Chương 18: Mồi

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trò Chơi Tử Vong (Game Of Death) - Chương 18: MồiMặc kệ người khác có tin tưởng Dư Tô cùng Dịch Thư hay không, thời gian vẫn từng chút một nhích gần đến 9:00 giờ tối.

Không trung từ xanh thẳm dần dần trở nên đen nhánh, ngay cả ánh trăng cũng ẩn núp, chỉ để lại vài ngôi sao ảm đạm thưa thớt, điểm xuyến trên tấm màn đen thật lớn.

Bảy người lại một lần nữa ngồi vây quanh cái bàn. Ai cũng im lặng, không nói một lời đánh giá lẫn nhau, thỉnh thoảng cúi đầu xem giờ trên di động.

Thời điểm Dư Tô lại ấn sáng màn hình lần nữa, đã tới 8:59, còn thừa một phút cuối cùng. Trò chơi sắp bắt đầu.

Nàng không nhịn được nghĩ thầm, nếu sau khi nhiệm vụ tuyên bố còn có thể xem lại tin nhắn trước đó thì tốt rồi, nói vậy, có thể kêu mọi người mở tin nhắn ra cho những người khác xem. Ai không dám đưa tức trong lòng có quỷ.

Đáng tiếc, làm gì dễ như vậy, toàn bộ tin nhắn sau khi đọc xong liền biến mất không còn một mảnh. Nội dung cũng chỉ có người sở hữu chiếc điện thoại đó mới biết được.

Đúng 9:00 giờ, một đoạn nhạc chói tai giống hệt tối hôm qua lại vang lên.

Mọi người nhanh chóng thu hồi di động, thần sắc nghiêm túc đứng dậy, ngay một khắc đếm ngược bắt đầu, đều giống như chim di trú sôi nổi tản ra các nơi, đi đến chỗ trốn đã sớm suy tính kỹ trong đầu.

Dư Tô cùng Dịch Thư lập tức lấy tốc độ cực nhanh chạy lên tầng một, tiến vào gian phòng ngủ kia. Bởi vì đã chuẩn bị sẵn hết thảy trước đó, hiện tại chỉ cần Dư Tô đi qua nằm xuống, sau đó Dịch Thư lấy chăn trải phía trên là xong.

Làm mấy chuyện này không mất bao nhiêu thời gian, Dư Tô thực mau được che chắn kín mít, cơ hồ cùng cái giường hòa làm một thể.

Cách một lớp chăn bông thật dày, nàng nghe Dịch Thư nói:

“Được rồi, chú ý che giấu cho tốt, tôi đi đây.”

Tiếng bước chân bên ngoài dần dần đi xa, cho đến khi hoàn toàn biến mất.

Thanh âm nhi đồng non nớt còn đang đếm số, chậm rãi, chậm rãi, rốt cuộc đếm tới một trăm.

Tiếng nhạc vang dội đến mức chói tai kia đột nhiên im bặt, xung quanh lập tức khôi phục vẻ yên tĩnh, không có bất luận tiếng động gì.

------~‡TK-Wattpad‡~------

Nữ tử tóc ngắn tên Đỗ An Hoa. Nàng đang trốn ở vị trí đã dự tính kỹ từ trước, đem hô hấp phóng đến cực nhẹ, cẩn thận từ chỗ khe hở nhìn hướng ra bên ngoài.

Bỗng nhiên, một thân ảnh nho nhỏ xuất hiện trong tầm mắt, cũng nhắm về phía nàng chậm rãi đi tới.

Con quỷ đi thẳng tới trước mặt nàng. Gương mặt hư thối màu xanh đen kia đột nhiên dí sát về phía trước. Hai hốc mắt không có đồng tử vừa vặn đối diện với con mắt giấu ở sau khe hở của Đỗ An Hoa.

Tim đập chợt gia tốc, toàn thân chỉ cảm thấy một cỗ máu nóng xộc thẳng lên não, làm đầu óc nàng oành một tiếng nổ tung.

“Bắt được ngươi nha.” Nó nở nụ cười khanh khách, theo khóe miệng dần dần ngoác rộng ra, một khối thịt hư thối “bạch!” một tiếng rớt xuống trên mặt đất.

Đỗ An Hoa trợn to hai mắt, trong lúc nhất thời sững sờ tại chỗ. Thân thể không kiềm được mà run rẩy. Nàng phải mất rất nhiều sức lực mới khống chế bản thân không phát ra âm thanh. Đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm con quỷ gần trong gang tấc. Giờ khắc này, nỗi sợ hãi đối với tử vong đã thắng qua hết thảy.

Cho đến khi con quỷ xoay người rời khỏi, đi tìm mục tiêu kế tiếp, lý trí của nàng mới dần thu hồi. Tâm tình vô cùng trầm trọng chậm rãi đứng lên. Từng bó cỏ khô che ở trên người nàng toàn bộ đều rơi xuống, phát ra một trận tiếng vang soàn soạt.

Đỗ An Hoa cúi đầu nhìn thoáng qua, vẫn có chút khó hiểu. Nàng trốn ở trong đống củi lửa, thân thể bị lấp kín mít. Huống hồ bên ngoài còn tối như vậy, nó rốt cuộc làm thế nào nhanh như vậy liền tìm được nàng?

Thậm chí nó còn trực tiếp đi lại đây, giống như đã sớm biết nàng trốn ở chỗ này…

Người bị tìm được, là sẽ chết.

Dịch Thư đã nói, muốn tìm ra hung thủ, ngày mai còn phải chết một người! Đó là chưa chắc manh mối đích xác tồn tại theo như lời hai người kia nói.

Nàng không muốn chết, không thể cứ ngồi chờ chết như vậy! Đỗ An Hoa mãnh liệt lắc đầu, xua đi suy nghĩ lộn xộn trong lòng, nhanh chóng cất bước hướng vào trong nhà.

Nhà chính có một người trốn, nàng biết ở chỗ nào.

------~‡TK-Wattpad‡~------

Thời gian hai mươi phút ngày thường chỉ cần tùy tiện lướt lướt Weibo, xem vài video ngắn liền trôi qua. Nhưng hiện tại, hai mươi phút ngắn ngủi này lại làm người ta không khỏi sinh ra cảm giác như kéo dài mấy trăm năm.

Dư Tô an tĩnh nằm, tựa như một tảng đá, thỉnh thoảng lại nghe loáng thoáng ở phương hướng nào đó truyền đến một chút động tĩnh, càng về sau càng phát triển thành thanh âm khắc khẩu.

Nàng nghe không rõ là ai đang cãi vã, nhưng tình hình nhất định còn tệ hơn so với hôm qua.

Bỗng nhiên, một trận tiếng bước chân từ xa tới gần, chậm rãi bước vào căn phòng nơi Dư Tô trốn. Tiếng bước chân kia thực mỏng manh, cùng tiếng bước chân của con quỷ trong lượt chơi hôm qua giống nhau, hẳn chính là nó.

Nàng nghe tiếng bước chân dần dần tiếp cận giường, cũng ngừng ở mép giường.

Trên cái giường đôi to rộng, một tấm chăn được xếp thành hình chữ nhật trải dài đặt ở mép giường. Tuy nhiên, nếp gấp phi thường tán loạn, lại hơi độn lên. Nhìn thoáng qua tựa như có người nằm ở trong chăn.

“Hì hì, trốn không kỹ nha.” Tiếng cười của con quỷ có chút rợn người. Lời nói ra càng khiến người ta kinh hãi.

Nó nhón mũi chân, nỗ lực nhướng nửa người lên, vươn cánh tay xanh tái bắt lấy tấm chăn trên giường, dùng sức kéo ra ngoài.

Tấm chăn bị lôi ra, kéo theo là lớp thảm mỏng lót phía dưới, lập tức làm lộ ra một đống sợi bông trắng cùng các loại quần áo cũ nhét đầy trong mép giường sát tường.

Tuy nhiên, bên trong không hề có người.

Con quỷ “A!” một tiếng, tựa hồ cảm thấy thực kinh ngạc đối với việc không tìm được ai ở chỗ này.

Nó ngẫm nghĩ, lại ngồi xổm xuống nhìn dưới gầm giường...vẫn như cũ không một bóng người.

Nó quay đầu, xoay người quan sát những chỗ khác trong phòng, tiến về phía cái tủ dựa tường.

Bên trong có một ngăn tủ rất lớn, thiết kế theo kiểu mở hộp, dùng để xếp quần áo cũ. Ở trên là cái rương gỗ đặt chồng lên nhau. Vô luận là chiều cao hay sức lực, nó đều không đủ để nhấc lên cái rương xem xét ngăn tủ phía dưới.

Nó thử một chút, liền từ bỏ.

Cho dù biết chỗ này rất có khả năng cất giấu người, nhưng nó không thể lãng phí thời gian ở một chỗ. Cho dù bỏ lỡ một người, nó còn có thể đi tìm những người khác.

Dư Tô quả thực trốn ở trong ngăn tủ này. Nàng dán lỗ tai lên vách tủ, nghe tiếng bước chân dần dần đi xa, mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Từ lúc bắt đầu, nàng chưa bao giờ nghĩ mình nên tin tưởng Dịch Thư.

Sau khi Dịch Thư trợ giúp nàng ẩn nấp rồi rời khỏi, nàng lập tức nhấc lên một góc chăn, nhẹ nhàng chui ra.

Thời điểm nàng ra tới, liền thấy được trạng thái hỗn độn của tấm chăn trên mặt giường, bên trong chăn còn kẹp một ít quần áo.

Những thứ quần áo đó len lỏi giữa các lớp gấp, nhăn nhúm cộm thành một đống, tựa như có người trốn trong chăn.

Nếu con quỷ tìm tới nơi này, nhất định sẽ cho rằng có người trốn ở chỗ đó. Nhưng bởi vì vấn đề chiều cao, nó không thể trực tiếp xốc lên chăn, mà phải níu lấy góc chăn kéo ra ngoài.

Một khi nó lôi ra tấm chăn, lớp thảm mỏng liền bị kéo theo ra, làm cho người nằm bên dưới hoàn toàn bại lộ.

Dư Tô nhanh chóng sắp xếp chăn thành trạng thái như cũ, sau đó trốn vào trong ngăn tủ lớn này.

Lúc trốn, cái rương gỗ nặng nề phía trên quả thực có chút phiền phức. Nàng liền ôm cái TV đen trắng đối diện giường lại đây.

Cái TV nhỏ kiểu dáng cổ lỗ sĩ, kích cỡ chỉ bằng màn hình máy tính này, nàng dọn phi thường nhẹ nhàng.

Đầu tiên, nàng dùng sức xê dịch cái rương gỗ phía trên ra, mở nắp ngăn tủ lớn, ôm TV kê vào phần giao nhau giữa ngăn tủ với nắp tủ, sau đó một lần nữa đẩy cái rương gỗ chồng lên trên. Tiếp theo, nàng liền từ chỗ hở giữa TV và ngăn tủ chui vào trong, sau khi ổn định tư thế, lại từ phía trong dùng thân thể chống đỡ nắp tủ, ôm cái TV xuống trực tiếp đặt ở trong ngăn tủ cùng với mình. Nắp tủ lập tức liền sập xuống, một lần nữa khép kín. Rương gỗ tự nhiên cũng thật mạnh đè ở phía trên.

Trong ngăn tủ hoàn toàn bịt kín, không cần lo lắng về ánh sáng xuyên thấu sẽ bị người ngoài nhìn thấy. Dư Tô yên tâm lấy ra di động xem thời gian, thấy vừa mới qua mười ba phút. Khoảng cách trò chơi kết thúc còn bảy phút.

Nàng bắt đầu trầm tư suy nghĩ.

Mục đích khiến Dịch Thư hành động như vậy, chính là để làm cho nàng bị thua cuộc.

Nhưng hắn lại không thể là hung thủ, nếu không, không có khả năng hành động rõ ràng như vậy. Chẳng lẽ chỉ vì diệt trừ một người không có tác dụng gì như nàng, cho dù bại lộ thân phận hung thủ của mình hắn cũng không màng sao?

Điểm này không hợp logic. Hung thủ có ngốc cũng không làm ra loại sự tình này.

Như vậy, hắn làm vậy vì lý do gì?

Dư Tô nghĩ, hắn hẳn là cần một con mồi - con mồi dùng để dụ hung thủ cắn câu, còn nàng chính là đối tượng mà hắn lựa chọn.

Rốt cuộc, nàng chỉ là một nữ nhân khờ mới lần thứ hai làm nhiệm vụ, đầu óc không quá linh hoạt, hoàn toàn không có giá trị tồn tại.

Dư Tô nghĩ đến đây, lại nghe một trận tiếng bước chân vang lên. Âm thanh dồn dập mà nhẹ nhàng, tựa hồ có người nào đó đang cẩn thận bước nhanh vào phòng.

Dư Tô lập tức thu hồi suy nghĩ, chú tâm đề phòng. Nàng vươn tay, luồn vào dưới ống quần rộng thùng thình mò mẫm, lấy ra dao găm Kim Cập cột ở bắp chân.

Tuy rằng chưa biết tác dụng của đạo cụ này là gì, nhưng nếu đã là phần thưởng dành cho người mới, chắc hẳn nó sẽ không hại nàng.

Cho dù nó thực sự vô dụng, dùng như dao găm bình thường cũng rất tốt.

Tiếng bước chân trước tiên ngừng ở cái giường bên kia, sau đó lập tức lại di chuyển. Bởi vì bố cục trên giường đã sớm bị con quỷ xáo trộn, không còn đánh lừa được bất luận kẻ nào.

Trong phòng cơ hồ có thể nhìn không sót thứ gì, nơi có thể giấu người ít đến không thể ít hơn. Chủ nhân của tiếng bước chân cơ hồ chú ý tới cái tủ lớn bên này, liền hướng về phía bên này đi tới.

Dư Tô nắm chặt dao găm, khẽ ngẩng đầu nhìn lên trên, chuẩn bị tư thế sẵn sàng, bất kỳ lúc nào cũng có thể đối mặt với người bên ngoài kia.

Nàng cơ hồ có thể khẳng định, lúc này, người đứng bên ngoài chính là hung thủ.

Hô hấp của Dư Tô trở nên có chút dồn dập, tim đập như sấm, trong lòng hơi khẩn trương.

Nàng nghe thấy trên đỉnh đầu truyền đến tiếng rương gỗ bị dịch chuyển. Như vậy, bước tiếp theo, nên đến phiên nắp tủ bị mở ra.

Nhưng tình huống trong dự đoán cũng không xuất hiện, Dư Tô chờ đợi một hồi lâu, cũng không chờ đến lúc nắp tủ bị xốc lên.

Ngược lại, có tiếng bước chân cực nhỏ rời đi.

Là đi tìm con quỷ lại đây sao?

Dư Tô cúi đầu nhìn thoáng qua thời gian, khoảng cách trò chơi kết thúc còn ba phút.

Ba phút, có lẽ nàng sẽ may mắn trụ được qua vòng chơi đêm nay...Nhưng ngay sau đó, nàng lập tức bác bỏ ý niệm này. Rốt cuộc nàng từng mua rất nhiều vé số, nhưng từ trước tới giờ vẫn chưa từng trúng qua.

Liều mạng đi!

Dư Tô hít sâu một hơi, hung hăng vươn tay đẩy ra nắp tủ dày nặng trên đỉnh đầu.Trò Chơi Tử Vong (Game Of Death) - Chương 18: Mồi