Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Trò Chơi Nguy Hiểm: Tổng Tài Tội Ác Tày Trời

Chương 3: 04

« Chương TrướcChương Tiếp »
Edit: jins

Tòa thành Bạc Tuyết tuyệt đẹp còn được gọi là Bạc Tuyết bảo. Đây như một chốn yên vui, là nơi những bông hoa ngọc sơn bạc tuyết* nở rộ quanh năm. Cô bé vừa bước xuống từ chiếc xe cao cấp liền lạc vào tổng thể kiến trúc to lớn này, suốt dọc đường đi càng lúc càng thấy kinh ngạc.

Đúng là một tòa thành! Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy một tòa thành ở khoảng cách gần như vậy, nơi này cao sang, tuyệt đẹp như thiên đường vậy.

Mặt trời ló từ trong đám mây chiếu rọi ánh sáng rực rỡ, làn sương mù mờ ảo, lập lờ như biển mây vây lấy Bạc Tuyết bảo, tựa như một bức thi họa; đỉnh mái trắng tinh, tạo hình duyên dáng, cao thấp đan xen, lầu trong lầu, cửa sổ thông thiên thẳng xuống, cột trụ đều thiết kế dáng vòm, điển hình cho phong cách kiến trúc Rô-ma.

Ánh mặt trời chiếu xuyên qua những tán cây xanh, người hầu đều mặc đồng phục trắng tinh nối đuôi nhau đi ra. Không khí thật mộng ảo, hương thơm ngát tự nhiên tràn ngập, còn có hồ nước xanh biếc bao quanh tòa thành. Tất cả đều khiến cô bé chợt cảm thấy mình như công chúa Bạch Tuyết thời hiện đại vậy.

Người quản gia dắt tay cô bé, mỉm cười nói: “Từ hôm nay trở đi, đây là nhà con, có thích không?”

Cô bé hưng phấn gật đầu. Tim cô đập nhanh tưởng chừng muốn vọt ra ngoài, cho tới bây giờ cô chưa bao giờ có ảo tưởng mình sẽ có một ngày được như cô công chúa sống tòa thành tuyệt đẹp thế này. Mà nay mọi thứ lại diễn ra chân thực ngay trước mắt, bàn tay nhỏ bé của cô không kìm được nắm thật chặt, theo bản năng, cô nuốt nước miếng.

"Cô bé chính là thiên kim tiểu thư của Lôi gia, còn không ra chào tiểu thư?” Giọng nói của quản gia không cao không thấp, nhưng lại mang vẻ uy nghiêm của một người bề trên.

Người hầu đứng hai bên cửa tòa thành cung kính chào: “Kính chào Đại tiểu thư!”

Đôi mắt cô bé mở to ra, lộ vẻ trong suốt, tựa như con búp bê xinh đẹp được muôn người yêu quý, chỉ có điều, bộ quần áo cũ nát trên người phần nào nói lên thân phận của cô.

"Ta đã xem qua tư liệu của con, con tên là Mạch Khê, năm nay tám tuổi đúng không?”

Người quản gia ngồi xổm xuống, trên mặt mang theo nụ cười hiền lành, thân thiết, giọng nói ôn hòa, dịu dàng như làn nước trong hồ bao quanh thành, khiến người khác cảm thấy rất ấm áp.

Cô bé gật đầu, bộ dáng ngoan ngoãn khiến người ta nhìn thấy mà đau lòng.

Quản gia cười cười. Không ai có thể nghĩ được một cô bé bề ngoài nhu thuận lại có thể quật cường đến vậy. Ông vẫn còn nhớ rõ cảnh gã đàn ông kia bị cô bé dùng cây gậy đả thương, xem ra, đại tiểu thư Lôi gia của bọn họ cũng là một con báo con đây.

"Bọn họ đều là người làm trong Bạc Tuyết bảo, về sau chuyện ăn uống thường ngày của đại tiểu thư sẽ có chuyên gia phụ trách, còn có người giúp việc giúp tiểu thư tắm rửa, thay quần áo.” Quản gia nói một mạch cho cô nghe.

Mạch Khê kinh ngạc mở to hai mắt nhìn, sẽ có nhiều người giúp việc hầu hạ cô như vậy sao? Hơn nữa, trên mặt họ đều là nụ cười hiền lành, dưới ánh mặt trời trang phục trắng tinh của họ thật sự rất đẹp. Cho tới bây giờ cô mới biết, thì ra làm người hầu mà cũng có thể đẹp như vậy.

Ánh mặt trời chiếu lên khuôn mặt cô bé, hàng lông mi cong dài khẽ chớp, một lúc lâu sau, Mạch Khê rốt cục cũng lên tiếng nói chuyện, “Bác! Con…con…về sau thật là có thể ở đây sao?” Tiếng nói nho nhỏ, vẻ sợ hãi, trong trẻo lại có chút dịu dàng, mang theo cả sự chờ mong.

Quản gia nghe thấy cô bé đã chịu nói chuyện thì thở phào nhẹ nhõm. Ông còn tưởng rằng cô bé sẽ không nói gì, dọc đường đi chỉ trầm mặc, sợ hãi, trên ngón tay còn dính máu của gã cha nuôi.

"Bác là quản gia ở đây, về sau tiểu thư có thể gọi bác là bác Hàn Á, từ nay con chính là đại tiểu thư của Lôi gia, đây là nhà của con.”

"Con có thể ở đây lâu dài sao?” Mạch Khê cảm thấy mình như đang nằm mơ vậy.

"Đúng, có thể ở lại mãi. "

"Giống như công chúa Bạch Tuyết sao? Con, con không phải làm việc kiếm sống nữa sao?”

Quản gia đau lòng nhìn cô bé, trìu mến nói: “Tiểu thư Mạch Khê của chúng ta từ hôm nay trở đi là công chúa, ở đây không ai dám bắt nạt con nữa, không cần phải làm việc gì cả. Chỗ này là nhà của tiểu thư Mạch Khê, mỗi ngày sẽ có người hầu hạ, tiểu thư Mạch Khê cũng được học ở trường quý tộc danh giá nhất, còn có tài xế riêng đưa đón. Con muốn ăn gì, mặc gì đều được cả, chỉ cần nói với người làm, họ sẽ chuẩn bị cho con.”

Trong mắt Mạch Khê lộ ra vẻ kinh ngạc, vui mừng, nhưng trong nháy mắt lại chuyển thành vẻ nơm nớp lo sợ.

“Sao vậy?” Quản gia phát hiện thấy ánh mắt cô bé có điểm bất thường.

Mạch Khê đan chặt tay vào nhau, cắn môi thật chặt, nét ngây thơ lại mang theo vẻ hoảng sợ, “Bác Hàn Á, có phải con sẽ có ba mẹ mới không?”

Quản gia sửng sốt, ngay lập tức hiểu rõ nỗi lo lắng trong đôi mắt cô bé, nhất thời tâm tư trở nên phức tạp. Ông đau lòng nhìn Mạch Khê, nhẹ giọng nói: “Tiểu thư Mạch Khê sẽ có ba mới.”

Mạch Khê nghe thấy thế đột nhiên mở to hai mắt, thân thể vốn yếu ớt khẽ run lên, trên khuôn mặt nhỏ nhắn cũng bắt đầu hiện vẻ kháng cự. Ngay cả ánh mắt cô cũng tràn ngập vẻ cảnh giác, ngỗ ngược, tựa như thú hoang trong rừng, tùy thời cơ có thể nhảy ra cắn người ta một nhát.

Vị quản gia thấy thế vội vàng nói: "Đừng sợ hãi, ba mới của tiểu thư Mạch Khê sẽ không bắt nạt con, lại càng không đánh con. Ba mới của Mạch Khê họ Lôi, chúng ta đều gọi cậu ấy là Lôi tiên sinh, là chủ nhân tòa thành này. Quần áo đẹp, phòng riêng đẹp đều là cậu ấy phân phó người làm chuẩn bị cho đại tiểu thư đấy.”

Mạch Khê sợ hãi, tuy rằng thân thể có chút thả lỏng, nhưng sự cảnh giác trong mắt thì vẫn chưa tan hết.

Quản gia thở dài, chắc là do bị người cha nuôi trước dọa chết khϊếp nên bây giờ mới có định kiến với cha nuôi mới đây. Đứa nhỏ này thật đáng thương!

Theo quản gia đi xuyên qua đại sảnh xa hoa của tòa thành, ánh mắt Mạch Khê dường như nhìn không kịp. Bên trong tòa thành thiết kế như cung điện, mái vòm cao vυ"t như che kín cả bầu trời rộng lớn, chỉ để lại những chấm nhỏ. Cột đèn thạch anh dát vàng, hình dáng bén nhọn cực kì giống vương miện. Đèn tường bốn phía tỏa ra đẹp như đóa hoa, đá chạm khắc cùng ngà voi trang trí, thậm chí còn có ánh sáng nhàn nhạt tỏa ra từ những ngọn nến. Thế giới này thật xa hoa, mộng ảo, tuyệt đẹp. Còn có phòng giải trí, phòng tập thể thao, phòng tắm, phòng ngủ to nhỏ đủ loại, bể bơi ngoài trời; Thậm chí quầy rượu cũng không khó để nhìn ra là danh tác.

Phòng của Mạch Khê đã sớm được chuẩn bị tươm tất, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể vùi mình trong căn phòng xinh đẹp này. Sắc trắng trong kết hợp cùng sắc hồng công chúa đến ảo diệu. Ngay cả trên tấm rèm lụa cũng đều có hình những bông hoa tuyết đẹp mê người. Phòng đồ chơi, phòng kê dương cầm, thậm chí còn có phòng thay quần áo riêng, phòng để đồ trang sức, nơi đó đều treo những bộ quần áo đẹp tuyệt khiến cô bé không khỏi mở to mắt.

Khoảng hơn ba giờ, mười người vây quanh hầu hạ Mạch Khê, từ tắm rửa, thay quần áo đến chọn trang sức cho phù hợp, tất cả đều diễn ra theo trình tự tỉ mỉ. Rốt cục Mạch Khê cũng được họ sửa sang trở thành một người hoàn toàn khác.

Bộ quần áo cũ nát không còn nữa, thay vào đó là bộ váy công chúa lịch sự, tao nhã, chất liệu thoải mái, kiểu dáng sang trọng, làm toát lên khí chất thật tương xứng với sự xa hoa của tòa thành này.

Lại nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé, vốn dĩ vô cùng bẩn thỉu nhưng giờ khắc này cũng rạng rỡ, như là đã ở trong tòa thành lâu năm. Ánh mặt trời dịu đi chiếu lên màu da có chút trong suốt, tái nhợt của cô bé, nhưng đôi con ngươi tản ra sự mơ hồ khiến cho mọi người đều phải kinh ngạc mà thốt lên.

Mái tóc dài hơi xoăn giờ được cuốn xoăn kiểu công chúa, lại được chăm sóc tốt ánh lên sắc nâu tự nhiên như màu cây đay. Mạch Khê nhìn qua thật giống cô công chúa bước ra từ tòa lâu đài, vô cùng xinh đẹp, sống động.

Quản gia Hàn Á mỉm cười nhìn cô, theo ánh mắt khϊếp đảm cùng lơ đãng thì trong đầu thoáng hiện ra một bóng dáng quen thuộc.

Năm đó, người kia và cô bé trước mặt này rất giống nhau, chỉ có điều trong mắt người kia không có vẻ khϊếp đảm mà trước sau là tràn ngập vẻ cảnh giác.

"Tiểu thư Mạch Khê thật xinh đẹp!” Ông tán thưởng tự đáy lòng.

Không khó để đoán được trong tương lai không xa, cô bé trổ mã sẽ xinh đẹp đến cỡ nào. Tuy rằng trên cơ thể nhỏ bé của cô vẫn có những vết sẹo nông sâu khác nhau, nhưng nếu chăm sóc tốt thì chắc chắn sẽ không để lại dấu vết gì.

Mạch Khê nhìn chính mình trong gương. Tấm gương kiểu cung đình phản chiếu hình ảnh một cô bé mặc bộ váy công chúa, mái tóc xoăn dài, hàng mi kiều diễm, đôi mắt to tròn sáng trong, tựa như một con búp bê vậy.

Đây là mình sao?

______________

Đêm tối bao phủ bốn phía căn phòng rộng lớn, từ cửa sổ trên mái nhà rọi ra ánh trăng, phủ cả lên chiếc sofa đen. Thân hình người đàn ông trẻ tuổi như chìm trong bóng đêm mị hoặc.

"Thiếu gia, chuyện của tiểu thư Mạch Khê đều đã sắp xếp ổn thỏa rồi. Tiểu thư sửa sang bên ngoài một chút nhìn vô cùng xinh đẹp, chỉ là đối với người ngoài thì còn e dè. Hơn nữa, trên người tiểu thư rất nhiều vết thương.” Quản gia Hàn Á dừng một chút, nhìn thoáng qua người đàn ông trẻ trong bóng tối, “Hay là đợi cô bé dưỡng thương đã rồi hẵn đến trường?”

"Ngày mai đưa con bé đến trường!” Trong bóng đêm, người đàn ông lên tiếng, tiếng nói thản nhiên lại lộ ra vẻ quyền uy không thể chống lại được.

"Tôi biết rồi! "Quản gia Hàn Á liền nói.

Không khí trong nháy mắt như ngưng đọng lại.

Một lúc lâu sau, quản gia Hàn Á cẩn thận nói: “Thiếu gia, hôm nay lão gia gọi điện tới, ông ấy đã biết chuyện cậu nhận nuôi tiểu thư Mạch Khê rồi.”

Người đàn ông trẻ cười lạnh.

"Ý của lão gia là muốn tìm cho tiểu thư Mạch Khê một gia đình thích hợp, ông ấy cho rằng thiếu gia mới hai mươi hai tuổi đã làm cha nuôi, chuyện này mà bị người ngoài biết…”

"Không cần!"

Giọng nói của người đàn ông vô cùng lãnh đạm, thậm chí thân mình cao lớn cũng không động đậy. “Từ hôm nay trở đi con bé là người của Lôi gia, cha nuôi con bé cũng chỉ có một người, chính là tôi…Lôi Dận.”

Cô nhỏ Mạch Khê nguyên một đêm không ngủ, không phải vì sợ hãi quá khứ kinh khủng kia, mà vì phòng ngủ của cô quá đẹp, quá ấm áp.

Cả buổi tối cô bé đều trong trạng thái tò mò và hứng thú, từ phòng ngủ cho đến phòng đồ chơi, cô bé gần như xem qua từng góc nhỏ, chạm vào với vẻ cẩn thận cùng dè dặt sợ làm hỏng đồ. Tòa thành này rất lớn, lớn đến mức gần như thời gian một đêm không đủ để cô khám phá hết nó.

Bởi vậy sáng ngày thứ hai, khi người làm chuyên hầu hạ Mạch Khê rửa mặt thay quần áo đến phòng ngủ, không hề nhìn thấy dáng vẻ còn ngái ngủ của cô bé, ngược lại còn thấy cô ngồi thoải mái trên thảm lông dày, trong lòng còn ôm một chú gấu Pooh sản xuất với số lượng hạn chế trên thế giới. Bộ dáng ngoan ngoãn làm mọi người giật mình.

Bữa sáng phong phú cũng làm Mạch Khê hoảng hốt mở to hai mắt nhìn lại. Có rất nhiều món mà cô bé chưa từng ăn qua, thậm chí cả nhìn cũng không, ngay cả sữa tươi nhập khẩu cũng có hương hoa ngọt ngào, khiến cô không nỡ uống thêm ngụm nào nữa.Bạc Tuyết Bảo lúc sáng sớm rất đẹp. Căn phòng phản màu xanh um tươi tốt đem theo hương vị đẹp nhất của thiên nhiên. Hồ nước xinh đẹp phản chiếu hình ảnh ngược của tòa thành, trong cả tòa nhà, người hầu với trang phục trắng đều vô cùng xinh đẹp tao nhã.

Hàng xe hơi sang trọng dưới ánh mặt trời từ từ lộ ra hơi thở quý tộc. Chạy dài hai bên là những cây cọ dài trên con đường lát gạch, không khí tươi mát mang theo từng mùi hương thoang thoảng thấm vào tim gan.

Cô bé Mạch Khê gần như dán cả gương mặt vào cửa sổ xe, nhìn xe đi qua vườn hoa, thoáng chốc, đôi mắt đẹp như dòng suối mát mở lớn…

Đó như là một thế giới băng tuyết rộng lớn!

Sở dĩ nói như vậy, là vì vườn hoa mênh mông rộng lớn chỉ trồng một loài hoa, loài hoa này có lá ngoài màu trắng, từng tầng từng tầng bao phủ cả vườn hoa, giống như những bông tuyết kết thành băng, giữa màu xám trắng hay lá cây xanh là những đóa tuyết nở rộ.

Đây là lần đầu tiên Tiểu Mạch Khê nhìn thấy một bức tranh về hoa đẹp đến như thế, ở giữa ngày hè, như cánh đồng tuyết trong thế giới cổ tích, nở rộ trong tòa thành ở thế giới cổ tích, tựa như một chốn yên ả, mộng ảo lạ thường.

“Wow…”

Theo bản năng, cô bé khẽ kêu một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn như rạng ngời lên, quay đầu nhìn về quản gia ở bên, lại khϊếp đảm không dám hỏi nhiều.

Quản gia Hàn Á thấy cô tò mò lại không dám hỏi nhiều, thương tình giải thích: “Tiểu thư Mạch Khê vừa mới nhìn đến một loại hoa tên là Ngọc Sơn Bạc Tuyết, còn gọi là Hạ tuyết, Vân Tuyết. Nghe nói, loại thực vật này còn lại từ kỳ băng hà, vốn chỉ sinh trưởng ở núi Alps, mùa xuân nảy mầm, mùa hạ nở sáng trắng một vùng, như trước mắt tiểu thư được thấy vậy, có đẹp không?”

Tiểu Mạch Khê hưng phấn gật đầu, trong đôi mắt lớn kia ngập tràn vẻ thích thú.

Quản gia nhìn ra tâm tư của cô bé, nhẹ nhàng cười nói: “Tiểu thư Mạch Khê hôm nay đến trường nhập học, rồi có thể đến hoa viên chơi.”

Ông tự tiện quyết định, lần đầu tiên trong đời làm trái lệnh thiếu gia. Nhìn thấy vết thương trên người cùng dáng vẻ buồn thiu của đứa trẻ này, ông thật không đành lòng, muốn hôm nay chỉ đưa cô đến trường nhập học, chờ cô thích ứng với hoàn cảnh rồi thì lên lớp học cũng chưa muộn, dù sao thiếu gia cũng rất ít khi trở về tòa lâu đài này.

Cô bé Mạch Khê nghe vậy thì khuôn mặt nhỏ nhắn hiện toàn vẻ vui mừng và bất ngờ, thật lâu sau mới cẩn thận hỏi lại: “Bác Hàn Á, con thật sự có thể đến vườn hoa ạ?”

Giọng nói yếu ớt lộ ra sự sợ hãi, còn có điểm chờ mong.

Quản gia thấy thế, thương tiếc nói: “Tiểu thư Mạch Khê lại quên rồi, nơi này là nhà con, tất cả nơi đây đều thuộc về con, đương nhiên con có thể đến vườn hoa chơi rồi.”

Mạch Khê nở nụ cười, đôi mày xinh đẹp nhẹ nhàng giãn ra, nụ cười ngọt ngào tựa như mực nước lan tỏa trên giấy Tuyên Thành.

Quản gia thấy nụ cười ngọt ngào trên môi cô, tảng đá nặng đặt trong lòng kia cuối cùng cũng biến mất. Đứa bé này cho đến giờ rất ít khi nói chuyện, do vừa tò mò, lại vừa sợ hãi, nghĩ đến những chuyện đáng sợ trước kia cô bé đã trải qua, im lặng trở thành cách thức tự vệ. Hôm nay thấy gương mặt nhỏ nhắn của cô bé thoáng tươi tắn trở lại, so với ngày hôm qua còn nói nhiều hơn một chút, thật là tốt, chứng tỏ cô đã dần chấp nhận hoàn cảnh mới.

“Tiểu thư Mạch Khê, tối hôm qua vì sao lại không ngủ?”

Tiểu Mạch Khê rũ hàng mi dài xuống, che lại ánh sáng lấp lánh như ngọc lưu ly sau đôi mắt, theo bản năng đan mười ngón tay, mãi sau mới sợ hãi nói:

“Giường lớn đó đẹp quá, con sợ ngủ sẽ quen mất.”

Ở ngôi nhà trước kia, cái gọi là giường chỉ có những tấm ván gỗ người khác dùng thừa tạm thời ráp lại, thậm chí cả nệm cũng chẳng có, chỉ có tấm chăn không thể rách thêm, xuân hạ thu đông đều vậy, chẳng hơn.

Một câu nói làm lòng quản gia chua xót vô cùng.

“Tiểu thư Mạch Khê, chiếc giường lớn xinh đẹp đó sau này cũng là của con, nếu con không thích, dặn người hầu đổi nhiều cái đẹp hơn nữa. Tất cả quần áo đẹp trong phòng cũng đều là của tiểu thư cả, còn có những món đồ chơi này đều là của con. Cho nên, đêm nay không thể không ngủ, nếu không Lôi tiên sinh mà biết, cậu ấy nhất định sẽ không vui.”

Tiểu Mạch Khê mở to đôi mắt trong suốt, cuối cùng, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng và sợ hãi, “Ba mới sẽ không vui ạ?”

“Đúng vậy, nếu tiểu thư Mạch Khê nghỉ ngơi không tốt, thân thể sẽ không khỏe, Lôi tiên sinh sẽ đau lòng vì tiểu thư Mạch Khê, thiếu gia rất quan tâm đến tiểu thư.”

Quản gia nhẹ giọng nói. Tất cả đây đều là ông nói bừa, ông biết trời sinh tính thiếu gia lạnh lùng cứng rắn, chắc chắn sẽ chẳng lấy người con gái nuôi này làm quan trọng.

Mạch Khê nghe vậy, ngoan ngoãn gật đầu, “Con sẽ vâng lời ạ.”

Quản gia nở nụ cười.

“Bác Hàn Á, ba mới của con có hung dữ không ạ?”

Trong giọng nói nhỏ của Tiểu Mạch Khê lộ ra một sự lo lắng. Nghĩ đến ông ba nuôi lúc trước, cả trái tim cô bé cũng run lên.
« Chương TrướcChương Tiếp »