Chương 13

Bách Lý Hiên nghe được lời Liễu Tịch nói, sắc mặt phát lạnh, gắt gao nhìn hắn nói "Lời ngươi nói có ý tứ gì? Lẽ nào độc kia chính là ngươi cho bọn chúng?"

Liễu Tịch bị biểu tình nghiêm khắc của hắn dọa tới mức co quắp một chút, thành thật nói "Có một lần ta đến kinh thành ngoạn, khong biết như thế nào bị người của Doãn Thái Sư biết được thân phận, sau đó ta bị thỉnh đến phủ Thái Sư, Doãn Thái Sư muốn ta giúp hắn đưa ra một loại độc."

Hắn nói, thấy biểu tình Bách Lý Hiên càng thêm lãnh khốc vài phần, vội nói "Ngay từ đầu ta cũng không đáp ứng hắn, bất quá, hắn cũng không nói thêm gì, để cho ta lưu lại trong phủ ngoạn vài ngày. Sau này, trong lúc vô ý ta nghe được Doãn Thái Sư nói hắn muốn độc là để hại chết Hoàng đế, mưu triều soán vị. Ta vừa nghe nhất thời liefn hứng thú, "Độc Y" ta lang bạt giang hồ nhiều năm như vậy còn chưa hề đánh chủ ý lên người Hoàng đế đâu. Vì khiến nhân sinh của ta không lưu lại tiếc nuối, ta liền đáp ứng hắn."

"Ngươi!"

Sắc mặt Bách Lý Hiên đã đen như đáy nồi, tức giận đến sắp hộc máu, này quả thực chính là tùy hứng làm bậy, vô pháp cô thiên.

Hắn lập tức quỳ xuống trước mặt Ân đế, ôm quyề nói "Bệ hạ! Liễu Tịch thật sự là tội đáng chết vạn lần, dám hiệp trợ Doãn Thái Sư độc hại Bệ hạ. Bất quá, nể tình hắn niên thiếu không hiểu chuyện, tạm tha thứ cho hắn lần này đi."

Ân đế cũng là một trận thất thần, không nghĩ tới kiếp trước hắn chính là bị "Độc Y" Liễu Tịch này hại chết, khó trách nhiều đại phu đều đoán không ra loại độc này, luận y thuật, bọn họ tự nhiên không sánh bằng Liễu Tịch đỉnh đỉnh đại đanh.

Để Bách Lý Hiên đứng dậy, Ân đế nghiêm túc nói "Trẫm có thể tha thứ cho hắn, nhưng Trẫm muốn Liễu Tịch hướng Trẫm cam đoan, về sau tuyệt không thể tùy tiện hại đến tính mạng người khác."

Hai mắt Bách Lý Hiên sáng lên, ôm quyền nói "Tạ Bệ hạ." Nói xong còn âm thầm nháy mắt với Liễu Tịch.

Liễu Tich tự biết đuối lý, quan trọng là trong phòng này ngoại trừ Thượng Quan Tử Ngọc, hai người còn lại so với hắn võ công còn cao hơn, muốn chạy cũng không chạy được.

Liễu Tịch quỳ xuống trước mặt Ân đế, dập đầu nói "Tạ ơn Bệ hạ tha mạng, Liễu Tịch xin thề về sau tuyệt không tùy ý hại người."

Ân đế ánh mắt lợi hại nhìn hắn, đột nhiên hỏi một câu "Không biết Liễu công tử còn nhớ hay không vào đêm Trung Thu đó, kinh thành một trận hỏa hoạn lớn?"

Thượng Quan Tử Ngọc cùng Bách Lý Hiên đều nghe không hiểu, không rõ Ân đế nói lời này là ý tứ gì, trong kinh thành khi nào có hỏa hoạn?

Liễu Tich đầu tiên là ngẩn người, sau đó đột nhiên mở to hai mắt, mặt đầy kinh hách nhìn Ân đế, đầu lưỡi đều xoắn lại với nhau "Ngươi, ngươi cư nhiên cũng.."

Ân đế nhìn thấy phản ứng của hắn như vậy, cũng đã chứng thực suy nghĩ vừa rồi của mình, quả nhiên Liễu Tịch cũng trọng sinh.

Ân đế cùng Liễu Tịch trong lòng đã rõ ràng cũng không nói ra, Thượng Quan Tử Ngọc cùng Bách Lý Hiên hai mắt nhìn nhau, không biết hai người kia bí hiểm cái gì, hai người không hẹn mà cùng nghĩ, chẳng lẽ Hoàng thượng cùng Liễu Tịch trước đây đã nhận thức nhau sao? Nhưng thoạt nhìn cũng không giống như vậy.

Ân đế vừa nhấc mắt, phát hiện Tử Ngọc có chút đăm chiêu nhìn hắn, trong lòng cả kinh. Tử Ngọc thông minh như vậy, sẽ không phải là nhìn ra cái gì đi. Hắn một chút cũng không muốn cho Tử Ngọc biết việc hắn trọng sinh. Hồi ức không chịu nổi ở kiếp trước kia, một mình hắn nhớ là đủ rồi.

"Nơi này nếu là trà lâu, không bằng chúng ta hảo hảo ngồi xuống, phẩm trà luận sự, như thế nào?" Ân đế nói sang chuyện khác, về phần Liễu Tịch, hắn sẽ tìm cơ hội hội rõ, việc trọng yếu trước mắt là đối phó Doãn Thái Sư như thế nào.

Bốn người ngồi vây quanh bàn trà, trên bàn đặt một bình trà cùng vài đĩa điểm tâm. Bốn người châm trà, mỗi người một chung. Hương trà thản nhiên phiêu tán trong không khí, bất tri bất giác khiến tâm tình con người ta bình thản không ít.

"Nếu chúng ta tìm thấy Liễu Tịch, không phải là đã có chứng cứ sao?" Thượng Quan Tử Ngọc mở miệng nói.

Liễu Tịch gật đầu "Vì đoán công chuộc tội, ta nguyện ý ra mặt chỉ chứng Doãn Thái Sư. Ta chính tai nghe bọn chúng nói muốn mưu triều soán vị, độc cũng là do Doàn Thái Sư thỉnh ta điều chế, ta có thể làm chứng."

Bách Lý Hiên đứng dậy quỳ xuống nói "Bệ hạ, nếu Liễu Tich đã ra làm chứng, Bệ hạ có thể hay không đứng ra đặc xá tội cho hắn? Ta biết hắn đã phạm phải tử tội, thế nhưng niệm tại hắn niên kỉ còn nhỏ, Bệ hạ hiện tại bình yên vô sự, kiền thỉnh Hoàng thượng tha hắn đi. Nếu nhất định phải trị tội hắn, bách Lý hiên nguyện ý thay hắn gánh vác tội danh."

Liễu Tich nhìn nhìn hắn,nhịn không được hít hít mũi, hốc mắt cũng hồng hồng.

Ân đế để Bách Lý Hiên đứng dậy, buồn bã nói "Chẳng phải ta đã nói chỉ cần hắn về sau không hại người, Trẫm liền sẽ bỏ qua cho hắn. Kì thực nếu như không có Liễu Tịch, Doãn Thái Sư cũng sẽ tìm người khác, hắn lòng lang dạ thú,không gϊếŧ được ta hắn sẽ không cam lòng."

Thượng Quan Tử Ngọc lo lắng nói "Nếu như vậy, chẳng phải hiện tại Bệ hạ rất nguy hiểm sao? Chúng ta vẫn là hồi cung sớm một chút."

Bách Lý Hiên ôm quyền nói "Hoàng thượng, vì lập công chuộc tội, để cho ta cùng Liễu Tịch tiến cung bảo hộ Hoàng thượng an toàn."

Thượng Quan Tử Ngọc hưng phấn nói "Kia liền không thể tốt hơn, có Bách Lý đại ca, Bệ hạ nhất định sẽ bình an vô sự."

Ân đế thấy y cao hứng như vậy, cười nói "Cũng tốt, hiện tại ta đang cần một Ngự y cùng một vị Đại tướng quân, hai người các ngươi là thích hợp nhất."

Bách Lý Hiên ôm quyền nói "Được Bệ hạ tín nhiệm, chỉ là hai chúng ta đều là người trong giang hồ, không hiểu được chức vị như thế nào, vạn nhất làm hỏng quy củ, liền uổng phí một phen hảo ý của Bệ hạ."

"Không sao." Ân đế uống ngụm trà, thản nhiên nói "Ta sẽ không lấy mấy cái quy củ kia áp cho các ngươi, sẽ cho các ngươi quyền hành lớn nhất, các ngươi không cần quá khẩn trương, nên làm như thế nào thì làm như thế ấy."

"Tạ Hoàng thượng." Liễu Tịch cùng Bách Lý Hiên đồng loạt quỳ xuống hành lễ với Ân đế.

Trong khi bốn người im lặng uống trà, bình phong đột nhiên bị người đẩy ra, hỏa kế của trà lâu đi đến, trong tay bưng một cái khay.

"Các vị công tử, chưởng quầy sai ta mang lên cho các nguơi một bình trà ngon cùng một ít điểm tâm, mời các vị từ từ mà dùng." Hỏa kế cúi đầu nói.

Bách Lý Hiên nhìn như có điều nghi hoặc, liền nói "Phiền ngươi rồi, chưởng quầy cùng ta có chút quen biết."

Ân đế nghe hắn nói như vậy, liền khoát tay để hỏa kế mang thức ăn đưa lên. Hỏa kế bưng khay đưa đến.

Không ai để ý khi hỏa kế hướng trên bàn đặt thức ăn, Thượng Quan Tử Ngọc cúi nhìn xuống, không chú ý lắm nhìn đến chân mang giày của hỏa kế, là một đôi giày hắc sắc, chẳng qua bị chiếc quần rộng thùng thình che hơn phân nửa chỉ lộ ra đỉnh giày hình vuông.

Nhất thời Thượng Quan Tử Ngọc trong lòng phát lạnh, ở đại Ân, chỉ có quan chức tài giỏi có chức quan nhất định mới có thể được mang loại giày này, thử hỏi một tiểu nhị ở trà lâu lại có một đôi giày như vậy.

Hỏa kế buông đồ trong tay xuống, cầm khay xoay người như là muốn ròi đi, Thượng Quan Tử Ngọc vẫn đang vụиɠ ŧяộʍ theo dõi hắn, chỉ thấy hỏa kế vừa xoay người, một đoản đao từ trong ống tay áo hắn trượt xuống, thân đao phát ra từng trận hàn quang.

Thượng Quan Tử Ngọc sợ hãi kêu lên một tiếng "Bệ hạ, cẩn thận!" Tay hỏa kế kia cầm đoản đao hướng Ân đế đâm tới, Thượng Quan Tử Ngọc không kịp nghĩ nhiều, liền nhào lên che trước người Ân đế.

"A!"

Mũi đao cắm trên cánh tay Thượng Quan Tử Ngọc, da thịt nhất thời bị xuyên qua, máu tươi tung tóe, y nhịn không được kêu đau một tiếng, trước mắt bỗng tối đen, thiếu chút nữa hôn mê bất tỉnh.

"Tử Ngọc!" Ân đế hoảng hốt, một cước đem tên thích khách kia hung hăng đạp qua một bên. Bách Lý Hiên nhanh chân tiến lên đoạt đao trong tay hắn, lấy kiếm chỉ vào hắn. Thân thể thích khách đột nhiên run rẩy một trận, máu tươi từ trong miệng ồ ồ chảy ra.

Bách Lý Hiên thở dài nói "Hắn cắn lưỡi tự sát."

Ân đế nhìn máu tươi trước mắt, trong lòng đau đớn, đem người ôm vào trong lòng mình, ánh mắt tàn nhẫn như là muốn toát ra huyết quang. Biến cố phát sinh quá nhanh, Tử Ngọc vì cứu hắn mới chịu một đao này.

Liễu Tịch tiến lên kiểm tra miệng vết thương một chút, nói "Cũng may không có tổn thương đến gân mạch, chỉ là bị thương ngoài da mà thôi, chính là có chút mất máu." Nói xong, từ trong lòng lấy ra một bình nhỏ, mở nắp bình ra, đem toàn bộ chất lỏng trong suốt bên trong đổ lên miệng vết thương.

Thần kì là, máu khi tiếp xúc với loại chất lỏng này, liền dần dần cô đọng lại, rất nhanh miệng vết thương liền không còn máu chảy ra nữa. Thượng Quan Tử Ngọc vì bị mất máu quá nhiều liền triệt để hôn mê.

"Tận lực đừng đi chuyển y, bằng không miệng vết thương sẽ dễ dàng nứt ra, y mất máu quá nhiều, chúng ta vẫn là mau chóng hồi cung đi, y cần hảo hảo nghỉ ngơi, hơn nữa nơi này đã không an toàn." Liễu Tịch nói.

Ân đế nhìn thoáng qua thi thể thích khách, lạnh lùng nói "Người này nhất định là do Doãn Thái Sư phái tới, hắn biết chúng ta đến tìm Độc Y thì âm mưu của hắn sẽ bại lộ, cho nên liền tính toán được ăn cả ngả về không, đáng tiếc đến cuối cùng Trẫm sẽ không để hắn được như ý nguyện. Hắn đả thương Tử Ngọc, Trẫm nhất định khiến hắn trả một cái giá rất đắt."

Xe ngựa vững vàng hướng hoàng cung mà đi, trên xe, Ân đế ôm Tử Ngọc vào trong ngực, thoát ngoại bào của mình đem che lại trên người y, tận lực khiến y ngủ thoải mái một chút. Thân thủ vuốt ve hai má không hề có chút huyết sắc của Tử Ngọc, Ân đế thật sự lòng đau như cắt, cừu hận đối với Doãn Thái Sư lại tăng thêm một phần.

Xe ngựa chầm chậm tiến vào hoàng cung, ba người từ trên xe ngựa nhảy xuống, Ân đế một đường đem Thượng Quan Tử Ngọc ôm đến Vị Ương cung, đem người thả lên trên giường, vén hảo chăn, thật cẩn thận tránh nơi bị thương trên cánh tay y.

Liễu Tich thấy trên bàn có giấy bút, liền tự minhg lấy, nhanh chóng viết phương thuốc, đưa tờ giấy cho Lục La đang mặt đầy kinh thất "Vị tỷ tỷ này, đây là phương thuốc ta đã khai cho Hoàng hậu, phiền toái ngươi đi lấy chút dược đến, cấp Hoàng hậu tiên dược."

Lục La thấy thiếu niên này cùng Hoàng thượng xuất hiện cùng nhau, cũng không có ý nghi ngờ, cuống quít cầm phương thuốc chạy đi ra ngoài.

Sau một phen rối ren cùng ép buộc, sau khi Thượng Quan Tử Ngọc uống thuốc, cuối cùng cũng tĩnh lại.

Hồng Thường đem một chén chè hạt sen ngân nhĩ đưa tới trên tay Hoàng đế. Ân đế cầm thìa từng thìa từng thìa uy y uống. Thượng Quan Tử Ngọc thấy trong phòng đều là nha hoàn, cảm thấy ngượng ngùng, nghĩ chính mình cầm thìa tự uống.

Ân đế bắt lấy tay y, nhét vào trong chăn, nói "Nghe lời, cánh tay ngươi bây giờ không tiện, không cần lộn xộn."

Thượng Quan Tử Ngọccũng tự biết không thể, chỉ có thể tùy ý hắn đút. Ân đế nhìn cánh tay cột băngvải trắng của y, từ trên băng vải trắng thưa cơ hồ còn chảy ra một tia đỏ sẫm,thầm nghĩ trong lòng "Xem ra đã tới lúc thu lưới."