Chương 48: A hay B

Đề trắc nghiệm này trước mắt là đề khó nhất trong số các đề mục từng xuất hiện.

Ba mươi giây đếm ngược, một giây lại một giây tụt giảm, trong lòng Dư Tô không khỏi có chút nôn nóng.

C khẳng định bị loại trừ, nàng có điên cũng không dám tùy tiện đắc tội NPC.

Nếu chọn A, hoàn toàn làm theo lời Vương Như nói, chính xác là làm đồng lõa với Vương Như đi hãm hại một nữ sinh đã phi thường đáng thương, thậm chí có khả năng đẩy người ta tới con đường chết.

Nếu không làm theo, kết cục hiện tại của Nguyệt Nguyệt chính là kết cục kế tiếp của nàng, có lẽ còn thảm hại hơn. Chưa kể bị trọng thương nằm ở trên giường không thể động đậy như vậy, chẳng khác nào đã từ bỏ phương án hoàn thành nhiệm vụ thứ hai, chỉ có thể bị động lựa chọn sinh tồn trong 7 ngày.

Hiện tại còn dư lại 6 ngày, nàng không dám bảo đảm trong khoảng thời gian này mình sẽ không trở thành mục tiêu truy sát của quỷ.

Có lẽ nên lợi dụng cơ hội được truy cập vào internet để phát tín hiệu cầu cứu, nhưng đầu tiên phải có người chịu tin tưởng, hỗ trợ báo cảnh sát. Mà cảnh sát được điều động đến đây khẳng định sẽ là lực lượng quản lý của khu vực này. Vương Thu Mai luôn nói nàng có quan hệ với người phía trên, như vậy có phải cũng bao gồm cảnh sát trong đó hay không? Nếu như có, sau khi bị cảnh sát gõ cửa, Vương Thu Mai lập tức có thể lấy được tin tức của người báo án mà xử lý……

Đến lúc đó, nàng nhất định phải chết. Dưới tình huống vô pháp bảo đảm an toàn tuyệt đối, nàng không dám mạo hiểm lớn như vậy.

Chọn B nói không chừng sẽ tốt hơn một chút, nhiều nhất chỉ giống như nam để râu lúc ấy, chịu một ít đòn roi, tuy rằng đau đớn nhưng không ảnh hưởng đến năng lực hành động…

Ở một giây đếm ngược cuối cùng, Dư Tô chọn B.

Nàng gật đầu, đi theo Vương Như tới trước máy tính. Sau khi Vương Như ngồi xuống, mở ra giao diện mạng xã hội, trực tiếp đánh từ khóa tìm kiếm; "hội nhóm - diễn đàn”, tùy tiện click mở một trang diễn đàn được đề xuất, nói với Dư Tô:

“Thấy được chưa, cứ như vậy, sau đó nhấp vào chỗ xin gia nhập, nếu cần phải nghiệm chứng hay suy xét gì đó thì bỏ qua, lãng phí thời gian……” Đang nói, liền có một diễn đàn đồng ý yêu cầu xin gia nhập của Vương Như.

Vương Như nhấp mở trang chủ của diễn đàn nọ, vừa thao tác vừa giải thích:

“Nhấp chuột trực tiếp kéo video này từ desktop đến khung chat, lại nhấp vào nút gửi đi phía dưới là xong, nhảy tới diễn đàn tiếp theo, chỉ đơn giản như vậy. Tỷ tới làm thử một lần xem.”

Vương Như vừa đăng video lên, các thành viên trong diễn đàn kia thực mau liền sôi trào, bàn tán xôn xao, nhanh chóng spam tin tức, xoi mói thiếu nữ đáng thương trong video.

Dư Tô làm bộ không để ý, cố tình làm ra động tác cứng đờ mà sờ vào con chuột, múa may nửa ngày cũng chưa thành công di chuyển con chuột đến chỗ xin gia nhập diễn đàn. Thật vất vả mới click vào được, nhìn thấy nhảy ra giao diện cần nghiệm chứng, nàng lại trực tiếp nhấp vào nút gửi đi phía dưới, click nửa ngày đều không được gì.

Vương Như tức giận la to:

“Sao tỷ ngu như vậy, không phải ta nói nếu cần phải nghiệm chứng liền bỏ qua sao?”

Dư Tô ủy khuất nói:

“Tiểu Như, tỷ…tỷ không biết chữ.”

“……” Vương Như chán nản, nhịn xuống chỉ tay vào trên khung thoại:

“Đem cái này đóng!”

Dư Tô lại dịch con chuột một hồi lâu, chậm rề rề nhấp lên, ấn con chuột phát ra tiếng cạch cạch, nhưng khung thoại kia vẫn không hề phản ứng.

Vương Như nhất thời cũng không hiểu, kêu nàng cứ dùng sức ấn. Dư Tô lại dùng sức nhấp vài cái, vẫn không phản ứng, vẻ mặt khẩn trương hỏi:

“Ai da! Có phải tỷ làm hỏng máy tính rồi hay không? Trời đất, máy tính này nhất định rất đắt tiền. Tiểu Như, tỷ không bồi thường nổi, làm sao bây giờ?”

Vương Như trợn trắng mắt, nghiến răng nói:

“Sao dễ hư như vậy được, nhất định là bị lỗi gì đó, lại click vài lần xem!”

Dư Tô lại nhấp vài lần, thanh âm click chuột cực kỳ minh bạch mà nói cho Vương Như biết, nàng thật sự có nhấp.

Lăn lộn hơn hai phút, vẫn luôn chỉ chú ý màn hình, lúc này Vương Như mới phát hiện Dư Tô kỳ thật vẫn luôn nhấp chuột phải, có phản ứng mới là lạ.

Vốn dĩ đang vội ra ngoài, lại bị sự "ngu dốt" của Dư Tô chọc giận không nhẹ, Vương Như liền giơ tay tát mạnh vào mặt nàng.

Dư Tô không né tránh, vừa sợ hãi vừa ủy khuất rụt rụt cổ, cẩn thận dè dặt xin lỗi:

“Tiểu Như, thật sự xin lỗi, là tỷ quá ngu dốt, thật sự học không được. Nếu không, Tiểu Như tìm người khác tới thử xem?”

Dưới tình huống hiện tại, Vương Như cũng chỉ có thể tìm người khác, nếu cứ tiếp tục như vậy, vừa lãng phí thời gian vừa bực bội.

Vương Như hừ lạnh một tiếng, trừng mắt nhìn Dư Tô nói:

“Ngươi cút đi, thấy ngươi liền phiền, sao một người có thể ngu như vậy! Buổi tối hôm nay cũng đừng ăn cơm!”

Dư Tô thầm nghĩ, chỉ bị bỏ đói một bữa, thật đúng là cám ơn trời đất.

Nàng không dám chậm chạp, giống như cực kỳ sợ hãi liên tục xin lỗi, bước chân vội vã hướng ra ngoài cửa, sợ Vương Như gọi lại nàng, vừa ra khỏi cửa liền trực tiếp vào trong phòng.

Rất nhanh, Vương Như cũng đi ra, từ trên hành lang nhìn xuống chính sảnh phía dưới.

Lúc này, nam mắt híp, nam để râu cùng người chơi mới Nhụy Nhụy đều ở dưới, còn có Cẩu Lị phụ trách trông coi tiệm.

Cẩu Lị sẽ không đi lên, đi lên để những người khác nhân cơ hội chạy trốn hay sao?

Vương Như cũng hiểu được điểm này. Ánh mắt nàng qua lại ở giữa ba người chơi, cuối cùng chỉ vào Nhụy Nhụy thoạt nhìn có vẻ thông minh một chút nói:

“Nhụy Nhụy tỷ, đi lên một chút!”

Bởi vì không phải tên thật của mình, Nhụy Nhụy nhất thời chưa phản ứng kịp là đang kêu nàng, vẫn là nam mắt híp ở bên cạnh thấp giọng nhắc nhở một câu, nàng mới nhanh chóng phản ứng, vừa hồ nghi vừa lo lắng cất bước lên lầu.

Vương Như thúc giục:

“Có chút chuyện muốn tỷ hỗ trợ. Bước nhanh lên, ta đang vội ra ngoài!”

Mặc dù đây mới là lần thứ hai làm nhiệm vụ, Nhụy Nhụy cũng biết đây nhất định không phải chuyện tốt, nhưng vẫn không thể không nhanh hơn tốc độ.

Lúc này, Vương Như trước tiên xác nhận một chút:

“Biết chữ không?”

Nhụy Nhụy ngẩn ra, theo bản năng đáp:

“Đương nhiên...biết.”

“Vậy là tốt rồi!” Vương Như thở phào nhẹ nhõm một hơi, kéo Nhụy Nhụy vào trong phòng.

Nhụy Nhụy bị Vương Như kéo vào cửa, nghe Vương Như nói xong yêu cầu, còn chưa kịp cự tuyệt, liền nhận được đề mục giống Dư Tô.

Vẫn như cũ ba mươi giây để suy xét, trong khoảng thời gian ngắn như vậy, Nhụy Nhụy đã ứa ra một đầu mồ hôi lạnh.

A hay B? Rốt cuộc nên chọn A hay B?!

Nàng nôn nóng đến mức hận không thể nhảy dựng lên. Không đợi nàng suy xét kỹ, liền nghe thấy chỉ còn 3 giây đếm ngược.

Không còn thời gian, nàng cắn răng một cái, vội vàng hô:

“A!”

Vương Như bị nàng đột nhiên kêu to làm giật mình:

“La cái gì?”

Nhụy Nhụy phản ứng lại, nhanh chóng nói:

“Tỷ định nói là được a! Tiểu Như dạy tỷ làm thế nào đi.”

Vương Như nhếch miệng, một lần nữa dựa theo phương thức chỉ dẫn cho Dư Tô vừa rồi dạy Nhụy Nhụy.

Nàng nhìn Nhụy Nhụy thuận lợi hoàn thành thao tác, không khỏi hừ lạnh một tiếng:

“Vẫn là tỷ thông minh, Kiều Kiều kia quả thật quá ngu xuẩn, dạy cả nửa ngày, tiêu phí thời gian như vậy, thế mà ngay cả một thao tác đơn giản cũng không học được!”

Nghe Vương Như nói như vậy, sắc mặt Nhụy Nhụy trong nháy mắt trở nên trắng bệch.

Đúng vậy, sao nàng lại quên mất...Vừa rồi nàng ở dưới lầu, tận mắt nhìn thấy người chơi sắm vai Kiều Kiều tay chân nhanh nhẹn từ trong phòng Vương Như rời đi! Nếu lúc ấy Kiều Kiều chọn A, như vậy bây giờ Kiều Kiều hẳn còn ở trong phòng ấn theo lời Vương Như phân phó mà làm việc. Vương Như căn bản không cần lại kêu một người đi lên! Thực rõ ràng, đáp án Kiều Kiều chọn không phải A, nhưng vì sao Kiều Kiều vẫn có thể êm đẹp đi ra ngoài……

Chẳng lẽ nàng đã chọn sai? Nhưng nhìn thế nào cũng thấy, rõ ràng lựa chọn A mới là an toàn nhất!

Nhụy Nhụy tay chân lạnh băng, sững sờ tại chỗ.

Vương Như thấy nàng bỗng nhiên thất thần, duỗi tay quơ quơ trước mắt nàng, nói:

“Tỷ học xong rồi đã nhớ kỹ hết chưa? Nếu đã nhớ kỹ, ta liền đi trước, bạn ta còn đang chờ!”

Nhụy Nhụy lấy lại tinh thần, có chút thất thần gật đầu.

Vương Như vừa lòng xách lên ba lô, bổ sung thêm một câu:

“Làm cho tốt, đừng có lười biếng, đăng lên ít nhất 50 cái diễn đàn cho ta. Ta trở về sẽ kiểm tra!”

Tâm tư của Nhụy Nhụy đã hoàn toàn không còn ở chỗ này, hốt hoảng đáp ứng.

Cho đến khi Vương Như rời đi, nàng lập tức ra cửa, bước chân cực nhanh vọt vào trong căn phòng ở trung gian, đi thẳng đến trước mặt Dư Tô hỏi:

"Cô chọn cái gì?!”

Dư Tô sửng sốt một chút, đáp:

“Đương nhiên là chọn B.”

Nhụy Nhụy sắc mặt trắng xanh, phản bác:

“Rõ ràng A mới là lựa chọn an toàn nhất. Chẳng lẽ tôi chọn sai sao?”

Dư Tô lắc đầu:

“Hẳn là...không sai, chẳng qua kêu tôi chọn A, làm theo lời Vương Như nói, lương tâm có chút bất an.”

Nàng ích kỷ, nhưng cũng có điểm mấu chốt của mình. Nếu người mà nàng muốn làm hại là người xấu, nàng phi thường vui vẻ đi làm. Nhưng đối phương chỉ là một thiếu nữ đáng thương vô tội, nàng làm không được. Đương nhiên, đây là dưới tình huống nàng biết lựa chọn B sẽ không làm bản thân mình mất mạng.

Nếu như A là đáp án đúng duy nhất, không chọn A nàng nhất định phải chết, chỉ sợ…

Điểm mấu chốt liền phải nhường một bước.

Nhụy Nhụy nghe nàng nói lựa chọn A cũng không sai, sắc mặt mới tốt hơn một chút, xác nhận lại một lần:

“Thật sự không sai? Sẽ không xảy ra chuyện gì đúng không?”

Hai NPC Yến Yến cùng Vi Vi đều còn ở nơi này, Dư Tô không tiện nói nhiều, chỉ gật đầu:

“Cô cũng đâu đắc tội Vương Như. Vương Như sẽ không làm gì cô.”

Nhụy Nhụy suy nghĩ một lát. Sau khi nàng chọn A, liền luôn dựa theo lời Vương Như nói mà làm, Vương Như thoạt nhìn cũng rất vừa lòng, sẽ không đến mức bỗng nhiên liền trở mặt muốn gϊếŧ mình.

Không sai, lựa chọn này nhất định an toàn!

Nàng an tâm một chút, chạy nhanh về trong phòng Vương Như, bắt đầu làm việc.

Vi Vi mờ mịt hỏi Dư Tô:

“A B gì vậy, hai người đang nói cái gì?”

Dư Tô thuận miệng nói:

“Không có gì, chỉ là vừa rồi Tiểu Như nhìn thấy một đề trắc nghiệm tâm lý thú vị, liền hỏi chúng ta nên chọn A hay B.”

Nam tóc đỏ, Trương Dịch cùng Nguyệt Nguyệt đang nằm ở trên giường đều biết, Dư Tô nhất định đang nói tới đề trắc nghiệm nhiệm vụ mới. Chẳng qua có NPC ở đây, bọn họ cũng không hỏi nhiều.

May mắn là, nam tóc đỏ biết nữ giới có thói quen đi vệ sinh cũng phải kéo bè kéo phái, liền lôi kéo Dư Tô nói muốn cùng xuống lầu đi vệ sinh. Trương Dịch cũng nhanh chóng tìm cớ đuổi kịp, ba người mới tìm được cơ hội đàm luận đề mục hôm nay.

Bất quá, đề mục này đã làm xong, sẽ không đến phiên những người khác. Bọn họ chỉ có thể mượn đề mục này tích lũy thêm một chút kinh nghiệm, giống như Dư Tô đã căn cứ theo cách mà nam để râu cùng Nguyệt Nguyệt lựa chọn mà dám chọn B.

Hơn 6 giờ chiều, có khách tới. Lúc này tới một lúc 2 nam nhân, một người trong đó chọn NPC Vi Vi, một người khác nhìn trúng nam tóc đỏ.

Đề mục nam tóc đỏ gặp được hôm nay lại không phải là loại đề giống hôm qua, mà mãi cho đến đi theo nam nhân vào phòng mới xuất hiện.

Đề mục là: "Dựa theo cách nói năng hành xử, nam nhân trước mắt thoạt nhìn là người tốt, hắn thậm chí còn quan tâm hỏi ngươi vì sao lại ở chỗ này, làm loại công việc này. Nếu cầu cứu hắn, rất có khả năng hắn sẽ nguyện ý lập tức lấy di động báo cảnh sát giải cứu ngươi. Lựa chọn của ngươi là:

A- Cầu cứu, cầu hắn lập tức báo cảnh sát cứu mình ra ngoài.

B- Cầu cứu nhưng không báo cảnh sát, chỉ cầu hắn mang mình thoát khỏi chỗ này.

C- Không cầu cứu, kể lể cho hắn nghe về những chua xót của mình ở đây, thuận lợi tránh đi việc phải tiếp khách."

Bởi vì có kinh nghiệm về cách lựa chọn đáp án trước đó, nam tóc đỏ liền lớn mật mà chọn B.