Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Trọng Sinh 80 Làm Giàu Ký

Chương 7: Đan Hồng Còn Biết Thêu Thùa?

« Chương TrướcChương Tiếp »
Editor: Emma

Hồng tỷ thầm nghĩ không biết vị này là truyền nhân phái nào?

Tô Đan Hồng nghe vây liền hỏi: “Chị Hồng bức thêu này đáng giá bao nhiêu?”

Trước khi mua bán, đương nhiên phải đem giá cả thương lượng tốt đã.

Chị Hồng lăn lộn trong nghề bao nhiêu năm rồi, đã từng bỏ nghề, hiện sơn đông tái khởi, có mối cung ứng riêng, nhưng lại thiếu thêu phẩm thượng hạng, tự nhiên là không muốn phí hoài cao thủ dân gian như Tô Đan Hồng.

“Không biết ta nên xưng hô với cô như thế nào?” Chị Hồng mời cô uống trà nói.

Mới vừa vào chị ta cứ nghĩ là phụ nữ nhà nông bình thường thôi, ai dè lúc em gái này ngồi xuống thêu, giống như một người hoàn toàn khác vậy, vẫn là câu nói kia, không thể đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài, nước biển không thể dùng đấu để đong đếm.

Tô Đan Hồng cũng tự báo tên họ, đâu có gì phải dấu.

Chị Hồng vừa nghe liền cười: “Đúng là có duyên mà, ta tên Chân Miêu Hồng, còn em là Tô Đan Hồng, hai ta tên đều “Hồng”.”

Tô Đan Hồng cười cười.

“Không dối gạt gì em, chị làm trong ngành này cũng không ít hơn mười năm đâu, còn chưa gặp qua ai có tốc độ thêu nhanh như em, chất lượng cũng tốt nữa.” Chị Hồng nói.

Tô Đan Hồng khiêm tốn nói: “Chị quá khen, chút tài mọn này sao xứng với cấp bậc đại sư?”

“Em cũng đừng khiêm tốn, tay nghề này của em phải là bậc đỉnh cấp đại sư, đại sư thôi còn chưa đạt được trình độ này.”

Chị Hồng bỗng nghiêm túc lại, nói: “Cho nên chị cũng không gạt em làm gì, bản lãnh này của em nếu đem ra ngoài, đương nhiên là bán được giá cao, chính là em phải tự đi tìm nguồn têu thụ, đây là bất tiện thứ nhất, hơn nữa người khác cũng không nhất định tin em, có khi còn ép giá gắt gao, sản phẩm thêu không phải tùy tiện là có thể bán được ra ngoài, đừng nói nơi này của chị, ở bên ngoài gần thành phố Giang Thủy cũng không bán nhiều thêu phẩm, cho nên em nếu tin tưởng chị, về sau các vật dụng như kim chỉ em cứ đến cửa hàng chị lấy, mỗi thành phẩm em thêu cũng mang lại đây, giá cả chị tính sòng phẳng, em không hài lòng chúng ta có thể thương lượng lại, nhưng thêu phẩm chị bán lại, tất nhiên phải kiếm chút lời, em gái thấy thế nào?”

“Em nghe chị.” Tô Đan Hồng nghe xong dứt khoát gật đầu nói.

Chân Miêu Hồng cũng coi như nói chuyện thấu tình đạt lý, cô cảm thấy Chân Miêu Hồng nhìn trúng chim hoàng oanh cô thêu, muốn lưu người, chứ không làm gì có đãi ngộ này.

“Em gái làm việc thật dứt khoát, em yên tâm, chị Hồng tuyệt đối sẽ không để em chịu thiệt.” Chị Hồng thấy cô cũng là người thẳng thắng, thầm nghĩ không hổ là bậc thầy thêu thùa dân gian, lòng dạ này không phải người bình thường có được.



“Bất quá chị Hồng, mặt vải thêu em muốn tốt một chút.” Tô Đan Hồng nói.

“Đương nhiên, cái vừa rồi chỉ để luyện tập thôi.” Chị Hồng cười cười, liền tiến vào lấy mặt vải thêu tốt nhất trong tủ đưa cho cô.

Tô Đan Hồng rất mong chờ, nhưng xem xong vẫn không ưng ý lắm, chị Hồng nói đây là tốt nhất rồi, miễn cưỡng dùng vậy.

Đối với vải thêu Tô Đan Hồng yêu cầu cực cao, ánh mắt cũng có chút bắt bẻ.

Chị Hồng cũng nhìn ra cô đối với chất lượng mặt thêu không mấy hài lòng, chị không có gì bất mãn, ngược lại địa vị Tô Đan Hồng trong lòng lại nâng lên một bậc.

Rốt cuộc đối với mặt vải thêu của mình có cao cấp không, chị Hồng chả lẽ không rõ? Chỉ là không nghĩ Tô Đan Hồng mới sờ một cái, đã phân biệt được tốt xấu.

“Em gái yên tâm, lần sau em lại đây, chị nhất định cho người tìm về nhiều mặt thêu tốt hơn !” chị Hồng mở miệng nói.

Tô Đan Hồng cũng không khách khí: “vậy trăm sự nhờ chị ha.”

“Chuyện nhỏ ý mà.”

Trước đây không dám đầu tư mặt vải thêu hảo hạng là sợ làm mất giá trị của nó, hiện giờ đã nhặt được bảo bối rồi, chị Hồng đương nhiên muốn mua vào, hơn nữa càng nhiều càng tốt , thêu ra những sản phẩm cao cấp chẳng phải tốt sao? Lại bán được với giá hời, một mũi tên bắn trúng hai đích!

Không cần đặt cọc gì trước Tô Đan Hồng cứ vậy cầm đi mặt thêu cùng kim chỉ tốt nhất, bất quá Tô Đan Hồng cũng không vội trở về, ở chợ dạo một vòng, mua nhu yếu phẩm sinh hoạt hàng ngày, lúc này mới cảm thấy mỹ mãn về nhà.

Mắt thấy sắp tới trưa, Tô Đan Hồng tiện tay xào hai món, một món là trứng gà xào hẹ, món khác là thịt xào ớt xanh thái lát, sau đó bưng qua cho ông bà Quý.

“Đan hồng?” Đang chuẩn bị ăn cơm ông bà nhìn con dâu lại đây, đều đứng hình.

“Ba, mẹ, con không nấu cơm, liền xào hai món, tính lại đây ăn chung với hai người?” Tô Đan Hồng nói.

Ba Quý gật gật đầu, bảo cô ngồi xuống.

“Con tới ăn thì cứ tới, xào đồ ăn làm gì?” mẹ Quý nói vậy nhưng trong lòng lại hài lòng, chủ yếu không phải thêm hai món, mà là thái độ của nàng dâu.

Nó có thể nỡ mang hai món lại đây, cũng coi như là mảnh hiếu tâm.

Mẹ Quý đưa cô chén đũa, cùng nhau ngồi xuống ăn.



Ba mẹ Quý nấu ăn đơn giản, một đĩa dưa chua, một chén đậu phộng rang, cộng với hai món Tô Đan Hồng mang lại, lúc này mới tính có thêm hai món mặn.

Ba Quý lúc ăn đều giữ yên lặng, mẹ Quý lại ngược lại, cũng không để ý quy tắc lúc ăn không nói chuyện.

Tô Đan Hồng dám trừng Quý Kiến Quân, nhưng đối với mẹ Quý cô nào dám.

“Quần áo đều đã gửi qua cho Quý Kiến Quân?” Mẹ Quý hỏi.

“Dạ rồi.” Tô Đan Hồng gật đầu nói,

“Có viết thư cho Kiến Quân không?” Mẹ Quý lại hỏi.

Tô Đan Hồng mặt hơi hơi đỏ lên, nhẹ gật đầu: “Có viết vài câu ạ.”

Mẹ Quý nhìn nàng có chút buồn cười, nói: “Viết thư cho chồng mình, có gì phải thẹn thùng chứ? Bình thường mà?”

Tô Đan Hồng đánh trống lảng sang chuyện khác, cùng cha chồng nói: “Ba, phiền ba giúp con làm một cái giá thêu.”

Ba Quý trước đây là thợ mộc, ông làm nghề này từ hồi còn trẻ, người trong thôn cần làm tủ quần áo hồi môn đều đến tìm ông.

“Giá thêu?” cha Quý chưa kịp nói gì mẹ Quý đã sửng sốt: “Con muốn muốn dùng cái này làm gì?”

Tô Đan Hồng ôn tồn nhã nhặn, nói hai năm trước lúc cô lên trấn thấy thêu phẩm đẹp quá, vì thế liền ở phòng lặng lẽ học.

“Hôm nay đi gửi đồ cho Kiến Quân xong thấy còn sớm, liền đi cửa hàng thêu của chị Hồng, cũng thêu thử chim hoàng anh cho chị ấy xem, chỉ nói có thể kiếm tiền bằng thêu thùa, con nghĩ ở nhà nhàn rỗi, chi bằng kiếm thêm ít tiền, ít nhiều vẫn là tiền, lấy phụ mua đồ gia dụng cũng được.”

Cô muốn kiếm chút đỉnh mua đồ lặt vặt trong nhà, còn chuẩn bị sinh con, Kiến Quân ở trong quân đội, mỗi tháng tuy rằng đều có tiền trợ cấp, nhưng cũng không phải dư dã nhiều, vạn nhất có con, tiền tiêu như nước, chỉ dựa vào khoản tiền của Kiến Quân sợ không chống đỡ nổi?

Trong nhà còn dư ít tiền, nhưng chi phí ăn mặc của con cái nơi nơi đều phải kĩ lưỡng, rồi tương lai con còn đi học, đều cần tiền a.

Không chỉ mẹ Quý trợn mắt há hốc mồm, ba Quý cũng ngẩn người.

Mặt mẹ Quý biến trắng, nhìn eo đại mông to chân tay thô của con dâu, không nhịn được hoài nghi: “Đan hồng con thật sự sẽ thêu thùa?”
« Chương TrướcChương Tiếp »