Chương 2

Gì vậy?

"Đại ca, chị dâu đưa thư tình cho em này! Em không biết gì hết á, anh mau ra làm rõ đi."

Tôi lập tức cứng đờ người.

"Không phải..."

Nhưng cũng chỉ mới nói ra hai chữ này, Mẫn Doãn Kì từ trong lớp lạnh lẽo bước ra, anh ta nghiêng đầu nhìn tôi, từng bước từng bước đi đến chỗ tôi.

"Niên Nhĩ Lạc em hay lắm, dám đưa thư tình cho đàn em của tôi."

"Em tới số rồi!"

Nói xong Mẫn Doãn Kì còn bẻ bẻ khớp tay, sau đó hung dữ chạy về phía tôi.

Tôi lập tức quăng lá thư kia đi rồi quay đầu chạy bạt mạng.

"Áaaaaa, bớ người ta, cứu mạng!"

Tôi vừa la hét vừa chạy, nhảy xuống hai ba bậc thang cũng không thể cắt đuôi được Mẫn Doãn Kì, chân anh ta dài hơn chân tôi, rất nhanh chóng liền đuổi kịp.

Tôi chạy vòng ra sân trường, sau đó lại vòng ra cănteen, rồi lại vòng ra sân sau.

Cứ như thế chúng tôi chạy vòng vòng khắp ở cái trường.

"Mẹ nó Niên Nhĩ Lạc em mau đứng lại!"

Tôi cũng đã rất mệt rồi, tôi biết anh ta chỉ là đang chờ tôi kiệt sức rồi túm lấy tôi thôi, chứ nếu thật sự muốn bắt tôi là bắt cả ba đời rồi.

Tôi thở hồng hộc sau đó quẹo vào trong góc của hành lang rồi lại chạy lên trên lớp.

Chạy được nửa đường bỗng dưng tôi bị một cậu bạn học va vào, tôi chao đảo suýt ngã, mơ mơ hồ hồ một hồi mới nhận ra được cậu bạn này.

"Điền Chính Quốc cậu mau cứu mình với."

Điền Chính Quốc nhìn sắc mặt tôi tái nhợt, cũng không hỏi nhiều cho lắm, cậu nắm lấy tay tôi kéo vào trong góc lớp.

"Cậu làm sao vậy?"

Tôi thở hồng hộc, mệt mỏi lau mồ hôi, sau đó mới từ từ kể lại chuyện cho Điền Chính Quốc nghe.

Điền Chính Quốc nghe xong liền chậm rãi gật đầu, cậu liếc mắt ra ngoài cửa sau đó làm dấu hiệu bảo tôi im lặng, rồi đứng dậy.

"Đừng lo, mình sẽ giúp cậu."

"Cảm ơn cậu." Tôi nhỏ giọng sau đó nép mình vào trong góc lớp.

Nhưng chỉ là vừa vài giây sau khi Điền Chính Quốc ra ngoài, lại có thêm một bóng người phủ lên người tôi, tôi hí mắt, sau đó khẽ rùng mình.

"Sao... sao anh lại ở đây chứ hả?!"

Mẫn Doãn Kì nhếch môi, anh ta đi tới chỗ tôi sau đó đá văng cái bàn bên cạnh tôi ra, ánh mặt lạnh nhạt liếc nhìn tôi.

"Tôi thích ở đây thì ở, em cấm được à?"

Tôi bị dáng vẻ của Mẫn Doãn Kì hù sợ, sau đó tôi rụt cổ, nhỏ giọng hỏi anh ta.

"Sao anh biết tôi trốn ở đây?"

"Điền Chính Quốc nói cho tôi biết."

"..."

Tình nghĩa anh em, tuyệt lắm Điền Chính Quốc!