Chương 9

Thi đại học xong, tra công được như toại nguyện mà hưởng dụng Lâm Giang Tuyết.

Hai nam nhân, một hòn đảo.

Lần đầu tiên là trên bờ biển, Lâm Giang Tuyết bên ngoài mặc chiếc áo khoác màu đỏ tơ lụa, nhưng bên trong cái gì cũng không mặc.

Khói màu tím ánh nắng chiều, tiếng sóng biển ào ào, màu vàng cát mịn dính trên da Lâm Giang Tuyết, lóe nhỏ vụn ánh sáng.

Vì dính cát nên làn da so với bình thường mềm mại thì lúc này lại đỏ hơn.

Hắn buộc Lâm Giang Tuyết gọi hắn lão công.

Từ bờ biển đến phòng ngủ, lại tới buồng tắm, Lâm Giang Tuyết bị làm sắp hỏng mất, trong bồn tắm hoa mắt ù tai mà gọi hắn lão công, mềm đến như tuyết đang tan.

Hai người ở trên đảo suốt một tháng, lúc rời đảo Lâm Giang Tuyết so với lúc trước mập hơn một vòng.

Lâm Giang Tuyết thi đại học phát huy rất khá, học đại học tại Thượng Hải, tra công quay về Mỹ.

Năm thứ nhất, tra công mỗi ngày đều call video với Lâm Giang Tuyết, kêu cậu tự xử cho hắn xem.

Năm thứ hai, tra công từ từ tiếp nhận sản nghiệp của gia tộc, vì khác múi giờ, tra công rất ít cùng Lâm Giang Tuyết call video, mà là rút thời gian bay đến Thượng Hải, một đêm cùng Lâm Giang Tuyết sảng khoái tràn trề, ngày thứ hai lại bay trở về.

Năm thứ ba, cha tra công do bị bệnh mà về hưu, tra công bộ dạng cà lơ phất phơ bắt đầu quản lí mọi việc, sinh hoạt của hắn dần bị mọi thứ chiếm cứ, bận đến quên mất nhu cầu tính dục. Một đêm mất ngủ nọ, tra công đầu tiên mở ra vòng bạn bè của Lâm Giang Tuyết, nhìn thấy một tấm hình chụp chung của cậu cùng một cái cô gái xinh đẹp.

Hoa lý hồ tiếu, hai người ngón út ôm lấy ngón út, đăng kèm dòng chữ: Quãng đời còn lại, tôi cùng bạn.

Kỳ quái chính là, nội tâm tra công không hề gợn sóng, có thể là bởi vì, hắn đối Lâm Giang Tuyết tình cảm cũng chỉ như vậy.

Giống như khi còn bé hắn rất thích ăn khoai tây chiên, một ngày không ăn liền khó chịu, hiện tại lớn rồi, cảm thấy có được ăn khoai tay chiên hay không cũng không quan trọng.

Năm thứ tư, Lâm Giang Tuyết lần đầu tiên chủ động liên hệ với tra công, nói muốn trả hết tiền nợ.

Mấy phút sau, tài khoản tra công thu đến 131 vạn, lần này sợi dây duy nhất liên hệ giữa hắn và Lâm Giang Tuyết cuối cùng cũng đứt đoạn mất.

Tra công suy tư mười phút, nói: Chia tay đi. Tôi không thích cậu.

Cách rất lâu, Lâm Giang Tuyết mới trả lời hắn: Được. Cảm ơn.

Năm năm sau lần đó, hai người rốt cuộc không còn liên hệ.

Tra công không nghĩ ra tại sao hắn muốn đi đón Lâm Giang Tuyết, lẽ nào Lâm Giang Tuyết không có bạn gái sao? Coi như chuyện tình "Quãng đời còn lại, tôi cùng bạn" không thể tiếp tục, Lâm Giang Tuyết dù sao cũng không phải loại người gặp chuyện là đến quán bar uống say khướt, đến mức không có một người bạn đi cùng cậu sao?

Tra công cúi đầu, bóp bóp bụng của mình.

Lâm Giang Tuyết năm nay gần ba mươi tuổi, có thể giống hắn mà mập ra hay không?

Hay vừa nghèo, vừa mập, vừa hói.

Sợ hãi.

——————

Nửa đêm hơn hai giờ, trong quán rượu mở vài bài nhạc nhẹ, Lâm Giang Tuyết nằm trên ghế sofa, say đến bất tỉnh nhân sự.

Nếu như quán bar khách nhiều một chút, e là nhìn thấy Lâm Giang Tuyết đều sợ muốn hét lên.

Cùng tưởng tượng của tra công vừa nghèo, vừa mập, vừa hói bất đồng, Lâm Giang Tuyết bây giờ là một nam diễn viên nổi tiếng, tùy tiện đăng một tấm hình selfie liền có thể thu được vô số lão bà.

Ngồi cạnh cậu là một tiểu thịt tươi, tên là Cẩu Huy Nhiễm.

Cẩu Huy Nhiễm mặt ngoài gọi Lâm Giang Tuyết là thầy, trên thực tế thì muốn gọi Lâm Giang Tuyết là lão bà. Đau khổ yêu thầm rất lâu, Lâm Giang Tuyết hôm nay tâm tình không tốt uống say như chết, rốt cục cho cậu ta cơ hội.

Cẩu Huy Nhiễm ôm Lâm Giang Tuyết, đưa tay luồn vào quần áo cậu một cách ám muội, Lâm Giang Tuyết lại nhìn cậu ta thành người khác.

Cậu đỏ mặt cầm lấy tay cậu ta, nhỏ giọng rầm rì: "Bên phải... Lão công... Làm làm bên phải."

Cẩu Huy Nhiễm chấn kinh rồi, sau khi hết khϊếp sợ, hắn cảm thấy hưng phấn, thấp giọng nói: "Được được, lão công làm bên phải."

Không ngờ Lâm Giang Tuyết bỗng nhiên tỉnh táo, như bị điện giật mà đẩy hắn ra, cầm điện thoại lên muốn gọi điện thoại: "Cậu không phải hắn... Không phải hắn... Hắn chưa bao giờ làm bên phải... Cút ngay... Tôi báo cảnh sát..."

Lâm Giang Tuyết híp mắt lấy điện thoại di động ra, chưa kịp gọi 110, người đã ngất đi.

Cẩu Huy Nhiễm nhìn tên lưu trong danh bạ của cậu trên màn hình, lần đầu rõ ràng: A lão công.

Lâm Giang Tuyết mặc dù xử sự lễ phép, lại xa cách cực kì, hết giờ làm liền trở về nhà, xưa nay chưa nghe hắn nói có chồng.

Không phải có kim chủ phía sau nâng đỡ nên mới nổi tiếng nhanh như vậy chứ?

Cẩu Huy Nhiễm hiếu kỳ không dừng được, giả mạo chủ quán bar gọi tới số điẹn thoại được lưu là "Lão công."

Đợi đến hơn 1h, điện thoại Lâm Giang Tuyết cuối cùng cũng vang lên.

Cẩu Huy Nhiễm: "Alo?"

Vừa dứt lời, một nam tử tai nghe điện thoại đi vào.

Áo Polo màu vàng nhạt, tóc xõa tung, đô đô bụng nạm —— tra công.

Cẩu Huy Nhiễm lần thứ hai khϊếp sợ, nghĩ thầm có thể bao nổi Lâm Giang Tuyết đẳng cấp đại mỹ nhân, hắn nhất định rất có tiền đi.

Tra công đi tới bên người Cẩu Huy Nhiễm, từ trên cao nhìn xuống quan sát hắn, liếc mắt một cái.

Tài xế của tra công tiến lên một bước, đưa cho Cẩu Huy Nhiễm một phong thư, cười nói: "Cảm tạ ngài, tám ngàn đồng cho cuộc hẹn."

Cẩu Huy Nhiễm lo tra công muốn bao dưỡng mình, vội hỏi: "Tôi sau khi tẩy trang rất xấu."

Nói xong, hắn đột nhiên phản ứng lại, đây là tiền bồi thường tra công trong điện thoại bảo hắn chăm sóc Lâm Giang Tuyết, chợt cảm thấy một trận lúng túng.

Tra công căn bản không nghe Cẩu Huy Nhiễm nói gì, hắn nhất thời bị Lâm Giang Tuyết thu hút

Lâm Giang Tuyết chân dài mở ra, hơi ngoẹo cổ, lông mi ở trên mặt tạo ra một cái bóng, đường viền gương mặt gọn gàng thanh tú, đẹp đến bức người.

"Lâm Giang Tuyết." Tra công nâng mặt Lâm Giang Tuyết lên, tường tận chốc lát: "Sao cậu không mập lên hả?"

Lâm Giang Tuyết hơi mở mắt ra, sửng sốt một chút, giơ lòng bàn tay lên.

Tra công che mặt cảnh giác: "Làm gì? Không được đánh tôi!"

Lời nói ra, chưởng phong đã tới, Lâm Giang Tuyết mạnh mẽ phất tay, đập tay tra công một cái.

Ba!

Thói quen High five, giống như trước, cậu trên đường nếu tình cờ gặp tra công, giống như cách chào hỏi lúc trước.

Tra công: "..."

Cẩu Huy Nhiễm: "..."

Đập tay xong, Lâm Giang Tuyết giống như đã hoàn thành xong việc đại sự, đầu ngã vào trên người tra công, liền mất đi ý thức.

Tác giả có lời muốn nói: sửa lại một chút.

Vốn là Lâm Giang Tuyết ói trên người tra công.

Sau đó ngẫm lại, với tính cách của tra công, có thể sẽ bỏ lại Lâm Giang Tuyết cởϊ qυầи áo dơ tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ mà chạy vào nhà vệ sinh rửa ráy.

Ta còn cũng có điểm lương thiện đi.