Chương 18: Nịnh nọt tôi, cưới cô! ! 1

Hai người từ trong thư phòng đi ra, Cận Dực trực tiếp tiến lên ôm bờ eo thon của vợ yêu đi ra ngoài.

Kha Vi còn không yên lòng quay đầu lại."Manh Manh, cố lên. cô làm hậu thuẫn kiên cường cho cháu."

An Chỉ Manh nâng trán, rất là im lặng nhìn gương mặt một mực âm trầm của tổng thống đại nhân."Tổng thống đại nhân, việc ấy, tôi có thể đi rồi sao?"

"Không thể." Mắt đen lạnh lẽo nhìn cô chằm chằm, đến cuối cùng cô có mị lực gì để mẹ mình ưa thích như thế.

Mẹ anh tuy không có lương tâm bị ba anh sủng vô pháp vô thiên, nhưng ánh mắt cũng cổ quái xảo trá vô cùng.

"Cha anh nói, giấy này là giấy lộn." thấy anh vừa nhấc chân lên, sợ tới mức rút lui một bước dài."anh... anh muốn làm gì? Mẹ anh có nói, anh không thể đυ.ng đến tôi."

Mắt đen sa sầm một chút."Bà ấy cũng đã nói để cho tôi cưới - cô."

Anh nói bình tĩnh không cho cô hiểu đến cùng lời anh là cao hứng hay là không cao hứng."Tôi... Tôi có thể... Không gả sao?" Cô mới 18, cô còn có khát vọng chính mình, cô không muốn lấy chồng sớm như vậy.

"Được."

An Chỉ Manh vui vẻ.

một hồi anh gằn từng chữ: "Cho cô hai lựa chọn, một, gả cho tôi. Hai, tìm ra tờ giấy kia."

"Có lựa chọn thứ ba hay không?" cô yếu ớt nói.

"Có, chết."

lời nói ngắn gọn băng lãnh làm cho toàn thân cô run lên một cái."Có thể, không gả sao?" cô sắp khóc rồi.

năm ngón tay thon dài hữu lực của Cận Tư Hàn, bóp lấy cái cằm trắng nõn của cô, mắt đen tà mị."cô bé, cô cảm thấy cô có lựa chọn nào khác sao. Hoặc là chết, hoặc là nịnh nọt tôi, để tôi tâm cam tình nguyện cưới cô."

"Nịnh nọt anh - cưới cô?" ánh mắt nhìn anh như gặp quỷ, cái này không trâu bắt chó đi cày, còn muốn nịnh nọt người.

"Ừm hừ, cô cũng có thể không làm." Khớp xương năm ngón tay rõ ràng nhẹ nhàng dùng sức, mắt đen nhìn hàm dưới trắng nõn của cô xuất hiện dấu đỏ.

Ngón tay cái, nhẹ nhàng ma sát.

Mỗi lần xoa một chút, An Chỉ Manh có loại cảm giác rợn cả tóc gáy. Lặng lẽ lui ra phía sau một bước."Nịnh nọt, ha ha..."

"Ừm hừ, bắt đầu đi!" Anh ngược lại muốn xem xem, cô gái này muốn ẩn nhẫn tới trình độ nào.

Giả vờ cười nhìn anh ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, hai chân thon dài chồng lên nhau."Thế nào, mới có thể đủ tư cách làm vợ anh?" tử vong ngay trước mặt, chỉ có thể làm vợ anh trước.

Dù sao bảo tồn sinh mệnh mới có thời gian chạy trốn phải không.

"Tổng thống chọn vợ, tiêu chuẩn duy nhất là gì?" lời nói trong veo mà lạnh lùng không nhanh không chậm.

Tổng thống chọn vợ, tiêu chuẩn duy nhất. Để tiểu đệ đệ của anh cảm giác "Hứng thú", nghĩ vậy, mặt liền nóng rát lên.

Lộ ra nụ cười hé tám răng tiêu chuẩn, tốc độ ưu nhã từng bước một giống anh đi đến.

Cận Tư Hàn đạm mạc liếc một chút."Cười rất xấu."

Hừm, cô nhẫn."Tổng thống đại nhân, ngài thích tư thế gì?"

"Tùy ý." Mắt đen nhìn cô từ trên xuống dưới một lần."Tôi không cảm thấy bất luận tư thế gì với cô, có khác nhau."

Ánh mắt khinh bỉ triệt để chọc giận cô rồi. Cô thề, nếu cô không thể bốc lên hứng thú của anh, cô không phải họ An.

"A... Ngài chưa thử, làm sao ngài biết đây!".

Trong đầu nhớ tới trên TV xem qua vô số hình ảnh khıêυ khí©h, đôi má đỏ lên.

tay nhỏ như rắn mềm mại không xương trượt qua bộ ngực của anh, cách lớp áo sơ mi, cô như cũ có thể cảm giác được xúc cảm cường tráng trong tay.

Lần mò sờ soạn, gương mặt không tự chủ đỏ lên. Thầm mắng mình một câu không biết xấu hổ.

Thấy anh không có chút phản ứng nào, biểu lộ nhìn mình làm trò cười kí©h thí©ɧ đến cô rồi. Một lúc bị kí©h thí©ɧ, tay không khống chế mở áo sơ mi của anh.