Chương 30: Biết Về Đồ Cổ

Nghe thấy tiếng mở cửa, mọi người đều ngẩng đầu lên nhìn nhưng cũng lập tức thu hồi ánh mắt, rồi tha thiết nhìn vào những nhân viên đang phục vụ mình, chờ đợi họ báo một cái giá tốt cho món đồ mình muốn cầm cố, sau đó họ sẽ dùng số tiền đó đến cung tiêu xã mua mấy cân lương thực cho mấy đứa bé ở nhà đang gào khóc đòi ăn được một bữa cơm no.

Khương Chi rất ngạc nhiên, cô không ngờ cửa hiệu cầm đồ này lại làm ăn tốt như vậy.

Chẳng qua hôm nay cô nhất định phải bán được chiếc đồng hồ này, nếu không Đản Tử và cô sẽ phải nhịn đói.

Hệ thống đổi vật dụng chỉ nhận những nguyên liệu tự nhiên hoang dã nhưng bây giờ tuyết rơi phủ trắng khắp mặt đất thế này, muốn tìm được nguyên liệu đáng giá gì đó tất nhiên không phải chuyện dễ dàng, vấn đề dựa vào hệ thống để được ăn no phải từ từ tìm hiểu kỹ hơn mới được.

Nghĩ như vậy nên Khương Chi lập tức xếp vào hàng người tương đối ít nhất.

Đúng lúc này, có một người phụ nữ trùm khăn trên đầu đứng phía trước cô đã đưa vật trong tay mình cho nhân viên, nhỏ giọng nói: “Ông nhìn cái bình này của tôi đi, đây là đồ vật gia truyền của chồng tôi, rất có giá trị, ông đừng mong lừa gạt tôi!”

Người nhân viên này ngẩng đầu lên, thản nhiên nhìn người phụ nữ này, sau đó mới cầm dụng cụ lên quan sát tỉ mỉ cái bình nhỏ bằng bàn tay.

Khương Chi cũng hơi nghiêng người nhìn đến, trước đây cô cũng được xem là cao thủ giám định cổ vật, nếu không phải vì buôn bán cổ vật yêu cầu không ít tiền vốn thì cô đã chọn quay lại nghề cũ rồi.

Chiếc bình trên tay người nhân viên kia có màu xanh lục, bề ngoài khá kỳ lạ, phía trên còn được khắc cổ văn, còn có một đường vân với hình thù cổ quái.

Khương Chi có thể xác định đây là hàng thật, cổ vật thời nhà Hán, bình gốm xanh lục, nếu ở thời hiện đại thì chiếc bình này cũng có giá mấy chục vạn. Thế nhưng đáng tiếc hiện tại là thập niên 80, có thể bán được mấy trăm đồng đã được xem là giá cao rồi.



Khoảng chừng hai mươi phút sau, người nhân viên kia buông bình gốm xuống, nói: “Tôi chỉ có thể trả cô năm mươi đồng.”

Khóe miệng Khương Chi co rút nhưng người phụ nữ phía trước cô lại gật đầu liên tục như nhặt được bảo bối mà không hề quan tâm rốt cuộc “cổ vật gia truyền” nhà mình có lai lịch thế nào, cô ấy gấp gáp nói: “Năm mươi thì năm mươi, mau trả tiền cho tôi!”

Nếu so với tiền lương của một công nhân thì năm mươi đồng này đúng là cao hơn.

Người nhân viên kia cũng rất lưu loát, nhanh chóng lấy năm tờ tiền mới tinh từ trong ngăn tủ ra, đưa cho người phụ nữ.

Người phụ nữ vội cầm tiền rồi gấp gáp chạy ra ngoài, giống như sợ người nhân viên này sẽ đổi ý.

Khương Chi cũng không nhiều chuyện, cô bước lên, lấy chiếc đồng hồ trong giỏ ra.

Người nhân viên này liếc mắt nhìn đồng hồ, ông ta giật mình, vội ngẩng đầu nhìn Khương Chi.

Vị nữ đồng chí này ăn mặc không giống gia đình có tiền nhưng lại có vật này sao?

Ở những năm nay, nhà ai mà không có quý.

Nhưng chiếc đồng hồ trong tay ông ta không phải vật tầm thường, không phải loại đồng hồ hiệu Tissot bán rất chạy trên thị trường hiện nay, tuy bề mặt đồng hồ đã bị hư hại nhưng nhìn thiết kế của chiếc đồng hồ cũng có thể nhận ra đây rõ ràng không phải đồ vật mà một thị trấn nhỏ này buôn bán.