Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Trọng Sinh 80 Làm Giàu Ký

Chương 36: Thái độ của mẹ Quý

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Vợ à, ở nhà thế nào rồi? Anh đã gọi điện cho ông Tần, lão nói đã đem cây giống qua, nhưng trồng có sống không? Cho dù không sống cũng không sao, ta còn trẻ, cũng không cần để ý chút tiền đó. À đúng rồi, gần đây anh có một nhiệm vụ, em không cần lo lắng cho anh, không nguy hiểm, nhưng mà có thể được ghi một lần công và có 50 đồng tiền trợ cấp, anh đều gửi về cho em, anh biết em có thể kiếm tiền, không cần chút tiền này của anh, nhưng mà đây là số tiền anh kiếm về cho em, em muốn mua cái gì thì cứ việc mua, đừng ủy khuất chính mình.”

Một bức thư dài lưu loát, đều là đang cùng cô nói chuyện phiếm, từng con chữ, cũng đều đang nói lên rằng anh nhớ cô.

Tô Đan Hồng nhìn ở trong mắt, ngọt ở trong lòng, tới tới lui lui nhìn vài lần, lúc này mới cất bức thứ.

Đầu tiên là viết một phong thư hồi âm, sau đó lấy đế giày mới làm ra, cô muốn nhanh làm xong rồi gửi qua cho anh.

Vài ngày sau, hai đôi giày đã hoàn thành, cùng một bức thư gửi tới bộ đội.

“Có kiện hàng của Kiến Quân ư? Kiến Quân mới đi làm nhiệm vụ, còn không biết khi nào trở về.” Một chiến hữu lại đây vừa thấy liền nói.

Nhưng lời nói là nói như vậy, nhưng vẫn nhận lấy kiện hàng, liền gửi ở kho chứa đồ, đám người trở lại thì thông báo đi lấy là được.

“Chính là đồ vợ Kiến Quân gửi cho cậu ta? Lần trước gửi tới khô bò ăn rất ngon.” Một chiến hữu cười nói.

“Chắc vậy, trừ vợ cậu ta thì người khác cũng sẽ không gửi nhiều đồ cho cậu ta như vậy đâu.” Chiến hữu kia cười cười: “Kiến Quân cũng coi như là sắp hết khổ, hiện tại vợ cũng hiểu chuyện còn biết quan tâm cậu ta, cậu ta lại liều thêm một lần là có thể đi lên trên rồi.”

Đều là chiến hữu có quan hệ cực kỳ không tồi, đối với bạn tốt Quý Kiến Quân hai năm trước, cuộc sống gia đình như thế nào sao có thể không biết? Nhân phẩm của bạn tốt khẳng định là không có gì bàn cãi, nhưng mà cưới vợ lại là chuyện khác.

Nhưng mà hiện tại đã tốt, còn lâu lâu gửi đồ vật lại đây, cũng không phải ở trong quân đội thiếu những thứ đó, nhưng cái quan trọng chính là vấn đề thái độ có đúng không?

Nhìn thấy lần này ăn tết bạn tốt Quý Kiến Quân trở lại bộ đội, cả người cư nhiên béo không ít, hơn nữa trên mặt ý cười cũng nhiều.

Không biết các chiến hữu bộ đội bạn chồng mình nghị luận chính mình, cũng không biết chồng lại đi làm nhiệm vụ, Tô Đan Hồng thì ở trong thôn tiếp tục trải qua ngày tháng bình đạm.

Trước kia lúc ở một mình, mỗi bữa cơm cô đều ăn tương đối ít, nhưng là trong bụng có thêm một đứa bé, cô cũng không dám ăn như vậy nữa, một bữa cơm ít nhất cũng phải một chén cơm, hơn nữa ngày thường một ít trái cây cùng ăn vặt, trên cơ bản mỗi ngày miệng đều không thể nào ngừng.

Thế cho nên mới mấy ngày không gặp, cha Quý liền cùng mẹ Quý ngầm nói: “Không có việc gì thì đi đến nhà thằng ba chơi, tránh cho đám lưu manh trong thôn không hết lòng gian!”

Mẹ Quý mỗi ngày đều sẽ đi qua, cũng không có gì khác thường, chính là cảm thấy gần đây đứa con dâu này thật sự là càng dài càng xinh đẹp, gương mặt trứng ngỗng trắng trẻo ửng hồng, phúc khí cực kỳ.

Nhưng mà cũng không cự tuyệt yêu cầu của ông chồng, thường hay sang đó.

Hôm nay vừa qua nhìn thấy trên bàn có không ít hạt táo, mẹ Quý cười nói: “Táo đỏ là không tồi, nhưng cũng không thể ăn quá nhiều, dễ nóng.”

Nhìn xem vợ thằng ba ăn uống đến tràn đầy sức sống, vừa thấy đã khiến cho lòng người trở nên vui vẻ.

“Mẹ cũng ăn chút.” Tô Đan Hồng cười cười, cho bà một nắm, nói: “Gần đây con có chút thèm ăn, mẹ đi xem nhà ai còn có đậu phộng, cũng mua cho con một chút.”

“Thèm ăn?” Mẹ Quý bắt được một từ ngữ mấu chốt, ánh mắt sáng lên, hỏi: “Đan Hồng, lần trước con tới kỳ là ngày mấy?”

Còn có mấy ngày nữa là tròn ba tháng, cho nên Tô Đan Hồng cũng không tính toán lừa dối, cười đến hơi hơi ngượng ngùng: “Mẹ, bụng này của con còn có năm ngày nữa là tròn ba tháng.”

Một câu khiến mẹ Quý trợn mắt há hốc mồm, đợi phản ứng lại chính là đại hỉ: “Đan Hồng, con có thai? Sắp ba tháng?”

“Vâng.” Tô Đan Hồng gật gật đầu.

Mẹ Quý vừa vui mừng vừa sốt ruột, nói: “Con cái đứa nhỏ này, đã sắp trò ba tháng rồi mà sao bây giờ con mới nói?”

“Con vốn dĩ muốn chờ đầy ba tháng lại nói.” Tô Đan Hồng cười nói.

Mẹ Quý cũng không trách cô, ở quê có phong tục, chưa tròn ba tháng thì đừng nói, sau ba tháng rồi tuyên bố cũng không muộn.

“Ta nói con gần đây làm sao ăn nhiều như vậy, trước kia ăn chỉ ăn nửa chén cơm liền no rồi, hiện tại đã chịu ăn một chén, Nhưng mà một chén vẫn là không đủ, con ăn nhiều một chút, còn có con muốn ăn đậu phộng đúng không? Mẹ đây liền đi mua cho con.” Mẹ Quý nói xong đã mang giày hấp tấp mà đi ra ngoài.

Tô Đan Hồng cũng chưa kịp đưa tiền nữa, có chút dở khóc dở cười.

Mẹ Quý rất nhanh liền xách về cho cô năm cân đậu phộng, không chỉ có đậu phộng, còn có mấy cân hạt mè, những thứ này đều là đồ không tồi.

“Mẹ đã nói với thím Dương của con rồi, bảo bà ấy năm nay nuôi thêm mấy con gà, đến lúc đó lớn rồi làm thịt cho con ăn lúc ở cữ!” Mẹ Quý vui mừng nói.

“Mẹ trước đừng nói ra ngoài.” Tô Đan Hồng nói.

“Mẹ biết, mẹ chỉ nói với thím Dương của con, chú Dương của con thời trẻ còn từng cứu mạng Kiến Quân cơ mà, nhà ông ấy cùng nhà ta quan hệ thân thiết, không ngại cái này.” mẹ Quý nói.

“Còn có việc này?” Tô Đan Hồng sửng sốt, nói: “Sao lại thế này ạ? Mẹ nói cho con nghe một chút đi.”

Mẹ Quý liền kể sơ qua, chính là khi còn nhỏ Quý Kiến Quân tương đối hung hăng, ngày mùa đông cùng người đánh nhau bị đẩy xuống sông, vẫn là ông Dương nhảy xuống vớt người lên.

Chính bởi vì cái này, quan hệ của mẹ Quý liền cùng thím Dương rất tốt, đương nhiên, bản thân cũng là vì thím Dương không phải một người khó ở chung.

Đang nói chuyện thì thím Dương liền xách theo một rổ trứng gà lại đây.

Đại Hắc đại khái là thấy trong tay bà ấy xách theo trứng gà, hơn nữa mẹ Quý cũng ở đây, cho nên liền không ngăn cản, nhưng thím Dương vẫn không dám vào mà ở ngoài cửa gọi.

Mẹ Quý ra cửa đón người vào, còn nói với bà ấy: “Sao bà lại xách nhiều trứng gà qua đây thế?”

“Đương nhiên là cho Đan Hồng bồi bổ thân mình, Đan Hồng, trong nhà thím nuôi năm sáu con gà mái đẻ trứng mau, cháu đừng khách khí với thím, chút trứng gà này một ngày cháu cứ việc ăn hai ba quả, hiện tại là có điều kiện, phải bồi bổ đầy đủ cho đứa bé, trước kia thời chúng ta, mang thai đứa nhỏ có thể có một miếng ăn đã không tồi.” Thím Dương nhớ tới bùi ngùi nói.

Mẹ Quý đang vui vẻ, liền nói với bà ấy: “Ai nói không phải chứ? Ba năm nạn đói đó, bên ta vẫn là tốt, hoặc nhiều hoặc ít còn có miếng cháo loãng mà uống, bên ngoài ngay cả vỏ cây cũng phải ăn.”

Hai người liền hứng khởi kể chuyện ngày xưa, Tô Đan Hồng nghe say sưa, chờ nói đủ rồi, đến lúc thím Dương phải đi về, Tô Đan Hồng liền lấy cho bà ấy khoảng nửa cân khô bò được gói trong giấy dầu, nói: “Thím Dương, thím lấy cái này về cho chú Dương nhắm rượu ăn, thịt bò ích khí, cháu bỏ thêm không ít nguyên dược liệu, thím lấy về ăn một chút, cũng rất tốt.”

“Thứ tốt này được hời cho lão già kia.” Thím Dương cười cười, cũng không từ chối mà nhận lấy.
« Chương TrướcChương Tiếp »