Chương 14

Cố Cảnh Ngôn bỗng dưng nghĩ tới nụ hôn kia của Lâm Hành, nóng rực và điên cuồng. Bọn họ đứng trong ngõ tối, chất cồn hòa lẫn với mùi thuốc lá, cánh tay anh rắn chắc mạnh mẽ. Vì vậy mặt Cố Cảnh Ngôn liền nóng lên, về mặt tình cảm, Cố Cảnh Ngôn là người mới.

“Hả?” Đôi mắt đẹp đẽ của Cố Cảnh Ngôn nhìn Lâm Hành, chần chờ chốc lát, “Tôi không phải con gái.”

Lâm Hành thích nam hay nữ? Cậu không biết.

Đã là anh em rồi, cái tay của Lâm Hành nằm ngang ở trên bàn lập tức lại thấy chướng mắt hơn. Tự dưng mặt dày lắm miệng thế? Không hỏi không kết? Cứ toàn thăm dò người ta.

“Này các em!” Tiếng nói vang dội toàn bộ phòng học, miễn cưỡng kéo Lâm Hành về hiện thực, anh giơ tay che miệng ho nhẹ, dời tầm mắt đến Lưu Vũ vừa lùn vừa mập đang nghiến răng nghiến lợi trên bục giảng.

“Ngày một tháng năm nghỉ ba ngày, bắt đầu từ chiều mai.”

Cả lớp hoan hô, tiếng la nhanh chóng dậy sóng, một giây sau, thầy Lưu bổ sung, “Ngày mai thầy có việc xin nghỉ, cho nên thầy giao bài tập cho lớp làm trước.”

Kỳ nghỉ có nghĩa là phải làm bài tập nhiều, cả lớp nhất thời rên lên.

“Lớp trưởng phát bài tập ra đi.” Thầy Lưu cười híp mắt nói.

Lâm Hành lấy một chai nước từ trong cặp ra uống một hớp, không nhìn Cố Cảnh Ngôn nữa. Trước đây Cố Cảnh Ngôn đối xử với anh cũng rất tốt, tốt đến nỗi Lâm Hành xem đây là tình yêu, kết quả hiện thực lại cho anh một cái bạt tai.

Anh em à! Anh em bà nội cậu!

Tiếng chuông tan học reo rất nhanh, Lâm Hành dọn sách vở vào cặp, Chu Phi vẫn chưa liên hệ lại, Lâm Hành phải đi tìm cách khác. Lâm Hành đi ra khỏi lớp trước, Cố Cảnh Ngôn há miệng cuối cùng vẫn không nói gì. Cậu ngồi tại chỗ một lúc, vừa đứng dậy thì bị Đổng Hải và Trần Phi Vũ ngăn chặn, Trần Phi Vũ ném cặp lên bàn trước, nhấc chân đạp cái băng ghế chặn đường đi.

“Nhóc con, tâm sự đi.”

Cố Cảnh Ngôn rũ mắt, hàng lông mi dày phủ xuống đôi mắt đen kịt trầm tĩnh không nhìn ra tâm tình. “Tâm sự cái gì?”

“Đừng giả ngu nữa.” Đổng Hải nhảy một cái ngồi lên bàn Lâm Hành, đạp ghế Lâm Hành, học thói hung hăng của Lâm Hành, nhưng không giống, vụng về như hàng giá rẻ. “Mày đầu độc anh Lâm ly gián tình cảm của bọn tao, trong lòng mày không thấy hổ thẹn à?”

Cố Cảnh Ngôn có năng lực đầu độc Lâm Hành? Ấu trĩ.

“Hả?”

Đổng Hải khó giải thích được cảm giác lạnh cả người ở sau gáy, ánh mắt Cố Cảnh Ngôn rất áp bách. Cậu chỉ ngồi như vậy, thần thái không thay đổi gì, thậm chí khóe miệng còn lộ ra nụ cười yếu ớt.

“Mày hả cái gì? Nghe không hiểu à? Muốn ăn đòn không?”

Cố Cảnh Ngôn ung dung kéo cặp lại, giương mắt lên, “Mày có yêu cầu gì không?”

Đổng Hải: “…”

Ngón tay thon dài trắng nõn của Cố Cảnh Ngôn gõ nhẹ xuống mặt bàn, nói: “Hay là chỉ muốn đánh nhau?”

Trần Phi Vũ và Đổng Hải liếc mắt nhìn nhau, sao lại có ảo giác bị Cố Cảnh Ngôn dắt mũi thế này?

Đổng Hải nói lắp một chút mới vỗ bàn một cái rồi đứng lên, “Muốn đánh nhau đấy!”

Cố Cảnh Ngôn cầm cặp lên: “Mày tìm chỗ đi.”

Đổng Hải: “…”

Năm phút sau hai người ở rừng cây nhỏ sau trường bị Cố Cảnh Ngôn tẩn cho tơi bời, Cố Cảnh Ngôn nhặt cặp lên, chỉnh chỉnh quần áo trên người, từ trên cao nhìn xuống hai người đang nằm trên đất, “Học không giỏi, chơi bóng dở, đánh nhau cũng yếu như sên.”

Cố Cảnh Ngôn lắc đầu, giọng nói lạnh lùng như kẹp lưỡi dao, “Bọn mày đến tư cách làm lưu manh cũng chẳng có.”

Điện thoại vang lên, Cố Cảnh Ngôn lấy điện thoại di động từ trong cặp ra nhìn thấy dãy số kia, vẻ mặt cậu lập tức từ hung dữ thành vô hại, bắt máy.

Lâm Hành thở dốc hỏi, “Cậu đang ở đâu?”

“Rừng cây nhỏ sau trường.”

“Đứng ở đó đừng đi đâu, tôi tới bây giờ.”

Cố Cảnh Ngôn rũ mắt nhìn, ánh mắt càng sâu, trong lòng Lâm Hành có mình mà phải không?

Lâm Hành từng hẹn hò với ai, khi cậu hại chết Trần Phi Vũ, mới biết được chân tướng từ miệng hắn. Năm đó chỉ là hiểu lầm, Lâm Hành và Bạch Kỳ Kỳ chưa từng hẹn hò, Lâm Hành cho đến khi chết vẫn còn độc thân.

Anh đang chờ điều gì?

Nụ hôn nồng cháy trong ngõ tối, người hôn chỉ có cậu, hay còn những người khác? Tại sao sau đó lại thề thốt phủ nhận? Nếu như Lâm Hành cũng quay về rồi, vậy Lâm Hành tại sao còn muốn đối xử tốt với cậu?

Giọng Cố Cảnh Ngôn mềm đi, “Được.”

Lâm Hành hai phút sau đến nơi, khí thế rất hung hăng, kéo Cố Cảnh Ngôn ra sau, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Đổng Hải.

“Đúng là anh em tốt.”

Hai mắt Đổng Hải đỏ lên, một Cố Cảnh Ngôn như vậy rất hiếm thấy, đánh người cậu, cáo trạng cũng là cậu. Nhưng Đổng Hải lại không thể nói hai người chưa từng đánh Cố Cảnh Ngôn, mất mặt lắm.

Cổ tay Cố Cảnh Ngôn rơi vào lòng bàn tay Lâm Hành, nóng rực làm cậu có chút bối rối.

“Đi.”

Cố Cảnh Ngôn bị Lâm Hành kéo ra khỏi rừng cây nhỏ, cậu nhìn gáy Lâm Hành, híp mắt.

Lâm Hành đi tới dưới đèn đường mới buông tay Cố Cảnh Ngôn ta, ngậm điếu thuốc giơ tay bật lửa, hít sâu một cái, quay đầu nhìn Cố Cảnh Ngôn, “Điện thoại của cậu là để trang trí à?”

Cố Cảnh Ngôn im lặng, Lâm Hành nhíu chặt lông mày, siết chặt điếu thuốc trên tay, “Cậu không biết gọi cho tôi à? Hay là cảm thấy tôi không bảo vệ nổi cậu?”

Cố Cảnh Ngôn vẫn không lên tiếng, hàng lông mi dày khẽ run dưới ánh đèn, cậu vuốt cái mái mềm mại bị dính vào cái trán trơn bóng, thoạt nhìn thêm phần yếu đuối.

Lâm Hành cắn răng hút xong một điếu thuốc, định giơ tay xoa tóc cậu, được nửa đường thì cưỡng ép thu về, “Nhà tôi bị cúp điện, buổi tối có thể đến nhà cậu không?”

Cố Cảnh Ngôn đột nhiên ngẩng đầu, “Được.”

Lâm Hành nghe xong cái chữ này quả thực muốn đánh bản thân, mày có bị ngu không? Bây giờ mày ở bên Cố Cảnh Ngôn thì có thể bắt được người ta không? Còn vội vàng đưa đầu ra cho người ta nữa à?

Lâm Hành bóp tắt tàn thuốc, muốn tìm một lý do để không đến nhà Cố Cảnh Ngôn. Quay đầu nhìn thấy ánh mắt Cố Cảnh Ngôn, miệng lại ngại ngùng liền trèo lên xe công thức một, “Cần tôi chở về không?”

“Được.” Cố Cảnh Ngôn giương đuôi mắt, leo lên yên sau.

Lâm Hành: “…”

Rất muốn ngửa mặt lên trời hét to, đời này của anh tàn rồi.

Sống mấy chục năm, chưa một lần thành công từ chối Cố Cảnh Ngôn! Mẹ nó cậu giỏi thật đấy!

Nhẫn nhục chịu khó đạp xe đạp về nhà Cố Cảnh Ngôn, Lâm Hành nhìn về con đường phía trước, chỉ cảm thấy một mảnh tăm tối. Anh đã sống lại rồi, nhưng hình như lại ngã hai lần vào cùng một hố.

Đến dưới lầu, Lâm Hành dừng xe xong nhìn thấy một chiếc BMW màu trắng, Lâm Hành chăm chú nhìn thêm, ngẩng đầu phát hiện Cố Cảnh Ngôn đã dừng bước, sắc mặt âm trầm nhìn chằm chằm chiếc xe kia. Biển số xe nhìn rất quen, Lâm Hành vừa định mở miệng, bỗng nhiên nhớ ra đây là xe của ai, quả nhiên Cố Cảnh Ngôn nói: “Hình như mẹ tôi về rồi.”

“Vậy không tiện lắm, tôi đi về ——” Lâm Hành rốt cuộc tìm được một lý do để đi.

“Đến nhà cậu được không?”

Sao câu này nghe kì kì?

Lâm Hành xoắn cả lưỡi, quay đầu, “Nhà tôi bị cúp điện.”

Ánh mắt Cố Cảnh Ngôn ảm đạm, tay buông xuống bên người, cậu không lên lầu nữa, chỉ đứng đó. Thân thể gầy còm, thoạt nhìn rất cô độc.

Người mẹ kia của Cố Cảnh Ngôn, Lâm Hành thật không ưa. Có thế lực nên rất cay nghiệt, tình yêu với Cố Cảnh Ngôn cũng có mục đích cả.

“Chắc khi trở về sẽ có điện.” Lâm Hành mở miệng, “Nếu như cậu không chê thì qua.”

“Cảm ơn.”

Lâm Hành lại đạp xe chở Cố Cảnh Ngôn về nhà mình, đường phố tối tăm, tới nơi thì thấy nhà đen kịt, cúp điện thật. Miệng anh đúng là linh thật nhỉ, hôm qua mưa gió ầm ầm, mạch điện xóm Thành Trung đã lão hóa, chắc không chịu nổi nữa rồi.

Lâm Hành ở siêu thị nhỏ dưới lầu mua mấy cây nến, Cố Cảnh Ngôn đi theo sau anh, đánh giá bốn phía.

“Muốn ăn gì không?” Lâm Hành hỏi xong lại mắng bản thân, mày lắm miệng thật đấy!

“Có gì ăn không?”

“Mì.” Lâm Hành lấy hai gói mì rồi tính tiền, buổi chiều anh chưa ăn gì, bây giờ hơi đói bụng.

Hai người một trước một sau lên lầu, hành lang tối thui, còn nghe được tiếng hít thở. Lâm Hành lo lắng, nghe được hơi thở của Cố Cảnh Ngôn lại muốn phạm tội.

“Cậu tin tưởng tôi vậy sao? Dám cùng tôi về nhà?”

“Cậu sẽ hại tôi à?” Cố Cảnh Ngôn nói rất khẽ.

Lâm Hành nhếch miệng, cười tự giễu, chưa biết được đâu.

Lâm Hành vào phòng đốt nến lên, ném cặp sách đến hành lang xem lửa trong bếp lò, vẫn còn, chưa tắt. Anh thay than, đặt nồi lên, sau đó nghe thấy phòng vệ sinh có tiếng nước.

Cố Cảnh Ngôn chắc là đang rửa mặt, Lâm Hành dựa lên lan can đốt một điếu thuốc, bật lửa lên. Cố Cảnh Ngôn sao lại tin tưởng anh như vậy? Hay là đối với tất cả mọi người cậu đều chẳng đề phòng?

Lâm Hành cắn điếu thuốc, ngẩng đầu nhìn bầu trời tối tăm.

Phòng vệ sinh truyền đến tiếng Cố Cảnh Ngôn, “Mở nước nóng thế nào?”

Lâm Hành dập tắt thuốc đi tới, “Cái gì?”

Đẩy cửa ra nhìn thấy Cố Cảnh Ngôn đang ở trần, Lâm Hành bịt mũi lui ra, “Bị cúp điện không có nước nóng đâu, cậu mặc quần áo vào trước đi.”

Cố Cảnh Ngôn cầm lấy áo sơ mi, cài nút chậm rì rì, suy tư nhìn Lâm Hành.

Ngoài cửa trên hành lang phát ra tiếng nước sôi, Lâm Hành nhanh chân chạy tới, Cố Cảnh Ngôn nhếch miệng lên, Lâm Hành không phải thẳng, đúng không?

echkidieu2029.wordpress.com

“Ăn trứng gà không?”

“Ừm.”

Lâm Hành nấu mùi vị rất thơm, Cố Cảnh Ngôn nhìn Lâm Hành dưới ánh nến, đôi mắt rưng rưng. Rất nhiều năm, cậu cho là cả đời này cũng không được ăn đồ Lâm Hành nấu.

Lâm Hành bưng hai bát mì về phòng, nói: “Nếu như cậu muốn tắm, ăn xong thì về đi, nhà tôi không có cách nào cho cậu tắm đâu.”

Cố Cảnh Ngôn không trả lời, chỉ cúi đầu ăn mì, không để ý tới câu nói này của Lâm Hành.

Lâm Hành nhất thời cảm thấy được mì chẳng có mùi vị gì, “Nghỉ một tháng năm cậu có sắp xếp gì chưa?”

“Không có.” Cố Cảnh Ngôn vui vẻ húp hết cả bát, để đũa xuống, “Cậu muốn ra ngoài chơi à?”

“Giúp tôi một việc.” Lâm Hành lấy ra hộp thuốc lá, nhưng không lấy thuốc ra, nghịch nghịch bật lửa trong tay.

“Cái gì?”

“Giúp tôi xem cổ phiếu nào có thể kiếm tiền, tôi đang có sẵn hai, ba vạn.”

“Muốn kiếm lời bao nhiêu?”

“Chừng bảy mươi vạn.”

Cố Cảnh Ngôn ngẩng đầu nhìn anh, Lâm Hành cắn đầu thuốc đã đốt lửa dựa vào ghế, ghế tựa thấp bé, anh không chỗ vươn chân dài, nhìn rất kham khổ.

“Cần bao lâu?”

“Một tháng.”

Cố Cảnh Ngôn vươn tay, “Cho tôi một điếu.”

Lâm Hành nghiêng người đưa điếu thuốc cho Cố Cảnh Ngôn, Cố Cảnh Ngôn ngậm lấy, vươn tay định lấy bật lửa. Lâm Hành không ngồi dậy, trái lại lướt qua bàn ăn cúi người bắt cái tay của Cố Cảnh Ngôn đặt lên tay vịn. Anh cúi đầu, như muốn đυ.ng tới mặt Cố Cảnh Ngôn, dí tàn thuốc lập lò vào điếu thuốc của Cố Cảnh Ngôn.

Lâm Hành cực kỳ lưu manh mở miệng, “Tôi châm lửa giúp cậu.”

Tiếng nói trầm thấp khàn khàn có từ tính, trong đêm khuya yên tĩnh cực kỳ ghẹo người.

Tác giả có lời muốn nói:

Cố Cảnh Ngôn: Tui muốn làm công!!!!