Chương 14: Máu, nước mắt và mưa

Mồ hôi tuôn trào như suối, đôi chân run run Hy từng bước nhanh thật nhanh chạy vào trong sân bay quốc tế. Va hết người này đến người kia, Hy không biết đã phải nghe bao lời oán trách về mình rồi. Mặc kệ tất cả, Hy vẫn như người mộng du chỉ biết chạy đi khắp nơi. Nước mắt không ngừng rơi, Hy ngơ ngác đưa mắt tìm kím bóng hình quen thuộc trong dòng người mênh mông. Rồi Hy chợt nhìn thấy Reen và Nhi. Chạy lại hai tay nắm lấy vai áo Nhi lây manh, đôi tay lạnh toát, run lên từng hồi một. Hy khó khăn mở miệng, tiếng nói nghẹn cứng rất khó nghe:

-

Kaiz đâu rồi em? Kaiz đâu rồi?

Nhi cúi gầm mặt không trả lời, Hy đẩy mạnh Nhi ra rồi tiếp tục quay lưng tìm. Cứ thấy người nào trông giống giống Kaiz là ngay lập tức Hy xoay người ta lại nhìn mặt, thấy không phải thì không màn tới hai từ “xin lỗi” đẩy người ta ra. Nữa tiếng đồng hồ trôi qua sự tìm kiếm của Hy vẫn vô vọng, Hy hụt hẫng ngồi bệt xuống đất, khóc thành tiếng, tiếng khóc vang dội, xé tan đất trời. Hy khóc đến kiệt sức, đến cạn cả nước mắt. Dùng hai tay đánh mạnh vào người mình, Hy trách mình ngu ngốc, trách mình không tin tưởng Kaiz, trách mình vô tâm đánh mất đi thứ quý giá nhất của bản thân. Mọi người xung quanh cũng không còn lạ với việc có một cô gái trẻ ngồi khóc như thế giữa sân bay. Ai nấy đi qua cũng chỉ để lại cho Hy một cái nhìn đầy cảm thông rồi bước đi, cuối cùng cũng chỉ một mình Hy ngồi đó……….một mình Hy chôn vùi mình với hàng tá cảm xúc.

Một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai, một cái thở dài đầy quen thuộc, một giọng nói trầm ấm thân quen cất lên:

-

Minh Hy.

Ngừng ngay mọi hoạt động, Hy mất vài giây để định hình. Rồi không kịp suy nghĩ Hy đã quay người ngước lên nhìn……là Kaiz. Kaiz của Hy, Kaiz trong bao ngày đợi mong. Hy bất giác không nói được lời nào, chỉ ngồi im đó….chết lặng nhìn Kaiz. Kaiz ngồi xuống cạnh Hy, dùng tay xoa xoa đầu cô bé. Đây là Hy của mình, người mà ngay cả trong mơ Kaiz vẫn luôn ao ước nhìn thấy. Mắt Kaiz đỏ dần, ứ đọng và từng dòng một bắt đầu lăn dài. Dường như không thể chờ đợi hơn được nữa Kaiz siết chặt Hy vào lòng. Bất ngờ với cái ôm quá mạnh mẽ từ Kaiz….Hy bật khóc…Hy khóc còn lớn hơn lúc nãy. Liên tục đấm vào lưng Kaiz, như hờn, như oán, như trách….biết bao lời dự định muốn nói, biết bao yêu thương muốn trao….đều được thể hiện qua cái ôm thật chặt này. Hy càng đánh, Kaiz càng siết chặt lấy Hy hơn. Hy cũng từ từ dịu đi, ôm chầm lấy Kaiz, gục đầu trên vai Kaiz….tiếng khóc đã không còn thành tiếng. Bất ngờ đẩy nhẹ Kaiz ra, Hy nhanh chóng đặt lên môi mình lên môi Kaiz. Sự khao khát, sự nhớ mong, sự dồn nén bấy lâu đột nhiên bùng nổ. Mùi da thịt, hơi thở quen thuộc khiến họ mất kiểm soát ngấu nghiến lấy nhau, điên cuồng và mạnh mẽ, mặc kệ bao nhiêu ánh mắt nhìn họ, bao nhiêu người xung quanh đang bàn tán về họ. Họ vẫn ghì chặt và tới tấp hôn nhau. Như kiểu “thế giới này chỉ tồn tại hai chúng ta”.

Reen móc điện thoại ra “ghi” lại khoảng khắc đáng nhớ này. Bất chợt Nhi giật mình đánh vào tay Reen một cái rõ đau.

-

Tên vô duyên, làm cái gì vậy?

Reen cười ha hả rồi nói:

-

Em không thấy lãng mạn giống phim Hàn Quốc hả? Anh mà đăng tấm hình này lên Facebook biết đâu được lên báo thì sao? Vô tình giúp họ nổi tiếng.

Nhi nheo mắt nhìn Reen thở dài.

-

Anh định gϊếŧ họ đó hả? Làm bằng chứng buộc tội họ trước tòa à? Làm lành với nhau, khỏe rồi. Bây giờ mới bước vô giai đoạn rắc rối đây này.

Reen quay qua nhìn Nhi nhíu mày tỏ vẽ không hiểu:

-

Em nói gì lạ vậy? Họ làm lành thì tốt chứ có gì đâu mà rắc rối.

Nhi không quay sang Reen mà nhìn chằm chằm vào hai người bọn họ, thở dài:

-

Tuần sau Hy đám cưới rồi, bây giờ như thế này thì biết ăn nói làm sao với dì dượng đây?

Một cái lạnh người Reen mới chợt nhớ ra. Lần trước chỉ trèo tường vào “thăm” Hy thôi đã bị đánh đến gãy chân rồi. Bây giờ còn buộc tội “hủy” đám cưới nữa thì……chết chắc.

Cặp đôi hạnh phúc kia cũng từ từ buông nhau ra, cả hai vẫn không rời mắt nhau. Kaiz đưa tay lau khô dòng nước mắt cho Hy, lúc này đây Hy mới bình tỉnh được đôi chút. Nhìn Kaiz, Hy nói trong tiếng nghẹn cứng:

-

Sao lại dối em? Lại nói là đi rồi, anh có biết em sợ lắm không….

Kaiz dùng hai tay ôm lấy đầu Hy rồi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán Hy, cười nhẹ Kaiz nói:

-

Chuyến bay bị delay ba tiếng. Lúc em điện thoại cho Nhi, anh đang đứng kế bên. Chính anh bảo Nhi nói với em là anh đi rồi đó.

Hy nhíu mày nhìn Kaiz ra vẻ oán trách. Kaiz cười cười vuốt lấy má Hy.

-

Em hành hạ anh bấy lâu nay, khiến anh khóc cạn cả nước mắt. Anh trả đũa lại như vậy… có phải còn nhẹ lắm không?

Hy đấm đấm vào vai Kaiz.

-

Anh thật là…..không đàn ông gì cả.

Nói rồi cả hai cùng bật cười, lúc này Nhi cùng Reen cũng đi lại gần hai người. Nhi thở dài lên tiếng:

-

Hạnh phúc đủ chưa? Bây giờ lo mà đối mặt với vấn đề lớn hơn đi nè.

Câu nói của Nhi vô tình kéo cả hai về với thực tại. Đến lúc này Hy mới cảm nhận được tình hình bây giờ đang căng thẳng tới mức nào. Cả bốn tìm một quán café gần đó rồi cùng nhau bàn bạc.

-

Theo Kaiz thấy, cách tốt nhất cứ về nhà nói hết sự thật với ba mẹ Hy, cầu mong họ tha thứ và chấp nhận. – Kaiz mạnh mẽ lên tiếng, ngay lập tức Linh Nhi phản đối.

-

Kaiz điên hả? Không nhớ lần trước bị đánh đến gãy chân sao? Đối với dì dượng không bao giờ có chuyện “tha thứ” và “chấp nhận” đâu Kaiz.

Hy nhìn Nhi bằng ánh mắt đồng tình, nhớ lại cái cảnh Kaiz bị đánh trước mặt mình hôm trước, Hy rùng mình sợ hãi lên tiếng:

-

Đúng đó Kaiz, gia đình em không bao giờ chấp nhận đâu. Còn gia đình Trần Hào nữa. Thế lực của họ rất lớn. Không dễ dàng gì họ chịu hủy đám cưới một cách đơn giản như vậy đâu.

-

Tụi bây bỏ trốn đi. – nãy giờ im lặng, Reen đột ngột lên tiếng. Câu nói này của Reen làm cả ba người còn lại nhất thời im lặng, được một lúc Kaiz mới thở dài hạ thấp giọng.

-

Trong tài khoản của anh vẫn còn một ít tiền, vẫn có thể đủ cho chúng ta sống một thời gian. Anh có người bà con Hội An, hay là mình cứ tạm thời về đó sống trước, đợi mọi chuyện dần dần qua đi rồi mình trở về nhận tội với ba mẹ em sau.

Linh Nhi nóng ruột:

-

Đi thì đi luôn chứ đừng có dại dột mà mò về. Muốn một thời gian thì cũng đợi khoảng mười năm đã.

Hy trầm ngâm suy nghĩ một lúc, quả thật rất muốn thoát khỏi cảnh sống này, rất muốn được ở cùng Kaiz nhưng bắt Hy phải “liều mạng” bỏ trốn như thế này thì quả thật không phải một cách hay, nếu lỡ bị phát hiện hay bị bắt về thì đảm bảo chỉ còn duy nhất một con đường chết. Hồi còn đi học, trốn đi chơi với Hy đã là cả một vấn đề, bây giờ còn bỏ trốn theo Kaiz….quả thật nó quá với sức tưởng tượng của Hy. Nhất thời Hy không biết nên làm thế nào. Thấy Hy có vẻ trầm ngâm suy nghĩ, Nhi nóng lòng không chịu nổi đành lên tiếng hối thúc:

-

Em đảm bảo với chị dượng biết hôm nay Kaiz đi nước ngoài nên mới để chị một mình ra ngoài như thế này, chị đi cũng đã lâu rồi. Bây giờ còn ngồi đây suy nghĩ. Bộ chị muốn dượng cho vài trăm tên vệ sĩ ra tận sân bay đón chị về hả?

Hy giật mình, quả thật Hy rời nhà cũng đã lâu. Quay sang Kaiz, Hy trả lời một cách không do dự.

-

Anh úp vé liền đi, mình đi liền bây giờ. Tài khoản của em cũng có khá nhiều tiền. Chắc là trong vòng một năm mình vẫn có thể đủ sống.

-

Hai người nhanh đi, đừng chần chừ nữa. – Nhi lại lên tiếng nóng ruột. Nói rồi để Nhi và Hy ngồi đó, Kaiz cùng Reen đi đặt vé. Trước khi đi Kaiz cầm theo thẻ ngân hàng của Hy vào máy ATM gần đó rút sạch tiền trong thẻ của cả hai ra. Reen lấy làm thắc mắc liền hỏi:

-

Sao không xài tới đâu rút tới đó, tự dưng một lúc rút nhiều tiền như vậy, lỡ may bị cướp hay mất thì biết làm thế nào?

Kaiz thở dài quay sang nhìn Reen.

-

Mẹ Hy là tổng giám đốc ngân hàng, việc truy ra tụi tao rút tiền ở đâu, thời điểm nào đối với bà ấy dễ như trở bàn tay. Nếu ra tới Hội An mà rút thì khác nào lạy ông tôi ở bụi này.

Reen gật gật đầu. Sau đó cả hai cùng đi đặt vé, thay vì đặt vé ra thẳng Đà Nẵng, Kaiz lại đặt vé đi về Nha Trang. Một lần nữa khiến Reen thắc mắc, Kaiz lại phải giải thích.

-

Tụi tao làm vậy là để đánh lạc hướng, ra tới Nha Trang sẽ bắt xe khách lên Đà Nẵng.

Reen xuýt xoa:

-

Mày thông minh quá Kaiz.

Kaiz nhướng mày, nhún vai không đáp. Chuyến bay ra Nha Trang một tiếng đồng hồ sau đó đã cất cánh. Cả hai cùng một lúc lên đường. Nhìn bọn họ an toàn rời khỏi Sài Gòn, Nhi liền quay sang nắm chặt tay Reen, ánh mắt đầy sự lo lắng.

-

Reen, họ sẽ an toàn nhưng chúng ta….

Nói đến đó Nhi chợt thở dài rồi im lặng, khiến Reen cảm thấy vô cùng bất an. Không thể chờ đợi thêm Reen lên tiếng hối thúc:

-

Chúng ta sao? Em nói tiếp đi.

Nuốt nước bọt, nhìn về chiếc máy bay đang ngày một thu nhỏ trên bầu trời kia Nhi chậm rãi lên tiếng:

-

Dượng sẽ không tha cho chúng ta đâu.

Đến lúc này Reen mới cảm thấy toát mồ hôi lạnh, quả thật nếu Hy biến mất người chịu thiệt thòi lớn nhất…..tất nhiên là Nhi. Nắm chặt tay Nhi, Reen run run lên tiếng:

-

Hay là mình cũng trốn đi Nhi.

Nhi buồn bã lắc lắc đầu.

-

Em còn ba, còn mẹ. Dù gì mẹ em cũng là em ruột của mẹ Hy, em sẽ không sao đâu. Chỉ lo cho anh, hay là….anh trốn đi….

Reen quay mặt sang chổ khác, vẻ mặt đầy sự nôn nóng rồi quay sang nhìn Nhi, Reen sốt sắn:

-

Anh không để em lại một mình được, anh cũng có ba mẹ, gia đình anh ở đây. Trốn biết trốn đi đâu bây giờ?

Nói rồi cả hai đều im lặng chỉ còn biết nhìn nhau bằng ánh mắt đầy lo lắng.

Tin tức Hy mất tích tất nhiên trong vòng buổi chiều ngay hôm đó đã lập tức được lan tỏa. Bà Loan nóng ruột người đầy mồ hôi giận giữ lớn tiếng với chồng mình.

-

Tôi nói ông rồi, không để nó đi một mình được. Ông bảo nó dù có mọc cánh cũng không bay được, vậy bây giờ ông kím nó về đi. Ông có biết nếu chuyện này tới tai ba mẹ Trần Hào thì sẽ có chuyện gì xảy ra hay không?

Ông Tính trầm ngâm một lúc, dụt tắt điếu sì gà trên tay ông nghiến răng lên tiếng:

-

Điều tra gấp cho tôi tài khoản ATM của Minh Hy lẫn Hạo Thiên. Xem chúng nó rút tiền ở đâu, lúc nào.

Bà Loan ngay lập tức lấy lại bình tĩnh, lấy điện thoại ra gọi ngay cho ai đó. Tầm mười lăm phút sau đã có tin trả lời.

-

Nó rút sạch tiền trong tài khoản ra rồi, rút ở tại sân bay Tân Sơn Nhất. Cách đây mấy tiếng đồng hồ thôi.

Ông Tính nhíu mày quay sang nói với tên đứng kế bên.

-

Cho người điều tra ngay cho tôi tên của hai đứa nó có trong danh sách chuyến bay nào.

Và rồi cũng tầm nữa tiếng sau đã có kết quả. Là chuyến bay từ Sài Gòn ra Nha Trang. Ông nhếch môi cười trừ “trứng không thể nào khôn hơn vịt”.

-

Ngay lập tức đều động toàn bộ lực lượng ra Nha Trang. Cho dù có xới tung cái Nha Trang lên cũng phải bắt cho bằng được hai đứa đó về đây cho tôi. Mà khoan đã…..kể cả các vùng lân cận cũng không được bỏ só, nhất là các nhà nghĩ, khách sạn, nhà cho thuê hay phòng trọ này nọ.

Cuộc tìm kím kéo dài ba ngày, bọn họ vẫn chưa tìm được kết quả gì. Minh Hy lẫn A Kaiz của chúng ta lúc này đã bình yên vô sự hạnh phúc ở Hội An. Kaiz vốn là một người thông minh, lại cẩn thận nên trong khoảng thời gian này tuyệt đối không hề liên lạc với Nhi và Reen. Ngay cả facebook hay Zalo cũng không màn tới, họ cứ yên bình sống một cuộc sống bình yên vốn có.

Tháng mười một ở Hội An lạnh một cách bất ngờ, khác xa với khí hậu tại Sài Gòn. Cái lạnh làm con người ta sợ hãi nhưng vô cùng thích thú. Hy thích nhất mỗi buổi sáng thức dậy, rồi cuộn tròn trong lòng Kazi, để hơi ấm từ người Kaiz lan tỏa khắp người mình. Sau đó cả hai sẽ cùng nhau thức dậy, cùng nhau xuống phố ăn một tô mì quảng thơm lừng. Cùng nhau đi chợ, về nhà Hy sẽ cùng dì của Kaiz chuẩn bị cho bữa ăn trưa. Kaiz thì sẽ ra vườn hái rau hay đi câu cá gì đó. Rồi họ cùng nhau ăn cơm. Chiều đến lại tay trong tay đi dạo biển Cửa Đại hay biển Hà Mi để những cơn mưa phùng nhè nhẹ phủ kín không gian. Nếu hôm nào trời không mưa thì Kaiz lại lấy xe đạp chở Hy vào rừng bẻ sim. Họ hòa mình vào một màu tím bát ngắt của những đồi hoa sim.Tối đến lại dọn phụ hàng với dì dượng của Kaiz ra bán l*иg đèn. Rồi họ cùng nhau ngắm nhìn phố cổ lên đèn, cùng nhau thả những ngọn hoa đăng đẹp lung linh xuống dòng sông Hoài…cái nét thơ mộng, cái sự yên tĩnh, cái buồn man mác của Phố Cổ cứ như muốn gϊếŧ chết lấy Hy. Hy quả thật rất rất rất yêu cái nơi này. Hy chưa từng sống những ngày tháng vui vẽ hạnh phúc như thế. Nhất là Kaiz luôn ở đây, ngày ngày, giờ giờ ở bên Hy. Họ hầu như không có giây phút nào lìa xa nhau. Thấy Hy cứ cười suốt ngày như thế quả thật Kaiz cảm thấy rất vui. Hồi nhỏ có vài ba lần ba mẹ dẫn Kaiz về đây chơi, lúc đó Kaiz ngán ngẩm cái nơi buồn tẻ này, cứ một mực đòi về Sài Gòn. Trong kí ức của Kaiz không có nơi nào buồn và chán như Hội An. Nhưng lần này về mọi thứ như khác đi hoàn toàn, dần dần Kaiz cũng bị các nét đẹp cổ xưa của Hội An chinh phục, Kaiz đâm ra có tình cảm với nó một cách lạ thường. Vì tâm tình của Kaiz đã khác? Hay là do bên cạnh Kaiz luôn có Hy?

……………………………………………………………………………………………………

Một tuần lặng lẽ trôi qua, tin tức về Hy vẫn biệt vô âm tính. Và rồi cái tin Hy mất tích cuối cùng cũng đến tai Trần Hào. Hôm đó Trần Hào cùng Trần Thoại Châu (ba của cậu ta) đến gặp ba mẹ Hy. Ông Tính mặc dù sống trong gia đình ông rất gia trưởng, oai phong, uy nghiêm nhưng khi đứng trước ông Châu lại rụt rè, sợ sệt một cách bất thường. Ngay cả bà Loan (mẹ Hy) khi biết tin họ sắp đến “thăm” nhà mình cũng đứng ngồi không yên. Trần Hào mở cửa bước vào, không đợi chủ nhà lên tiếng mời, cậu ta đã đặt ngay lưng ngồi ngay xuống ghế, gác một chân lên bàn, dáng vẻ vô cùng tự cao tự đại. Ông Châu cũng oai phong không kém, ông nhìn qua ông Tính một cái, không kiêng nể tự động ngồi xuống ghế hắt mặt lên nhìn ba mẹ Hy. Ông đanh giọng:

-

Các người có đáng bậc cha mẹ không? Dạy dỗ con gái của mình như thế hả?

Ông Tính không dám ngồi, chỉ biết cúi thấp mặt xuống hạ giọng nhỏ nhẹ:

-

Anh xui, lỗi do nha đình tôi không biết cách dạy con. Nên mới để ra nông nổi này. Tôi hứa với anh, nội trong ngày mai sẽ đem bằng được con Hy về đây…

Hất ngay ly nước trên bàn xuống đất, tiếng thủy tinh giòn gian vỡ vụn vang lên một cách đáng sợ. Lập tức im lặng, ông Tính không biết phải nói thêm gì nữa. Rịn cả mồ hôi, ông e dè cúi gằm mặt xuống đất. Ông Châu hằng giọng một cái rồi đanh thép lên tiếng:

-

Một đứa con gái hư thân, mất nết như vậy gia đình tôi cũng khó mà chấp nhận nó làm dâu. Nhưng ngặt nổi thằng quý tử nhà tôi cứ một mực đòi phải cưới bằng được con Minh Hy. Thiệp mời đã phát hết rồi, nhà hàng cũng đã đặt. Ông cũng hiểu nếu có gì bắt trắc xảy ra thì giới thương gia sẽ phải cười vào mặt tôi. Nếu không tìm được con Minh Hy trở về. – Ông im lặng nhìn một lượt qua ba mẹ Hy rồi nghiến răng nhã ra từng chữ một – Thì vợ chồng ông, chuẩn bị giải tỏa tài sản đi.

Nói rồi ông đứng bật dậy nhanh chân bước ra ngoài. Trần Hào cũng đứng lên đi đến trước mặt ba Hy, Hào nhếch môi cười một cái rồi cong cớn lên tiếng:

-

Bố vợ, chỉ cần tìm ra thông tin Hy đang ở đâu. Con sẽ đích thân đi đón Hy về.

Nói rồi cậu ta cũng sãi bước theo chân ba mình. Để lại ông Tính cùng bà Loan mặt mày trắng bệch, ngồi sụp xuống ghế. Sau một hồi trầm ngâm suy nghĩ. Ông đưa tay lau mồ hôi trên trán, ánh mắt toát lên một tia lửa giận giữ, ông quay sang nói với tên vệ sĩ sau lưng, giọng nói của ông lúc này thật đáng sợ.

-

Qua nhà Linh Nhi, rước cả nhà nó qua đây.

Mười lăm phút sau gia đình Linh Nhi đã có mặt đầy đủ ở nhà Hy. Nhi đã đoán trước rồi sẽ có cái ngày này, rõ ràng đã chuẩn bị tâm lý rất vững nhưng không hiểu sao lúc này đây Nhi lại “run” như vậy, cảm giác hồi hộp bất an cứ làm nhịp tim tăng dần, khiến Nhi có cảm giác tim mình sắp nhảy tung ra khỏi l*иg ngực.

-

Linh Nhi! – Bà Loan nhìn đứa cháu gái mình nhỏ nhẹ lên tiếng – con dù sao cũng là con cháu trong gia đình, dì không muốn làm khó con. Bây giờ có cả ba và mẹ con cùng ở đây, hãy nói cho dì biết…Hy đang ở đâu.

Nhi rụt rè, run run lên tiếng:

-

Dạ…con không biết…

-

Nói Láo – Ba Nhi đứng bật dậy nạt lớn vào mặt Nhi kèm theo một bạc tay như trời giáng. Khiến Nhi té nhào xuống đất. Ông ta tức giận nói lớn: Con không thấy dì dượng tìm Hy cực khổ như thế nào hả? còn hai ngày nữa đám cưới Hy rồi, con đừng che giấu nữa. Nói cho ba nghe…Hy đang ở đâu?

Nhi ôm lấy mặt, lồm cồm ngồi dậy, nước mắt rơi lã chã…Nhi lắc đầu lia lịa:

-

Con không biết, không biết thật mà.

-

Dẫn thằng đó vào đây. – ông Tính nãy giờ im lặng, đột nhiên lên tiếng. Vừa nghe xong câu đó trái tim Nhi như muốn vỡ vụn, đúng như dự đoán của Nhi….Reen đang bị hai tên vệ sĩ lôi sền sệt vào nhà.

Reen lúc này bị trói ngược hai tay ra phía sau, vừa kéo đến trước mặt ba Hy đã bị tên vệ sĩ sau lưng đá mạnh vào khủy chân làm Reen mất thế quỳ rạp xuống đất. Ngước lên nhìn Nhi, Reen chỉ còn biết chua xót lắc đầu.

-

Hai anh chị có biết tên này là ai không? – quay sang ba mẹ Nhi, ông Tính lên tiếng, không đợi ba mẹ Nhi trả lời ông đã tiếp tục – là bạn trai của Linh Nhi, nó cũng giống Hạo Thiên, đều là con gái, nói cách khác Minh Hy nhà tôi dính líu tới bọn đồng tính cũng là do con Linh Nhi lôi kéo.

Ba mẹ Nhi nghe xong câu nói đó đều chết lặng người trợn mắt nghiến răng nhìn Nhi. Mẹ Nhi bật khóc ngay tại chỗ, ba Nhi tức giận đến đỏ mặt bất giác không nói được gì. Nhi lúc này chỉ còn biết cúi gằm mặt, lo lắng sợ hãi.

Hất mạnh ra hiệu cho tên vệ sĩ, ngay lập tức Reen bị xách cổ lên ăn ngay một cú đấm. Cú đấm mạnh tới nổi Reen chưa kịp hoàng hồn phản ứng thì ngay lập tức từ phía sau ăn thêm một cú đấm nữa. Hai tên to con lần lượt đấm mạnh từng phát một vào mặt, vai, bụng Reen. Khiến Reen liên tục ho ra máu. Nhi thấy thế mất hết bình tĩnh, òa lên khóc lóc quỳ xuống chân ba Hy van xin.

-

Con xin dượng, dượng tha cho anh ấy đi. Tụi con thật sự không biết gì cả.

Ông Tính im lặng không đáp, mọi người trong phòng đều không ai dám lên tiếng. Không gian lúc đó chỉ còn văng vẳng tiếng khóc thảm thiết của Nhi cùng tiếng rên đau đớn của Reen. Nhi liên tục dập đầu, liên tục cầu xin:

-

Con xin dượng, con không biết, thật sự không biết, dượng tha cho anh ấy đi.

Ông Tính cuối cùng cũng đưa một tay lên ra dấu ngưng lại, ngay lập tức Nhi thở phào nhẹ nhõm. Bay lại ôm chầm lấy Reen, Nhi khóc đến bể cả tiếng. Nhưng chưa kịp hoàng hồn thì đã nghe Ba Hy tiếp tục lên tiếng:

-

Cắt đứt một ngón tay của nó.

Như một tiếng sét đánh ngang tai, Nhi lặng người đi vài giây. Rồi khi thấy tên vệ sĩ đó móc ra một con dao bén nhạy, sáng chói. Nhi lật đật nói, nói như chưa từng được nói:

-

Con nói, dượng, con nói.

Reen vùng dậy nhào tới Linh Nhi, dùng hết sức lực cuối cùng cố gắng nói những âm thanh tru tréo rất khó nghe:

-

Linh Nhi, em không được nói, có chết cũng không được nói.

Con dao đã được đặt trên bàn tay Reen, hai ba tên vệ sĩ đè Reen xuống. Nắm chặt lấy bàn tay, luồn con dao qua ngón trỏ chuẩn bị nhấn xuống. Nhi ré lên một tiếng rồi lắp bắp nói nhanh:

-

Họ ở Hội An, ở Hội An.

Ông Tính ra hiệu cho bọn vệ sĩ ngưng lại, rút con dao ra. Nhi ôm chầm lấy Reen khóc nức nở. Reen thở hồng hộc, mặt không còn chút máu, nằm trọn trong tay Nhi vẫn lên tiếng trách móc:

-

Sao em lại nói….Linh Nhi…em gϊếŧ chết họ rồi….

Lập tức điện thoại cho Trần Hào. Hai tiếng đồng hồ sau Trần Hào đã dẫn theo một top người ngay lập tức có mặt ở Hội An. Hội An tuy là khu du lịch nhưng lại nhỏ như một lòng bàn tay, có lẽ do ngoại hình của Kaiz quá đặc biệt nên chỉ cần hỏi thăm dò la chưa đến nữa ngày đã có thể tìm ra nhà của dì dượng Kaiz.

Lúc này đây Kaiz cùng Hy đang đi dạo ngoài biển, biển Hội An vắng vẻ, lưa thưa chỉ vài người khách tây du lịch nên nhìn họ vô cùng nổi bật. Tay trong tay Hy, Kaiz thả bước chậm thật chậm trên nền cát trắng mịn. Hy tinh nghịch in dấu chân mình sâu thật sâu xuống cát, rồi lại thích thú nhìn từng cơn sóng xóa đi dấu chân ấy, biển như đang đùa vui cùng hai người bọn họ. Trời lại đổ một cơn mưa nhỏ, cả hai thoải mái đi dưới mưa, thoải mái đùa giỡn. Nhìn Hy tinh nghịch chạy nhảy dưới mưa, bên cạnh tiếng sóng vỗ rì rào của bờ biển, từng cơn gió nhẹ nhàng thổi tung mái tóc Hy ra sau. Bất giác Kaiz cảm thấy Hy thật đẹp…đẹp đến mê hồn…không kềm nổi lòng mình, Kaiz lại gần kéo Hy lại siết chặt rồi nhẹ nhàng hôn Hy. Nụ hôn kéo dài dường như đến bất tận. Được một lúc Kaiz buông Hy ra, kề sát mặt lên mặt Hy, Kaiz thả ra những hơi thở ấm áp:

-

Theo anh rồi, những ngày tháng sau này có thể vô cùng cực khổ…em chấp nhận không?

Hy cạ cạ mũi mình lên mũi Kaiz, bật cười thành tiếng, trên đầu từng hạt mưa vẫn nhẹ nhàng thấm đều vào da thịt, hai bên tai tiếng sóng biển rì rào vỗ nhẹ như một bản hòa tấu vô cùng hài hòa. Hy khẽ nhẹ nhàng phớt qua môi Kaiz một nụ hôn.

-

Cho dù xuống địa ngục hay lên thiên đàn, em vẫn muốn đi cùng anh. Anh, anh có thấy tình yêu của mình gắn liền với biển hay không? Ngàn năm biển vẫn còn đó, ngàn năm….em vẫn mãi yêu anh như thế.

Ôm chặt lấy Hy vào lòng, trong lòng trào dâng lên một cảm giác hạnh phúc khó tả. Đang trong giây phút lãng mạn đó, tiếng chuông điện thoại Kazi đột nhiên reo vang. Buông Hy ra, Kaiz lấy điện thoại ra nghe. Là dượng của Kaiz gọi:

-

Hạo Thiên, con về nhà một lát, dượng có chuyện muốn nói với con.

Tiếng nói của dượng run lên từng hồi một nhưng do lúc đó trời đang mưa, cộng thêm tiếng rì rào của sóng biển khiến Kaiz không chú ý lắm, cùng Hy thả bộ bước về. Về đến nhà thấy cánh cửa đóng im lìm, hai chậu hoa trước nhà bị ngã lăn, Kaiz đã lấy làm lạ. Có một nỗi bất an trào dâng, Kaiz để Hy đứng ngoài cổng chờ đợi rồi một mình từ tốn bước vào bên trong. Ngay khi tay Kaiz run run vịn lên nắm cửa chưa kịp cử động thì cánh cửa đã bật mở. Có vài tên con trai từ trong bật ra. Kaiz xoay người hét lớn:

-

Chạy đi.

Rồi Kaiz cũng vùng mình bỏ chạy. Họ cùng nhau chạy về phía rừng sim. Hai chân của Kaiz, một chân từng dậm trúng đồ bẫy thú dẫn đến đứt gân, chân còn lại thì bị ba Hy đánh cho gẫy khớp, tất nhiên thể lực đã giảm đi đáng kể. Chạy được một đoạn Kaiz hụt hơi té nhào, Hy lật đật quay ngược lại đỡ Kaiz dậy. Kaiz vung tay hét lớn:

-

Em mau chạy đi, đừng lo cho anh.

Đám người của Trần Hào, toàn thanh niên trai tráng, lại là những vệ sĩ được huấn luyện qua trường lớp chẳng mấy chốc họ đã đuổi kịp hai người. Họ vây thành một vòng tròn bao quanh hai người. Kaiz lồm cồm đứng dậy, nắm chặt lấy tay Hy, mắt nhìn chằm chằm vào Trần Hào hiện rõ một tia nhìn đầy oán hận. Trần Hào nghiêng mặt về phía Hy, cười một cái đầy đểu cán:

-

Minh Hy, anh yêu em như thế, cưng chiều em như thế, em lại bỏ rơi anh chạy đến với cái tên bán nam, bán nữ này. Có phải em quá coi thường anh rồi không?

Tiếp theo lời Trần Hào, các tên vệ sĩ ngày một bước gần đến hai người họ hơn. Hy nhanh chóng bước ra trước mặt Kaiz dang hai tay che chắn cho Kaiz. Nghiêm giọng Hy nói với Trần Hào:

-

Em không yêu anh, người em yêu là anh ấy, anh có thể bắt em, có thể ép em. Nhưng cả đời này em chỉ yêu mình anh ấy mà thôi.

Trần Hào nhếch môi rồi nhổ một bãi nước bọt thể hiện sự khinh bỉ. Một cái hất hàm, bọn vệ sĩ nhanh chóng tách được hai người bọn họ ra. Xô nhào Hy xuống đất. Họ liên tục đánh Kaiz, Kaiz cũng dùng hết sức mình tự vệ lại nhưng tất nhiên chỉ là trứng chọi với đá. Kaiz thêm một lần bị đánh đến bầm dập. Minh Hy ngồi đó, nhìn về Kaiz chua xót, đau đớn….Hy nhào tới lại bị hai tên vệ sĩ ghì chặc, Hy chẳng thể nhúc nhích. Quay sang Trần Hào, Hy nghiến răng nói từng chữ một:

-

Trần Hào, anh tưởng đánh chết anh ấy sẽ có được tôi sao? Anh ấy sống tôi sống, anh ấy chết tôi chết. Nếu anh tiếp tục làm càn, người mà anh đưa về….chỉ là một cái xác chết.

Trần Hào quay sang nhìn Hy, tức giận bước lại gần, bóp mạnh hai gò má Hy, Hào nâng mặt Hy lên, rít từng chữ một qua kẽ răng:

-

Được, em hãy mở to mắt ra xem tôi thắng hay em thắng.

Nói rồi Trần Hào quay sang hét lớn với đám vệ sĩ:

-

Cỡi đồ nó ra, nó cũng là con gái…tụi bây từng thằng một thay phiên nhau…….hãʍ Ꮒϊếp nó cho tao.

Hy nghe như một tiếng nổ lớn bên tai. Nhất thời ngơ ngác nhìn về phía Kaiz. Kaiz lúc này đang bị hai ba tên đè xuống đất, liên tục xé rách quần áo Kaiz. Nhìn Kaiz vùng vẫy trong vô vọng, mặt mũi đầy máu me. Không kịp suy nghĩ, Hy rống lên khóc lớn, lắc đầu lia lịa, nhìn về phía Trần Hào, ánh mắt Hy mang đầy sự cầu khuẩn:

-

Trần Hào, em thua, em theo anh về, anh dừng lại đi, Trần Hào, em xin anh, anh dừng lại đi…..

Vừa nghe Hy nói câu nói đó, Kaiz đã vội vàng hét lớn:

-

Không được, Minh Hy, không được…..

Đưa tay ra hiệu ngưng mọi hành động lại, Trần Hào quay sang Hy, vuốt vuốt lấy khuôn mặt đầy lắm lem đấy:

-

Minh Hy, nếu ngay từ đầu ngoan ngãn nghe theo anh như vậy có phải tốt hơn không?

Nói rồi không chần chừ thêm giây phút nào nữa. Trần Hào cởϊ áσ khoác choàng ngang vai Minh Hy rồi hết sức nhẹ nhàng dìu Hy ra khỏi nơi đó. Đám vệ sĩ cũng đứng lên dần dần rút đi. Một tên vệ sĩ chạy theo Trần Hào kéo anh ta lại hỏi nhỏ “tha cho tên kia dễ dàng vậy sao?” Trần Hào quay sang Hy cố tình nói thật lớn:

-

Bỏ đi, còn hai ngày nữa là đến ngày cưới rồi. Tao không muốn vợ tao suốt đời này lại hận tao.

Minh Hy lúc này như một người đã chết, không còn nghe bất kì âm thanh nào nữa. Kể cả tiếng gọi tha thiết của Kaiz đang gọi tên mình, Kaiz nằm im đó bất lực nhìn về phía Hy, toàn thân ê ẩm không thể nào nhúc nhích được, đấm mạnh tay xuống đất Kaiz gào thét gọi tên Hy. Tiếng khóc, tiếng gọi vang dội, dày xéo cả đất trời.

Hy bước đi thật nhanh không dám xoay đầu lại nhìn, sợ bắt gặp phải ánh mắt đầy bi thương ấy, nước mắt không ngừng rơi, Hy cắn mạnh môi mình để dòng máu tanh tưởi, mặn đắng hòa vào nước mắt và mưa. “Kaiz, em xin lỗi”

Phần cuối: Ánh sáng cầu vồng

Mưa! Cơn mưa dăng dẳng hoài không dứt, phải chăng ngay cả thượng đế cũng đang khóc cho hai số phận đầy bi ai đấy? Hy trở về nhà – như một cái xác chết. Theo đúng nghĩa của nó, mặt mày trắng bệnh, tóc tai rối bời, người lấm lem đầy bùn đất. Hy vô hồn bước đi, không nhìn, không nói, không cười với bất kì ai cả. Mặc cho bên tai là tiếng chê trách, khóc lóc của người mẹ rồi tiếng chửi rủa nghiêm nghị của người cha. Hy vẫn trơ trơ vô hồn nhìn vào đường thẳng trước mặt, không một chút phản ứng, không một chút biểu hiện. Ngay cả hít thở, người ngoài nhìn vào cũng không biết Hy có đang thở hay là không. Họ giam Hy vào một căn phòng, không cửa sổ, không ánh sáng. Hy cũng chẳng màng phản ứng, cuộn tròn người lại Hy thật sự đã chết rồi……ngay từ lúc Trần Hào đem Hy đi, Hy đã nói “nếu làm càn thì chỉ đem về một xác chết”. Quả nhiên là như thế, không gian yên tĩnh đến mức đáng sợ. Trên ống quần Hy còn vướng vài hạt cát nhỏ trắng mịn tại bãi biển Cửa Đại…..mọi thứ vẫn còn ngay trước mắt, cớ gì trong một khoảnh khắc lại thiên biến vạn hóa như thế?

Kaiz tỉnh dậy trong một bệnh viện nhỏ, rút sợi dây chuyền nước biển vướng víu ra khỏi người. Kaiz với người đầy vết thương từng bước một khó khăn lê thân ra ngoài. Đón chiếc taxi ra thẳng sân bay trở về Sài Gòn. Về tới Sài Gòn trời vẫn còn mưa day dứt, người đau như búa bổ, bụng đói cồn cào. Kaiz vẫn không màn chú ý đón thêm một chiếc xe đến trước nhà Hy. Bọn vệ sĩ thối tha ngăn không cho Kaiz vào, Kaiz đành bất lực đứng đó. Mặc cho cơn mưa lúc lớn, lúc nhỏ từng đợt thổi mạnh vào da thịt, đau rát, lạnh buốt….

Sáu tiếng đồng hồ trôi qua, Kaiz vẫn chôn chân đứng trước cửa nhà Hy. Lì lợm, cương quyết…rồi dần dần Kaiz trở nên kiệt sức, khi không còn đứng vững. Kaiz quỵ gối quỳ bệt xuống đất. Cơn mưa vẫn không có dấu hiệu tạnh đi, cổng nhà Hy vẫn khép chặt….im lìm….

Lại thêm sáu tiếng đồng hồ nữa lặn lẽ trôi qua, Kaiz gần như thϊếp đi, đến khi hai mắt lim dim như sắp trở về với cõi chết thì cánh cửa nhà Hy cuối cùng cũng mở toang. Hai tên vệ sĩ to con bước ra mỗi tên một bên “xách” Kaiz lên, rồi lôi sền sệt vào nhà. Đến trước mặt ông Lâm Tính, bọn họ thả mạnh Kaiz ra khiến Kaiz té nhào xuống đất. Dùng hết sức bình sinh có thể, Kaiz lồm cồm bò dậy, quỳ trước mặt ông Tính, hơi thở đứt quảng…người run cầm cập, khó khăn lên tiếng:

-

Tụi cháu thật lòng yêu nhau. Xin bác hãy chấp nhận.

Tên vệ sĩ kế bên thẳng chân đạp một cái rõ đau trên lưng Kaiz. Khiến Kaiz chúi nhũi ra phía trước, mũi đập mạnh xuống đất, máu tuôn ào ạt. Kaiz vẫn cố gắng ngồi dậy, liêu xiêu nhìn ông Tính:

-

Xin bác hãy chấp nhận.

Tên còn lại đứng bên trái nắm lấy cổ áo Kaiz xách lên rồi thản nhiên cho thêm một cú đấm vào ngay gò má, Kaiz té nhào xuống đất, máu miệng lại chảy ra. Kaiz nằm im một lúc lâu rồi cũng cố gắng vùng mình ngồi dậy, xoay mặt về hướng ông Tính. Giọng nói yếu ớt, đứt quảng:

-

Xin bác hãy chấp nhận.

Ông Tính gác chân trái lên chân còn lại, ngã người ra sau ghế. Cầm ly rượu vang đỏ trong tay, ông lắc ly cho rượu xoay một vòng rồi từ từ đưa lên miệng nhâm nhi, một cái nhúng vai ông đặt ly rượu xuống bàn. Quay qua nhìn Kaiz ông ôn tồn lên tiếng:

-

Đưa ra ba lý do để tôi chấp nhận cậu.

Hai mắt Kaiz mở to, dùng tay ôm lấy bụng, Kaiz hít một hơi sâu rồi nhanh chóng trả lời:

-

Cháu yêu Hy, Hy cũng yêu cháu, cháu đủ điều kiện để có thể chăm sóc tốt cho Hy.

Trên môi ông Tính hiện ra một nụ cười nhạt, ông chồm người ra phía trước nhìn thẳng mắt Kaiz, nghiến răng nói ra từng chữ:

-

Đủ điều kiện? Cậu có biết điều kiện của tôi là gì hay không? Tôi muốn con gái tôi có một cuộc sống HƠN HẴN những người bình thường khác. Không phải cơm một ngày ba bữa là xong, đường nó đi phải được lót thảm đỏ, nó sống phải sống trên đầu người khác, phải là NHẤT trong những chữ NHẤT. Cậu làm được không?

Kaiz chống hai tay xuống đất, ngước lên nhìn ông Tính, giọng nói tuy yếu ớt nhưng cứng rắn vô cùng:

-

Gia đình cháu thuộc loại khá giả, tuy bây giờ vẫn chưa cho Hy được những gì như bác nói. Nhưng trong tương lai, chỉ cần cháu cố gắng, cháu không tin có cái gì mà cháu không làm được.

Nụ cười trên môi ông Tính càng đậm hơn:

-

Tôi đã cho người điều tra về gia đình cậu, một gia đình ba một nơi, mẹ một nơi. Tổng tài sản nhà cậu cộng lại vẫn chưa đủ để mua được căn nhà tôi đang ở. Vậy dựa vào cái gì để tôi tin trong tương lai cậu có thể làm được?

Kaiz giơ hai tay mình ra trước mặt:

-

Chỉ cần cháu có đôi tay này, cháu nhất định sẽ làm được.

-

Lời nói của một tên nhóc mười tám tuổi, ai lại không nói được. Tôi biết tổi trẻ các cậu ai cũng đầy nghĩa khí, đầy tự tin. Nhưng khi trải đời rồi cậu sẽ hiểu, cuộc sống không đầy màu hồng. Tôi già rồi, lại chỉ có một mình Minh Hy là con, không lẽ chỉ vì dăm ba lời nói vô căn cứ của cậu mà tôi lại giao đứa con gái quý của mình ra? Cậu xem thường tôi quá rồi đó.

Kaiz thở một cái thật mạnh, ngẩng đầu lên cao, Kaiz cũng đanh giọng nói ra từng chữ:

-

Vậy ngoại trừ lý do đó ra, bác còn lý do nào để không chấp nhận tụi cháu không?

Ông Tính nghiêng nghiêng đầu:

-

Tôi cần có cháu, cần những đứa cháu do chính nó sinh ra, cậu làm được không?

-

Bác! Y học bây giờ rất tiến bộ, chuyện đó không có gì khó khăn cả. Tụi cháu có thể ghép tủy, có thể cấy tϊиɧ ŧяùиɠ…có rất nhiều cách…

-

Tất cả những gì cậu làm được Trần Hào cũng có thể làm được, thậm chí còn đơn giản hơn cậu rất nhiều. Không phải đợi đến tương lai, không cần dựa vào y học. Nó vẫn có thể cho Hy đi trên đầu thiên hạ, cho Hy những đứa con mà nó mong muốn.

Kaiz cúi gằm mặt xuống đất, bất giác không biết nên nói gì. Ngưng một lúc ông Tính nói tiếp:

-

Và hơn hết, có một điều Trần Hào có thể làm được mà cậu dù có giàu bằng cậu ta vẫn không thể nào làm được. Đó cũng là thứ tôi cần nhất..

Kaiz ngước mặt lên, im lặng chờ câu nói tiếp theo. Ông Tính nhìn thẳng mắt Kaiz rồi từ từ nhẹ nhàng đay nghiến:

-

Đó là danh dự, là sĩ diện, là tiếng thơm cho cả dòng họ này.

Kaiz cười, một nụ cười rất buồn. Nước mắt ứa ra, Kaiz nghiến răng căm phẫn:

-

Chẳng lẽ đối với bác…..danh dự, sĩ diện…lớn hơn hạnh phúc cả đời của con gái mình sao??? – Im lặng một lúc Kaiz tiếp - Tất cả những gì bác vừa nói…chỉ là bác CẦN. Bản thân Hy KHÔNG CẦN và…. cái điều quan trọng Hy mới là người CHỌN cháu, Hy là người sống với cháu cả đời chứ không phải bác…bác không có quyền tước đi hạnh phúc của Hy như thế.

Quơ tay gạc đổ ly rượu trên bàn xuống đất. Ông Tính giận giữ quát vào mặt Kaiz:

-

Hạo Thiên, tôi tôn trọng gọi cậu bằng một tiếng cậu là tôi đã nhân nhượng cho cậu lắm rồi. Nể tình cậu thật lòng yêu con gái tôi, tôi tha cho cậu lần này. Khôn hồn thì đừng bao giờ xuất hiện trước mắt tôi nữa.

Phẩy tay ông ra hiệu cho đám vệ sĩ lôi Kaiz ra ngoài. Bất ngờ bị lôi đi, Kaiz vùng vẫy hét lớn:

-

Bác, cháu xin bác, hãy nghĩ tới Minh Hy mà chấp nhận cháu. Lấy chồng là hạnh phúc cả đời người, xin bác hãy suy nghĩ lại.

Tiếng nói của Kaiz nhỏ dần rồi mất hút trong tiếng mưa. Quắc tay ra hiệu cho một tên vệ sĩ gần đó, ông gọi cậu ta đến gần mình rồi ôn tồn nói ra từng chữ:

-

Cho người đi theo nó, cho nó ra khỏi khu vực này lập tức bắt nó đem nhốt lại. Đợi sau đám cưới của Minh Hy hãy làm cho nó biến mất.

Nói rồi ông thản nhiên đứng lên từng bước một, bước về phòng mình.

………………………………………………………………………………………………

Ngày hôm đó trời vẫn mưa không dứt, từng cơn mưa dai dăng dẳng phun kín lối. Hôm nay Hy được “thả” ra ngoài. Từ năm giờ sáng đã có người đến gọi Hy dậy để chuẩn bị cho lễ cưới. Hy bước chân ra ngoài phòng giam, cười một cách ngây ngô. Tự mình về phòng, Hy nói muốn tắm rửa cho thật sạch sẽ. Hòa mình vào dòng nước nóng, để vòi sen cuốn trôi môi vết nhơ trên cơ thể, tâm trạng dễ chịu hơn biết bao. Hy soạn ra bộ đồ mình thích nhất, chải tóc thật gọn gàng, Hy ngồi xuống ghế. Lẩm bẩm trong miệng bài hát nào đó, tâm trạng Hy lúc này vô cùng thoải mái, người nào không biết nhìn vào có thể bị đánh lừa rằng Hy bây giờ đang trong trạng thái vô cùng hạnh phúc của cô gái sắp về nhà chồng. Gọi đầu bếp làm món mì ý Hy thích ăn nhất. Hy xuống lầu vui vẽ chào bố mẹ rồi ngồi ngay vào bàn. Đã hơn một ngày không ăn gì, giờ đây nhìn thấy dĩa mì ý trước mắt Hy cảm thấy đói một cách cồn cào. Ăn ngon lành dĩa mì ý trước mặt, uống thêm một ly cam ép. Hy cảm thấy thật sảng khoái. Hết cười với ba, lại quay sang nói chuyện hỏi thăm đến mẹ. Sự thay đổi bất ngờ này của Hy đều khiến ba mẹ Hy bất ngờ, kinh ngạc. Nhưng lại nghĩ biết đâu nó đã thông suốt rồi, hai ông bà thấy thế lấy làm vui. Gọi người đến tận nhà trang điểm. Hy nói Hy yêu nhất là màu tím, màu đại diện cho sự thủy chung. Yêu cầu người make up toàn bộ đi tông tím cho Hy. Chị make up nhìn Hy nhăn mặt:

-

Thường thì cô dâu ít ai trang điểm màu tím lắm, vì nhìn nó rất buồn.

Hy chu mỏ, ỏng ẹo năn nỉ chị đó, cuối cùng chị ấy cũng xiêu lòng làm theo lời Hy. Quả thật Hy lúc này trông vô cùng hạnh phúc. Trang điểm xong đến làm tóc, Hy nói:

-

Em không thích cái kiểu bới gọn tóc lên trên đâu, như vậy trông rất già. Chị hãy làm sao cho thật đơn giản. Xõa dài mái tóc ra sau cho em.

Quả thật Hy có một mái tóc rất đẹp, ngày xưa Kaiz rất thích luồn tay vào từng lọn tóc của Hy rồi kéo thẳng nó ra. Kaiz nói tóc Hy rất dày và mượt, có khi Kaiz còn đùa rằng cả cơ thể Hy, chỉ có mỗi mái tóc là dễ nhìn. Ngày xưa Kaiz thường không thích Hy buột tóc, chỉ thích Hy xõa tóc ra rồi ngắm nhìn nó tung bay trong gió. Ngày xưa….ngày xưa….ngày xưa….

Chiếc váy soire trắng muốt, xoe tròn được phủ lên người Hy, nhìn lộng lẫy vô cùng. Đứng trước gương Hy xoay một vòng lớn rồi nói với mọi người xunh quanh:

-

Mọi người thấy thế nào? Hôm nay em có đẹp lắm không?

Ai nấy xung quanh cũng trầm trồ, quả thật hôm nay Hy rất đẹp. Hy nhủ thầm trong lòng “nhất định anh ấy sẽ rất thích”

Linh Nhi đến tìm Hy. Vừa nhìn thấy Nhi, Hy đã vội vàng kéo Nhi lại trước gương rồi phấn khởi hỏi dồn dập:

-

Em xem. Chị bận chiếc váy cưới này thế nào? À, màu mắt với màu son có hợp với nhau không? Em xem kiểu tóc này có được chưa? Rồi mùi nước hoa này nữa, em ngửi thử xem có thơm không?

Nhi ôm chầm lấy Hy, không thể kềm nổi lòng mình, Nhi chua xót bật khóc:

-

Chị! Lỗi tại em, nếu em không nói ra thì chị đã không phải chịu khổ như thế này, lỗi do em, em đáng chết.

Hy xoa xoa lấy đầu Nhi, giọng đầy trách móc:

-

Cái con bé này, ngày vui của chị sao em lại khóc như thế.

Nhi buông Hy ra, ánh mắt nhìn Hy tràn đầy lo lắng, do dự một lúc Nhi ngập ngừng lên tiếng:

-

Kaiz mất tích rồi chị ạ, kể từ hôm từ Hội An trở về. Không thể nào liên lạc với Kaiz được nữa. Em rất sợ Kaiz xảy ra chuyện, phải làm sao bây giờ hả chị?

Hy tắt hẳn nụ cười, ngây ngô một lát Hy lay lay người Nhi:

-

Chị hỏi em hôm nay chị có đẹp không mà? Em trả lời chị đi, liệu anh ấy nhìn thấy chị, anh ấy có thích không?

Nước mắt túa ra ướt đẫm, Nhi gật đầu lia lịa:

-

Chị đẹp, đẹp lắm. Hôm nay chị rất đẹp, anh ấy sẽ rất thích.

Hy cười, một nụ cười điên dại, rồi Hy lại nghiêng nghiêng đầu hát, bài hát Hy yêu thích nhất. Hy vừa hát vừa xoay một vòng lớn ngắm mình trước gương. Hát xong rồi lại cười…..

Nhìn Hy điên dại như thế Nhi cắn chặt môi ép mình không được bật ra tiếng khóc. Thế mà…nước mắt vẫn chảy dài.

Trần Hào đến đón Hy. Ngắm nhìn Hy vui vẻ tung tăng trong chiếc váy cưới, Trần Hào cười một cách mãn nguyện:

-

Minh Hy, hôm nay em đẹp lắm.

Hy quay sang choàng tay lên vai Trần Hào, miệng không ngớt nụ cười:

-

Em biết là anh sẽ rất thích.

Ngạc nhiên với hành động thân mật đột xuất từ Hy, Hào ngây người ra một lúc rồi bật cười lớn:

-

Anh thích, thích lắm…

Nói rồi ôm ngang eo Hy, Hào đưa Hy xuống sân. Vừa nhìn thấy chiếc xe rước dâu Hy đã nhảy đổng lên quay sang trách Hào.

-

Sao xe lại không có bong bóng? Không phải anh đã từng nói với em khi nào chúng ta cưới nhau anh sẽ trang trí xe rước dâu ngập tràn bong bóng màu tím sao?

Hào nhìn Hy ngơ ngác:

-

Anh nói thế bao giờ?

Mắt Hy đỏ ngầu, giận giữ đánh vào người Trần Hào.

-

Em muốn xe có bong bóng.

Nhíu mày khó hiểu nhưng rồi để làm Hy vui lòng Hào cũng quay sang nói với bọn vệ sĩ.

-

Tụi bây đi mua gấp bong bóng màu tím về đây cho tao. Trong vòng mười lăm phút nữa tao muốn có một chiếc xe ngập tràn bong bóng.

Nói rồi bọn vệ sĩ thay phiên nhau chạy đi tìm. Và đúng theo mong ước của Hy, chiếc xe sau đó đã được phủ kín bởi bong bóng màu tím, nổi bật cả con đường. Hy vui vẻ ngồi vào trong xe, chiếc xe lăn bánh đưa cả hai ra nhà thờ. Hy nhìn chằm chằm về phía hai bên đường, nhìn dòng người tấp nập qua lại, nhìn những cô bán hàng rong dạo trên vỉa hè, nhìn những dòng xe lăn bánh quay đều. Hy bật cười, cười ngây ngô…cười điên dại…

Thánh đường hiện ra trước mắt. Hy vào trong chuẩn bị cho giây phút làm lễ quan trọng. Ba Hy cùng ba Trần Hào đang chuẩn bị kí giấy tờ gì đó. Hy mĩm cười liếc mắt qua hai người bọn họ. Hy hiểu tờ giấy kia chính là cái hợp đồng mà Hy đã dùng hạnh phúc cả đời mình để đánh đổi. Họ nhẫn tâm và thực tế đến mức kí cái hợp đồng đó ngay trong ngày hôn lễ.

Tiếng chuông nhà thờ vang lên ba tiếng. Mọi người ai nấy đều đứng lên chờ đợi giây phút quan trọng này. Ba Hy đứng trước cửa phòn chờ nóng ruột đợi cô con gái. Mãi đến năm phút vẫn không thấy Hy ra, ông tức tối mở toang của phòng. Không thấy Hy ở bên trong, ông la toáng lên khiến mọi người đổ xô đi kím. Tin Hy mất tích ngay lập tức được lan tỏa, Trần Hào nóng giận quát lớn, khiến cả thánh đường náo loạn lên tìm kím. Họ lục tung cả nhà thờ vẫn không sao kím được Hy. Hy lúc này đây đang đứng trên sân thượng nhà thờ, nhìn dòng người dáo dát chạy khắp nơi tìm mình, Hy lại ngây ngô cười. Tay run run móc chiếc điện thoại ra, Hy soạn một tin nhắn gửi vào số của Kaiz.

-

“Kaiz, hãy nhớ rằng…biển ngàn năm vẫn còn đó, em dù có ngàn năm vẫn mãi mãi yêu anh. Thân xác này, con tim này…mãi là của anh”

Xong Hy lại soạn tin nhắn thứ hai gửi vào số ba mình:

-

“Ba mẹ, con đã làm tròn trách nhiệm của một người con. Xin lỗi…. con bất hiếu”

Nói rồi đặt một chân bước lên lan can, Hy nghiêng người thả chiếc điện thoại xuống đất. Chiếc điện thoại rơi từ lầu ba chạm đất bể toang, nát bét. Tiếng va chạm của chiếc điện thoại vô tình gây được sự chú ý của một người khách. Theo hướng đó nhìn lên họ bắt gặp Hy đang trong chiếc váy cưới trắng muốt đung đưa mình trong gió. Một tiếng la thấu cả đất trời, mọi người bất chấp trời mưa kéo ra vây thành một vòng tròn lớn nhìn chằm chằm về phía sân thượng kia. Ba mẹ Hy cùng Trần Hào cũng theo số đông chạy ra. Mẹ Hy vừa nhìn thấy con mình đã rống lên một tiếng ngồi ngã quỵ xuống đất, hai tay ôm lấy đầu bà gọi lớn tên Hy. Trần Hào ngay lập tức cho người chạy lên phía sân thượng. Hy vô hồn nhìn dòng người dưới chân mình, có cảm giác họ thật nhỏ bé. Tiếng gọi của ba, tiếng khóc thảm thiết của mẹ Hy không còn nghe thấy gì nữa. Phải chăng đã bị tiếng mưa kia lấn át?

Ông Tính run run cầm lấy điện thoại, đọc xong tin nhắn của Hy ông bật khóc. Gọi ngay số của ai đó, ông mất bình tỉnh hét lớn vào chiếc điện thoại:

-

Thả, thả thằng đó ra ngay, đưa nó tới đây…nhanh…nhanh lên…

Hy lẩm bẩm trong miệng lời bài hát của Kaiz hôm nào.

“Sinh ra dành cho nhau mình tìm thấy được nhau

Yêu nhau rồi xa nhau mình tìm thấy niềm đau”

Có tiếng ai đó phá cửa phía sau, Hy lại cười, cười một cái thật tươi, thật đẹp …rồi…. Hy gieo mình để cả cơ thể hòa vào với mưa. Văng vẳng bên tai Hy là những câu nói thân yêu năm nào.

“Cố tình kím chuyện để được nắm lấy tay tôi à? Đừng có mơ.”

“Làm bạn gái tôi trong vòng một trăm ngày, tôi sẽ trả quyển nhật kí này lại cho bạn”

“Tôi chưa bao giờ xin ai thứ gì cả, nhưng duy nhất lần này tôi xin em, đừng rời xa tôi….có được không?”

“Tôi thích em”

“Theo anh rồi, cuộc sống sau này sẽ vô cùng khổ đau….em chấp nhận không?”

Trong phút giây nào đó Hy cảm giác như mình đã mọc cánh, mình đã có thể bay, rồi mình sẽ được tự do.

Kaiz ngay lập tức được người của ba Hy đưa đến hiện trường. Đã hai ngày không ăn uống gì nhưng không hiểu sao lúc này đây Kaiz lại có sức mạnh phi thường như thế. Chạy thật nhanh về phía Hy, Kaiz chỉ kịp nhìn thấy một đóa bông hồng trắng từ trên cao rớt xuống rồi chạm đất. Chết đi một giây phút, Kaiz cố gắng hít thở, cố gắng lết từng bước thật thê lương đến gần Hy. Tách đám người vô nhân đạo đó ra, Kaiz quỳ xuống, nâng người Hy lên. Để dòng máu tươi ấm áp thấm từng hồi vào da thịt, Kaiz lắc lắc đầu, nước mắt theo đó mà rơi từng hột nặng nề xuống má. Cố mở to mắt Kaiz lau đi vết máu trên mặt Hy, nhất thời nghẹn cứng không nói được tiếng nào.

Hy lơ mơ nhìn thấy Kaiz, không biết là thật hay chỉ là ảo giác. Run run đưa bàn tay đẫm máu vuốt lên khuôn mặt thân quen ấy, hơi thở này, khuôn mặt này, hơi ấm này….đúng là Kaiz của Hy, không là mơ…Kaiz đang ở đây…sự thật là thế… Một mùi tanh sộc lên cổ họng, Hy phun ra một ngụm máu rồi vẫn tươi cười nhìn Kaiz, khó khăn lên tiếng, tiếng nói đứt quảng, hơi thở đầy mùi tanh của máu:

-

Cuối cùng…anh…cũng…đến…rồi…anh…thấy…em…hôm nay….có…đẹp…không…??? anh….anh….thích…không…???

Nước mắt ứa ra, ngưng đọng từng dòng rồi thay nhau tuôn trào như suối, Kaiz há hốc miệng gật đầu lia lịa:

-

Đẹp, em đẹp lắm…Minh Hy…

Hy cười, nụ cười cuối cùng dành cho Kaiz, Hy cố mở to mắt nhìn Kaiz một lần nữa rồi lịm người trong vòng tay Kaiz.

Nhìn bàn tay Hy trượt dài từ mặt mình vô hồn rớt xuống đất. Kaiz lay lay người Hy hét lớn:

-

Minh Hy, Minh Hy….

Chỉ còn tiếng mưa trả lời Kaiz, Kaiz rống lên một tiếng vang dội, xé tan cơn mưa lạnh giá, Kaiz khóc…khóc đến kiệt sức, ôm Hy trong tay…không ai còn nhận ra đâu là máu, đâu là nước mắt, đâu là mưa nữa….

Rồi tiếng khóc cũng chợt tắt, Kaiz ngơ ngác dùng hết sức mình bế Hy đứng dậy, lồm cồm bước đi. Trần Hào thấy thế cho người cản Kaiz lại. Kaiz tay ôm lấy Hy, liêu xiêu từng bước, ánh mắt hằn lên một tia căm phẫn. Nhìn một lượt qua đám người trước mắt, ánh mắt Kaiz lúc này thật đáng sợ. Như muốn ăn tươi, như muốn nuốt sống lấy đám người trước mắt. Bọn vệ sĩ bị ánh mắt này hù dọa, đâm ra cũng hơi lúng túng. Bất ngờ ba Hy lên tiếng, giọng ông nhỏ nhẹ nghẹn cứng trong tiếng khóc:

-

Để nó mang Hy đi đi.

Bọn vệ sĩ lui ra, Kaiz cúi xuống nhìn Hy, cười một cái thật chua xót:

-

Em nghe gì không? Họ cho anh mang em đi rồi….Minh Hy…cuối cùng ta cũng đã được bên nhau…

…………………………………………………………………………………………………………….

Mười hai năm lặng lẽ trôi qua, mười hai năm sau tin tức gây chấn động nền kinh tế toàn nước là Trần Hào, người thừa kế tập đoàn Đông Du do tham nhũng mà bị bắt. Tập đoàn Đông Du dẫn đến phá sản kéo theo phần lớn số đông các cổ đông lớn của công ty suy thoái. Trong đó có cả tập đoàn Lâm Tính. Đứng trước nguy cơ sản nghiệp bấy lâu gầy dựng nay mai có thể trở về cát bụi, ông Lâm Tính phải chạy đôn, chạy đáo khắp nơi tìm người cầu cứu. Lúc bấy giờ bên Nhật có một doanh nhân trẻ tuổi, bỏ ra một số tiền lớn mua lại tập đoàn Đông Du. Đồng thời cứu sống không biết bao nhiêu công ty lớn nhỏ khác. Ông Lâm Tính khi biết chuyện cũng lập tức tìm tới người này cầu xin giúp đỡ. Vị doanh nhân đó hẹn ông đến công ty gặp cậu ta và giờ đây ông đã có mặt ở đây, cầm trên tay cái hợp đồng quan trọng, chỉ cần cậu ta chịu đặt bút kí, không những tài sản của ông có thể giữ lại, mà ông còn có thể giữ lại cái mạng già này. Hồi hộp chờ đợi cậu ấy vẫn không mời ông vào phòng. Ba rồi bốn tiềng đồng hồ trôi qua, ông nóng ruột hỏi cô thư ký vài lần nhưng đều nhận được câu trả lời:

-

Chủ tịch đang bận, ông cứ đợi đi.

Rồi mười hai tiếng lẳng lặng qua đi, ông Tính tuổi đã cao, lại ngồi một lúc lâu như vậy khiến hai chân ông tê cứng, lưng đau một cách không chịu được, mười hai tiếng không ăn uống nhìn khiến ông kiệt sức, mắt nổi đom đóm, tay chân run lẩy bẩy…không nhúch nhích gì được, cuối cùng cánh cửa phòng đã mở. Ông phải vịn vào thành tường, từng bước khó nhọc bước vào phòng. Chiếc ghế bành to xoay lưng về phía ông khiến ông không thể nhận ra ai là người ngồi ở vị trí bên kia. Người bên kia khoanh một tay lại, tay kia đưa ly café uống một ngụm, không quay lại nhìn ông, cậu ta ôn tồn lên tiếng:

-

Cảm giác trải qua mười hai tiếng chờ đợi như thế nào??? Thưa bác?

Cậu ta đá chân một cái khiến chiếc ghế xoay ngược lại, ông Tính vừa nhìn thấy khuôn mặt đó thì cứ như bị sét đánh, ông ta há hốc mồn kinh ngạc, đứng chôn chân xuống đất. Mồ hôi ngay lập tức rịn ra ướt đẫm vầng trán đầy nếp nhăn. Ông nuốt nước bọt, lắp bắp lên tiếng:

-

Cậu…cậu…Hạo Thiên….

Kaiz cười, nụ cười cao ngạo ngày nào. Bước xuống chiếc ghế đang ngồi, Kaiz vòng qua sau lưng ông ta đi đến chiếc bàn tiếp khách. Đặt lưng ngồi xuống, châm một điếu thuốc, Kaiz thả người ra sau ghế, nghiêng nghiêng đầu, giọng nói vô cùng cứng cỏi:

-

Sao vậy? Gặp lại người quen xem ra thấy ông không được vui?

Ông ta quay người lại nhìn Kaiz, cúi thấp mặt, đôi chân liêu xiêu đứng không vững, gần như muốn té ngã. Kaiz liếc mắt qua cái hợp đồng đang cầm trên tay ông, bật cười thành tiếng rồi trả lời:

-

Ngày xưa ông dùng hạnh phúc cả đời của con gái ông để đổi lấy cái hợp đồng vô tri đấy. Có một câu hỏi mà suốt bao lâu nay tôi luôn thắc mắc trong lòng, cứ canh cánh không yên, mong ngày gặp lại ông để có thể hỏi. – Ngưng một lúc, Kaiz nghiêng đầu nhìn thẳng vào mắt ông ta rồi tiếp tục lên tiếng – mười hai năm qua, ông sống tốt không? Vui không? Hợp đồng đó có giúp ông “đủ ăn” không?

Ông Tính mặt mày xanh lè, vẫn không dám ngước lên nhìn Kaiz, ông hạ thấp giọng, giọng nói vô cùng nhỏ nhẹ, rụt rè:

-

Cậu Hạo Thiên, tôi biết là những sai lầm trong quá khứ của tôi đã làm cậu tổn thương rất nhiều. Tôi có lỗi với cậu, nhưng rồi tôi cũng mất đi đứa con gái yêu quý nhất của mình. Tôi đã sống trong sự dằn vặt, ân hận suốt mười hai năm qua….cậu tha thứ cho tôi đi…có được không?

Kaiz bật cười, hai mắt lại đỏ au, khơi lên vết thương ngày nào. Kaiz xoay mặt đi chỗ khác cố lấy lại bình tĩnh, giọng nói đanh lại:

-

Lần này ông tính đem cái gì ra để đánh đổi cái hợp đồng này với tôi đây?

Ông Tính trầm ngâm một lúc lâu, rồi từng bước nặng nhọc đi về cánh cửa, vừa đi ông vừa liếc liếc mắt nhìn về phía Kaiz, giọng nói vẫn rụt rè như thế:

-

Tôi biết cậu không bao giờ tha thứ cho tôi, tôi biết tôi không đủ tư cách gặp cậu nữa….

Nói rồi tay ông vịn lên cánh cửa, run run mở chốt:

-

Khoan đã – bất ngờ Kaiz lên tiếng, nghiêng người ra phía trước Kaiz nhìn ông chằm chằm rồi thở dài lên tiếng.

-

Tôi cứu ông không phải vì tôi bỏ qua, không phải tôi tha thứ, mà tôi cứu…chỉ vì…ông là ba của cô ấy….

Đứng dậy bước đến gần rồi giựt lấy tờ hợp đồng từ trong tay ông Tính ra, Kaiz xoay người đặt bút xuống kí, kí xong cậu quay người lại quăng tờ hợp đồng vào người ông hét lớn:

-

Biến khỏi mắt tôi.

Ông Tính mừng rỡ tay run run cuối xuống nhặt tờ hợp đồng lên, rồi không chần chừ ông lập tức rời khỏi nơi đó.

……………………………………………………………………………………………………………………

Mười hai năm rồi, cái gì cũng thay đổi. Vậy mà cái nét cổ xưa của Hội An vẫn còn đó, bãi biển Cửa Đại vẫn vắng khách như ngày nào. Kaiz thả hồn đứng chôn chân xuống đất, phóng tầm nhìn ra xa, như kiểu đang cố đoán xem bên kia bờ đại dương là gì. Win bước đến gần Kaiz hơn, đặt tay lên vai thằng bạn thân, Win trầm ngâm rồi lên tiếng:

-

Đang nghĩ gì vậy?

Kaiz phì cười, không nhìn thẳng mắt Win mà từ tốn trả lời:

-

Tao đang ngắm cầu vồng, không ngờ lại có cơ hội ngắm cầu vồng ở biển. Mày xem, có phải đẹp lắm không?

Win thở dài, không mấy chú ý đến cái cầu vồng Kaiz nói, Win hỏi tiếp:

-

Mày về bao lâu mới đi?

-

Tao về để giải quyết một số việc, xong rồi chắc sẽ về Nhật liền. – Nhìn qua Win, Kaiz hỏi lại – còn mày? Định về luôn hay qua lại bên đó?

Win phóng tầm mắt ra xa, nhìn Thư Kỳ đang vui đùa cùng hai nhóc nhỏ, ánh mắt Win rực lên một nổi hạnh phúc khó tả:

-

Chắc là ở lại đây luôn, đợi SuMi với SuBoy lớn hơn tý nữa mới đem tụi nó qua bên đó.

Hướng theo tầm mắt của Win là hai đứa nhóc nhỏ, một trai, một gái đang tung tăng chạy nhảy. Kaiz nhìn sự hạnh phúc của bạn bất chợt cũng cảm thấy vui lây.

-

Công nhận y học bên đó tốt thật, hai đứa nhìn giống mày y đúc luôn đó Win. Cấy tủy sao mà sinh đôi được, hay vậy?

Win phì cười, không trả lời thẳng câu hỏi của Kaiz, mà chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai Kaiz, ánh mắt chợt hiện lên nổi buồn xa xăm…

-

Nếu như Hy không….thì có lẽ mày đã….

Câu nói ngập ngừng của Win vô tình đưa Kaiz về trạng thái tĩnh lặng ban đầu, Kaiz cúi gầm mặt, thở dài một cái rồi ngước mắt lên nhìn Win:

-

Bỏ đi, chuyện qua rồi….

Reen lúc này cũng từ xa chạy lại, đập tay lên vai hai thằng bạn, Reen chen vô giữa cười tí ta tí tởn:

-

Hai thằng bây đang nói xấu gì anh mày đó?

Win cười cười rồi lắc đầu, Kaiz choàng tay qua vai Reen vỗ vỗ vài cái:

-

Còn mày sao? Tính khi nào bắt chước thằng Win làm vài đứa?

Reen nhăn mặt cười lớn, nhìn về phía Linh Nhi đang cùng Thư Kỳ đùa giỡn cùng hai nhóc, Reen im lặng một lúc rồi lên tiếng:

-

Qua việc của Hy, gia đình Nhi mới chấp nhận tao, tụi tao cũng nghĩ đến việc có con. Nhưng do sức khỏe Nhi không tốt, không tiện cho việc sinh đẻ nên tụi tao tính xin con nuôi.

Kaiz gật gật đầu:

-

Như vậy cũng tốt, làm phước luôn.

Nói rồi cả ba cùng im lặng nhìn về phía cầu vồng đang rực rỡ trên bầu trời kia. Tiếng chuông điện thoại của Kaiz đột nhiên reo vang, cắt ngang giây phút im lặng này. Móc điện thoại ra, là số từ Nhật Bản gọi về, Kaiz thản nhiên bấm nút nghe rồi trầm ấm lên tiếng:

-

A lô!

Không biết bên kia điện thoại nói gì mà chỉ kịp nhìn thấy Kaiz lặng người trong giây lát, chiếc điện thoại trên tay vô trọng lực rớt xuống đất. Win cùng Reen nhìn Kaiz như vậy cả hai cùng bất an vịn chặt vai Kaiz hét lớn:

-

Có chuyện gì vậy?

Kaiz vô hồn nhìn chằm chằm vào hai người bạn mình, mất hết vài phút định hình Kaiz bật cười lớn, ôm chầm lấy Win. Rồi quay sang ôm lấy Reen, nước mắt Kaiz chảy dài trong tiếng cười, Kaiz nói như thét:

-

Hy tỉnh rồi, tỉnh rồi mày ạ, Hy thoát khỏi kiếp người thực vật rồi, Hy sống rồi mày ạ….

Nụ cười ngay lập tức hiện rõ trên môi Reen cùng Win, Thư Kỳ cùng Linh Nhi nghe thấy tiếng cười đó bất giác cũng chạy về phía ba người bọn họ. Reen ôm chầm lấy Kaiz hét lớn:

-

Thật không?

Rồi không đợi Kaiz trả lời Reen đã nhào tới từng người một, ôm chầm lấy từng người, vừa cười, vừa khóc la lớn:

-

Hy tỉnh rồi, Hy tỉnh rồi.

Cả đám vui mừng khôn siết, không ai nói với ai câu nào. Tự động chạy về hướng lấy xe. Linh Nhi gọi điện thoại úp liền bảy vé máy bay gấp sang Nhật. Bọn họ vui vẻ chạy đi để lại chiếc cầu vồng lục sắc kia soi sáng con đường phía trước….

Hết.

p/s: Có người hỏi tôi tại sao lại đặt trên truyện là “trái cấm”. Không biết từ lúc nào tôi đã từng nghe qua một câu truyện. Ngày xưa cuộc sống trên vườn địa đàng vô cùng hạnh phúc, con người không cần làm lụng, không cần lao động mà vẫn có cái để ăn. Họ chỉ việc sống và tận hưởng một cuộc sống hạnh phúc đó. Nhưng rồi do Adam và Eva đã ăn phải “trái cấm” loại trái mà thượng đế tuyệt nhiên không cho họ nếm qua. Họ cãi lời thượng đế, nếm qua trái đó để rồi họ cùng nhau bị đầy xuống trần gian, nếm trải qua bao nhiêu cay đắng, đau khổ.

Và rồi tôi liên tưởng. Tình yêu trong cộng đồng LGBT cũng như thế, như Minh Hy của chúng ta, vốn tưởng chừng như có một cuộc sống ấm no, đầy đủ vật chất. Nhưng vì nếm phải “trái cấm” cùng Kaiz, Hy đã chịu những sự đầy đọa, những nổi niềm đắng cay. Không biết trước ngày mai ra sau, cuộc sống sau này sẽ như thế nào….Họ vẫn liều mạng yêu nhau, vượt lên trên tất cả, cùng nắm chặt tay nhau hưởng trọn hơi ấm từ chiếc cầu vồng tỏa sáng. Và từ đó “Trái cấm” đã ra đời…..

Cảm ơn những bạn đọc giả đã ủng hộ câu truyện trong suốt thời gian qua. Sự chia sẽ của các bạn sẽ góp phần tuyên truyền câu truyện này đến với nhiều người khác trong cộng đồng LGBT. Hy vọng câu truyện này góp thêm niềm tin cho những ai đó còn đang ở vực sâu. Hãy cố gắng lên, cuộc sống luôn công bằng với tất cả. Hãy cùng nhau chia sẽ câu truyện này các bạn nhé! Thân!

Ngoại truyện: Bí mật những cái tên

Tiểu bang California mùa này thật lạnh, cái lạnh làm cho những con người đến từ xứ nóng như Việt Nam quả thật khó mà thích nghi. Mọi người ai nấy cũng đều phủ lên mình không biết bao nhiêu lớp áo. Ai nấy cũng run cầm cập, xoa hai tay vào nhau để có thể làm dịu bớt phần nào cái lạnh. Vậy mà giờ đây Kaiz của chúng ta cứ liên tục đổ mồ hôi hột, hồi hộp đi qua đi lại giữa thánh đường. Hết đứng lên rồi lại ngồi xuống, hết ngồi xuống rồi lại đứng lên. Kaiz cứ như ngồi đang trên đống lửa khiến Win cùng Reen phải lại gần lắc lắc đầu, vỗ lên vai Kaiz, ấn Kaiz ngồi xuống:

-

Mày làm cái gì cứ như bị kiến cắn vậy Kaiz? Mới có bảy giờ bốn lăm à, mười lăm phút nữa mới tới giờ làm lễ cơ mà.

Kéo thấp cà vạt xuống, vũ vũ vài cái vào chiếc áo comple được ủi phẳng lì, Kaiz nhướng mày nhìn Win rồi thở dài:

-

Làm sớm hơn có sao đâu? Sao giờ này chưa thấy Hy lại nữa?

Win phì cười, ngồi xuống cạnh Kaiz:

-

Ba mươi mốt tuổi đầu rồi, làm như con nít vậy. Lấy vợ chứ có phải làm gì ghê gớm đâu mà nôn nóng vậy?

Kaiz trợn tròn mắt ngó Win rồi lớn giọng:

-

Lấy vợ không nôn chứ nôn cái gì? Thằng điên này.

Ngay lúc này ông Hạo Nhân (ba của Kaiz) cùng bà Vương Thủy (mẹ Kaiz) cũng bước lại gần Kaiz, bà Thủy ôm lấy Kaiz, dùng hai tay béo vào má, kiểu như người lớn nựng một đứa con nít vậy.

-

Con gái yêu bé bỏng của mẹ ngày nào thế mà bây giờ lại lấy vợ rồi, trên đời này sao lại có kiểu ngược đời như thế này chứ.

Ông Nhân tiếp lời:

-

Hồi nó mới sinh, tôi cứ tưởng sau này nó làm hoa hậu chứ, nào ngờ đâu giờ đây nó lại đòi lấy vợ.

Reen, Win, Thư Kỳ cùng Linh Nhi sau khi nghe ba mẹ Kaiz nói như thế liền ôm bụng cười nức nẻ, linh Nhi vừa ôm bụng cười vừa quay sang nói với Kaiz:

-

Sao hôm nay Kaiz không bận soire? Để Hy bận vest, như vậy mới độc chứ.

Kaiz bị chọc quê tới tím mặt ngồi bật dậy vịn vai hai bậc tiền bối, nghiến răng ra vẽ trách móc:

-

Ba mẹ…..đừng có nói lung tung…

Mẹ Kaiz quay mặt qua chỗ khác giả vờ đánh trống lảnh:

-

Hồi đó mẹ nhớ có ai coi phim Bao Công, còn đòi sau này lớn lên nhất định phải cưới cho bằng được Triển Chiêu, thế bây giờ sao chưa chi mà đã nuốt lời thế này?

Kaiz nhậm chân nhảy đổng đổng lên:

-

Mẹ, con nói thế bao giờ?

Cả đám lại được một phen cười đau cả ruột, Kaiz đỏ rần cả mặt quay mặt sang chỗ khác ra vẻ giận dỗi. Đang tức tối tìm cách lấy lại danh dự thì may sao vị Cha Xứ nhà thờ bước vào. Ngay lập tức trả lại cho thánh đường không khí trang nghiêm vốn có. Kaiz hồi hộp đứng vào vị trí, Reen Win trang trọng sau lưng làm rễ phụ. Lúc này Linh Nhi cùng Thư Kỳ ngay lập tức chạy ra phía cửa để chờ đợi Minh Hy bước vào. Hôm nay Nhi cùng Thư Kỳ sẽ vào vai dâu phụ. Quả thật chưa có cái đám cưới nào lại “kì khôi” như thế. Chẳng có lấy một vị khách mời, chỉ có ba mẹ Kaiz cùng một nùi dâu, rể phụ. Kaiz đã suy nghĩ rất kỹ không biết nên chọn Reen hay Win làm rễ phụ. Hy cũng không biết chọn ai, thế là cả hai cùng thống nhất…cho cùng một lúc có hai chàng rể phụ và tất nhiên sẽ phát sinh thêm hai nàng dâu phụ. Đám cưới “hoành tráng” hơn bao giờ hết.

Cánh cửa nhà thờ mở toang, Hy trong chiếc soire trắng muốt đang từ tốn bước vào. Kaiz hồi hộp nín thở, đưa một tay lên vịn chặt tim. Đâu phải lần đầu gặp Hy, không hiểu sao lại “run” như cầy sấy thế này. Hít một hơi dài lấy lại bình tĩnh. Kaiz nhìn chằm chằm về phía Hy, bỗng dưng Kaiz thấy có một ai đó đang dìu lấy tay Hy. Nheo mắt nhìn kỹ thì ra đó chính làm ông Lâm Tính (ba Hy). Phía bên kia cánh cửa còn có mẹ Hy đang thập thò nhìn vào. Kaiz thở ra một cái mạnh, hơi nghiêng nghiêng đầu ra sau Kaiz nói với Win:

-

Chuyện này là sao? Ai báo cho ba mẹ Hy vậy?

Win nhướng người lên trước một chút, cố nói thật khẽ với Kaiz:

-

Hy báo đó, Hy không dám nói với mày sợ mày không đồng ý. Mà thôi lỡ rồi, họ từ Việt Nam lặn lội sang đây để dự đám cưới của tụi mày. Dù gì cũng là ngày vui, đừng làm lớn chuyện.

Kaiz nhăn mặt, lẩm bẩm trong miệng thầm trách Hy. Đến lúc này Hy cũng từng bước một lại gần Kaiz hơn, trao một nụ cười hạnh phúc cho Kaiz. Lúc này đây Hy mới nhìn một lượt khán phòng. Toàn bộ được phủ một màu tím đậm, từ khăn ghế, cho đến tấm thảm dưới chân, những đóa hoa rực rỡ, những chùm bong bóng to to treo trên cao. Ngay cả chiếc nơ Kaiz cài lên áo, tất cả đều là màu tím mà Hy thích nhất. Hy nghiêng nghiêng đầu, trên mặt vẫn lộ rõ một vẻ hạnh phúc khó tả. Ba Hy nhè nhẹ đặt tay Hy vào tay Kaiz. Kaiz lúc này cũng nhìn chằm chằm vào Hy, ánh mắt thể hiện lên nổi vui mừng tột cùng. Ngay lúc chạm phải tay Hy, Kaiz quay sang ném cho ông Tính một cái trợn mắt khiến ông giật mình lật đật rút tay về. Kaiz hài lòng nắm tay Hy xoay ngược về phía Cha Xứ. Hy bị hành động vừa rồi của Kaiz làm cho bật cười, kề sát tay Kaiz, Hy nói khẽ:

-

Anh gan quá đó, dám trợn mắt với ba em như vậy.

Kaiz nghiến răng trong khi trên miệng vẫn nở nụ cười rất tươi:

-

Anh chưa ăn tươi, nuốt sống là hên lắm rồi đó.

Cả hai cùng nắm tay nhau bước đến trước mặt Cha Xứ, nụ cười dường như không thể khép lại, cứ thể hiện rõ mồn một trên môi cả hai. Vị cha xứ nhìn xuống hai linh hồn bé bỏng đứng bên dưới, họ đang tay trong tay ở ngưỡng cửa cao nhất của sự hạnh phúc. Ông cười nhẹ một cái rồi trầm ấm lên tiếng:

-

Trần Hạo Thiên, con có đồng ý lấy Lâm Minh Hy làm vợ và hứa rằng dù sau này có ốm đau hay bệnh tật, sang giàu hay nghèo khó vẫn một lòng yêu thương nhau. Không bao giờ lìa xa hay không?

Kaiz há hốc mồm quay sang nói với Hy:

-

Ủa? Cha nói tiếng Việt chứ không nói tiếng Anh hả em?

Hy trợn tròn mắt nhéo vào tay Kaiz một cái, nghiến răng đay nghiến Kaiz:

-

Anh nói nhảm cái gì vậy? Lo trả lời Cha đi.

Kaiz lúng túng quay sang cha, cười một cái rồi nhanh chóng trả lời:

-

Dạ dạ con đồng ý, I do

Win cùng Reen đứng bên cạnh dùng tay che kín miệng để không phải bật lên cười. Mọi người ai nấy ngồi trong phòng chỉ còn biết lắc đầu cười trừ với Kaiz.

Cha nhìn Kaiz bằng ánh mắt đầy trách móc, hằng giọng một tiếng ông quay sang Hy:

-

Lâm Minh Hy, con có đồng ý lấy Trần Hạo Thiên làm chồng và hứa rằng dù sau này có ốm đau hay bệnh tật, sang giàu hay nghèo khó vẫn một lòng yêu thương nhau. Không bao giờ lìa xa hay không?

Hy ngước lên nhìn Cha nghiêm nghị trả lời:

-

Dạ thưa Cha, con đồng ý.

Cha tỏ vẻ hài lòng nhìn hai người, đưa một tay ra phía trước, ông cao giọng:

-

Hai con có thể trao nhẫn cưới.

Cả hai cùng quay sang nhìn nhau, Kaiz cười tủm tỉm, đưa tay vào trong áo lấy ra hộp nhẫn cưới nhưng có lẽ do quá vội vàng nên Kaiz thay vì móc lấy hộp nhẫn lại móc nhầm chiếc hột quẹt ga. Mắt thì vẫn nhìn Hy chằm chằm, môi vẫn nở nụ cười tươi như hoa. Tay cầm hột quẹt ga đưa về phía Hy.

Hy tắt ngay nụ cười trên môi, khó hiểu nhướng mày nhìn Kaiz. Thấy ánh mắt của Hy có vẻ là lạ, Kaiz ngước xuống nhìn, lúc này mới phát hiện mình cầm nhầm. Lật đật nhét hột quẹt vào trong Kaiz lúng túng lôi ra hộp nhẫn cưới. Miệng lắp bắp không ngớt:

-

Anh nhầm, nhầm..

Đến lúc này Reen không thể nhịn cười nổi nữa nên bật lên cười thành tiếng. Tiếng cười của Reen như châm ngòi cho các bạn khác cười theo. Mọi người không hẹn mà cùng một lúc cười rộ lên làm Kaiz gần như hóa đá, quê đến độ muốn kím ngay cái lổ nào chui tọt xuống cho rồi.

Sau khi trao xong nhẫn cưới, bọn họ quay lại nhìn về Cha. Cha cười một cái thật tươi và đưa ra câu tuyên thề:

-

Ta tuyên bố hai con chính thức trở thành vợ chồng.

Lúc này mọi người òa lên, vỗ tay ầm ầm. Kaiz mừng rỡ ôm chầm lấy Hy, kè sát mặt mình xuống mặt Hy, bất ngờ bị Hy lấy tay chặn lại:

-

Nè , anh làm gì vậy?

khựng lại một chút, Kaiz nhăn mặt nhìn Hy.

-

Sao vậy? Anh thấy trong phim, khi nào đến lúc này họ đều hôn nhau hết mà.

Hy bất giác đỏ mặt, cúi thấp mặt xuống giọng nói thỏ thẻ:

-

Ở đây đông người….ngại lắm…

Kaiz phì cười, mặc kệ Hy né tránh Kaiz vẫn chồm người tới đặt một nụ hôn lên môi Hy. Tràn pháo tay một lần nữa lại rạo lên. Mọi người hú hét, chạy nhảy tưng bừng. Cứ như là một cách thể hiện niềm vui bất tận lúc bấy giờ.

Tan lễ họ kéo ra một nhà hàng gần đó cùng nhau ăn mừng. Mọi người ai nấy cũng vui vẻ ăn uống no say, không gian nhanh chóng ngập tràn trong tiếng cười giòn tan. Tàn tiệc họ cùng nhau về nhà của ba Kaiz. Một ngôi nhà khá rộng với rất nhiều phòng được chia nhỏ ra. Kaiz nhanh chóng kéo Hy về phòng . Vừa mới khép cửa lại, Kaiz tủm tỉm khóa trái cửa rồi xoay người ôm chầm lấy Hy hôn tới tấp.

Hy bất ngờ bị Kaiz hôn một cách ngấu nhiến lại dùng tay đẩy đẩy Kaiz ra, lên tiếng oán trách.

-

Gì vậy? Từ từ đã…em chưa tắm rửa gì hết…

Kaiz đẩy Hy về phía chiếc giường ngủ, rồi không một tý kiêng nể xô Hy té nhào lên giường. Tiếp theo đó Kaiz một tay chống xuống giường. Lại tiếp tục hôn tới tấp lấy Hy, hai tay vẫn không chịu yên, đυ.ng chạm lung tung trên cơ thể Hy. Hy khó khăn lắm mới đẩy được Kaiz ra, hai tay ôm lấy đầu Kaiz, Hy nhăn mặt:

-

Có cần nôn nóng như vậy không?

Kaiz cười một cách ranh mãnh:

-

Em có biết 99% sau đám cưới, giây phút người ta chờ đợi nhất là giây phút động phòng không?

Nói rồi Kaiz lại tiếp tục cuối đầu xuống hôn Hy, Hy nghiêng đầu qua một bên, khó khăn lên tiếng:

-

Có phải lần đầu đâu, anh làm thấy ghê quá.

Ngừng ngay mọi hoạt động lại, Kaiz ngước mắt nhìn Hy:

-

Em có biết anh nhịn bao nhiêu lâu rồi không? Sắp đóng mạng nhện luôn rồi.

Hy bật cười đánh một cái vào lưng Kaiz:

-

Đừng có xạo, hôm trước trong bệnh viện….lúc em vừa tỉnh dậy có vài ngày….ai quấy rối em hả?

Kaiz trầm ngâm ra vẽ suy nghĩ một lúc rồi cười giả lả:

-

Ủa vậy hả? Sao anh không nhớ gì hết vậy? Hôm đó anh làm gì em? Có phải làm như thế này không?

Vừa nói Kaiz vừa đưa tay vào bên trong áo Hy, khiến Hy cảm thấy nhột nhạt cứ cười ầm lên. Xoay người lật ngược tình thế Hy đè Kaiz xuống dưới. Nheo mắt lại Hy cười một cách bí hiểm:

-

Đợi em đi tắm đã.

Nói rồi không cho Kaiz có cơ hội phản ứng. Hy đã đứng dậy đi thẳng về phía nhà tắm. Kaiz hụt hẫng ngồi dậy, buồn bã nhìn về phía Hy:

-

Cho anh tắm chung với.

Hy vừa chuẩn bị đóng cửa phòng thì nghe Kaiz lên tiếng như vậy. Hé mở cánh cửa ló một đầu ra ngoài, Hy nhẹ nhàng lên tiếng:

-

Lại đây.

Kaiz mừng rỡ đứng bật dậy, mặt mày hớn ha hớn hở, phóng như bay tới chỗ Hy. Đến lúc gần như sắp chạm vào cánh cửa thì Hy bỗng dưng đóng sầm cửa lại, kèm theo một cái bấm chốt. Hy bên trong nói vọng tiếng ra:

-

Đừng có mơ.

Kaiz tức tối dậm chân tại chổ. Mười phút sau Hy từ phòng tắm bước ra, trên mặt Kaiz vẫn hiện rỏ vẻ ủ rủ, Hy cười một cái rồi lên tiếng:

-

Anh cũng đi tắm đi, em pha nước nóng cho anh rồi đó.

Kaiz lê từng bước nặng nề về phía nhà tắm. Cố tắm cho thật nhanh rồi lật đật bước ra ngoài. Lúc này đây Hy đang nằm dài trên giường đọc một cuốn tập chí gì đó. Bộ đồ ngủ mỏng manh không che hết những đường cong quyến rũ trên cơ thể Hy. Nhìn vòng một đẫy đà cứ phập phồng sau lớp áo mỏng. Kaiz không thể kiềm nổi lòng mình. Leo lên giường ngay lập tức Kaiz phủ mình lên cơ thể Hy. Kéo dài nụ hôn từ vành tai xuống tới bã vai, Hy lúc này cũng khó lòng cưỡng chế lại. Thả cuốn sách trên tay xuống đất. Quay sang Hy trao một nụ hôn nhẹ lên cổ Kaiz, rồi kéo đầu Kaiz xuống sát người mình, Hy tiếp tục phà nhẹ một làn hơi ấm vài tai Kaiz kèm theo một nụ hôn trượt dài. Hành động này của Hy kí©h thí©ɧ Kaiz đến tột cùng. Không thể từ tốn hơn được nữa. Kaiz luồn tay vào bên trong áo Hy, phủ tay mình lên vị trí mềm mại nhất. Liên tục dùng sức một cách nhẹ nhàng. Những tiếng rên khe khẽ được bật ra khỏi miệng, Hy nhướng người lên cao cùng lúc cơ thể Kaiz trượt dài xuống dưới, dùng tay khéo tung chiếc áo của Hy ra. Kaiz đặt môi mình phủ lên làn da trắng nỏn nà đó. Hai tay Kaiz bắt đầu không tự chủ hạ thấp xuống phía dưới cơ thể Hy. Hy nhắm nghiền mắt lại, thả hồn theo hơi thở ngày một dồn dập, đưa tay vào bên trong áo Kaiz, Hy nhẹ nhàng kéo nó ra. Rồi hai tay liên tục cứ vo tròn trên đầu Kaiz, khiến tóc Kaiz lúc này rối tung cả lên. Kaiz ngấu nghiến hôn lấy hôn để trên dưới toàn bộ cơ thể Hy. Rồi khi cả hai sắp hòa thành một đột nhiên có tiếng gõ cửa vang lên. Kaiz ngồi bật dậy, nhăn mặt một cái rồi cúi xuống “tiếp tục” công việc của mình. Bỗng Hy xô nhẹ Kaiz ra, hơi thở vẫn còn dồn dập, Hy đứt quảng lên tiếng:

-

Anh ra xem ai vậy.

Kaiz bực dọc:

-

Kệ đi.

-

Không được, lỡ ba mẹ kêu mình có chuyện gì thì sao?

Kaiz lồm cồm bò dậy, mặt mày nhăn nhó nhìn Hy:

-

Biết người ta đang động phòng mà còn kêu kêu cái gì không biết.

Tuy miệng oán trách như thế nhưng Kaiz vẫn với lấy chiếc áo, bận vào rồi lật đật ra mở cửa. Hy lấy mền trùm kín người, xoay mặt vào trong giả bộ như ngủ rồi. Kaiz hằn học mở cửa thì thấy Reen đang đứng trước cửa mình, bực bội Kaiz gằng giọng:

-

Có chuyện gì?

Nhìn thấy đầu cổ tóc tai Kaiz bù xù cả lên Reen cố nín cười, ra vẻ bình tỉnh hỏi Kaiz:

-

Thằng Win có ở trỏng không?

Kaiz trợn mắt nghiến răng với Reen:

-

Mày điên hả? Thằng Win đâu đây?

Nói rồi Kaiz bực mình đóng rầm cửa lại, đâu biết rằng Reen phía bên kia cánh cửa đang ôm bụng cười không thành tiếng. Kaiz trèo lên giường tiếp tục công việc của mình. Hồi nãy sự ham muốn lên tới mười thì bây giờ chỉ còn có bảy tám. Kaiz cố gắng lấy lại tinh thần. Vùi mình vào người Hy, Kaiz ngấu nghiến từng tất da, sớ thịt….mùi da thịt quen thuộc, khoảng khắc mười mấy năm xa cách đang dần được lấp đầy. Kaiz điên cuồng trên người Hy, từ nay họ sẽ chính thức thuộc về nhau, không gì có thể ngăn cách, không gì có thể chia rẽ….đang thả mình với những suy nghĩ mông lung thì tiếng gỏ cửa một lần nữa vang lên. Kaiz nghiến răng tức tối đấm mạnh tay xuống giường, hằn học ra mở cửa:

-

Gì nữa?

Kaiz mở mạnh cửa, nét bực mình hiện rỏ trên mặt lập tức thấy Win đang ngơ ngác nhìn mình. Dùng tay che lấy miệng, Win nhẹ nhàng hỏi:

-

Thấy thằng Reen đâu không?

Kaiz tức đến đỏ mặt, biết là mình đã bị hai thằng bạn khốn nạn phá đám. Kaiz nhào tới bóp cổ Win, la lớn:

-

Mày có tin tao lấy keo dán sắt, dán dính mày với thằng Reen lại không?

Lúc bấy giờ Reen từ phía sau cầu thang ôm bụng cười bò lăn ra ngoài. Win ho sặc sụa nhưng vẫn cười lấy, cười để. Thư Kỳ cùng Linh Nhi cũng bị tiếng cười đó cuốn hút, mở cửa bước ra. Ai cũng tò mò xem có chuyện gì. Lúc bấy giờ Hy đã quần áo chỉnh tề, mở cửa bước ra ngoài. Linh Nhi thấy Hy bước ra liền vui vẻ chạy lại:

-

Chị chưa ngủ nữa hả? Ê, chưa có ai ngủ hết, mình xuống tủ lạnh lấy vài lon ra uống đi, hiếm khi tập họp đông đủ như thế này. Lâu lắm rồi cả đám chưa uống cùng nhau.

Kaiz nhăn mặt, nghiến răng nói với Nhi:

-

Tối mai đi, tối nay tụi này đang bận động..ui da… - Ngay lập tức Hy nhéo vào lưng Kaiz một cái rõ đau, khiến Kaiz im bặt không dám nói gì nữa.

-

Cũng được, nằm im mười mấy năm, thèm mùi bia quá đi – Hy hưởng ứng theo sau, thế là cả đám xuống lục tung tủ lạnh đem cả thùng bia cùng vài món mồi nhấm lên phòng bắt đầu tụ họp.

Tội nghiệp Kaiz của chúng ta, lúc này mặt mày bí xị, cúi gằm mặt không hài lòng xíu nào. Chỉ mong cái lũ “phá đám” này mau chóng tan đi.

Họ bắt đầu uống, bắt đầu lôi những chuyện ngày xưa ra kể lại, những chuyện cứ tưởng chừng như mới hôm qua, chớp mắt một cái đã mười mấy năm. Hy bồi hồi nhớ lại kỉ niệm ngày đó, nhớ lại mình từng ghét cay, ghét đắng Kaiz, từng nguyền rủa Kaiz mỗi ngày. Ở đời đúng là ghét của nào trời trao của đó mà. Vừa suy nghĩ Hy vừa bật cười, bất ngờ bị Kaiz chú ý. Ôm Hy vào lòng Kaiz hỏi thầm:

-

Cười gì vậy?

Hy quay sang nhìn Kaiz, cười nhẹ rồi trả lời:

-

Mười mấy năm trôi qua mà anh chẳng thay đổi gì cả, tính tình vẫn trẻ con như ngày nào…. Nhưng mà…. Lại già đi là rõ rệt,

Kaiz siết chặt lấy Hy hơn:

-

Thời gian mười hai năm đó, anh sống cũng như người đã chết. Không có em thời gian đều ngưng đọng, làm gì có cái cơ hội “trưởng thành” hay “thay đổi”.

Hy vùi đầu vào lòng Kaiz, để tai mình áp lên nhịp đập mạnh mẽ của con tim đó. Thấy hành động thân mật này của đôi vợ chồng trẻ. Win trầm ngâm một chút rồi lên tiếng:

-

Có chuyện này, Win cứ thắc mắc mãi, định hỏi Hy vài lần nhưng thấy không tiện. Bây giờ dù sau hai người cũng cưới nhau rồi. Thế thì…Hy trả lời một cách công bằng xem. Ngày xưa Hy khen Win đẹp trai hơn Kaiz là thật lòng phải không?

Kaiz tắt ngay nụ cười, quay sang nhìn Win trợn mắt, cắn môi. Mọi người trong phòng cũng im lặng hồi hộp nhìn chằm chằm về phía Hy. Hy bất giác đỏ mặt, chỉnh đốn lại tư thế, Hy cười cười nhìn Win:

-

Ờ thì…- Hy quay sang Kaiz, ngập ngừng một lát rồi lại quay sang Win – Nói thật là hồi đó đúng là như thế…nhưng có lẽ nhìn quài quen mắt nên bây giờ….thấy Kaiz cũng dễ nhìn hơn trước.

Kaiz vòng tay qua giả bộ bóp lấy cổ Hy:

-

Hồi xưa dám nói anh là ác quỷ, hắn ta là thiên thần. Bây giờ em có cảm thấy hồi đó em sai lầm chưa?

Hy quay sang Kaiz, trợn mắt, bỉu môi:

-

Bây giờ em vẫn thấy như thế, anh xem thiên thần đâu có bao giờ “ám” lấy người khác. Chỉ có mấy tên ác quỷ như anh mới “ám” riết lấy em không buông thôi….nhưng….em lại thích như thế.

Cả đám trong phòng cùng bật cười, nhìn đôi bạn thân trải qua biết bao sóng gió, cuối cùng họ cũng được hạnh phúc, ai nấy trong lòng đều dâng lên một cảm xúc khó tả. Im lặng một lúc Win lại lên tiếng:

-

Tụi bây có tính đến chuyện con cái không? Để tao giới thiệu cho ông bác sĩ này, đảm bảo sẽ ra một đứa ác ma biếи ŧɦái y chang mày.

Kaiz cười ha hả, đập lấy vai Win.

-

Nhất định phải có rồi. Tao cũng đang tính hỏi tụi mày, nên đặt tên cho con tao là gì đây?

Reen nhíu mày nhìn Kaiz:

-

Chưa gì đã lo đặt tên rồi, biết con gái hay con trai mà đặt.

Kaiz cười cười nói lớn:

-

Gái hay trai cũng đặt cái tên nào men men vào. Lỡ may nó lại là một transguy như tao thì cũng hãnh diện vì tên mình men chứ. Mà mày với Nhi cũng làm vài đứa đi. Mai mốt cho con tụi mình cưới nhau, biết đâu tụi mình lại ngồi xui với nhau.

Cả đám rất phấn khởi với ý tưởng mới này. Bọn họ cùng nhau vạch lên một kế hoạch tương lai đầy tương sáng. Đang nói hớn hơ hớn hở Hy chợt nhớ ra điều gì đó nên quay sang hỏi Kaiz:

-

Mà nè! Ngày xưa làm sao ba mẹ anh biết anh sẽ là một transguy mà đặt cho anh cái tên nghe men vậy?

Reen đang đưa một lon bia lên miệng uống, bất ngờ nghe Hy hỏi, không nhịn được cười. Reen phun đầy bia ra bàn rồi bật cười ha hả. Kaiz hiểu ngay ý đồ của Reen nên lật đật bay tới bịt miệng Reen nhưng chưa kịp nhúch nhích đã bị Win ôm chặt lại. Mọi người ai nấy đều tò mò không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cười xong một trận đã đời Reen mới chấn tỉnh lên tiếng:

-

Thật ra tên nó không men như vậy đâu.

Kaiz bị Win ghì chặt xuống đất không cử động gì được nhưng vẫn vùng mình hét lớn:

-

Thằng khốn kia, mày mà nói ra mày sẽ chết với tao.

Lúc này đây Hy cũng rất tò mò về cái tên của Kaiz, nên phụ Win một tay bị kín miệng Kaiz lại để Reen tiếp tục nói:

-

Hồi nhỏ nó tên Trần Hoa Thiên, lên đến năm lớp năm. Nó khóc lóc, đòi sống, đòi chết bắt ba mẹ nó phải đổi tên bằng được. Rồi từ đó nó mới mang tên Hạo Thiên.

Cả đám trong phòng nhìn nhau ngơ ngác….rồi bật cười. Lúc này Win cũng thả Kaiz ra, ngay lập tức Kaiz nhào tới kẹp lấy cổ Reen rồi nhấn mạnh xuống đất. Hy lúc này cứ lẩm bẩm trong miệng hai chữ “Hoa Thiên” rồi cười không ngớt miệng. Kaiz bị chọc quê tới mức đỏ mặt tím tai. Hy cười được mốt lúc rồi lên tiếng:

-

Chơi với Win, Reen cũng mười mấy năm rồi vẫn chưa một lần biết tên thật của hai người. Hồi xưa ở trường dù có hỏi cỡ nào cũng che giấu, ngay cả thầy cô cũng không tiết lộ, bây giờ già hết rồi. Nói tên thật cho Hy biết với.

Đã đến lúc trả đủa, Kaiz bật lên cười một cách đễu giả, ngay lập tức bị Win cùng Reen đè đầu, bịt miệng không cho Kaiz nói. Kaiz ú ú ớ ớ rồi cắn vào tay Win, Win lật đật rút tay ra, Kaiz nhân cơ hội này hét lớn.

-

Lê Thúy Diễm, Nguyễn Phương Thùy.

Cả phòng lại thêm một lần nữa cười rộ lên. Mặc dù Thư Kỳ đã biết tên Win từ lâu, Linh Nhi cũng biết tên thật của Reen nhưng không ai biết tên của người còn lại, bây giờ được Kaiz cùng một lúc nêu ra như thế khiến cả phòng tràn ngập trong tiếng cười, họ cười đến bò lăn, bò càng. Win tức tối lên tiếng:

-

Tao nhập quốc tịch đổi tên lâu rồi, cái tên Phương Thùy đã đi vào dĩ vãng rồi.

Reen cũng nhanh nhẩu lên tiếng:

-

Tao cũng chuẩn bị định cư nước ngoài, cũng sắp đổi tên rồi. Đừng có mà chọc tao.

Kaiz ôm bụng cười nức nẻ:

-

Ơ thì cái tên Hoa Thiên cũng đi vào quá khứ rồi mà.

Cả đêm hôm đó, bọn họ không ai “được” đi ngủ cả. Ngay cả ba mẹ Kaiz cùng ba mẹ Hy cũng bị những tiếng cười giòn tan đó đánh thức. Trong lòng ai nấy cũng ngập tràn những niềm vui, những ngày tăm tối đã qua đi, một ngày mới, một bình minh mới lại bắt đầu….

Một thời gian sau đó Hy cùng Kaiz đã cho ra đời một bé gái xinh xắn mang tên Đồng Đồng. Họ cùng nhau định cư luôn bên Cali. Sau đó Win, Reen, Thư Kỳ cùng Linh Nhi cũng sang luôn bên đó, họ ở chung một xóm, làm chung một công ty. Mãi mãi là một đại gia đình hạnh phúc.

……………………………………………………………………………………………………………….

Hết.