Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Trong Show Tống Nghệ Kinh Dị Debut Vị Trí Center

Chương 48: 《 Công Ty Dọn Dẹp Dị Thường》(2)

« Chương TrướcChương Tiếp »
: linh cảm

Tiến triển này, liền khiến cả người xem cũng không có nghĩ đến, sôi nổi tỏ vẻ sợ ngây người.

[Thế mà lại gọi Tần Nguyên, Tần Nguyên lại bị bắt làm công cụ hình người rồi!]

[Tần Nguyên là ai, cũng là khách mời sao?]

[Lâu trên, cảm thấy hứng thú có thể tới 《 Vườn Trường Bảy Đêm Đàm Luận 》xem thử, Tần Nguyên là BOSS ẩn trong tiết mục.]

[Thật sự có thể vượt qua sao?]

[Chỉ có mình tôi cảm thấy Tạ Tiểu Chu quá thánh mẫu sao? Cậu ta rõ ràng có thể lựa chọn giải quyết người của Hiệp Hội Diễn Viên đó, vậy mà lại tự tìm phiền toái cho mình.]

[Thứ lỗi ha, chỉ có mình nhà ngươi cảm thấy vậy thôi. Nếu Chu Chu thật sự làm vậy, thì chắc chắn không phải Chu Chu!]

Kỳ thật Tạ Tiểu Chu cũng có ý nghĩ này trong mắt, nghĩ đến trò đùa dai kia—— liền muốn đem cái điện thoại này gọi tới chỗ Thẩm Bạch Khê kia, sau đó lại nhìn phản ứng của mọi người ở hiện trường.

Đây là "Rose Boy" ẩn sâu trong tiềm thức muốn quấy phá.

Trong lúc diễn kịch, diễn viên tốt vẫn là thường sẽ nhập vào nhân vật mình diễn, nhưng cho dù là sau khi đã đóng máy cũng rất khó mà thoát khỏi liền trạng thái tính cách kia. Cậu bây giờ chính là bị "Rose Boy" ảnh hưởng quá sâu.

Chính Tạ Tiểu Chu cũng không muốn trở thành "Rose Boy", hơn nữa, cậu vẫn có nguyên tắc của chính mình.

Hơn nữa, cậu lựa chọn gọi điện cho Tần Nguyên, cũng không phải tùy tiện hành động.

Một là, Tần Nguyên không có khả năng sẽ chết; hai là, cậu có một cái ý tưởng muốn được xác nhận một chút.

***

Trong phòng hội nghị một mảnh yên tĩnh, chỉ còn lại mọi người tiếng hít thở.

Tạ Tiểu Chu cầm di động, đặt ở bên tai, có thể nghe được dòng điện lưu vẫn đang xoẹt xoẹt bên trong.

Đối phương không có đáp lại.

PPT ca vui sướиɠ khi người gặp họa mà bổ sung nói: "Đây là bằng hữu của cậu, hay là địch nhân? Chỉ cần tiếp được điện thoại, hắn liền sẽ tử vong, nói không chừng cậu còn có thể nghe được tiếng hắn thống khổ kêu rên nà......" Tưởng tượng đến cái hình ảnh này, hắn liền kích động mà giơ cao tay, "A, mỹ diệu cỡ nào."

Vừa dứt lời.

Di động một khác này, lập tức truyền đến một tiếng hét thảm.

PPT lại càng phấn khích, hỏi: "Dễ nghe không?"

Tạ Tiểu Chu cảm giác được lòng bàn tay đang cầm di động run nhè nhẹ.

Rất rõ ràng, ầm, thanh âm này cũng không phải Tần Nguyên phát ra.

Sau khi tiếng hét trong di động nhỏ dần, Tạ Tiểu Chu lại nghe thấy loa nghe trong di động phát ra một tiếng: "Tạ, Tiểu, Chu."

Đối phương như là hồi lâu chưa có mở miệng, hắn nói rất chậm, tiếng nói cũng có chút cứng ngắc, lại để lộ khí chất lạnh lẽo kia.

"Ngươi, gạt, ta." Tần Nguyên nói.

Mơ hồ còn có thể nghe thấy thanh âm thứ gì đó bị bóp nát.

Tạ Tiểu Chu: "......"

Tần Nguyên chắc sẽ không còn nhớ đến vụ khách mời thường trú kia đi.

Chỉ là một lúc cùng diễn kịch thôi, sao lại tin như thế chứ?

Nhưng Tạ Tiểu Chu cũng không hoảng hốt, chỉ là gọi điện thoại thôi, lại không phải mặt đối mặt.

Vì thế cậu lại trắng trợn nói dối: "Ầm? Sao không có tín hiệu nhỉ...ê? Cậu vừa nói cái gì?" Vừa nói, một bên đã trực tiếp ngắt kết nối điện thoại, đem điện thoại nhét trở lại hộp đen.

Làm xong những việc này, Tạ Tiểu Chu trộm liếc màn hình di động một cái.

Còn tốt, Tần Nguyên còn chưa phá hư cái điện thoại này là may rồi.

PPT cũng nhìn thoáng qua hộp đen, không xem không biết, vừa thấy —— gã liền kêu rên lên: "Di động, di động ——"

Vĩnh viễn không mất đi kết nối là vật dụng nguy hiểm cấp Ⅰ, cho dù dùng thế nào cũng đều sẽ không hư hao.

Nhưng hiện tại, di động lại không ngừng run rẩy, như là đang chịu cái thống khổ gì đó, lớp vỏ ngoài cũng bắt đầu biến đổi, màn hình nứt mẻ hết cả lên.

PPT run rẩy hai tay, chỉ về phía Tạ Tiểu Chu: "Cậu rốt cuộc đã làm cái gì vậy hả???"

Tạ Tiểu Chu ngoan ngoãn mà ngồi ở chỗ kia, đôi tay đặt ở đầu gối, vẻ mặt vô tội mà nói: "Là thực hiện theo lời anh nói thôi, gọi điện thoại."

PPT: "Vậy tại sao giờ lại như vậy???"

Tạ Tiểu Chu trầm ngâm một lát, đưa ra trả lời: "Có lẽ, nó cũng có cái gì đó luẩn quẩn trong lòng."

PPT: "?"

"Phanh" đến một tiếng.

Vĩnh viễn không mất đi kết nối giờ đã chia năm xẻ bảy.

Tạ Tiểu Chu thay đổi cách nói: "Lại có lẽ, nó đang suy nghĩ quá nhiều."

PPT: "......"

Tạ Tiểu Chu ngẩng đầu lên, hơi hơi mỉm cười, đem nguyên lời nói dâng trả: "Dễ nghe không nà?"

PPT: ".................."

Vĩnh viễn không mất đi kết nối cũng chỉ là một vật dị thường cấp Ⅰ, hơn nữa vẫn là do gã chủ động nói muốn nhân viên test thử, PPT gã không thể tiếp tục dây dưa vào chuyện này, thế là nhìn chằm chằm Tạ Tiểu Chu chốc lát, hừ lạnh một cái: "Các người đi theo tôi, cùng đi tìm hiểu về công ty một chút."

Nghe được lời này, các khách mời đều sôi nổi đứng lên.

Trong phòng hội nghị tổng cộng có mười hai khách mời, quần áo lao động trên người của bọn họ đều có cùng kiểu dáng, chỉ là màu sắc bất đồng.

Tạ Tiểu Chu cùng với người của Hội Phục Sinh là màu lam, mà Hiệp Hội Diễn Viên còn lại là màu đỏ. Hai đoàn đội đều chiếm nửa số người.

Đoàn người đi theo PPT rời khỏi phòng họp.

Hiệp Hội Diễn Viên dẫn đầu chính là Thẩm Bạch Khê, hắn cố tình đi tới bên cạnh Tạ Tiểu Chu, trong mắt hiện lên một tia phức tạp cảm xúc: "Không nghĩ tới cậu lại làm như vậy." Y vừa nói chuyện vừa bước đi, "Nhưng, cậu cũng đừng nghĩ tôi sẽ vì thế mà mang ơn, lúc sau càng sẽ không thủ hạ lưu tình với cậu."

Bởi vì Tạ Tiểu Chu, Hiệp Hội Diễn Viên đã thiệt hại đến tận vài khách quý thâm niên.

Hơn nữa Thẩm Bạch Khê còn muốn đạo cụ SSR trên người cậu, cũng vì hai thứ này nên căn bản không thể bỏ qua.

Tạ Tiểu Chu kéo kéo cổ áo sơ mi một chút, nhướng mày nói: "Tôi không có ý đó."

Nếu cậu dùng vĩnh viễn không mất đi kết nối gϊếŧ chết Thẩm Bạch Khê, vậy cậu cùng Thẩm Bạch Khê có gì khác nhau?

Tạ Tiểu Chu tự hiểu rõ chính mình.

Chỉ khi tên Thẩm Bạch Khê này tổn thương cậu, nhằm vào cậu, cậu mới có thể lựa chọn đánh trả. Tuy rằng thoạt nhìn rất ngu xuẩn, nhưng...... Nhân sinh trên đời, luôn có sự cố chấp vô ích.

Cậu cũng không nghĩ sẽ thật sự biến thành bộ dáng của "Rose Boy".

Tạ Tiểu Chu nghiêng nghiêng đầu, cười đến xán lạn: "Hơn nữa, dù sao tôi cũng sẽ thắng."

Thẩm Bạch Khê: "Có đôi khi, tự tin quá mức cũng không phải chuyện tốt."

Tạ Tiểu Chu trên mặt vẫn là nụ cười bất biến: "Tôi có thể phi thắng mà không hề có lý do."

Nếu thua trận này sẽ mất đi thẻ thân phận cùng thù lao đóng phim.

Mẹ nó.

Nếu những người khác biết trong kho của cậu có đến trăm cái thẻ R và N kia, vậy chẳng phải là sẽ bị cười chết sao.

***

PPT dẫn theo các khách mời đi tham quan công ty.

Công ty dọn dẹp dị thường là một cái công ty lớn, có được một đống office building độc lập. Office building tổng cộng có 26 tầng, chỉ là đã có tới mười tám tầng là dưới mặt đất.

PPT ấn cái nút thang máy một chút, giải thích: "Tầng mười tám, con số này là tầng cuối của địa ngục theo cách nói phương Đông nhỉ. Càng đi xuống, thì nơi đó càng đặt nhiều thứ nguy hiểm, chỉ có quyền hạn tối cao mới có thể tiến vào trong đó."

Hiện tại, thân là công nhân mới các khách mời tự nhiên không có tư cách tiến vào trong đó.

Trừ bỏ tầng thứ mười tám ra, tầng thứ nhất trên mặt đất là đại sảnh tiếp khách, từ tầng hai đến tầng năm là nơi văn viên làm công, tầng sáu đến tầng tám là phòng thí nghiệm của các giáo sư.

PPT dẫn dắt các khách mời đi tới tầng 4.

Nơi này là văn phòng nhân sự.

PPT nói: "Các người xử lý thủ tục nhậm chức trước, còn chuyện khác, tự sẽ có người đến nói cho các ngươi."

Gã bây giờ còn đang sốt ruột đi xử lý vật phẩm dị thường đã hư hao kia, không ở lại chỗ này.

Văn phòng.

Nhân sự có một chị gái nhỏ xinh đẹp —— nếu xem nhẹ cái sừng mọc trên trán nàng.



Nhân sự chia cho các khách mời mỗi người một phần hợp đồng, lười nhác mà nói: "Ký đi."

Tạ Tiểu Chu cúi đầu vừa thấy.

Trang đầu của hợp đồng ấn LOGO của công ty dọn dẹp dị thường. Đó là một cái ma pháp trận, sắc điệu là tím đậm, trung gian có một con mắt đỏ bừng đang mở to.

Người xem tròng mắt này không rõ mà xuất hiện cảm giác kì lạ, chỉ cần nhìn chằm chằm lâu một chút, trước mắt liền sẽ dần dần xuất hiện bóng chồng, bên tai cũng vang lên thanh âm kỳ quái.

Như là có người đang khóc, lại như là có người đang cười.

Nam, nữ, già, trẻ, các loại thanh âm nỉ non lại hỗn tạp trộn cùng nhau, cứ khiến người sinh ra cảm giác ghê tởm.

Tạ Tiểu Chu sắc mặt lập tức tái nhợt, đứng cũng không vững.

Đinh ——

Tiếng vang thanh thúy vang lên bên tai, đem Tạ Tiểu Chu từ trong loại trạng thái này bừng tỉnh lại.

Nhân sự chính cầm cái muỗng gõ cái ly, thấy Tạ Tiểu Chu đã tỉnh lại, lúc này mới dừng động tác. Nàng kỳ quái mà nhìn thoáng qua Tạ Tiểu Chu, nói: "Không nghĩ tới linh cảm của cậu còn rất cao."

Tạ Tiểu Chu quay đầu nhìn về phía các khách mời khác đứng bên cạnh.

Những người khác không có phản ứng giống cậu, tựa như trước mặt chỉ là một cái LOGO bình thường.

Thẩm Bạch Khê làm bộ như lơ đãng mà hỏi một câu: "Linh cảm là cái gì?"

Nhân sự bỏ cái muỗng xuống, dựa lưng vào ghế, cười đến không chân thực: "Không phải cái thứ tốt gì. Ở công ty chúng tôi, biết đến càng ít, thì càng an toàn."

Thẩm Bạch Khê cười cười, không nói gì.

Nhân sự nói: "Nếu đã xem xong hợp đồng, thì giao cho tôi, mọi người liền có thể ra ngoài."

Tạ Tiểu Chu lại nhìn về phía hợp đồng trong tay, chỉ là lúc này đây, cậu liền tránh không nhìn đến cái LOGO quỷ dị kia.

Mở một tờ ra.

Hợp đồng công ty dọn dẹp dị thường cũng bình thường lắm, đánh giá hiệu suất, tham gia đầy đủ, tiền lương và chế độ đãi ngộ, v.v.... Công ty mỗi tuần đều sẽ tiến hành đánh giá hiệu suất, người không hoàn thành, liền sẽ bị công ty sa thải, mà cách để hoàn thành hiệu suất là hoàn thành nhiều dự án của công ty hơn.

Hơn nữa quan trọng nhất chính là, công ty áp dụng chế độ đào thải, cho dù đã hoàn thành hết các hạng mục, nhưng một khi đứng cuối bảng xếp hạng, cũng sẽ bị sa thải.

Tạ Tiểu Chu: Thật là con mẹ nó giống thời tư bản mà.

Cậu lật đến tờ cuối cùng, rồi ký tên mình lên bên B. Ký xong thì liếc mắt một cái, ở bên A chính là một cái chữ ký như rồng bay phượng múa ghi "Q" tự.

Mà các khách mời khác cũng đã ký xong hợp đồng, một lòng trả lại cho nhân sự, rồi rời khỏi văn phòng.

Không biết là cố ý hay là vô tình, Tạ Tiểu Chu bị bỏ lại cuối cùng. Chờ đến khi các khách mời khác đều đã đi ra ngoài, Tạ Tiểu Chu lúc này mới tiến lên, đem hợp đồng đưa qua.

Nhân sự liếc mắt nhìn Tạ Tiểu Chu một cái, toét miệng cười một chút, có thể thấy cái lưỡi trong miệng nàng giống như xà tinh vậy: "Linh cảm cao, không thể nói là chuyện xấu, cũng không phải là chuyện tốt. Cậu có thể cảm nhận được một số thứ mà người khác nhìn không thấy, nhưng tương ứng chính là, cậu cũng sẽ gặp càng nhiều nguy hiểm."

"Biết đến càng ít, thì càng an toàn."

Nhân sự bỏ hợp đồng này lên chồng tập, lại khôi phục bộ dáng lạnh lùng.

Tạ Tiểu Chu rời khỏi văn phòng.

Lý Tiêu cũng đang ở cửa chờ cậu.

Lý Tiêu vừa thấy Tạ Tiểu Chu đi ra, liền mở miệng nói: "Văn phòng của chúng ta ở lầu hai, chủ quản sẽ phát cho chúng ta mỗi người một phần nhiệm vụ công tác, tùy cơ."

Tạ Tiểu Chu gật gật đầu, tỏ vẻ đã biết.

Hai người đi tới chỗ thang máy.

Lý Tiêu vừa đi, một bên vừa cho giới thiệu Tạ Tiểu Chu: "Hiệp Hội Diễn Viên lần tham gia cũng có vài gương mặt thân quen, cậu vẫn là nên cẩn thận Thẩm Bạch Khê kua đi, nghe nói y có thẻ thân phận SR là đạo sĩ đó, ở trong tiết mục này quả thực chiếm rất nhiều ưu thế......"

Đinh.

Thang máy ngừng ở lầu hai.

Nơi này là chỗ dành cho nhóm công nhân công tác mới dùng, khu vực bị phân chia thành hai màu, người của Hội Phục Sinh cùng Hiệp Hội Diễn Viên đều có ranh giới rõ ràng.

Được Lý Tiêu dẫn dắt, Tạ Tiểu Chu ngồi xuống chỗ Hội Phục Sinh kia.

Vừa đặt mông xuống, máy tính Lý Tiêu liền phát ra "Đinh" một tiếng.

Lý Tiêu nghiêm túc mà nhìn màn hình một chút, nói: "Có nhiệm vụ công tác cho tôi, là đi dọn dẹp đống sinh vật dị thường ở một chung cư."

Trong Hội Phục Sinh cũng có người nhận được nhiệm vụ như vậy, nhưng nhân số không nhiều lắm, tổng cộng chỉ có ba người.

Xem ra, nhiệm vụ được phân công của mỗi người đều bất đồng.

Vì để đạt được hiệu suất với không bị đào thải, thì phải hoàn thành nhiệm vụ —— là mỗi cá nhân đều biết, sau khi bị đào thải kết cục chắc chắn sẽ không tốt.

Lý Tiêu không chút do dự, liền mang theo hai thành viên của Hiệp Phục Sinh rời đi.

Bên Hiệp Hội Diễn Viên kia cũng đã có một nhóm người rời đi.

Tạ Tiểu Chu nhìn thoáng qua màn hình máy tính, cũng không có tin tức nhắc nhở.

Những người khác của Hội Phục Sinh cũng không có nhận được nhiệm vụ công tác, có lẽ là quen biết nhau, liền hàn huyên một trận.

Trò chuyện lại trò chuyện, đề tài lại dừng trên người Tạ Tiểu Chu.

Một nam sinh đeo mắt kính liếc mắt nhìn Tạ Tiểu Chu một cái, nói: "Cũng không biết tại sao chị Tiêu lại muốn mang một người như vậy tiến vào."

Lại một cô gái có bím tóc mái khác như vô tình mà nhỏ giọng nói: "Đừng nói như vậy, cậu ấy dầu gì cũng là khách mời hạng A mà."

Mắt kính cười cười: "Khách mời hạng A, chẳng lẽ chúng ta không phải khách mời hạng A sao? Chờ sau khi diễn xong trận này, tôi liền có thể thăng lên thành A+. Hơn nữa tôi cũng từng xem qua mấy tiết mục của cậu ta, còn chẳng phải là vì vận khí tốt lấy điểm sao? Ai mà không làm được."

Bình tóc mái đẩy nam sinh một phen: "Ai, biết cậu lợi hại rồi." Cô lại lặng lẽ liếc Tạ Tiểu Chu một chút, "Cho chị Tiêu chút mặt mũi không được sao, thật là."

Mắt kính thoạt nhìn rất bình phàm, nhưng lại tự tin như vậy: "Không có việc gì là không có việc gì, tốt nhất bớt lo một chút, đừng kéo chân sau, tôi còn là có thể mang cậu ta theo."

Tạ Tiểu Chu:......

Hai người kia mặc dù nói rất nhỏ, nhưng trên thực tế Tạ Tiểu Chu đều nghe được.

Nhưng cậu cũng chẳng để trong lòng, nếu cứ phải chứng minh mình cho người khác, vậy thì cậu sẽ chọn chẳng cần làm gì cả.

Huống chi...... Mấy lời này của Mắt kính đều có flag tử vong.

Leng keng!

Lúc này, máy tính của ba người đồng thời vang lên tiếng.

Tạ Tiểu Chu vừa thấy.

【 Nhiệm vụ công tác:

Trong trường học nội thành có một chuyện rất kì quái, yêu cầu xử lý 】

Trường học......

Tạ Tiểu Chu có dự cảm không lành lắm.

***

Còn tốt.

Cái trường học này cũng không phải là cái của cảnh quay đầu tiên, thoạt nhìn chính là một cái trường học phổ phổ thông thông siêu bình thường.

Sau khi đã xảy ra chuyện dị thường, trường học liền tạm thời đóng cửa, học sinh cùng giáo viên đều đã về nhà, vườn trường chỉ còn lại một mảnh trống rỗng.

Gió thổi qua.

Chỉ có tiếng lá cây xồn xoạt vang lên.

Mắt kính cùng bím tóc mái nhìn nhau một cái, tựa hồ ở trong tối đã đưa ra quyết định.

Chờ quyết định xong rồi, Mắt kính đi tới chỗ Tạ Tiểu Chu.

Tạ Tiểu Chu không rõ anh ta muốn làm gì, ngước mắt nhìn qua.

Mắt kính vốn dĩ cho rằng Tạ Tiểu Chu cũng chỉ là một cái gối thêu hoa, vận khí tốt, có thể dựa vào BOSS nên mới có thể sống đến bây giờ.

Mà khi anh ta trực tiếp đối diện với đôi mắt trắng đen rõ ràng kia, trong lòng lại đột nhiên nhảy dựng.

Ảo giác.

Nhất định là ảo giác.

Mắt kính cao giọng: "Này, cậu......"

Tạ Tiểu Chu nhắc nhở: "Tạ Tiểu Chu, tên của tôi."

Mắt kính ho khan một tiếng: "Tạ Tiểu Chu đúng không, cậu là người của chị Tiêu mang vào, cũng không phải người của Hội Phục Sinh chúng tôi, tôi cảm thấy ở cùng nhau hình như không tiện......"

Chưa nói hết câu, Tạ Tiểu Chu cũng hiểu rõ: "Tôi biết."

Mắt kính nam: "Nhưng, nếu cậu nguyện ý cho tôi một ít đạo cụ......" Anh ta vốn đang cho rằng Tạ Tiểu Chu muốn mặt dày mày dạn đi theo, nhưng nói đến nửa câu, lại sửng sốt, "Từ từ, cậu nói cái gì?"



Tạ Tiểu Chu dứt khoát lưu loát nói: "Vậy ta tách ra làm nhiệm vụ đi."

Mắt kính còn chưa kịp phản ứng lại, trong tầm mắt cũng chỉ dư lại bóng dáng Tạ Tiểu Chu.

Bình tóc mái nói: "Chị Tiêu nói, đây là người sẽ sắp vào Phục Sinh Hội chúng ta...... Cậu như vậy hình như không tốt lắm đâu na?"

Mắt kính sao có thể thừa nhận mình đã sai?

Có Lý Tiêu nói ở phía trước, anh ta chẳng qua là muốn từ trên người Tạ Tiểu Chu moi ra một ít đạo cụ mà thôi, không nghĩ tới Tạ Tiểu Chu lại không cho mặt mũi như vậy, mà đã trực tiếp rời đi.

Mắt kính hừ lạnh một tiếng: "Không sao, tôi chờ cậu ta khóc lóc kêu cứu."

***

Tạ Tiểu Chu một người đi qua vườn trường.

Lúc vừa tới rõ là ban ngày ban mặt, nhưng ngay khi đã đi và sân trường, quanh thân đột nhiên tối sầm lại, biến thành một trời đầy mây.

Tạ Tiểu Chu là di động ra, mở nút chiếu sáng.

Này có thể xem là một cái tiết mục hiền lành từ trước tới giờ cậu đóng, cái tiết mục này lấy bối cảnh là ở hiện đại, di động có thể network.

Dựa theo cách nói của bưu kiện kia, nơi phát sinh dị thường trong trường học là ở khu dạy học, hoặc tùy cơ xuất hiện ở trong phòng học nào đó.

Tạ Tiểu Chu ngửa đầu vừa thấy.

Khu dạy học đứng sừng sững ở cách đó không xa, mặt ngoài như bị bóng trùm, cửa sổ lại phản xạ ánh đèn di động, bên trong mơ hồ truyền đến giọng các nữ sinh đang chơi đùa.

Một đám đi xem?

Quá lãng phí thời gian.

Tạ Tiểu Chu đem tay trái đưa đến trước mặt, ánh mắt dừng ở ngón áp út đang mang theo nhẫn, nơi đó có một viên hồng thạch lập lòe ánh sáng rực rỡ.

Cậu cúi đầu, nhẹ nhàng mà hôn một cái.

Xoạc ——

Bên tai vang lên tiếng vỗ cánh.

Một con quạ đen toàn thân đen nhánh bống xuất hiện ở trước mặt, nó vỗ vỗ cánh, nghiêng đầu nhìn Tạ Tiểu Chu.

Đây là hoa hồng nhỏ của nó.

Chỉ là...... Sao lại nhìn có chút không giống nhỉ? Mùi hoa hồng cũng không có.

Lấy đại não nhỏ như hạt táo của loài chim cũng không thể tự hỏi vấn đề như này, sau khi do dự một chút, quạ đen xác định đây là hoa hồng của nó.

Quạ đen có chút hưng phấn, muốn tiến lên cùng hoa hồng nhỏ âu yếm, nhưng vừa mới bay được một bước, liền ngừng lại.

Nó cảnh giác mà nhìn quanh bốn phía.

Còn tốt.

Bác sĩ không có ở đây!

Quạ đen đập cánh, dừng trên vai Tạ Tiểu Chu, ngẩng đầu nhỏ, vẻ mặt yêu cầu được vuốt ve.

Tạ Tiểu Chu bị loại biểu tình này làm cho tức cười, duỗi tay sờ sờ lông chim quạ đen một chút.

Quạ đen dùng đầu nhỏ cọ cọ vào lòng bàn tay Tạ Tiểu Chu, thân hình nho nhỏ kích động đến nhảy tới nhảy lui.

Tạ Tiểu Chu lại thuận theo đó ra lệnh, nói: "Giúp ta đi lên nhìn xem, có dị thường gì không."

Quạ đen nghe hiểu lời cậu nói, đập cánh một cái, thân ảnh đen nhánh liền xẹt qua khu dạy học, lập tức bay đến đỉnh mái.

Có quạ đen hỗ trợ, Tạ Tiểu Chu tự nhiên liền bớt được nhiều việc, cậu ở dưới lầu chờ.

Một lát sau, quạ đen liền đã trở lại.

Nhưng nó không có lập tức trở lại bên người Tạ Tiểu Chu, mà là bay vào một cái phòng học một vòng, lúc này mới đến bên cậu.

Tạ Tiểu Chu nhìn qua, trên cửa sổ lờ mờ của phòng học, như là đang cất giấu cái quỷ mị đó.

Chính là nơi đó.

Tạ Tiểu Chu đi vào hàng hiên tối om om.

Làm xong chuyện, quạ đen cũng không trở lại bên trong nhẫn, mà là đứng ở trên vai Tạ Tiểu Chu.

Thừa dịp người không chú ý, nó khẽ mo me mà đến gần một chút, lại đến gần một chút, cái đuôi đắc ý liền nhếch lên trời.

Tạ Tiểu Chu cũng không rõ lắm dị thường nơi này là cấp bậc gì, liền chuẩn bị tốt một phen. Sau khi đã lên đến lầu, trước sử dụng thẻ thân phận "Ký lục giả của thời gian ".

Sau khi trang bị xong, Tạ Tiểu Chu cảm giác được lòng bàn tay có hơi trầm xuống, lòng bàn tay xuất hiện một cái đồng hồ quả quýt nạm vàng kiểu cũ, dây xích vàng rũ xuống dưới, ở giữa không trung nhẹ nhàng lay động. Mở ra một cái vừa thấy, mặt trên kim đồng hồ cùng kim phút đã đình chỉ bất động.

Ngay lúc cậu lấy được cái đồng hồ này, trong lòng Tạ Tiểu Chu lập tức liền hiện lên cách sử dụng.

Thời gian mà ký lục giả có thể xoay chuyển tối đa là 24 giờ.

Ở trong thời gian này, có thể khiến thời gian lùi lại cùng đình trệ, còn có thể thấy được tương lai.

Chỉ là mỗi khi lùi lại một giờ yêu cầu tiêu phí một trăm giờ thọ mệnh, mà muốn thấy được tương lai yêu cầu tiêu phí 240 ngày thọ mệnh, có thể ở trong ký lục thời gian lựa chọn lại thời gian để sống lại.

Đương nhiên, ký lục giả cũng có thể sử dụng thọ mệnh của người khác dùng để ký lục.

Tạ Tiểu Chu khép đồng hồ quả quýt lại, nhét ở trong túi áo khoác tây trang, đem dây xích treo trên đầu, đi đường, trang sức trên người đều cùng đong đưa.

Cậu lúc này mới cảm thấy, trang sức trên người hình như có hơi nhiều.

Trên cổ tay mang theo cúc áo Tần Nguyên đưa, trên cổ treo một đôi sáu mặt của Thần Sông, ngón áp út là nhẫn của bác sĩ.

Hiện tại lại nhiều thêm một cái đồng hồ quả quýt. Sau này lại xuất hiện thêm mấy cái thôi, trên người cậu chắc cũng sẽ biến thành cái giá triển lãm trang sức rồi.

Tạ Tiểu Chu một bên lang thang không có mục tiêu mà nghĩ, một bên đi tới cửa phòng học.

Vừa nhấc đầu, một ánh đèn sáng ngời bất ngờ đập vào mặt.

Ánh đèn hơi vàng, có chút ấm áp, cùng không khí âm trầm quanh thân so sánh một chút, lại khiến người có cảm giác cực kì an toàn.

Trong phòng học, học sinh ngồi theo từng hàng, dáng ngồi đoan chính, nghiêm túc mà nghe giảng bài.

Lão sư trên bục giảng không ngừng múa máy, lại thường thường mà viết viết vẽ vẽ gì đó lên bảng đen.

Tất cả thoạt nhìn đều rất bình thường.

Tiền đề là —— trong trường học bây giờ còn có học sinh cùng lão sư sao.

Tạ Tiểu Chu dừng bước.

Chính là đã quá muộn, lão sư trên bục giảng nghiêng đầu, ngũ quan tối om, như là bị thiêu đến cháy khét.

"Đồng học......" Lúc nói chuyện, trong cổ của lão sư có một đám sương mù màu xám, còn có cả một ít tia lửa phun ra, "Em sao lại đứng bên ngoài? Mau vào học đi."

Đồng học phía dưới cũng nhìn qua đây.

Trong đám đó, có chút là học sinh, có chút lại là lão sư, còn có cả bảo vệ cùng hiệu trưởng. Nhưng bọn hắn đều như đã quên mất thân phận của chính mình, thành thành thật thật mà ngồi ở vị trí đó, chờ được giảng bài.

"Mau tiến vào đi học." Bọn họ trăm miệng một lời nói, lại lúc nói chuyện, trong miệng cũng phun ra một đám sương mù.

Mùi protein bị nướng chín bay tới chóp mũi của cậu, tanh tưởi lại khó ngửi muốn chết.

Không thể đi vào.

Tạ Tiểu Chu chính là nghĩ như vậy, nhưng thân thể lại không tự chủ được, mà đi tới cạnh cửa.

Mỗi khi tới gần phòng học một bước, liền có cảm giác độ ấm chung quanh cao lên từng chút.

Trong phòng học, sóng nhiệt nóng bỏng ập vào mặt.

Tạ Tiểu Chu ngón tay cử động một chút, đang muốn khởi động đồng hồ quả quýt trong tay, tiến hành thời gian lùi lại. Chỉ là còn chưa kịp mở ra, cúc áo trên cổ tay nhẹ nhàng lắc lư một chút, triệt tiêu đi lực hấp dẫn của phòng học kia.

Cậu đoạt được quyền khống chế thân thể, lui về phía sau một bước, đột nhiên không kịp đề phòng mà ngã vào l*иg ngực cứng rắn.

"Tạ, Tiểu, Chu."

Phía sau, vang lên thanh âm có chút quen tai.

Hắn có lẽ là vì lâu ngày không mở miệng, mà lời phát ra có chút kỳ quái, từng câu từng chữ, đều phải tạm dừng một chút.

"Quạc ——"

Quạ đen vẫn luôn ngoan ngoãn đậu trên vai không biết bị cái gì kí©h thí©ɧ, vùng vẫy bay lên, hướng về phía thiếu niên đang đứng sau Tạ Tiểu Chu mà mổ.

Quạc!

Đây là hoa hồng nhỏ của nó!

Cúc xa một chút đi!
« Chương TrướcChương Tiếp »