác chỉ có thể thức cùng, Hạ Dư Huy hiện tại đã hơn nửa tuổi, vẫn chưa mở miệng nói chuyện, mẹ Hạ hàng ngày vẫn dạy hắn kêu tiếng " mẹ ", nhưng Hạ Dư Huy vẫn không chịu mở miệng. Bà nội Cao bảo trẻ con học nói cần thời gian, khuyên mẹ Hạ không cần lo lắng. Tục ngữ có câu " Càng nói ít càng thông minh " ( Câu này chắc là tục ngữ bên Trung), nhưng mẹ Hạ không trông mong vào việc con mình có bao nhiêu thông minh, bao nhiêu ưu tú, Hạ Dư Huy là cô dùng cả mạng sống để đánh đổi, hơn nữa cũng là đứa con duy nhất của cô, lúc sinh Hạ Dư Huy quá nguy hiểm, tử ©υиɠ cũng bị thương tổn, bác sĩ nói muốn có thêm một đứa con nữa e là không thể. Bất quá cô cũng không để tâm, có Hạ Dư Huy là đủ rồi.

Cũng vì vậy mà cô mong con trai bảo bối của mình khỏe mạnh, bình bình an an lớn lên là được. Không cần Hạ Dư Huy về sau kiếm nhiều tiền về báo hiếu, chỉ cần sắp xếp công việc về thăm cô là được. Hơn nữa ba Hạ không thiếu nhất chính là tiền, về sau đều sẽ là của Hạ Dư Huy, Hạ Dư Huy cũng không cần quá phấn đấu, khỏe mạnh lớn len là được.

Đối với mẹ Hạ thì việc Hạ Dư Huy khỏe mạnh quan trọng hơn là việc hắn thông minh. Cao Chí Bác đều hiểu những lo lắng của mẹ Hạ, kiếp trước hắn cũng nhìn thấy sự quan tâm lo lắng của mẹ Hạ dành cho con trai bảo bối, cũng may Hạ Dư Huy có thiên phú trong lĩnh vực âm nhạc từ nhỏ, sau khi lớn lên càng phát huy khả năng của mình, ở giới âm nhạc như cá gặp nước, được rất nhiều người yêu thích.

Nhưng mà đang lúc hắn có vị trí nhất định trong lòng người hâm mộ, sự nghiệp từng bước một đi lên, lại bởi vì chính mình......

"Oa oa oa..."

Cao Chí Bác bị tiếng khóc của Hạ Dư Huy kéo về hiện thực, phát hiện ra mình đang dùng sức véo má hắn, vội vàng buông tay, hôn hôn phần má sưng đỏ: "Ngoan ngoan, không khóc, anh sai rồi, cho em đánh......"

Cao Chí Bác nắm lấy tay Hạ Dư Huy tự đánh chính mình, nói thật, kiếp trước hắn là người rất sĩ diện, đừng nói bị người khác đánh, chỉ cần khi nói chuyện chỉ tay vào mặt hắn, hắn đều sẽ gây sự với người nọ.

Nhưng mà hiện tại, nắm lấy tay bé con tụe đánh mình, Cao Chí Bác cảm thấy không hề đau, bị vợ đánh, thật tốt.

Có thể là vì bị Cao Chí Bác bẹo không quá đau, hoặc là bởi vì được Cao Chí Bác hôn, lại có lẽ vì phiến đánh Cao Chí Bác đã hả giận, tóm lại Hạ Dư Huy chỉ thút thít vài tiếng liền ngừng khóc.

Chớp đôi mắt đỏ hoe, bĩu cái miệng nhỏ, trông đáng thương cực kỳ.

Cao Chí Bác mềm lòng hôn lên khóe mắt Hạ Dư Huy, lại hôn xuống miệng nhỏ, rốt cuộc cũng dỗ được vợ mình.

"Vợ à, còn đau không? Kêu anh đi, anh lại hôn em tiếp? Anh, anh......"

Hạ Dư Huy chỉ khanh khách cười mà không nói gì.

Cao Chí Bác chọc chọc má hắn, dạy từng tiếng một: " Vợ gọi đi, anh....anh...anh....."

Hạ Dư Huy trợn tròn mắt nhìn chằm chằm Cao Chí Bác, sau đó nhắm mắt lại, ngủ.

Cao Chí Bác nhìn người đã ngủ say, bất đắc dĩ thở dài, đắp lại chăn, tắt đèn, ôm vợ mình, hắn cũng cảm thấy hơi buồn ngủ rồi.

Hắn phát hiện buổi tối chỉ cần ngửi thấy hương thơm trên người Hạ Dư Huy, đêm hôm đó tuyệt đối hắn sẽ ngủ ngon lành.

Mùi hương này, cả đời này sẽ theo hắn.

< Cập nhật truyện nhanh nhất tại truyenhdt.com: UyenUyen3008 >