Chương 29: Mai mối cho chồng

“Mẹ! Mẹ thiên vị quá đáng! Mẹ dựa vào cái gì mà muốn kiểm soát việc con thích ai, gả cho ai? Hạ Dĩ Cầm chị ta có thể thích đàn ông, sao con không được thích?”

Hạ Dĩ Kỳ quả thật vô cùng bất mãn sự thiên vị của mẹ, liền mở miệng châm chọc.

“Con gái lớn bảo bối của mẹ vừa tối qua đã bị Phong Hàng Lãng đuổi về đấy! Sau đó mới ảo não cụp đuôi chạy về đấy! Điều này nghĩa là gì? Chính là Phong Nhị thiếu gia người ta coi thường thiên kim tiểu thư nổi tiếng của mẹ chứ còn sao nữal”

“Hạ Dĩ Kỳ, mày…”

Ôn Mỹ Quyên uất nghẹn.

Thấy Hạ Dĩ Cầm và Tuyết Lạc từ trêи cầu thang xuống liền chặn con gái lại mắng mỏ.

Bà hoàn toàn chẳng nghĩ đến việc sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của con.

Tuyết Lạc không nhịn được mà oán thầm: Hàng Lãng thật sự được yêu thích đến vậy sao? Thật là vô lý! Thật ra, nếu phân tích cẩn thận một chút, thì vẫn sẽ thấy chuyện này vô cùng họp lý.

Đầu tiên, Phong Hàng Lãng đúng là có vẻ ngoài rất hấp dẫn.

Khí phách mạnh mẽ, dáng người cao lớn, đẹp trai lại nhiều tiền, hơn nữa còn có cái danh tài phiệt thần bí của Thân Thành, càng khiến cho các cô cái cứ thế mà lao vào.

Trừ bỏ việc không tôn trọng chị dâu ra, đúng là chẳng thể nhìn ra nhược điểm nào khác của hắn.

Một người đàn ông như vậy chắc chắn là vô cùng được lòng phụ nữ.

Cho nên, Phong Hàng Lãng được ba thiên kim tiểu thư Hạ gia tranh giành như vậy cũng là điều dễ hiểu.

Nhưng không đến nỗi để ba cô giành giật tới mức này chứt “Mợ, con về đây.”

Tuyết Lạc chào một tiếng.

“Tuyết Lạc, đừng gấp như vậy.

Dì Nghiêm có làm bánh khoai lang mà con thích, ăn một chút đã rồi về.”

Ôn Mỹ Quyên niềm nở.

Bình thường, Ôn Mỹ Quyên đối với cô không lạnh không nóng, nay bắt thình lình nhiệt tình như vậy, thật khiến cô thụ sủng nhược kinh[1].

Cô đành ở lại.

Ôn Mỹ Quyên một tay mời bánh khoai lang, một tay rót nước hoa quả ướp lạnh.

Trong phút chốc, Tuyết Lạc đã có chút cảm động bởi được bà đối xử như con gái ruột.

Bất quá sau đó, cô lại bị yêu cầu của bà làm cho kinh ngạc.

“Tuyết Lạc a, chắc con cũng đã nhận ra, chị gái Dĩ Cầm của con yêu thích Phong Nhị thiếu gia như thế nào! Con biết đấy, Dĩ Cầm tính tình kiêu ngạo, trước giờ chẳng để công tử nhà giàu nào vào mắt.

Có lẽ lần này, nó thật tâm thích cậu Phong Hàng Lãng đó.”

Tuyết Lạc hơi mím môi.

Xem ra trong lòng ba vị tiểu thư Hạ gia, Phong Hàng Lãng rất có sức hút.

“Con bây giờ là vợ của Phong Lập Hân, cũng là chị dâu của Phong Hàng Lãng.

Từ nhỏ con và Dĩ Cầm đã chung sống hòa thuận, tương lai có thể làm chị em dâu, chẳng phải là chuyện tốt sao? Cho nên, lần này con nhất định phải giúp chị Dĩ Cầm của con.

Ở trước mặt Phong Hàng Lãng, nói tốt về Dĩ Cầm nhiều một chút.”

Cuối cùng Tuyết Lạc đã hiểu: mợ Ôn Mỹ Quyên là muốn cô làm mai cho Hạ Dĩ Cầm và Phong Hàng Lãng.

“Mợ… tính tình Phong Hàng Lãng không được tốt, con sợ chị Dĩ Cầm sẽ thiệt thòi.”

Tuyết Lạc khéo léo nói.

Người đàn ông mà ngay đến chị dâu mình mà cũng đυ.ng tới được thì hoàn toàn không phải loại tốt đẹp.

Vừa nghĩ tới việc hắn đã từng dùng ngón tay xâm phạm qua nơi đó của mình, Tuyết Lạc lại cảm thấy tức giận tới nghiến răng nghiến lợi.

Chẳng qua chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, cô không thể mở miệng nói với ai.

Cũng là để bảo vệ mặt mũi cho chồng Phong Lập Hân.

Chỉ hy vọng Phong Hàng Lãng có thể kiềm chế, đừng gây ra bất cứ sự vụ nào tổn thương đến anh trai nữa.



“Đàn ông không hư, đàn bà không yêu! Hơn nữa, Phong Hàng Lãng có thể trở thành tài phiệt mới của Thân Thành, nhát định là có điểm hơn người! Xấu một chút cũng được, làm sao có thể hoàn hảo được!”

Ôn Mỹ Quyên không đồng ý.

Mợ Ôn Mỹ Quyên đang khen ngợi người đàn ông kia sao? Đức hạnh bỉ ổi, sao có thể dùng một câu ‘Đàn ông không hư, đàn bà không yêu’ đề lắp liễm? Tuyết Lạc trầm mặc.

“Đúng rồi Tuyết Lạc, Hàng Lãng thích kiểu phụ nữ gì? Thiên kim tiểu thư nỗi tiếng, ngoan hiền nho nhã như Dĩ Cầm? Hay kiểu mạnh mẽ kiều diễm? Với kiểu người như Phong Hàng Lãng mà nói, nhất định sẽ thích người giống Dĩ Cầm, đúng chứ?”

Ôn Mỹ Quyên hết sức hứng thú.

“Cái đó… con cũng không biết.

Hàng Lãng anh ta… bình thường rất ít khi về nhà.

Về nhà rồi cũng chỉ vào phòng y tế thăm anh trai.

Con thật sự không biết hắn thích kiểu phụ nữ nào.”

Tuyết Lạc thành thật đáp.

“À, vậy à…”

Ôn Mỹ Quyên tiếc rẻ.

“Vậy bình thường cậu ấy thích ăn gì, con có biết không?”

Tuyết Lạc nhận thức được: nếu hôm nay cô không nói ra thông tin gì có ích, Ôn Mỹ Quyên nhất định sẽ còn truy hỏi đến cùng.

“Anh ta thích ăn các món Ý và bít tết, còn có các món ăn với xoài.

Con thấy người làm thường xuyên nấu những món này cho anh ta.”

“Con chờ một chút.”

Ôn Mỹ Quyên khoa trương cầm giấy bút trêи bàn, đem lời Tuyết Lạc ghi lại không sót một chữ.

Tuy bình thường Ôn Mỹ Quyên đối với cô không lạnh không nóng, nhưng giờ khắc này, bà chính là một người mẹ trang nghiêm hết lòng vì con gái.

Để con mình được gả vào nhà tốt mà có thể làm tất cả.

Càng minh chứng cho câu nói: một đứa trẻ có mẹ chính là hạnh phúc to lớn! Trong phòng làm việc rộng lớn của tổng tài ở tầng cao nhất.

Ánh mặt trời soi sáng rạng rỡ.

Nhưng người trong phòng lại vô cùng căm ghét thứ phong cảnh dồi dào sức sống như vậy.

Tâm trạng quyết định phong cảnh mà.

“Tại sao bệnh tình của anh tôi lại nghiêm trọng thế? Đến nỗi phải dùng máy hô hấp để duy trì sự sống? Ngay cả tôi mà ông cũng giấu?”

Gương mặt Phong Hàng Lãng lạnh lùng như băng giá nghìn năm, từng lời thốt ra thật đáng sợ.

“Nếu anh tôi xảy ra chuyện gì, tôi sẽ đem cả nhà ông, từ già đến trẻ, lớn đến bé, chôn theo bằng sạch!”

Bác sĩ Kim rùng mình, ông biết một khi Phong Hàng Lãng đã bị cừu hận nuốt chửng, hắn sẽ nói được làm được.

“Nhị thiếu gia, tôi cũng rất mong đến ngày Đại thiếu gia bình phục! Nhưng người đã buông bỏ khát vọng sống thì y tế có hiện đại đến đâu cũng không thể cứu được.”

Bác sĩ Kim sâu sắc nói.

“Ông có ý gì? Anh tôi sao lại không có khát vọng sống chứ?”

Hàng Lãng lạnh giọng tra hỏi.

Bác sĩ Kim thở dài, lắc đầu buồn bã.

“Từ sau khi Đại thiếu gia biết tin tiểu thư Lam Du Du đã chết, thiếu gia lúc nào cũng chán nản! Không buồn tích cực chữa trị, mỗi ngày chẳng qua để tôi thăm khám cho xong mà thôi.”

“Một người đàn bà có thể khiến tâm trạng anh ấy sa sút đến vậy? Chẳng lẽ người em trai này không đáng để anh ấy cố gắng sống hay sao?”

Hàng Lãng chất vấn.

“Đây là hai loại tình cảm không giống nhau.

Giống như câu nói đó: Hỏi thế gian tình ái là chi, mà đôi lứa nguyện thề sống chết! Hẳn là Đại thiếu gia đã quyết tâm đi theo tiểu thư Lam Du Du rồi.”

L*иg ngực phập phồng ẩn sau vạt áo sơ mi.



Bộ âu phục được cắt may riêng ôm lấy từng đường nét trên cơ thể hắn thật hoàn hảo, hoàn toàn không lộ ra một nét thừa thãi nào! Hàng Lãng nới lỏng cà vạt sọc nâu, nói.

“Bệnh tình anh tôi ra sao rồi, mau nói thật.

Nếu còn dám giấu diếm, ông vĩnh viễn đừng nghĩ đến việc gặp lại người nhà.”

“Nếu cứ thế chữa trị, Đại thiếu gia chỉ còn không quá ba tháng.”

“Rầm”

một tiếng thật lớn, toàn bộ đồ trang trí tinh xảo trêи bàn đều bị Phong Hàng Lãng gạt hết xuống đắt.

Tuyết Lạc trở lại Phong gia từ sớm, cùng dì An chuẩn bị bữa tối cho Phong Lập Hân.

Sợ Phong Lập Hân chán các món ăn lỏng, Tuyết Lạc liền nấu cho anh một ít cháo hoa quả dạng sệt.

Tuyết Lạc vừa bưng cháo từ trong bếp ra, ‘bang’ một tiếng, cửa đôi của biệt thự Phong gia bị ai đó mạnh bạo đá tung.

Sau đó, một toán người xồng xộc lao vào.

Tuyết Lạc nhận ra có hai trong số họ mặc trang phục pháp y.

Bọn họ có khoảng mười người, dứt khoát chặn cửa phòng khách lại.

“Các người là ai2 Sao lại tự tiện xông vào nhà người khác như vậy?”

Nhận ra đám người này chẳng có mục đích tốt đẹp gì, Tuyết Lạc xẵng giọng.

“Cô lại là kẻ nào? Bà иɦũ ɦσα mới à? Tránh sang một bên!”

Người đàn ông trung niên đi đầu chính là Phong Nhất Minh, là chú ruột của hai anh em Phong Lập Hân.

Gã chỉ có một mong muốn là được thừa kế tập đoàn .

Phong thị.

“Tôi là vợ của Phong Lập Hân, Lâm Tuyết Lạc.”

Tuyết Lạc dõng dạc nói.

“Chồng tôi thân thể không khỏe, không chịu nổi trò quấy rầy của mấy người! Xin mời đi cho! Nếu không, tôi sẽ báo cảnh sát!”

“Ôi, thật là một cô bé mồm miệng lanh lợi! Thế nào, Phong Lập Hân muốn tranh thủ trước khi xuống địa ngục, để lại trong bụng cô một người thừa kế Phong thị à? Bị cháy hết mặt mũi thân thể rồi mà vẫn còn cưới vợ ư?”

Người lên tiếng chính là vợ của Phong Nhất Minh, Cát Tâm Tuệ.

“Được rồi Tâm Tuệ, đừng dài dòng với cô ta.

Chúng ta tập trung vào chuyện quan trọng!”

Phong Nhất Minh dẫn đoàn người đến phòng y tế.

Quản gia Mạc lập tức chặn ở cầu thang.

“Phong Nhát Minh, ông mang nhiều người tới như vậy là muốn làm gì?”

“Cho cháu Phong Lập Hân của ta làm giám định y học.

Nhìn tình trạng thân thể của nó, liệu còn có thể đảm nhiệm vị trí chủ tịch tập đoàn Phong thị hay không? Làm việc công bằng, thẳng thắn, ta đã đưa cả nhân viên giám định đến, còn có ba vị trong hội đồng quản trị nữa.”

Phong Nhất Minh hùng hồ.

“Phong Nhát Minh, Lập Hân là cháu ruột của ông, ông lại cứ mong cậu ấy chết là sao? Đừng có bắt nạt người quá đáng!”

Quản gia Mạc giơ cây gậy bóng chày lên.

“Có tôi ở đây, nhất định không thể để ông ngang ngược.”

“Phu nhân, mau gọi cho Nhị thiếu gia.”

Dì An nghe tiếng liền chạy tới, cầm chắc con dao làm bếp trong tay.

Bà dặn dò Tuyết Lạc rồi lao tới cầu thang, cùng quản gia Mạc chặn lối lên tầng.

[1] Được sủng ái mà lo sợ; được nhiều người yêu thương vừa mừng lại vừa lo.