Chương 10: Hương vị trái cấm

Thấy Win tay cuộn tròn thành nắm đấm hùng hùng hổ hổ bỏ đi. Thư Kỳ cũng đoán trước được chuyện gì sắp xảy ra. Lau thật nhanh dòng nước mắt, trấn an lại bản thân Thư Kỳ lật đật đứng nhanh dậy chạy theo Win.

Lúc này đây Kaiz đang nặng nề thả lê từng bước. Tâm trạng thật sự rối bời, đã nhìn rõ ra cái vòng lẩn quẩn trước mắt nhưng vẫn không biết tìm đâu ra lối thoát. Kaiz cứ thế, cứ đi theo một phương hướng vô định….Hy nối tiếp theo bước chân Kaiz, nhìn bóng dáng ấy lẻ loi chơi vơi một mình Hy thật sự rất xót ra. Khoảng cách cách nhau chỉ khoảng mười bước chân nhưng sao Hy có cảm giác nó dường như quá xa, xa đến mức Hy cố gắng đến cỡ nào vẫn không sao đuổi kịp Kaiz. Cùng nhau đi trên một đường thẳng…phải chăng đến điểm dừng cuối cùng chúng ta sẽ lại gặp nhau?

Đang suy nghĩ vẩn vơ thì bổng ngay một ngã rẻ Win từ đâu xông thẳng ra. Không nói không rằng túm lấy cổ Kaiz và tung một nắm đấm. Quá bất ngờ trước hành động này, Kaiz đứng không vững té nhào xuống đất. Hy vừa thấy thế lập tức chạy thật nhanh lại nhưng khi vừa chạy được vài ba bước thì lại nghe Win to tiếng giận giữ:

-

Tại sao mày cứ phải làm tổn thương Thư Kỳ?

Hy đứng sựng lại, một sự tò mò dâng cao. Đã từ lâu Hy cũng nhận thấy Win có những biểu hiện rất lạ, chỉ vì Thư Kỳ mà Win đã hai lần đánh Kaiz. Win mà Hy vốn quen biết không bao giờ làm những chuyện thiếu suy nghĩ như vậy. Hy đứng im nơi đó nhìn Kaiz lồm cồm bò dậy. Đưa tay gạt ngang dòng máu đỏ chảy ra từ mép miệng, Kaiz đứng thẳng người lên nhìn Win nghiêm giọng.

-

Mày vẫn yêu Thư Kỳ?

Win đứng im không đáp, cuối gằm mặt xuống đất, ánh mắt Win hiện lên một nổi đau thầm kín. Hành động đó của Win đã thay cho câu trả lời. Kaiz bước đến gần Win hơn, túm lấy cổ áo Win Kaiz trả lại cú đấm lúc nãy.

-

Nếu vẫn yêu Thư Kỳ tại sao mày lại đến với Minh Hy? – Không kịp để Win phản ứng Kaiz ngồi xuống túm lấy cổ Win lây mạnh, cặp mắt đỏ ngầu vì tức giận. Kaiz nói như hét:

-

Sao lại câm miệng rồi? Trả lời tao…tại sao vẫn yêu Thư kỳ mà lại tiếp cận Hy chứ.

-

Vì tao không muốn mày vì Hy mà làm tổn thương Thư Kỳ. – Win vùng ra khỏi tay Kaiz hét lớn.

Đẩy Kaiz ra khỏi người mình, đứng đối diện với Kaiz, nước mắt Win bắt đầu rơi ra….

-

Đúng ! Tao yêu Thư Kỳ, tình yêu đó suốt ba năm qua chưa bao giờ phai nhạt. Nhưng Thư Kỳ lại chọn mày. Tao chấp nhận để mày bên cạnh cô ấy…vì tao tin, tao tin mày sẽ thật lòng, sẽ không bao giờ làm Thư Kỳ tổn thương… nhưng rồi sao? Vì Hy, vì sự xuất hiện của Hy mà mày đan tâm làm tổn thương người con gái tao yêu. Đúng, tao không muốn mày yêu Hy, tao tách mày với Hy ra, tao giành lấy Hy vì tao không muốn mày vì Hy mà bỏ rơi Thư Kỳ. Tao cảnh cáo mày…nếu mày còn tiếp tục làm tổn thương Thư Kỳ…tao sẽ làm tổn thương Minh Hy.

Thêm một cú đấm bay thẳng vào mặt Win, Kaiz xách cổ áo Win lên nghiến răng nhã ra từng chữ:

-

Mày biết tại sao tao bỏ rơi Thư Kỳ và chạy đến với Hy không? VÌ TAO KHÔNG HÈN NHƯ MÀY. Một khi tao yêu ai, phải bằng chính đôi tay này. Tao phải dùng chính đôi tay mình mang lại hạnh phúc cho người tao yêu. Không dựa vào bất kì thằng đàn ông nào khác, mày hiểu không? THẰNG NGU.

Đẩy mạnh Win ra, Kaiz đứng dậy bước đi. Nhưng chỉ vừa quay lưng lại Kaiz đã nhìn thấy Hy hai mắt ướt đẩm chôn chân đứng đó. Nhìn qua phía tay trái nhìn lại thấy Thư Kỳ cũng đang ngơ ngác nhìn về hai người. Xem ra vô tình Kaiz và Win đã trình diễn một tiếc mục hay cho hai vị khán giả đây xem. Lúc này Win cũng đã phát hiện ra sự có mặt của Hy cùng Thư Kỳ. Cố gắng ngồi dậy Win nhìn Hy bằng ánh mắt thật chua xót. Hy bất giác lại cười, nụ cười vô tình ép những dòng nước mắt càng chảy ra nhiều hơn, bước lại gần Win, Hy nghiêng đầu ngắm nhìn rồi lại nở một nụ cười nhếch môi.

-

Win biết tại sao Hy lại thích Win không???? – Im lặng một lúc Hy tiếp - Vì…Hy đã cho rằng mẫu người như Win sẽ không bao giờ làm tổn thương bất kì ai. Win có biết tại sao Hy nhẫn tâm bỏ mặc Kaiz và nhận lời quen Win không? Vì Hy thật sự không nỡ….không nỡ làm Win tổn thương….Ừ, Win không có lỗi gì cả, vì ngay từ đầu đến tận giây phút này Win vẫn chưa một lần nói yêu Hy. Chỉ là do Hy tưởng tượng, là do Hy ảo giác….để rồi bây giờ…Hy đã tự làm mình tổn thương…

Nói rồi không đợi câu trả lời từ Win, Hy xoay lưng bước đi. Ngang qua Kaiz Hy vẫn không dừng lại. Thư Kỳ cũng lê từng bước nặng nề đến gần Win. Đưa tay xoa xoa lên vết thương trên má, nước mắt lại thêm một lần nữa chảy dài.

-

Tại sao lại yêu em nhiều như vậy? Tại sao lại vì em mà tổn thương như thế…..

Vừa mới lúc nãy đây Hy âm thầm lặng lẽ theo sau lưng Kaiz, giờ lại ngược lại, Kaiz từng bước âm thầm sau lưng Hy. Ông trời quả thật biết cách trêu người mà “đến bao giờ…tôi với em mới có thể đường đường chính đi bên cạnh nhau???”

Tại sao mọi chuyện lại trở nên như thế này, tình cảm dành cho Win vốn không mấy sâu đậm nhưng Hy vẫn không ngờ mình lại bị tổn thương đến mức như vậy. Mọi thứ trước mắt tối sầm lại, tại sao lại là Win chứ? Người mà Hy luôn tin tưởng sẽ không bao giờ làm Hy tổn thương, người mà Hy một mực tôn trọng, một mực thần tượng. Nơi bình yên nhất, nơi an toàn nhất…hóa ra lại là nơi đáng sợ nhất….tại sao chỉ trong vòng một buổi sáng lại đan tâm lấy đi của Hy nhiều nước mắt như vậy? Hy thật sự mệt mỏi…dù là Kaiz, dù là Win, dù là Thư Kỳ…Hy thật sự không muốn nhìn thấy ai nữa, không muốn họ xuất hiện trong cuộc sống của Hy nữa. Đi đi, xin họ hãy đi hết đi. Xin hãy trả cho Hy cuộc sống bình yên vốn có…xin đừng, đừng làm Hy tổn thương như thế nữa. Cảm giác này…quả thật rất đau……

Dừng chân như không còn đủ sức để có thể bước tiếp, đôi vai Hy run lên bần bậc. Kaiz cắn chặc môi đau đớn nhìn Hy, rồi dường như không còn cố gắng thêm được nữa Kaiz bước đến ôm chầm lấy Hy. Một cái ôm từ phía sau, Kaiz ôm trọn Hy trong vòng tay mình. “Chỉ cần cho tôi cơ hội, tôi thề sẽ không bao giờ làm em tổn thương như thế”. Nước mắt Kaiz nóng hổi ướt đẫm vai áo Hy. Mặc dù không muốn nhìn thấy Kaiz, mặc dù rất muốn yên tĩnh ở một mình. Nhưng Hy lại không-còn-đủ sức đẩy Kaiz ra. Cứ như thế đứng trong vòng tay Kaiz, Hy khóc đến cạn cả nước mắt.

………………………………………………………………………………………………….

Những ngày sau đó không khí vô cùng ảm đạm. Đến cả cái cặp nhí nha nhí nhố Reen và Nhi cũng bị tình hình làm cho căng thẳng. Lúc nào cũng giữ mình trong trạng thái im lặng, nhìn khuôn mặt ai cũng đằng đằng sát khí. Nhiều lúc muốn cười, muốn đùa cũng không dám manh động. Hy thì dạo này thu mình lại trong một vỏ bọc, không nói chuyện cũng không tiếp xúc với bất kì ai. Cứ đến lớp rồi về phòng, cũng không còn đếm xỉa gì đến Kaiz hay Win. Kaiz không thuộc típ người giỏi chịu đựng, biết bao lần muốn mở miệng ra nói chuyện lại với Hy nhưng không biết nên mở lời như thế nào….thế là cả hai cùng im lặng. Còn gì đau đớn bằng xem người mình yêu như vô hình???

Ngày cuối tuần cũng đã đến. Cũng như bao tuần khác Hy chuẩn bị xong đồ đạc từ rất sớm. Đang chuẩn bị rời khỏi phòng thì bỗng Kaiz lên tiếng gọi Hy:

-

Minh Hy, em có thể ở lại đây chút được không?

Không chỉ riêng mình Hy mà cả phòng đều quay lại nhìn Kaiz, Kaiz ra hiệu cho Reen dẫn Nhi ra khỏi phòng. Hiểu ý ngay lập tức Reen nắm lấy tay Nhi kéo nhanh ra ngoài. Thư Kỳ nhìn ánh mắt Kaiz cũng khó chịu lấy đồ nhanh chóng rời đi, và tất nhiên Win cũng không chậm trễ ở lại. Thế là chỉ còn mỗi mình Hy ở lại với Kaiz. Hy lại gần Kaiz hơn lạnh lùng lên tiếng:

-

Có chuyện gì?

Kaiz dùng tay ôm lấy đầu, nhăn mặt:

-

Không hiểu sao tự nhiên lại đau đầu chóng mặt thế này, hình như tôi sốt rồi thì phải.

Hy không nói gì, leo lên giường rồi đặt tay lên trán Kaiz.

-

Sao người lạnh ngắt, đỏ rần thế này?

Kaiz tỏ vẻ mệt mỏi.

-

Lạnh lắm hả? Vậy mà bây giờ tôi có cảm giác rất nóng, nóng không chịu nổi.

Hy nhăn mặt, vẽ lo lắng thể hiện rất rỏ. Hy đặt tay lên mặt, vai, tay của Kaiz cũng đều rất lạnh.

-

Lạnh lắm, phải báo với cô thôi.

Kaiz nắm tay Hy kéo lại.

-

Tôi đã nói tôi không thích nói với ai hết mà.

-

Vậy chứ giờ bạn muốn sao?

Chỉ đợi câu nói đó, Kaiz mở mắt nhìn Hy cười tủm tỉm:

-

Ở lại chăm sóc tôi nhé!

-

Không được, tôi nói với ba mẹ tôi là tôi về rồi. Chắc giờ cũng có người đến đón rồi.

Kaiz nhíu mày, hạ thấp giọng xuống năn nỉ:

-

Em về tôi chết thật đó, người tôi bây giờ lạ lắm, lúc nóng, lúc lạnh.

Hy thở dài, móc điện thoại ra.

-

Để gọi cho Reen, kêu Reen ở lại chăm sóc cho bạn. Chắc cũng chưa về đâu.

Kaiz lật đật chụp lấy điện thoại của Hy. Quay người vào trong tỏ vẻ giận dỗi:

-

Tôi muốn em ở lại chứ không có muốn nó.

Hy nhăn mặt tỏ vẻ tức tối:

-

Ai ở lại mà không được? Sao phải là tôi?

Kaiz quay sang nhìn Hy. Suy nghĩ một lát rồi trả lời:

-

Không thích phiền bạn bè.

-

Vậy sao không sợ phiền tôi?

Kaiz nhìn chằm chằm vào Hy, nghiêm mặt:

-

Em thấy phiền lắm hả? Ừ, vậy thôi em về đi. Để tôi một mình cũng được.

Nói rồi Kaiz trùm kín mền lên đầu, xoay mặt vô tường tỏ vẻ buồn bã. Hy thờ dài một cái cầm điện thoại lên gọi về cho mẹ.

-

Dạ thưa mẹ, con xin lỗi, con nhớ ra còn một bài tập nhóm con vẫn chưa làm xong nên có lẽ con không về được….dạ, dạ…con biết rồi thưa mẹ….dạ, con chào mẹ..

Hy cúp điện thoại quay sang nhìn Kaiz. Hy đâu biết rằng Kaiz đang cuộn tròn người cười hí hí trong chiếc mền kia.

Nửa tiếng trước.

-

“Reen bây giờ tao đang ở phòng thay đồ khu thể dục, mày mua giùm tao mười ngàn nước đá rồi đem xuống đây giùm tao, ghé phòng lấy cho tao cái khăn luôn. Nhưng nhớ đừng cho ai biết, kể cả Nhi. Xuống liền đó, tao đang đợi mày”

Reen nhăn mặt khi nhận được tin nhắn từ Kaiz, không biết cái tên này định giở trò gì nữa đây. Nghe theo lời Kaiz, Reen mua đầy nước đá rồi đem xuống phòng thay đồ:

-

Làm cái trò gì vậy mày?

Kaiz nhìn Reen cười một cách bí hiểm.

-

Tao tính tắm nước đá.

-

Mày khùng hả? Chi vậy?

-

Tao tính giả bệnh kêu Hy ở lại với tao, làm người nóng lên thì khó chứ lạnh lên thì dễ quá mà.

Reen trố mắt nhìn Kaiz ngạc nhiên:

-

Mày điên rồi, tắm lạnh thấy bà mày luôn.

Kaiz cười một cách sảng khoái:

-

Hy sinh vì tương lai thế hệ trẻ - nói rồi Kaiz đón lấy bịch nước đá từ tay Reen sau đó vào phòng đóng cửa lại, Reen chỉ còn biết nhìn theo lắc lắc đầu “thằng điên”

……………………………………………………………………………………………………………..

Thư Kỳ bước nhanh ra khỏi trường ngay lập tức Win đuổi theo kéo tay Thư Kỳ lại.

-

Tâm trạng thế này….làm sao về nhà được? Em có muốn đi đâu đó cùng Win không?

Thư Kỳ suy nghĩ một lát rồi nhẹ nhàng gật đầu, dù gì về nhà một mình cũng lạnh lẽo như vậy thôi. Thế là cả hai cùng bắt xe đi chơi.

-

Em muốn đi đâu?

-

Vũng Tàu đi, lâu lắm rồi không ra đó.

Win im lặng không đáp, để chiếc xe đưa họ ra khỏi cái nơi khói bụi ồn ào này. Khi buồn hầu như ai cũng muốn trở về với biển.

Cái màu vàng của nắng như góp màu tô điểm thêm màu xanh rực rỡ. Cơn gió thổi thoáng qua đưa cái hương vị mặn mà của biển làm tâm trạng Thư Kỳ thoải mái hơn rất nhiều. Cả hai cùng nhau dạo biển, cùng nhau leo lên tượng chúa dang tay, cùng nhau nhâm nhi ly café thơm lừng bên bờ biển. Cả ngày hôm nay Thư Kỳ cười nhiều hơn, nói nhiều hơn. Như cố tình che giấu đi cảm xúc từ tận sâu tâm hồn, dù đã dặn lòng không được nhớ, dù đã dặn lòng phải cười thật nhiều nhưng khi đứng trên ngọn hải đăng những kỉ niệm khi xưa lại ào ạt trở về. Đúng tại vị trí này ai đó đã trao lời “yêu” cho Thư Kỳ, ai đó đã hứa hẹn sẽ luôn nắm lấy tay nhau dù trong bất kì hoàn cảnh nào. Khung cảnh còn đó nhưng người đã đổi thay. Nói rồi những dòng nước mắt lại thi nhau đổ xuống. Win bước đến bên cạnh Thư Kỳ, dùng tay gạt đi một giọt nước mắt lăn dài trên má Thư Kỳ, ngay lập tức giọt thứ hai lại chảy xuống. Đưa tay còn lại lên Win cũng nhanh chóng lau khô…nhưng rồi tiếp tục…giọt thứ hai, thứ ba….không thể chịu đựng thêm được nữa Win ôm chầm lấy Thư Kỳ. Siết thật chặc, để cô bé gối đầu trên vai mình ghẹn cứng trong tiếng nấc.

Buổi tối cả hai cùng nhau ra biển ăn hải sản, uống bia. Thư Kỳ ngồi xoay mặt với biển, để từng cơn gió thổi hất bay mái tóc dài ra phía sau. Hớp lấy một ngụm bia Thư Kỳ lên tiếng:

-

Win yêu em từ lúc nào thế?

Win phì cười, cũng đưa lon lên uống một ngụm, cúi đầu Win trả lời:

-

Không phải trước kia em đã biết rồi sao? Từ trước khi em quen Kaiz….

Thư Kỳ cười nhẹ một cái rồi tiếp tục nói:

-

Em cứ tưởng rằng Win quên em từ lâu rồi chứ, cứ ngỡ đâu cảm xúc lúc đó của Win chỉ là cảm nắng thôi. Năm đó mình mới lớp chín mà….

Im lặng một lúc rồi Win trầm ngâm lên tiếng:

-

Từ trước tới giờ…..Win chỉ yêu duy nhất một mình em thôi. Quá khứ cũng thế, hiện tại cũng thế….và tương lai cũng không thay đổi…

Lại thêm một giọt nước mắt ứ động trên mi, hít một hơi thật sâu, Thư Kì quay sang nhìn Win:

-

Đã bao giờ…Win muốn giành lấy em chưa?

Win lắc đầu, suy nghĩ một lúc rồi cũng ngước lên nhìn thẳng vào mắt Thư Kỳ.

-

Trước đây thì chưa từng nhưng bây giờ thì…..rất muốn.

Thư Kỳ nhìn Win, nở một nụ cười nghẹn đắng:

-

Win sẽ không làm em tổn thương…..đúng không?

Win thở dài một cái rồi từ tốn lên tiếng:

-

Nếu có thể, hãy cho Win cơ hội chứng minh điều đó….thay cho câu trả lời, được không?

Thư Kỳ xoay mặt lại tiếp tục nhìn biển đen ngòm trước mặt. Nốc cạn một lon bia, Thư Kỳ khui lon tiếp theo. Không trả lời thẳng câu hỏi của Win, Thư kỳ đánh trống lảng qua chuyện khác, Win cũng không bắt ép hay nôn nóng, chỉ ngồi im nghe Thư Kỳ nói. Thỉnh thoảng họ lại lôi thêm một chủ đề mới nào đó ra bàn tán…….

Tối hôm đó Thư Kỳ say đến mức không biết trời trăng mây gió gì nữa, cứ ôm mặt khóc lóc mãi thôi. Làm cho bao nhiêu người đi đường cứ nhìn chằm chằm rồi chỉ trỏ vào họ, đi được nữa đường về khách sạn Thư Kỳ kiệt sức ngã quỵ, khiến Win phải cõng lấy. Win vốn không to con lắm, cộng thêm có men rượu trong người khiến việc cõng Thư Kỳ càng khó khăn thêm. Đã vậy Thư Kỳ còn không kiêng nể nôn mửa khắp người Win. Không một lời kêu ca, không một tiếng oán trách. Win cắn răng dùng hết sức mình đưa Thư Kỳ về khách sạn. Rồi sau đó đặt Thư Kỳ xuống giường. Giặc sạch chiếc khăn Win từ tốn lau nhẹ nhàng khuôn mặt Thư Kỳ. Tắm rửa, thay đồ xong Win vẫn lại ngồi bên cạnh Thư Kỳ…cứ ngồi như thế, cầm lấy tay Thư Kỳ….cho đến tận sáng hôm sau…..

Sáng sớm hôm sau Thư Kỳ thức giấc với bàn tay vẫn nằm trong tay Win. Nhìn Win ngồi đó, gục đầu bên cạnh giường mình bất giác một cảm giác ấm áp trào dâng. Nghe thấy tiếng động Win cũng giật mình mở mắt nhìn Thư Kỳ.

-

Em dậy rồi hả? Có đau đầu không? Sao không ngủ thêm tý nữa?

Sự sốt sắn, ánh mắt quan tâm từ Win một phần đó cũng làm rung động trái tim đang tổn thương của Thư Kỳ. Đặt tay lên tay Win, Thư Kỳ nhẹ nhàng lên tiếng:

-

Có thể chờ em ba năm, vậy có thể nào cho em thêm một chút thời gian nữa để đón nhận tình cảm của anh không? Em hứa….sẽ không để anh đợi quá lâu đâu.

Win kinh ngạc nhìn Thư Kỳ, rồi như vỡ òa những cảm xúc, Win bật cười…nụ cười tràn ngập sự hạnh phúc….

Nói đến cặp Kaiz – Hy lúc này thì…..vô cùng rắc rối. Sau khi Hy đồng ý ở lại trường, Kaiz cũng tất nhiên “khỏe” hẳn ra. Đặt tay lên trán Kaiz, Hy vô cùng ngạc nhiên.

-

Sao bây giờ lại bình thường rồi? Không còn lạnh nữa….

Kaiz ậm ờ:

-

À! Chắc là do em chịu ở lại…..vui quá nên khỏe rồi…..

Hy nhíu mày tỏ vẻ nghi ngờ, thấy Hy nhìn mình như vậy Kaiz lập tức cười giả lả:

-

Đi ăn thôi, đói rồi.

Hy tuy nghi ngờ nhưng vẫn không biết phải nói sao, dù gì cũng đã ở lại rồi, đành chịu vậy. Thế là cả hai cùng kéo xuống nhà ăn. Cuối tuần phần lớn số đông học sinh ở trường đều về nhà nên căn tin vắng vẻ thấy rõ. Đang tính vào mua đồ ăn thì chợt bị Kaiz kéo lại, ấn Hy ngồi xuống ghế.

-

Ngồi đây đi, ăn gì để tôi đi mua.

Hy trợn tròn mắt với sự ga lăng “bất thình lình” này, rồi hướng mắt tới quầy bán thức ăn Hy nói:

-

Bánh canh đi.

Ngay lập tức không đợi Hy nói thêm, Kaiz xoay người bỏ đi. Đem về hai tô bánh canh cùng hai lon nước ngọt. Kaiz còn “ấm đầu” đến mức khui lon nước rồi rót ra ly cho Hy. Hy bắt đầu nghi ngờ không biết có phải hồi sáng lạnh quá nên teo mất sợi dây thần kinh nào rồi hay không. Trong lúc ăn Kaiz không ngừng run đùi, cười tủm tỉm làm cho Hy phải ngừng ăn lên tiếng hỏi:

-

Trong thức ăn có bỏ thuốc lắc hả?

Kaiz ngưng mọi hoạt động lại, trợn mắt nhìn Hy tỏ vẽ không hiểu, Hy tiếp tục nói:

-

Bị khùng hay sao vừa nhúng vừa cười hoài vậy?

Cứng họng, Kaiz đành im lặng cặm cụi ăn hết tô bánh canh. Trưa hôm đó về phòng không có việc gì làm nên Hy đành mở hài trong điện thoại ra xem, cứ đeo tay phone rồi cười ha hả khiến Kaiz tò mò trèo qua giường Hy.

-

Coi gì cho coi với.

Hy im lặng tháo một cái tai nghe quăng cho Kaiz, rồi tiếp tục coi. Kaiz cũng đặt lưng ngồi xuống cạnh Hy giả vờ chăm chú xem, sau đó thì dần dần hạ lưng nằm xuống. Nghĩ thầm trong bụng đây mới đích thực là ý đồ của Kaiz, chứ bẩm sinh Kaiz đâu có thích xem mấy cái hài kịch nhảm nhí này. Bỏ tay vào túi quần, Kaiz chạm phải sợi dây chuyền được bỏ gọn gàng trong chiếc hộp. Thật ra đây mới chính là món quà hôm 20.10 định tặng cho Hy. Nhưng rồi do xảy ra chuyện nên Kaiz còn giữ tới bây giờ. Móc ra, rồi lại nhét vô. Tim đập thình thịnh, quả thật Kaiz chưa bao giờ hồi hộp thế này. Đoạn hài vừa mới kết thúc, Hy tháo tai phone ra. Nắm lấy cơ hội này Kaiz móc nhanh món quà ra, đang tính mở miệng nói gì đó thì Hy chợt đứng lên. Kaiz lật đật nhét vội sợi dây chuyền trở vô. Nhanh nhảu lên tiếng:

-

Đi đâu đó?

-

Đi tắm.

Nói rồi Hy leo xuống giường mở tủ lấy đồ rồi bước vào nhà vệ sinh. Để lại Kaiz, khuôn mặt đỏ ngầu tức tối nằm đó. Mà nói thật ra Hy đi tắm như vậy cũng tốt, có thời gian cho Kaiz tập luyện. Kaiz bước lại gần chiếc gương treo tường. Đứng trước đó Kaiz hằng giọng rồi thủ thỉ lên tiếng:

-

Minh Hy, nói thật nhìn em tuy hơi lùn, cũng không quá xấu xí…nói chung là cố gắng nhìn thì cũng ổn, đủ điều kiện làm bạn gái tôi. Nên tôi châm chước cho em, chấp nhận cho em được làm bạn gái tôi. Ok ko?

Haiz! nói như vậy không ổn tý nào. Không lạ gì tính tình của Hy, thế nào cũng ngay lập tức la làng lên nói Kaiz hoang tưởng rồi sẽ không đồng ý cho xem. Không được, không được….phải nói cách khác thôi…

-

Minh Hy, tôi biết là em cũng có tình cảm với tôi, nếu không thì tại sao hai lần tôi hôn em, em đều không phản đối? Thôi được rồi, nếu như em đã lỡ may thích tôi thì tôi cũng không làm khó em, tôi đồng ý làm bạn trai em đó.

Không được, nói như vậy cũng không được. Lỡ may Hy lại chửi Kaiz khùng rồi im lặng bỏ đi thì biết làm thế nào? Kaiz nóng ruột hồi hộp cầm món quà trên tay đi qua đi lại, vừa đi vừa lẩm bẩm, vừa suy nghĩ. Lúc này đây Hy đã tắm xong mở cửa bước ra, nhìn thấy Kaiz như cái bông vụ cứ xoay mồng mồng rồi lại còn lẩm bẩm lảm nhảm cái gì đó, không hề để ý nhìn thấy Hy bước ra. Hy đi đến sau lưng Kaiz, nhẹ nhàng lên tiếng:

-

Bạn bị cái gì vậy?

Nói thật, âm lượng Hy phát ra lúc đó vô cùng nhỏ nhẹ, vô cùng nhẹ nhàng mà không hiểu sao lại làm Kaiz giật bắn cả người, xoay qua Kaiz hoảng hồn đến mức quăng luôn hộp quà đang cầm trên tay xuống đất. Cái hộp lăn một vòng rồi bất ngờ bung ra, Hy cúi xuống nhặc lên một sợi dây chuyền. Ngước lên nhìn Kaiz, Hy chưa kịp nói gì thì Kaiz đã lắp bắp lên tiếng:

-

À! cái này là…là…hôm trước…mua…mua ở trung tâm thương mại….

Hy nhíu mày tỏ vẻ kinh ngạc nhìn Kaiz.

-

Bạn mua ở đây kệ bạn chứ.

Nói rồi Hy đặt lại sợi dây vào hộp đưa lại cho Kaiz. Kaiz nhìn Hy cười một cái rồi nói tiếp:

-

Thấy em có vẻ thích, em lấy đi.

Hy lắc lắc đầu:

-

Tôi nói tôi thích bao giờ? Mà nè….đừng có nói với tôi bạn thay đổi giới tính, định đeo cái thứ nữ tính này trên người đó nha.

Khuôn mặt gần như đỏ gấc, Kaiz giận dỗi lên tiếng:

-

Em điên hả! Thật ra tôi mua là để tặng em đó.

Hy im lặng ngước nhìn Kaiz, bất chợt không nói được lời nào. Hy xoay người bước đi, bỗng bị Kaiz nắm tay kéo lại:

-

Tôi thích em

Ba tiếng nói nghe thật nhẹ nhàng, ngắn gọn nhưng lại như một luồn điện chạy dọc người Hy, khiến Hy đột nhiên “đứng hình”, tim đập đến mức nổ tung, không biết phải phản ứng như thế nào thì lại thêm một lần nữa Kaiz kéo mạnh để Hy xoay người lại ngã vào người mình rồi tới tấp hôn Hy. Nếu như hai lần trước Hy đã không chống cự thì lần này cũng chẳng có lý do gì khiến Hy không đáp trả. Cái hương thơm thoang thoảng của sữa tắm, cộng thêm tình cảm bấy lâu nay bị dồn nén khiến Kaiz gần như điên cuồng mất hết lý trí. Kaiz cứ như muốn nuốt chửng lấy Hy, càng hôn tới, Hy càng bước lui và chẵng mấy chốc đυ.ng đến cạnh giường…Thả ra, lấy hơi rồi đẩy Hy xuống giường Kaiz cúi xuống tiếp tục nụ hôn đó. Hai tay lại như lần trước không nghe lời tiếp tục thám hiểm khắp cơ thể Hy. Luồn tay vào bên trong áo, Kaiz mở tung những gì cản trở. Bất chợt hoảng hồn Hy nắm lấy tay Kaiz, xoay mặt nghiêng qua một bên, Hy thở hổn hển.

-

Kaiz, không được…

Kaiz nhìn chăm chăm xuống Hy, gần như không còn đủ bình tỉnh, Kaiz hít một hơi thật sâu để trấn tỉnh mình. Ngồi bật dậy Kaiz lấy đồ rồi bước nhanh vào nhà vệ sinh. Hy nắm chặt sợi dây chuyền trong tay, suy nghĩ rất lâu về những lời Kaiz đã nói, về những hành động Kaiz vừa làm, về những cảm xúc lạ trào dâng trong tim….chẵng mấy chốc Kaiz từ nhà vệ sinh bước ra. Không màn lấy Hy, Kaiz bước thẳng lên giường của mình,nằm xuống rồi trùm kín mền. Hy thở dài, lắc đầu một cái Hy bước đến gần giường Kaiz, leo lên đấy. Lây lây người Kaiz, hy nhẹ nhàng lên tiếng:

-

Giận hả? Lớn rồi, đừng có như con nít vậy.

Đang nói thì bỗng bất ngờ Hy bị Kaiz nắm chặt tay rồi kéo ngã nhào xuống, chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Kaiz đã lật ngược tình thế xoay Hy xuống dưới rồi nằm dài trên người Hy, giọng khàn đặc, Kaiz khó khăn lên tiếng:

-

Tôi tính dừng lại rồi, tính giữ nó cho em, nhưng tại em không muốn đấy nhé! Tại em tự chủ động leo lên giường của tôi đó nha.

Nói rồi không cho Hy một phút suy nghĩ Kaiz đã một lần nữa hôn Hy ngấu nghiến. Hôn lên trán, lên mắt, lên môi rồi xuống cổ…Kaiz càng lúc càng hạ thấp nụ hôn của mình xuống, sẵn tay kéo luôn chiếc áo Hy đang bận, Kaiz dùng thân mình đắp lên người Hy…..lúc này đây Hy cũng không còn “muốn” chống cự hay ngăn cản. Hy cứ thể thả mình, để mặc Kaiz muốn “làm” gì thì “làm”. Dùng tay hai xoa xoa lên đầu Kaiz, ghì chặc Kaiz xuống người mình. Rồi nhẹ nhàng thủ thỉ bên tai Kaiz “em yêu anh”. Lời nói như tiếp thêm dầu vào lửa, Kaiz “mạnh tay” hơn. Hy nhắm nghiền mắt tận hưởng cơn đau đớn nhưng đầy ngọt ngào của hương vị “Trái cấm”.

………………………………………………………………………………………………………………………

p/s: mấy bạn độc giả nào thích cái kết có hậu thì đọc tới phần này thôi nhé. Vì những phần sau….bi thương lắm đó…mà nếu không ngăn được tò mò đọc tiếp thì mai mốt đừng có trách tác giả à nha!