Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Trầm Kích

Chương 5: Được thả

« Chương TrướcChương Tiếp »
Edit: Mộc Diệp

Beta: Cửu Hướng Nhật Hoa

Hai vạn đại quân cứu tân quan, một hồi ân oán đến đây tan.

“Ngươi không thờ đền thờ Phật, dân gian khó khăn cũng chẳng hỏi thăm, lại tới chỗ của ta làm gì? Trước kia ngươi không đến quấy rầy, rất tốt”. Đáp lời chính là Đới Bảo Bối, hiển nhiên thừa nhận thân phận Túc Sa công tử: “Hiện tại thì rất không tốt.”

Đường Trì Châu nói: “Lâm trang ở Bách Châu với thành Bình Ba vẫn luôn nước sông không phạm nước giếng, nhiều năm bình an vô sự. Nếu có thể tiếp tục kéo dài, mới là thật sự tốt.”

Túc Sa công tử cười lạnh: “Dẫn hai vạn binh mã đến nói mát, phương thức nước giếng không phạm nước sông của Đường tổng binh thực sự rất khác biệt.”

“Ta cũng không thể làm gì hơn.”, Đường Trì Châu phe phẩy quạt hương bồ trong tay, “Nếu không phải Túc Sa công tử bắt giam chưởng cục quân khí mới nhậm chức, ta hà tất phải từ nơi xa xôi chạy đến bắt bẻ ngươi?”

Túc Sa công tử: “Thiếu hắn, bách tính ăn không đủ no sao?”

Đường Trì Châu nói: “Thiếu hắn, tướng sĩ tay không tấc sắt, lấy cái gì bảo vệ quốc gia?”

Túc Sa công tử nói: “Theo ta thấy, tấc sắt trong tay bọn chúng không phải là để bảo vệ quốc gia, mà là để đối phó với lương dân tay không vũ khí như chúng ta.”

Đường Trì Châu cười cười: “Túc Sa công tử cho dù tay không tấc sắt, cũng có bản lĩnh quấy nhiễu bốn phía gà chó không yên.”

“Ai bảo thời nay gà không cố gắng làm gà, chó chẳng ngoan ngoãn làm chó, chỉ biết chơi bời lêu lổng.”

Đường Trì Châu khẽ đánh quạt hương bồ trên tay: “Không sai [1], cuộc sống gian khổ, những tên cướp gà trộm chó kia còn muốn giậu đổ bìm leo (thừa cơ hãm hại). Trước đây, ta với Túc Sa công tử dù chưa từng gặp mặt, thế nhưng ngưỡng mộ đã lâu…”

Túc Sa công tử mặt tối sầm, ngắt lời hắn: “Chưa từng gặp mặt, đừng nên gọi thẳng tên ta.”

Đường Trì Châu tức thì ngẩn người: “Ta khi nào gọi thẳng…”, linh quang loé lên: “Bất Thác?

*[1] Bất Thác chính là không sai, Đường Trì Châu bảo “không sai” cũng đồng thời nghĩa là gọi Bất Thác.

Túc Sa Bất Thác sắc mặt âm trầm.

Đường Trì Châu cúi đầu cười cợt, xong không nhịn được lại ngửa đầu cười ha hả.

“Được rồi.” Túc Sa Bất Thác gằn từng chữ: “Mang theo người của ngươi mau cút!”

Đường Trì Châu thu hồi nụ cười, nói tiếp: “Ta sẽ ở dưới chân núi chờ, nếu đến buổi trưa ngày mai Túc Sa công tử vẫn chưa thể cho ta câu trả lời thì cho dù không muốn, ta cũng không thể không cưỡng chế cứu viện.”

Túc Sa Bất Thác hừ lạnh một tiếng, tựa hồ không để sự uy hϊếp của hắn vào mắt, xoay người tiến ra cửa.

Đường Trì Châu cười cợt cùng với Mộ Chẩm Lưu đang đứng sau cửa, mang theo thân tín dứt khoát xuống núi.

Mộ Chẩm Lưu xoay người đi mấy bước, lại phát hiện Túc Sa Bất Thác đang ở cách đó không xa chờ y.

Túc Sa Bất Thác: “Bây giờ ngươi đã có chỗ dựa, có phải cảm thấy rất hài lòng?”

Mộ Chẩm Lưu: “Nếu ta nói là ta không vui, ngược lại còn rất thấp thỏm lo âu, không biết Bảo Bối có tin không?”

Túc Sa Bất Thác sầm mặt: “Ngươi gọi ta là gì?”

“Là ngươi bảo ta gọi.” Sắc mặt Mộ Chẩm Lưu vô cùng bình tĩnh.

Túc Sa Bất Thác: “Khi đó là vì chán ghét ngươi.”

Mộ Chẩm Lưu mỉm cười.

Túc Sa Bất Thác cho rằng y cười hắn tự lấy đá đập chân mình, sắc mặt càng tệ hơn: “Ta quả nhiên đã đánh giá thấp da mặt ngươi.”

Mộ Chẩm Lưu thấy hắn không vui, phối hợp kêu: “Túc Sa công tử.”

Túc Sa Bất Thác sắc mặt hơi dịu xuống, nói: “Ngươi vừa mới nói ngươi rất thấp thỏm lo âu? Vì sao?”

Mộ Chẩm Lưu cười khổ, đáp: “Ta là tân quan còn chưa nhậm chức, đã phiền thành Bình Ba điều động hai vạn đại quân, liệu rằng có thể an tâm?”

Túc Sa Bất Thác bảo: “Không cần bất an. Đường Trì Châu làm như thế, hiển nhiên là vì ngươi có giá trị. Ngươi là môn sinh mà Thẩm Chính Hoà tâm đắc, hắn lại thuộc phe Phương Hoành Tà. Trước mắt, Phương Hoành Tà bị hoàng đế chán ghét, đóng cửa từ chối tiếp khách, làm rùa rụt cổ trong phủ Thiên Cơ. Thẩm Chính Hoà lại được trọng dụng, bên được bên mất, hắn đương nhiên phải lấy lòng ngươi.”

Mộ Chẩm Lưu đương nhiên biết những điều này, nhưng vẫn là không thích hợp cùng người ngoài đàm luận cho lắm, đành hàm hồ đáp: “Đa tạ chỉ điểm.”

Túc Sa Bất Thác liếc mắt thật sâu nhìn y, nói: “Ngươi thu dọn một chút, ngày mai liền xuống núi.”

Mộ Chẩm Lưu hơi ngạc nhiên.

Túc Sa Bất Thác nhướn mày: “Chẳng lẽ ngươi không nỡ rời đi? Tội của ngươi vốn cũng không phải chuyện đại sự gì. Ta bắt ngươi chỉ để nàng hả giận, ngươi đã bằng lòng nhận sai, còn nàng thì chấp nhận từ bỏ, ta việc gì phải vẽ rắn thêm chân (vẽ vời/ làm chuyện vô ích), vậy không phải tự biến mình thành kẻ ác sao?”

Mộ Chẩm Lưu chần chừ nói: “Hoàng tiểu thư…”

“Ngươi luyến tiếc nàng? Nếu là như vậy, nữ tử quật cường ngoài cứng trong mềm thế này không dễ gặp được, bây giờ ngươi đổi ý vẫn kịp.”

“Nếu nàng đồng ý, ta muốn thỉnh nàng theo ta về thành Bình Ba trước, chờ ta dàn xếp xong liền phái người tin cậy đưa nàng về nhà.”

Túc Sa Bất Thác nói: “Nếu ngươi không nguyện cưới nàng, vậy cũng không cần vì nàng mà bận tậm. Chuyện nam nữ tối kỵ dây dưa không dứt, nàng đã vào Bất Câu Nhất Cách trang của ta, ta đương nhiên sẽ phụ trách an toàn cho nàng”. Dứt lời, phất tay áo bỏ đi.

Cho dù hôm qua Túc Sa Bất Thác nói vô cùng khó nghe, thế nhưng ngày kế, Mộ Chẩm Lưu vẫn tìm đến Hoàng tiểu thư. Lần này ra mặt chính là Nhị tỷ, đầu tiên là chê cười chỉ trích một trận, nói tới y thương tích đầy mình, cuối cùng mới bảo Hoàng phủ đã phái người nghênh tiếp, qua nửa tháng nữa là có thể đến.

Mộ Chẩm Lưu lúc này mới yên lòng, quay người lại đã bị Túc Sa Bất Thác phái người đưa ra khỏi trang.

Lúc rời đi, Mộ Chẩm Lưu không nhịn được ngoảnh đầu lại.

Mấy ngày qua quả thật cứ như truyền kỳ. Y nhớ tới lúc trước khi mình tỉnh lại, phát hiện đang ở trong một gian phòng hắc ám xa lạ mà khϊếp sợ, lại nghĩ tới lúc Túc Sa Bất Thác lừa mình gọi hắn là Bảo Bối mà lúng túng, khi phát hiện thân phận Đới Bảo Bối không đơn giản thì nghi hoặc, tất cả giờ đều rõ ràng trước mắt.

Đường Trì Châu nói chờ dưới chân núi nhưng vẫn phái người mai phục trên núi để tiếp ứng, nhìn y đứng trước trang mãi không đi, sợ đêm dài lắm mộng, không nhịn được tiến lên giục.

Mộ Chẩm Lưu áy náy nở nụ cười, theo hắn xuống núi.

Đường Trì Châu không chỉ chờ dưới chân núi, mà còn mở thiết yến chờ sẵn ở chòi nghỉ nơi đó.

Trước là Lâm trang, hiện là Bất Câu Nhất Cách trang, xây ở trên một ngọn núi lẻ loi, hoang tàn vắng vẻ, đúng là khó cho hắn xếp ra một bàn yến hội nóng hổi.

Mộ Chẩm Lưu ngồi xuống dưới sự nghênh đón của Đường Trì Châu.

Hai người cụng vài chén rượu.

Rượu ấm dạ dày, liền mở lời trò chuyện.

Đường Trì Châu nói: “Cách lần trước gặp Mộ đại nhân, đã là tám năm.”

Mộ Chẩm Lưu ngẩn ra.

Đường Trì Châu nói: “Mộ đại nhân khi đó còn chưa đến hai mươi, hẳn đã không còn nhớ nữa. Khi ấy lệnh tôn* vẫn là đệ nhất mưu sĩ dưới trướng Thẩm tướng.”

*Lệnh tôn: Cha

Mộ Chẩm Lưu mỉm cười: “Ý của Đường tướng quân là lễ mừng thọ của gia phụ đúng không.”

“Ngươi nhớ ra rồi?” Đường Trì Châu vừa mừng vừa lo.

Mộ Chẩm Lưu chỉ cười mà không đáp. Thị lực y tuy không tốt, nhưng trí nhớ lại chẳng tệ, nếu không vì có quá nhiều người làm cho y không thể thấy rõ từng người một, thì với nhân vật như Đường Trì Châu đây sẽ không cách nào có ấn tượng.

“Không nghĩ tới khi đó kết duyên, đến tận hôm nay mới sinh hoa kết quả.” Đường Trì Châu nâng chén rượu lên “Đến, sau này chúng ta vừa là đồng liêu vừa là đồng môn, thứ cho ta da mặt dày, ngày đó lệnh tôn ngươi đã dạy ta một chữ, trở thành lão sư một chữ của ta, ta may mắn được như ngày hôm nay cũng là từ một chữ kia mà ra. Vì thế, cho dù ngươi không tiếp nhận thì trong lòng ta chúng ta cũng đã là đồng môn rồi.”

Đồng liêu: bạn cùng làm quan

Đồng môn: Bạn học cùng trường


Tuy Mộ Chẩm Lưu biết hắn nói vậy cốt là để lôi kéo mình, nhưng hình ảnh phụ thân lại hiện ra trước mặt, cũng chẳng thể làm gì, đành phải uống thêm mấy chén.

Đường Trì Châu tán gẫu đủ thứ chuyện trên trời dưới đất cùng y một hồi, đột nhiên nhẹ giọng nói: “Lấy tình nghĩa giữa ta và ngươi, ta có việc tự sẽ không dối gạt ngươi, ngược lại ngươi có tâm sự cũng có thể nói với ta. Túc Sa Bất Thác nổi lên gần hai năm. Tuy rằng hắn tính cách quái đản, bất chấp vương pháp, thế nhưng làm việc vẫn có mấy phần đạo lý, trước nay cũng chỉ nhằm vào những kẻ làm xằng làm bậy, Mộ lão đệ sao lại dính líu vào được?”

Mộ Chẩm Lưu cười khổ, ậm ờ tóm lược nguyên nhân, đem chuyện mình từ hôn Hoàng tiểu thư kể ra.

Đường Trì Châu cười nói: “Hoá ra là nợ phấn son! Ha ha ha, không sai, ách..” Hắn chợt nhớ tới lúc kêu tên Túc Sa Bất Thác, sắc mặt khẽ biến đổi một chút, mới nói tiếp: “Mộ lão đệ phong lưu phóng khoáng như vậy, tất nhiên là loại nguyên nhân này.”

Mộ Chẩm Lưu biết hắn hiểu lầm, cũng lười giải thích.

Hai người lại uống một hiệp, xong mới dỡ trại xuất phát.

Trước khi đi, Đường Trì Châu nhìn vết thương trên trán hắn với tư thế bước đi không chút tự nhiên, liền thấp giọng nhắc nhở: “Gần hai năm nay Túc Sa Bất Thác trừng trị không ít quan lại tham ô, đã kinh động đến bề trên. Ngắn thì ba tháng, nhiều thì nửa năm, tất sẽ có người đến trừng trị hắn. Cơn tức trong ngực, Mộ lão đệ xin hãy trì hoãn, bởi lẽ tên đó cũng chẳng còn ung dung tự tại được bao lâu.” Hắn cười cợt: “Đợi đến lúc đó, ngươi muốn làm gì thì làm.”

Dù Túc Sa Bất Thác bắt cóc lại còn đùa cợt y, nhưng nghĩ tới Hoàng tiểu thư, y lại không cách nào sinh khí, ngược lại còn cảm thấy hổ thẹn vô vàn. Hơn nữa, hành động của Túc Sa Bất Thác chính xác là ấu trĩ có thừa, vũ nhục chưa đủ, cũng không có thực sự làm gì y, bởi vậy Mộ Chẩm Lưu chẳng những không có ác cảm với Túc Sa Bất Thác, ngược lại còn vì hắn chăm sóc Hoàng tiểu thư mà sinh ra mấy phần cảm kích cùng hảo cảm.

Chỉ là những lời này không nên nói với Đường Trì Châu gánh cạo đầu một đầu gánh nóng [1], Mộ Chẩm Lưu liền chỉ cười gật gù.

__

[1] gánh cạo đầu một đầu gánh nóng: thời xưa, thợ cạo đầu trong dân gian thường dùng đòn gánh, một đầu để bếp, bên trên là chậu nước nóng, đầu kia để các đồ dùng dùng để cạo tóc. Một bên nóng, một bên lạnh. Theo mình nghĩ thì chắc “bên nóng” ở đây là Đường Trì Châu, Lưu ca chắc là không muốn làm người ta tuột mood :))
« Chương TrướcChương Tiếp »