Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Trọng Sinh Chi Đệ Nhất Đế Hậu Tinh Cầu

Chương 100: - 101

« Chương TrướcChương Tiếp »
☆ Chương 100: Ánh sáng kỳ quái.

Tại sao?

Nam Kính xoa xoa đôi mắt, nhìn về phía lôi đài, tuy vẻ mặt có chút mờ mịt nhưng cậu rất chắc chắn phán đoán của mình. Cậu không biết nói như thế nào?

Liền lúc này Nhị Nguyệt Lưu Sương trong nháy mắt xông lên, Nam Kính nhìn cơ giáp cấp bốn nhỏ xinh thiếu một cánh tay hiện lên một đạo ánh sáng trắng.

Không, không chỉ một.

Chính xác mà nói là đạo bạch quang như vỡ ra thành một mảng như một tấm lưới bắn tới thân thể Bá Tước, hơn nữa khi tiếp xúc lập tức thu hồi.

Thật giống như nằm mơ.

Ánh sáng lập lòe ấy, so với cái hắc sắc to lớn của Ám Dạ Huyền Vũ thì quá nhỏ bé, cho nên rất nhiều người không để ý có sự tồn tại này. Nhưng Nam Kính lại rất dễ dàng nhìn ra được tác dụng của nó là - cắt.

Đem các bộ phận mạnh mẽ cắt đi. Vì cậu thấy được khả năng đâm xuyên của ánh sáng kia không gì cản nổi, đi vào từ ngực rồi không ngừng bay ra từ phía sau.

Cậu mắt không hề chớp nhìn chằm chằm Ám Dạ Huyền Vũ giữa sân không nhúc nhích, khẩn trương đến nổi hô hấp cũng quên.

Khi tất cả mọi người trên khán đài đang hoan hô người chiến thắng, thì một màn trên sân làm người ta kinh hãi, Ám Dạ Huyền Vũ như bị laser phanh thây, vỡ thành từng khối, ầm ầm sụp xuống.

Nguyên bản một mảng reo hò trở nên yên lặng.

Đã xảy ra chuyện gì?

Có người hoảng sợ đến mất phản ứng, tất nhiên cũng có người đã đoán trước được kết cục, rất bình tĩnh.

Người đã bị phán tử hình Nhị Nguyệt Lưu Sương từ trong cơ giáp nhẹ nhàng nhảy ra, mở không gian xoay đem cơ giáp bị thiếu một tay thu vào. Anh ta ném sợi tóc dài của mình ra sau, vẫn một vẻ khinh bỉ. Anh hơi nâng cằm, hướng về người đang chật vật bước ra từ cơ giáp rách nát, tức chết người không đền mạng nói: "Bây giờ có phải cảm thấy rất may mắn không?"

Bá Tước chật vật quỳ trên mặt đất, bả vai run rẩy, cơ giáp tổn hại hoàn toàn còn ảnh hưởng đến người điều khiển. Anh ngẩng đầu lên, có thể nhìn rõ khuôn mặt mây đen giăng kín, cùng vẻ nham hiểm ngoan độc muốn đem người trước mặt mình xé thành trăm mảnh. Không ai rõ bằng anh, lúc sử dụng vũ khí để tiến công thần tốc, anh đã cảm nhận được một sự sợ hãi bao trùm mình, cảm giác áp bách từ một cường giả giống như Tử Thần đang đến bên cạnh.

Ngay sau đó anh nghe thấy một âm thanh cắt chói tai. Chờ đến khi anh đứng trên mặt đất, mới phát hiện một chuyện vô cùng kinh khủng - Ám Dạ Huyền Võ tự xưng cứng rắn đã tan tành.

Câu nói vừa rồi của Nhị Nguyệt Lưu Sương, cứ như tiếng vọng vang mãi trong đầu Bá Tước.

"Ngươi nên cảm thấy may mắn đây không phải thực chiến."

Bá Tước anh nên cảm thấy may mắn, may mắn vì đây không phải thực chiến.

Trọng tài hồi phục tinh thần, một màn trước mắt tuy rằng chấn động nhân tâm nhưng công việc của anh là tuyên bố thắng bại, về phương diện kĩ thuật, đã có chuyên gia chuyên nghiệp đến dự đoán.

Đã xảy ra chuyện gì?

Dù khán giả trên khán đài có được chỗ ngồi tốt để quan sát cũng khó thể giải thích kết quả, mờ mịt thất thố.

Nhưng thi đấu đã kết thúc, cần phải hạ màn.

Trọng tài rất nhanh từ khϊếp sợ trở lại, thanh thanh giọng nói: "Ta tuyên bố, trận đấu cơ giáp VS cơ giáp, Nhị Nguyệt Lưu Sương thắng!

Toàn trường ồ lên.

"Tại sao lại như vậy?"

"Khoan đã! Chậm nào!"

"Yêu cầu phúc thẩm!"

Không chỉ người xem trên sân, cả lô VIP cũng không ngừng bàn luận.

"Nhị Nguyệt Lưu Sương đã làm cái gì? Tại sao tôi cái gì cũng không thấy?"

"Trời, đó là phân giải sao? Nếu ở hiện thực, cơ giáp bị phân giải đến như vậy, người điều khiển chẳng phải nhất định sẽ tổn thương nghiêm trọng?"

Ngữ khí khó tin làm người ta không khỏi tự tưởng tượng rồi lòng đầy sợ hãi, nếu thật sự thì người cũng không bỏ.

Tất cả đều chung một cảm giác may mắn 'Cũng may chỉ là thế giới ảo!'

Lực sát thương khủng bố như vậy. Nhưng mà, cuối cùng nó xảy ra khi nào?

Lúc này chủ trì cũng yêu cầu chuyên gia đưa ra nguyên nhân thắng lợi mà họ bảo. Rất nhanh trên màn hình tái hiện lại cảnh tượng vừa rồi, động tác được tua chậm, làm Nam Kính thấy được rõ ràng những điều lúc nảy không nhìn ra.

Trong thời khắc Nhị Nguyệt Lưu Sương tiếp cận Huyền Vũ của Bá Tước, trên tay phải xuất hiện vệt sáng laser màu sáng bạc rất nhạt lại vô cùng mỏng manh. Nhưng chỉ trong thời gian nháy mắt, ánh sáng ấy biến thành quang mang chói mắt bén nhọn.

Tay phải của cơ giáp??? bị cắt thành một vòng tròn liền khẽ run lên, lưỡi dao laser lại tách ra như vô vàn cánh bay thẳng đến khắp các bộ phận Huyền Vũ của Bá Tước. Tay vừa thu lại dao laser liền biến mất.

Nam Kính nhắm mắt lại đem đoạn phim lúc nãy tua chậm, tua lại rồi tăng dần tốc độ. Nếu lấy tốc độ lúc nãy mà phóng ra, một mảng ánh sáng trắng kia là có thể giải thích được, vì tốc độ tay của Nhị Nguyệt Lưu Sương quá nhanh, cho nên tia sáng hợp thành một mảng.

"Này lại là làm sao?" Người bên cạnh vẫn không hiểu.

Vân Cảnh Hàm từ cửa kính phía trước trở lại ngồi lên tay ghế sofa Nam Kính đang ngồi, tò mò hỏi: "Cậu sao lại biết Nhị Nguyệt Lưu Sương thắng?"

Nam Kính nghe cũng cảm thấy có chút cổ quái, dù ánh sáng trắng lúc đó rất nhạt lại bị ánh đen lớn che đậy không dễ nhìn, nhưng bây giờ, tốc độ được tua chậm rất nhiều, cũng không kỳ quặc đến mức nhìn không thấy đi?

Ít nhất cũng nên hỏi ánh sáng trắng kia là gì chứ?

Tuy Nam Kính có chút nghi hoặc nhưng vẫn thành thật trả lời: "Tôi nhìn thấy ánh sáng trắng kia có vấn đề."

"Ánh sáng trắng?" Vân Cảnh Hàm quái dị, quay đầu xem lại hình ảnh trên màn hình, xác định mình không bỏ sót tin tức nào mới khó hiểu hỏi: "Ánh sáng trắng ở đâu?"

"Cậu...."

Cậu không nhìn thấy nó sao?

Nam Kính còn muốn buộc miệng thốt lên, lại cảm giác có ánh mắt người khác nhìn đến lại nuốt về, trong lòng thình thịch nhảy mạnh.

Chung quanh mọi người biểu tình lẫn lộn phỏng đoán, bọn họ hẳn là cũng không thấy ánh sáng trắng kia, nên chưa phát hiện vấn đề mấu chốt.

"Ánh sáng trắng gì?"

"Tôi không thấy được gì cả, chỉ thấy một mảng đen từ súng pháo của Ám Dạ Huyền Vũ." Ngày càng nhiều người đều đem lực chú ý dời đến người Nam Kính.

Xem ra chỉ có một mình cậu nhìn thấy. Nam Kính đem ánh mắt nhìn vào màn ảnh đang không ngừng phát lại cảnh lúc nãy. Một lần lại một lần. Ánh sáng trắng ảm đạm lại hết sức sắc bén. Cậu không phải gặp ảo giác.

"Nhìn lầm thôi." Nam Kính lắc đầu phủ nhận.

"Thao—"

Trăm miệng một lời thất vọng, mọi người lại bắt đầu thảo luận.

Vân Cảnh Hàm mở thiết bị truyền tin ra: "Để tôi hỏi anh tôi một chút."

Nam Kính chần chừ một chút cũng mở thiết bị truyền tin ra, cậu muốn hỏi Lantis có xem trận đấu vừa rồi không, có nhìn thấy ánh sáng trắng kia không.

Không dám nói với người khác vì không biết có nên nói hay không, cậu lại có thể không hề do dự mà nói với Lantis.

Ngón tay chạm vào thiết bị truyền tin, rõ ràng là bình thường, cậu lại có cảm giác như bị phỏng theo phản xạ có điều kiện mà giật về.

Bàn tay cứ như vậy không thể cử động. Cậu nhớ lúc trước dù có yêu Mục Hoài An cũng không thể hoàn toàn tín nhiệm anh ta một trăm phần trăm. Nhưng lúc này, đối với một Lantis quen biết chưa lâu, cậu lại có thể đem hết tất cả mà phó thác.

Là bởi... Tịch mịch lâu quá sao?

Nam Kính thở dài, thu lại thiết bị truyền tin. Dù cậu đối với Lantis vô cùng tin tưởng nhưng vẫn sẽ có một chút lo lắng. Vẫn là đợi đến khi anh ấy thi đấu kết thúc rồi nói sau.

Mà bên cạnh, Vân Cảnh Hàm cũng đã kết thúc trò chuyện cùng Vân Thiên Dật.

"Như thế nào?" Nam Kính hỏi.

Vân Cảnh Hàm lắc đầu: "Anh ấy chỉ nói tay phải cơ giáp Nhị Nguyệt Lưu Sương có chút kỳ lạ, cũng không nhìn ra là kỳ lạ ở đâu."

Lần này, Nam Kính càng thêm tin chắc ánh sáng cậu nhìn thấy không phải trạng thái bình thường. Có thời gian nhất định phải hỏi Lantis một chút.

Các tuyển thủ trong top mười cũng không thể bình tĩnh, đối với trận thua của Bá Tước chỉ có thể dùng ba câu để hình dung:

'Thua quá nhanh', 'Thua qua thảm', 'Thua thảm đến khó thể hình dung'.

Lời nói rác rưởi lúc đầu của Nhị Nguyệt Lưu Sương bọn họ nghe, cùng là thí sinh, lúc này không khỏi cùng suy nghĩ với Bá Tước, nếu không phải thế giới ảo mà là thực chiến?

Kết cục sẽ là, người lái còn có thể sống không?

Cũng may là giả thuyết!

"Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Các cậu có nhìn ra cái gì không?" Rốt cuộc có người không chịu nổi thốt ra miệng hỏi.

Ngồi ở đây đều là đương kim top mười của năm ngoái, cũng có thể nói là cao thủ trong cao thủ, dù không muốn thừa nhận nhưng không ai không hiểu.

☆ Chương 101: Phân tích của Vân đại công tử

Lời vừa rồi như bật công tắc máy hát, cao thủ đang rụt rè liền bắt đầu thảo luận.

"Tôi thấy có gì đó không khoa học! Tôi chỉ thấy cơ giáp cao cấp đem cơ giáp cấp thấp đánh thành tro bụi, còn chưa gặp qua trường hợp này...." Một tuyển thủ trong top mười nhìn không ra.

Lại một người tiếp lời: "Giống như trực tiếp bị ăn mòn."

"Đúng đúng đúng, chính là cảm giác này, cũng quá trâu bò rồi?" Nói xong, cậu ta nghiêng người nhìn Kinh Vân Công Tử, có thể nói lúc này vẫn không bị ảnh hưởng gì thật làm người ta bội phục.

"Kinh Vân Công Tử, cậu có thể bình tĩnh như vậy sao? Mau nói cậu đã nhìn ra cái gì!" Vài ánh mắt khác cũng tập trung lại đây. Năng lực phân tích của Kinh Vân Công Tử tất cả mọi người đều công nhận.

Vân Thiên Dật nghe vậy, nhìn mọi người cười nói: "Thua rất khó coi."

"...."

Này ai cũng biết, còn cần phải nói.

Vân Thiên Dật gõ nhẹ ngón tay lên bàn: "Bá Tước quá khinh địch, Nhị Nguyệt Lưu Sương ngay từ đầu đã không phản kích màn vật lộn của anh ta, nhưng cũng không trốn, đây nói lên kỹ năng điều khiển của Nhị Nguyệt Lưu Sương rất mạnh. Hơn nữa...."

Mọi người nghe đến say sưa, vừa thấy Vân Thiên Dật nói một nửa, nhất thời kháng nghị.

Anh cho mọi người một ánh mắt đừng nóng vội, sửa sang lại ý nghĩ tiếp tục nói: "Nhị Nguyệt Lưu Sương không hề e sợ thậm chí là cố ý dụ dỗ Bá Tước đến gần mình công kích, chỉ có thể có hai khả năng."

"Là cái gì?"

"Loại thứ nhất, Nhị Nguyệt Lưu Sương sử dụng phương thức chiến đấu này có thể nháy mắt bùng nổ, nhưng lại có hạn chế về mặt khoảng cách, nếu khoảng cách có thể nằm trong bán kính 5 mét sẽ đem lại hiệu suất cao nhất, cho nên cậu ta không sợ mạo hiểm mà đến gần."

Mọi người yên lặng lau mồ hôi, gia hỏa này đến cả năm mét cũng tính ra, có còn là người không?

"Cậu làm sao biết là năm mét?" Có người hiếu kì hỏi.

Vân Thiên Dật nhu hòa cười: "Cậu thật sự muốn biết?"

Mọi người có chút mệt, theo suy đoán phương pháp này sẽ coi rẻ chỉ số thông minh của họ.

Người đó cũng vội cười mỉa: "Mời ngài tiếp tục, tiếp tục."

Vân Thiên Dật không để ý lắm, tiếp tục nói: "Tinh thần lực cao lại chỉ sử dụng cơ giáp cấp bốn, rất có thể là do chiêu thức này đối với người điều khiển tổn hại rất lớn, chỉ có cơ giáp cấp thấp mới có thể làm Nhị Nguyệt Lưu Sương phát huy đầy đủ sức mạnh lại không cần nhận hậu quả."

Có mấy người quay mặt nhìn nhau trong đầu cùng chung suy nghĩ. Mẹ nó, cậu ta không hề xem thi đấu lại có thể nhìn ra nhiều như vậy, thật không phải người.

"Loại thứ hai là gì?"

Vân Thiên Dật lộ ra một nụ cười: "Đó là Nhị Nguyệt Lưu Sương cố ý khıêυ khí©h Bá Tước."

"...."

Đây là lý do đứng đắn sao!

Nhưng ngẫm lại tính tình của Nhị Nguyệt Lưu Sương ác liệt như vậy, lại cảm thấy loại này còn có khả năng hơn cái trước.

Á, thực không dám nhìn thẳng.

Nghe đến đây có người cảm thán: "Cuối cùng thì chiêu kia của Nhị Nguyệt Lưu Sương là cái gì?"

Ánh mắt chờ mong ăn ý đổ về Vân Thiên Dật.

Lần này, anh không có nghịch thiên như vậy, mở tay nói: "Chưa nhìn rõ, chưa hiểu thấy."

Mọi người có chút thất vọng lại có chút vui sướиɠ.

Cả Kinh Vân Công Tử cũng chưa thấy qua thì bọn họ an tâm, ít nhất chứng minh kiến thức của bản thân không tới nỗi hạn hẹp đúng không?

Lúc này lại có một người khác đưa ra vấn đề: "Nói như vậy, không phải nói không ai có thể thắng Nhị Nguyệt Lưu Sương?"

Chiêu thức không ai biết, ngay cả thấy cũng chưa thấy rõ, vậy thì còn đánh như thế nào?

Vân Thiên Dật lắc đầu: "Không nhất định."

"?"

"Khoảng cách hạn chế là điểm chết, hơn nữa tinh thần lực của cậu ta chắc là chỉ A sơ cấp."

Chỉ... chỉ ... chỉ?

Mẹ nó, có nên khóc không? Bọn họ cao nhất cũng chỉ là chạm mức A!

"Nếu là cậu, cậu sẽ làm thế nào?"

Vấn đề này, Vân Thiên Dật không cần nghĩ ngợi nói: "Công kích tầm xa lâu dài."

"...."

Nghẹn rồi, người này cảm thấy Kinh Vân Công Tử xem mình thành ngốc tử, vội thêm một câu: "Ý tôi là, nếu cậu không biết đối phương có một chiêu như vậy, cậu sẽ làm thế nào?"

"Nếu là tôi, dù đối thủ là ai tôi cũng sẽ không chọn phương án để cơ giáp chủ động cận chiến." "Haizz..."

Ngẫm lại những trận đấu của Kinh Vân Công Tử thì không còn lời nào để nói, đối kháng cơ giáp, anh luôn dùng viễn trình công kích trừ phi đối thủ một hai phải cận chiến.

"Nhưng nếu tôi là Bá Tước cũng sẽ không chọn cận chiến." Vân Thiên Dật nhàn nhạt nói.

"Là sao?" Một người bên cạnh chưa hề mở miệng lên tiếng.

Vân Thiên Dật nhịp nhịp ngón tay, trầm ngâm nói: "Đối đầu với cơ giáp cấp 8 lại chỉ dùng cơ giáp cấp 4, đây là một điểm không bình thường. Chỉ nghĩ đến việc Nhị Nguyệt Lưu Sương nhẹ nhàng tiến vào bằng vượt cấp khiêu chiến đã nói lên không phải người đơn giản. Hơn nữa một người luôn muốn áp sát mình là đang biểu hiện thân mật sao?"

"..."

"Nên tôi mới bảo Bá Tước thua thật khó coi."

Thi đấu trước đến giờ đều không phải biểu diễn hấp dẫn người xem nhưng lần này thua quá khó coi.

Dù còn nhiều nghi vấn, thi đấu vẫn phải tiếp tục, trong thời gian ban thẩm tra đo lường cơ giáp của Nhị Nguyệt Lưu Sương, trận đấu thứ hai cũng đã bắt đầu.

Đã nếm qua sự lợi hại của Nhị Nguyệt Lưu Sương, Bá Tước lúc này đã không còn ý chí chiến đấu, hơn nữa cổ vũ thuật còn là thế mạnh của Nhị Nguyệt Lưu Sương, không cần đánh nữa.

Hai trận toàn thắng.

Bá Tước suy sụp.

Bá Tước ngông cuồng tự đại lại bị một tân thủ cho rơi đài, đây là tin tức rất chấn động.

Giờ là lúc người chủ trì lên tiếng, trên đài hiện tại chỉ còn Nhị Nguyệt Lưu Sương, Bá Tước đã sớm theo người hướng dẫn u ám rời khỏi.

Mãi đến lúc này, khán giả vẫn bị chìm đắm trong bí ẩn của trận đấu cơ giáp, ngay cả trận đấu thứ hai cũng không kịp phản ứng. Cả khán đài yên tĩnh ngoài dự đoán.

Chủ trì đã gặp rất nhiều tình huống vẫn không khỏi chết lặng, nhưng tố chất tâm lý vững vàng rất nhanh hồi thần, bước đến bên cạnh người chiến thắng: "Đầu tiên xin chúc mừng tuyển thủ Nhị Nguyệt Lưu Sương đã vượt qua trận tái chiến, tôi chắc rằng trận đấu ngày hôm nay sẽ đi vào lịch sử của thế giới ảo."

Chưa có ai có thể ở vòng khiêu chiến một trận không thua, lại còn chiến thắng đương kim của bảng xếp hạng trong vòng tái chiến. Dù còn một Nam Chi Minh Kính phía trong nhưng đã không thể khiêu chiến người đứng đầu tất nhiên cũng sẽ không có cái kỷ lục này.

Nhị Nguyệt Lưu Sương rất bình tĩnh như không để ý tới mà đúng là anh ta đâu để ý.

"Chiến thắng người mạnh nhất bảng xếp hạng, ngài có cảm tưởng gì?" Chủ trì hỏi.

Nhị Nguyệt Lưu Sương nét cười hờ hững, một bộ trào phúng: "Hệ cơ giáp của Solo tinh cầu, QUÁ YẾU."

Trầm mặc, trầm mặc.

Ngay sau đó là tiếng huyên náo cả tường thủy tinh cách âm cũng không ngăn nổi. Trong hành lang VIP cũng đầy tiếng mắng chửi.

Nhị Nguyệt Lưu Sương anh ta đây là mắng toàn bộ tinh cầu Solo.

Máy chủ của thế giới ảo dựa theo tinh hệ mà phân chia.

SoLo tinh cầu là mẫu tinh được tám tiểu tinh cầu con quay quanh, chín tinh cầu tạo thành một tinh hệ độc lập trong thế giới ảo.

Tiếng mắng chửi không ngừng, như có thể dùng nước bọt dìm chết Nhị Nguyệt Lưu Sương. Người chủ trì cũng khóc thét.

Anh ta chưa từng gặp qua tên nào ngạo mạn như vậy, phạm vi công kích còn chẳng phân biệt địch ta, dù muốn giảng hòa cũng rất khó khăn.

Chủ trì hung hăng tự mắng mình, là mình miệng tiện, là mình miệng bẩn, sao lại đi hỏi cậu ta vấn đề như vậy chứ. Có thể tưởng tượng ra từ sau hôm nay, con đường sự nghiệp đang vẫy tay với bản thân.

Nhị Nguyệt Lưu Sương lại cho anh ta một cái bậc thang: "Nếu không có gì quan trọng vậy ta tuyên bố rời khỏi."

"..."

Lại là thanh âm rớt cằm. Đùa bỡn mọi người hình như là sở thích của Nhị Nguyệt Lưu Sương, vẫn một vẻ trào phúng, tóc trắng, mắt đen môi đỏ, vừa nói xong liền như hư ảnh biến mất.

Offline?

Ừ, offline.

?? Cứ như vậy mà đi?

Chó má, vất vả qua hết một trăm trận liên đấu lại vất vả vào thi đấu xếp hạng không phải vì nổi danh sao?... Vậy là đi?

Làm người ta điên tiết không nơi xả, thật đáng giận!

"Tên này thật quá tùy hứng."

Nam Kính cũng bị tên này làm cho hết chỗ nói. Trừ bỏ từ này cậu thật không biết làm sao hình dung.

Làm Nam Kính kinh ngạc hơn cả là Vân Cảnh Hàm lại không nhảy dựng lên chửi bới, ngược lại thì một ngụm một ngụm uống nước trái cây.

"Thấy thế nào?" Nam Kính hỏi.

"Rất đặc sắc." Vân Cảnh Hàm hơ hơ ly nước trên tay: "Tên kia vừa nhìn liền biết từ ngoại tinh đến đây, hai tuần trước mới bắt đầu cuộc thi, điều này nói lên khả năng cậu ta vào trường quân đội Sifal là rất lớn."
« Chương TrướcChương Tiếp »