Chương 30

Phương nam đã vào mùa nồm, mấy ngày trước chỉ ẩm ướt oi bức, hôm nay cuối cùng nước mưa đã không nhịn được nữa, gần chạng vạng rơi tầm tã, cả thành phố bị xối ướt.

Liêu Tri Thời và nữ sinh kia ra khỏi sân bóng rổ, thấy mưa to như thác, hai người vọt tới cổng lớn của sân vận động chờ xe taxi. Bên ngoài chốt bảo vệ có thể đứng được, nước mưa bị ngăn ngoài mái hiên, nữ sinh kia lấy khăn giấy từ trong chiếc túi mang theo bên mình, chu đáo lau nước mưa trên người Liêu Tri Thời.

Khăn giấy lau tới cổ, Liêu Tri Thời nhăn mày kín kẽ đến nỗi khó phát hiện ra, cậu mỉm cười nghiêng đầu, dịch tay nữ sinh kia ra, sau đó cậu thấy Trần Hề.

Cách sân vận động không xa là một trạm xe buýt, Trần Hề chạy đến cạnh trạm, cô nghiêng đầu, cổ kẹp cán dù, trên cánh tay treo một cái bọc nilong, hai tay vung vẩy trên dưới.

Đối diện cô là một người phụ nữ, nhìn khoảng hai mươi tuổi, người phụ nữ không che ô, cô ta dầm mưa khoa chân múa tay với Trần Hề. Một lát sau, người phụ nữ gật đầu, làm một động tác cảm ơn, sau đó lập tức chạy đến trạm xe buýt.

Trần Hề chậm rãi đi về phía sân vận động, nữ sinh kia kéo tay Liêu Tri Thời nói đùa, Liêu Tri Thời nhìn Trần Hề đến gần, Trần Hề phải đi ngang qua bọn họ, tất nhiên cũng thấy người sống sờ sờ đứng dưới bốt bảo vệ.

“Chào cậu.” Trần Hề chào hỏi.

Liêu Tri Thời cười hỏi: “Chào cậu nhé, tới tìm Phương Nhạc à?”

“Ừm.” Trần Hề khách sáo với cậu ta: “Các cậu định đi à?”

“Đúng vậy, nhưng không đi được.” Liêu Tri Thời nhìn ngó chiếc dù che mưa của Trần Hề, nói: “Không có ô che mưa.”

“… Tôi chỉ có một cây dù.” Trần Hề rất thành thật.

Liêu Tri Thời cười: “Ừ, không lấy của cậu.”

Trần Hề mỉm cười: “Tôi vào đây, tạm biệt.”

“Bái bai.” Liêu Tri Thời ngoảnh đầu nhìn theo đường đi của cô, nhìn thấy cô đi về phía sân bóng rổ.

Trần Hề không thấy Phương Nhạc ở cửa sân vận động, cô thu dù lại, hướng ra ngoài vẩy vẩy nước mưa trên dù, sau đó đi vào tòa nhà. Không bao xa cô đã nghe thấy tiếng bóng nện bùm bụp, cửa sân bóng rổ mở một nửa, Trần Hề ló đầu qua cửa, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Phương Nhạc.

Trong sân có rất nhiều nam sinh, nhưng không thể không nói Phương Nhạc là người bắt mắt nhất giữa đám đông, rõ ràng vóc dáng mọi người đều rất cao, Phương Nhạc cũng mặc đồ rất bình thường, anh chỉ có một chiếc áo thun trắng cộc tay, nhưng anh lẫn vào trong đó, lại có thể cho người ta cảm giác hạc trong bầy gà.

Trần Hề sợ quấy rầy người khác, cho nên không lớn giọng lắm: “Phương Nhạc.”

Trước đó trong điện thoại, Trần Hề nói chắc phải 13-14 phút cô mới tới được, cho nên vừa rồi Phương Nhạc lại bị người ta lôi kéo vào một trận bóng khác, anh không ngờ Trần Hề đến nhanh như vậy, đã nói chờ ngoài cửa tòa nhà, Trần Hề giờ đã vào tìm.

Thời tiết oi bức, con trai chơi bóng ra nhiều mồ hôi, có người còn cởi trần. Phương Nhạc thấy Trần Hề xuất hiện ở cửa, anh di chuyển một bước theo bản năng, chắn trước người đó, đầu cũng không quay lại mà nói: “Anh mặc quần áo vào đi.” Sau đó anh đi về phía Trần Hề.

Người cởi trần lớn hơn đám Phương Nhạc một tuổi, là một học sinh thể thao, cơ thể khỏe khoắn to lớn, phần lớn thời gian chơi bóng anh ta đều cởϊ áσ trên, biệt danh Đại Tráng.

Đại Tráng nghe thấy câu chẳng hiểu được gì này của Phương Nhạc mà hơi ngẩn ra, anh ta hỏi Phan Đại Châu bên cạnh: “Vừa rồi A Nhạc nói chuyện với anh à?”

Phan Đại Châu nhìn anh ta từ trên xuống dưới: “Chỗ này chỉ có anh không mặc áo, không phải nói với anh còn có thể nói với ai, anh mau mặc quần áo vào.”

Đại Tráng nhìn cậu như nhìn kẻ ngốc: “Hai đứa không có bệnh gì đấy chứ.” Hôm nay oi bức như vậy.

Phan Đại Châu giờ nhìn như nhìn kẻ ngốc: “Ôi dào, anh không nhìn thấy có con gái tới à?”

“Anh thấy chứ, nhưng vừa rồi Liêu Tri Thời cũng dẫn con gái tới, sao không ai bảo anh mặc đồ vào?”

“Cái đó không giống.”

“Chỗ nào không giống?”

Phan Đại Châu mang vẻ mặt đã nắm rõ mọi thứ trong lòng bàn tay, bộ dạng như ông cụ non: “Là cục cưng gần đây của nó, có thể là cả một thời gian dài sau này, đều là cục cưng của nó.” Đàn ông ấy à, lúc có cục cưng đầu óc không được bình thường lắm, ví dụ như không thể tự khống chế cơn nóng nảy, ví dụ như tâm tư khó dò.

Đại Tráng lại cho rằng Phan Đại Châu đang nói Trần Hề là bé, Trần Hề cao chỉ khoảng một mét sáu, mặt hơi có thịt, xinh đẹp trong sáng. Tròng mắt anh ta xuyên qua giữa Trần Hề và Phương Nhạc, cuối cùng cười ha ha đầy gian manh: “Đã hiểu!”

Phan Đại Châu bảo anh ta: “Hiểu rồi sao anh còn chưa mặc quần áo. Không phải em nói anh đâu Đại Tráng, đàn ông ra khỏi nhà phải chú ý giữ gìn một chút mới được, đừng lộ này ở đây lộ đó ở kia.”

Đại Tráng đạp Phan Đại Châu một phát: “Đi chết đi!”

Vóc dáng Phương Nhạc cao, ngực rộng, anh vừa đứng trước mặt Trần Hề, tầm mắt của cô đã bị anh chặn lại, cho nên căn bản Trần Hề không thấy phía trước có một nam sinh cởi trần đang mặc áo.

Trần Hề hỏi Phương Nhạc: “Anh còn đang chơi bóng à?”

“Không chơi nữa, em chờ tôi một lát, tôi dọn đồ.” Anh xoay người vừa đi vừa hỏi: “Bên ngoài mưa to lắm sao?”

Trần Hề mua mấy quyển sách bài tập, trên bao nilong của hiệu sách có dính nước mưa, cô gác dù ở cửa, sau đó mới xách bao nilong, đi theo Phương Nhạc vào sân vận động, trả lời câu hỏi của anh: “Hơi lớn.”

“Sao trời mưa còn đến hiệu sách?” Phương Nhạc hỏi.

Trần Hề đáp: “Lúc tôi ra cửa còn chưa mưa, nhưng cũng may tôi mang theo dù để phòng hờ.”

Khi Phương Nhạc chơi bóng đã mang theo một chiếc áo khoác, vẫn luôn bỏ trong túi không mặc, giờ chơi bóng xong đổ mồ hôi nên càng không mặc. Anh nhét đồ linh tinh vào túi thể thao, Trần Hề nhìn áo khoác trong túi anh, nhắc nhở: “Anh vẫn nên mặc áo khoác vào đi, bên ngoài có gió, trên người anh đều đổ mồ hôi, lỡ bị cảm thì sao.”

Năm trước lúc chuyển mua, cả nhà họ Phương đều bị cảm, ký ức Phương Mạt vẫn còn như mới, cho nên hôm nay Trần Hề muốn ra ngoài tới hiệu sách, Phương Mạt thấy cô chỉ mặc chiếc áo thun cộc tay bèn bảo cô mặc thêm chiếc áo khoác mỏng, còn nói: “Em phải nhớ rõ, một người bị cảm cả nhà gặp nạn.”

Trần Hề cảm thấy rất có lý, cho nên lúc ra ngoài cô bèn mặc thêm một chiếc áo khoác.

Phương Nhạc thấy rất nóng, nhưng anh không nói gì, “ừ” một tiếng đã kéo áo khoác từ trong túi ra, giũ rồi mặc lên người.

Đồ Phương Nhạc không có nhiều, lúc dọn xong sắp đi, Trần Hề gọi Phan Đại Châu: “Đại Châu, cậu có muốn đi chung không?”

Phan Đại Châu còn chưa nói, Phương Nhạc đã mở miệng nói: “Không phải em chỉ cầm một cây dù theo sao?” Cây dù kia còn để ở cửa.

Phan Đại Châu nói thầm trong lòng cậu chen chúc chút cũng không phải không được mà, cậu vì giúp anh em mà không tiếc cả mạng sống, anh em lại đâm cho cậu hai phát, Phan Đại Châu hầm hừ: “Tôi chơi bóng một lát nữa, mời hai vị đi trước!”

Tới cửa sân vận động, nước mưa rơi lộp bộp, bắn tung tóe trên đất như pháo hoa nở rộ.

Người cao hơn cầm dù, Trần Hề rất tự giác đưa dù cho Phương Nhạc. Dù không lớn, hai người miễn cưỡng đủ che. Phương Nhạc giơ dù qua đỉnh đầu, mặt dù nghiêng về phía Trần Hề, giữa cánh tay hai người còn một khe hở rất rõ ràng, Phương Nhạc cố gắng không chạm vào cô.

Trần Hề ngẩng đầu nhìn dù, lại nhìn nửa bên áo khoác ướt nhẹp vì nước mưa của Phương Nhạc. Cô đến gần sát cơ thể Phương Nhạc, tay cũng nắm ống tay áo Phương Nhạc, cũng giống như khi cùng ngồi xe buýt cô đã nắm quai đeo cặp của anh.

Cánh tay Phương Nhạc cứng đờ, phía trước họ cũng có một đôi người qua đường cũng cùng che dù, người cầm còn ôm người kia, như vậy mới có thể che dù hiệu quả hơn.

Phương Nhạc nhìn chằm chằm người phía trước.

Trần Hề bỗng nói: “Hồi nãy Phương Mạt gửi tin nhắn cho tôi, nói chị ấy có chuyển phát nhanh ở cửa bảo vệ, bảo chúng ta mang lên cho chị ấy khi về.”

“Ừ, chuyển phát nhanh gì?” Lúc Phương Nhạc nói “ừ” hình như còn hơi thở ra, thật giống như trước đó anh luôn nín thở, lúc nói chuyện mũi anh mới hít vào.

Mưa lớn, có rất nhiều chuyện nhỏ không đáng kể đều được che lấp.

Trần Hề nói: “Thuận Phong Lãnh Liên*.”

*Tên của hãng chuyển phát nhanh

Hai người đi đến cửa bảo vệ tiểu khu, sau khi tìm kiếm một lúc, phát hiện Phương mạt không chỉ có một món hàng, cô ấy có hai cái thùng xốp khá lớn, may có Phương Nhạc ở đây, nếu không Trần Hề không dễ gì mà lấy được.

Hai người đem hàng chuyển phát nhanh về nhà, giờ này ông chủ Phương cũng ở nhà, thấy thế hỏi họ: “Hai đứa mua đồ gì về vậy?”

Trần Hề bỏ dù che mưa vào giá dù ngoài cửa lớn, trả lời: “Không phải bọn cháu mua, là đồ chuyển phát nhanh của Phương Mạt.”

“Phương Mạt.” Ông chủ Phương gọi: “Sao con lại mua đồ rồi, giờ mua cái gì mà lại có hai thùng xốp lớn vậy?”

“Của con, chuyển phát nhanh của con!” Phương Mạt lóc cóc chạy tới.

Ông chủ Phương hỏi lại một lần nữa: “Con lại mua đồ gì?”

‘Con cũng không biết.” Phương Mạt lấy dao nhỏ ra xé hàng chuyển phát nhanh, vừa xé vừa bảo: “Con chỉ nhận được tin nhắn của Thuận Phong, nói con có đồ ướp lạnh đặt ở cửa bảo vệ, bảo con tự đi lấy.”

“Không phải con mua à, hay là lừa đảo.” Gần đây ông chủ Phương có xem thời sự, khó tránh khỏi mang lòng cảnh giác cao.

Phương Mạt không nghĩ nhiều: “Con cũng không trả tiền, lừa con cái gì?”

Trần Hề và Phương Nhạc đều lên lầu, Phương Mạt ở dưới phòng khách dưới lầu mở thùng xốp, một thùng là cherry, một thùng toàn các đồ ngọt được đóng gói tinh xảo, trong thùng còn có một tấm thiệp màu tím nhạt.

Ông chủ Phương cũng không cố ý nhìn lén, lúc Phương Mạt mở thiệp hoàn toàn không biết gì, căn bản không tránh đi, cho nên ông chủ Phương đã nhìn thấy một hàng chữ trên tấm thiệp nọ ——

Phương Mạt, anh thích em, làm bạn gái anh đi!

Ông chủ Phương lập tức dậm chân: “Con yêu sớm ——”

Một tiếng gào rống đứt quãng này có hiệu quả khá khả quan, Trần Hề thay đồ xong định xuống lầu, Phương Nhạc cầm đồ đi tắm đang chuẩn bị vào phòng tắm, Trần Hề bị tiếng gào dọa sợ, bậc thang đầu tiên không cẩn thận dẫm hụt, Phương Nhạc nhanh tay lẹ mắt xách sau cổ áo của cô, anh cũng không vội đi tắm nữa, hai người cùng đi xuống phòng khách dưới lầu.

Phương Mạt trợn trắng mắt: “Ai yêu sớm ai yêu sớm, ba không thấy trên tấm thiệp này viết là con hãy làm bạn gái cậu ta sao, đây là người theo đuổi, không phải bạn trai con!”

Ông chủ Phương thở phào, nhưng rất nhanh đã cảnh giác lại, ông không đoán được nam sinh cấp ba bây giờ lại trắng trợn táo bạo như vậy, theo đuổi con gái lại còn dám đuổi tới nhà.

Ông chủ Phương nói lời thấm thía: “Mạt Mạt, mấy tháng nữa con đã phải thi đại học rồi.”

“… Ba, ba phóng đại thế, giống như lúc con mới từ bụng mẹ chui ra, ba mẹ đã bảo con tròn hai tuổi, số tuổi tính như vậy sao? Học kỳ sau con mới lên lớp mười hai được không!”

Ông chủ Phương ân cần dạy bảo: “Con cũng biết học kì sau con đã lên lớp mười hai sao, con không thể tùy tiện tìm bạn trai, như vậy ảnh hưởng rất lớn đến việc học của con!”

Phương Mạt đặt câu hỏi lương tâm: “Ba, thì ra ba xem trọng việc học của con như vậy sao?”

… Ông chủ Phương không thể che giấu lương tâm nói được, ông chợt cảm thấy ý này không đúng, cho nên ông nhìn về phía Trần Hề xin giúp đỡ.

Trần Hề dự thính một lúc, sau khi nhận được ánh mắt của ông chủ Phương, cô mờ mịt mấy giây, sau đó nói: “Nam sinh đại học trưởng thành giỏi giang hơn, hay là Phương Mạt chị cứ kiên nhẫn thêm?”

Phương Nhạc như chim ưng nhìn về phía Trần Hề.

Ông chủ Phương liên tục gật đầu: “Đúng đúng đúng, chờ con lên đại học rồi, dạng con trai tốt gì mà không có, đến lúc đó tùy con tìm!”

Phương Mạt nhìn xa trông rộng mà thở dài: “Con cảm thấy con sẽ không đậu đại học, chi bằng nhận lúc cấp ba nhiều nam sinh thì sàng lọc trước.”

Ông chủ Phương hận sách không thành thép: “Con cũng không thể nghĩ không thông như vậy!”

Cha già vừa bắt đầu thao thao bất tuyệt, Phương Mạt không rửa cherry, đã chia cho Trần Hề cùng ăn, Trần Hề ăn đến miệng đỏ hồng, vừa ăn vừa nghe ông chủ Phương dạy dỗ không biết mệt.

Ông chủ Phương nói: “Các con không hiểu, ba là đàn ông, cũng là người từng trải, ba quá hiểu tâm tư của mấy thằng con trai tuổi dậy thì.”

Phương Mạt và Trần Hề đều có vẻ ngoài xinh đẹp, cũng đều ngập tràn nguy cơ, nam sinh 17-18 tuổi là lang sói hổ báo.

Bây giờ ông chủ Phương đã lo lắng sốt ruột với hai đứa con gái, người ông không lo lắng nhất lại là Phương Nhạc, nói sao nhỉ, thật ra Phương Nhạc có chút bảo thủ.

Từ nhỏ Phương Mạt đã xinh xắn, hồi tiểu học còn có nam sinh theo đuổi, con gái nhỏ tuổi có lòng hư vinh, Phương Mạt đã tự hào như con công kiêu ngạo trong nhà, người nhà cũng phối hợp chọc cô ấy, nói Phương Mạt xinh đẹp thật, có con trai thích.

Phương Nhạc lại không cho là đúng, hoàn toàn không phối hợp với cô ấy.

Phương Mạt cho rằng em trai coi thường mình, lúc ấy suýt chút nữa đã đánh nhau với em.

Ông chủ Phương nhớ lại chuyện trước kia, nói: ‘Lúc ấy Phương Nhạc đã nói, tuổi nào thì nên làm chuyện nấy, nghe một chút đi, Phương Nhạc rất hiểu chuyện!”

Ông chủ Phương nói tới đây thì lên tinh thần, ông uốn éo mông trên sô pha, miệng lưỡi lưu loát: “Không phải ba nói chứ, sau này tìm bạn trai các con nên dựa vào tiêu chuẩn của Phương Nhạc để tìm, chỉ số thông minh cao học giỏi, lại thận trọng ——” . Ch𝐮yê𝓷 tra𝓷g đọc tr𝐮yệ𝓷 [ 𝖳RÙM𝖳R U𝒴Ệ𝙽.V𝓷 ]

Phương Nhạc cầm quần áo tắm rửa trên tay, còn chưa về phòng tắm trên lầu, dã nghe câu tiếp theo của ông chủ Phương: “Cứ như thế, tri thức lịch sự, theo nề theo nếp, nói như vậy, trai ngoan như nó tuyệt đối sẽ không yêu sớm, biết chưa?” Hiếm khi ông chủ Phương có chút văn hóa, còn phun ra được hai thành ngữ.

Trần Hề và Phương Mạt đều gật đầu, cũng không biết là qua loa cho có hay đồng ý.

Phương Nhạc quay mặt đi, nhanh chóng lên lầu lại.

Từ hôm nay, cuối cùng ông chủ Phương cũng nhận ra con gái đã lớn, ông bắt đầu lo vấn đề yêu sớm của Phương Mạt. Sáng sớm Phương Mạt đều uốn tóc rồi tới trường, trước kia ông chủ Phương cũng không nói gì cô, giờ ông chủ Phương đã bắt đầu lải nhải, nói con gái thích đẹp chính là tín hiệu nguy hiểm, ngoài miệng bọn họ đồng ý rất thành thật, nhưng trong lòng thật ra lại muốn yêu đương, hành động còn trung thực hơn ngôn từ.

Phương Mạt đúng là thích đẹp, cô ấy cũng đã lén mắng chửi với Trần Hề, không ngờ cha già của mình cũng là kẻ phàm tục, cho rằng con gái thích đẹp là vì đàn ông, cô ấy không thể tự luyến đơn thuần sao?

Thời gian gần đây mụn dậy thì trên mặt Phương Mạt đã trở thành đốm màu nâu, Phương Mạt soi gương, đếm kĩ số nốt ruồi và vết lốm đốm trên mặt trên cổ mình, cô ấy quyết định muốn xóa bỏ tỳ vết trên gương mặt xinh đẹp của mình, thừa dịp ba ngày nghỉ 5 tháng 1, cô ấy bảo Trần Hề cùng đến bệnh viện tẩy nốt ruồi.

Cả tháng ba tháng bốn Trần Hề và Phương Nhạc luôn bận tối tăm trời đất cho chuyện điểm thi đua, giờ đã kết thúc, cuối cùng cô cũng có thể thở được rồi, cho nên vừa nghe Phương Mạt mời, cô đã đồng ý.

Hôm 5 tháng 1, Trần Hề cùng Phương Mạt đến bệnh viện da liễu. Phương Mạt thích là làm chuyện gì cũng phải có bạn, ví dụ như mua áo ngủ cũng muốn mua một bộ cho Trần Hề, ví dụ như cô ấy sợ đau nên cũng muốn Trần Hề xóa nốt ruồi chung.

“Em cũng xóa sao?” Trần Hề bất ngờ.

Phương Mạt gật đầu, nắm một tay của cô mà nói: “Em làm cùng chị đi, nếu không chị không dám làm, chị hỏi nữ sinh trong lớp rồi, một người bảo xóa nốt ruồi thôi sẽ không đau, một người bảo đau muốn chết, giờ lòng chị rất hoảng.”

Trần Hề sờ mặt mình, lúc này Phương Mạt mới phát hiện làn da Trần Hề quá đẹp, lỗ chân lông nhỏ, một nốt cũng tìm không ra.

Phương Mạt mở to hai mắt tìm nửa ngày, cuối cùng vươn ngón tay nắm cằm cô: “Chỗ này của em có nốt ruồi, đi thôi, chúng ta cùng làm!”

Trần Hề liều mình đi cùng quân tử, xóa nốt ruồi mà thôi, cũng không cần nhìn máu.

Ai biết nghĩ tới cái gì cái ấy tới, khi Trần Hề xóa lại gặp chuyện ngoài ý muốn, cằm cô tê rần, bác sĩ kẹp một miếng bông cầm máu đè chỗ xuất huyết của cô, ấn vài cái, máu vẫn chảy ra ngoài.

Bác sĩ lại đổi một miếng bông cầm máu, Trần Hề hỏi: “Còn chảy máu ạ?”

Bác sĩ hơi xấu hổ: “Da em mỏng quá, chị đυ.ng phải mạch máu, máu em còn chưa ngừng chảy.”

Trần Hề nói: “Khả năng đông máu của em hơi kém, cầm máu hơi chậm một chút.”

Bác sĩ vừa nghe đã hơi yên tâm: “Vậy có phải tiểu cầu của em không tốt không?”

“Tiểu cầu không sao, chỉ là khả năng đông máu hơi kém.” Trần Hề đã từng lấy máu kiểm tra sức khỏe trong trường, cơ thể cô khỏe mạnh, chỉ có số liệu đông máu hơi thấp.

Bác sĩ càng thêm yên tâm, cô ta đổi dụng cụ, chọc kim hai cái để giúp Trần Hề ngừng chảy máu, suy nghĩ rồi lại tìm băng gạc y tế tới, dán trên cằm Trần Hề, sợ trên đường về nhà cô lại chảy máu.

Trần Hề ra khỏi phòng xóa nốt ruồi, nhận được cuộc gọi của Phương Nhạc.

“Em ở đâu vậy?” Phương Nhạc hỏi.

Trần Hề nói: “Em ở bệnh viện da liễu.”

Phương Nhạc nhớ ra mấy hôm trước Phương Mạt ầm ĩ bảo muốn xóa nốt ruồi, anh hỏi: “Đi xóa nốt ruồi với Phương Mạt?”

“Ừ.”

“Chị ấy xóa xong rồi?”

“Mới xóa xong.”

“Vậy em chờ ở bệnh viện, tôi đón em qua chỗ cậu tôi, cậu tôi tìm em cần giúp đỡ.” Phương Nhạc nói.

Cậu Phương không có số của Trần Hề, cho nên ông trực tiếp tìm Phương Nhạc, thuận tiện bảo Phương Nhạc có thời gian có thể dẫn Trần Hề qua, bởi vì Trần Hề chưa từng qua chỗ ông, ông sợ Trần Hề không tìm thấy đường.

Phương Mạt cầm thuốc bôi tốt nhất đến, tổng cộng hai loại, một loại phun tiêu độc, một loại bôi khử sẹo, bác sĩ dặn một tuần không được dính nước, Phương Mạt xóa xong mới biết chuyện này, giờ cô ấy hơi hối hận, nếu ba ngày không rửa mặt, ba ngày sau cô ấy còn gặp người được hay không.

Trần Hề nói Phương Nhạc muốn tới đón mình qua nhà cậu, Phương Mạt không hứng thú đi cùng họ, cô ấy vẫy tay nói: “Chị đi trước, em chờ nó một mình ở đây nhé.”

“Dạ.”

“Em cầm thuốc trước đi, một ngày phải dùng nhiều lần, cũng không biết em phải đi bao lâu, chiều dùng trước.” Phương Mạt suy nghĩ chu đáo.

Trần Hề bỏ thuốc vào túi xách nhỏ, đứng ở cửa bệnh viện chờ Phương Nhạc.

Phương Nhạc ngồi xe buýt tới, bệnh viện cách nhà không xa, đi xe buýt tầm hai mươi phút, lúc anh xuống xe, Trần Hề đã ngồi trên ghế trạm xe buýt, cằm cô dán miếng băng gạc vuông vức màu trắng, một miếng rất to.

Phương Nhạc nhíu mày: “Em làm sao vậy, bị thương?”

Trần Hề giải thích: “Không có, tôi cũng xóa nốt ruồi, nhưng bác sĩ nói da tôi mỏng, chị ấy đυ.ng vào mạch máu, tôi bị phun máu ở đây, sợ không ngăn được máu nên dán băng gạc cho tôi.”

“… Sao em cũng xóa nốt ruồi theo?”

Nói ra thì rất dài, Trần Hề bảo: “Tiện, nốt ruồi đen trên cằm cũng khá rõ, xóa cũng tốt.”

Gần đây ông chủ Phương không chê vất vả mà niệm kinh mỗi ngày, niệm nhiều nhất là con gái đột nhiên thích đẹp là một tín hiệu nguy hiểm.

“… Đừng học linh tinh theo Phương Mạt.” Phương Nhạc dừng một chút, khóe miệng anh căng thẳng, lại bỏ thêm một câu: “Cũng không phải nói em không được yêu sớm.”

Trần Hề: “…?”

- -------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Ông chủ Phương: “Ba yên tâm với con trai lớn nhất đó!”