Chương 52: Lý Vũ Linh muốn đi du lịch

Nếu Phó Thắng Nam thực sự

thích đứa bé này, tôi lưu lại có lẽ

cũng là một lựa chọn, về phần Lâm

Hạnh Nguyên, tôi đã chịu đựng hai

năm, thời gian bết bát như vậy

cũng đã trôi qua, sau này có đứa

bé sống cùng tôi, tôi có thề nát đến

đâu nữa chứ?

So với việc đứa bé không có

được tình thương của cha, những

uất ức mà tôi phải chịu kia, tựa hồ

không có là cái gì.

Nhưng có vài thứ, ép tới càng

sâu, lúc bộc phát thì càng làm tôi

sợ hãi.

Mấy ngày kế tiếp đều mưa rất

to, thành phố Giang Ninh đến mùa

này đều sẽ có một số khu vực bị

ngập, thời gian này công ty cũng

thực hiện chủ nghĩa nhân đạo, mấy

hôm nay đều cho nhân viên tan

làm sớm hơn bình thường.

Biết là Phó Thắng Nam sẽ

không bỏ mặc Lâm Hạnh Nguyên

sợ sấm chớp, cho nên mấy hôm

nay anh ta sẽ không trở về biệt thự,

như thế tôi cũng không cần trở về,

ở nhà trọ Vân Đồng ít nhất còn có

Lý Vũ Linh làm bạn.

Bởi vì chuyện của Lam Tỉnh,

Lý Vũ Linh cũng sẽ không đi quầy

rượu, mỗi ngày đều ở nhà nghiên

cứu món ăn, có cô ấy ð cùng, trải

qua một thân một mình cũng được.

Chẳng qua là, khi người ta suy

nghĩ thông suốt một số chuyện,

tỉnh thần cũng sẽ phải chịu những

ảnh hường nhất định, tôi không

mong đợi Phó Thắng Nam sẽ đến

xem tôi, nhưng tôi vẫn thường

xuyên ngồi ngần ngơ một mình.

Có lúc ngồi càng lâu lại càng

khó chịu, Trịnh Tuấn Anh tìm cho

tôi không ít thuốc, dặn dò tôi phải

nhớ uống thuốc, nhưng cuối cùng

tôi vẫn quên uống thuốc, nếu như

Lý Vũ Linh không nhắc nhờ, tôi sẽ

thường xuyên quên mất chuyện

này.

Sau khi trải qua một tuần, mưa

lớn rốt cuộc cũng tạnh, thành phố

Giang Ninh cũng bắt đầu nhìn thấy

ánh mặt trời.

Việc kiểm toán của tập đoàn

Phó Thiên đã bắt đầu bình thường,

tôi cũng bận rộn với chuyện của Hạ

Vỹ, Lý Vũ Linh bảo muốn đi du lịch

mấy ngày, nên muốn di ra ngoài

Tôi biết trong nội tâm cô ấy

vẫn còn khúc mắc chuyện Lam

Tinh, nếu không phải cục trường

Trần ra tay, chỉ sợ cô ấy cũng sẽ bị

xử vài chục năm tù.

Trong nội tâm cô ấy tràn đầy

oán khí, nhưng chỉ có thể nén ở

trong lòng, coi như biết là do Lâm

Hạnh Nguyên làm, cô ấy cũng

không thể làm gì, một ngày Phó

Thắng Nam còn che chờ cô ta, thì

người khác cũng không động đến

cô ta được.

Cho nên Lý Vũ Linh không vui,

cô ấy muốn đi ra ngoài một chút,

tôi cũng có thể hiểu được.

Cô ấy ra ngoài, tôi dĩ nhiên là

sẽ không tiếp tục ở lại nhà trọ Vân

Đồng, cũng chỉ có thể trở về biệt

thự, trong biệt thự ít nhất còn có dì

Triệu, có người ð cùng, tôi không

đến nỗi phải lủi thủi một mình qua

ngày.

Xử lý xong chuyện của công

ty, tôi lái xe đi về biệt thự, rất trùng

hợp và không nghĩ tới sẽ nhìn thấy

Lâm Hạnh Nguyên xuất hiện ðở cửa

biệt thự.

Cô ta mặc một bộ quần áo

màu xanh, đứng ở bên cạnh xe

Jeep màu đen của Phó Thắng

Nam, thân thể của cô ta gầy nhỏ

thon dài, ð dưới ánh nắng buổi

chiều nhìn đẹp giống như một bức

họa.

“Đẹp thật!” Tôi không khỏi

lầm bầm lầu bầu một mình.

Có một vị trí nào đó ð trong

ngực bắt đầu nứt ra, tạo thành một

lỗ thủng lớn, bên trong tất cả đều

là tức giận và căm ghét.

Vốn dĩ nên lái xe chậm lại, tôi

lại dậm chân ga, phóng về phía của

Lâm Hạnh Nguyên, chỉ mới trôi qua

mấy giây, tôi đã đem tất cả những

thứ kinh tờm ở trong tim cho ra bên

ngoài.

Tôi nghĩ, chỉ cần Lâm Hạnh

Nguyên chết, tôi cũng không cần

phải chịu đựng như vậy nữa, tôi

không cần lo lắng Phó Thắng Nam

khi nào trð về, lúc nào lại sẽ rời đi

không có chút dấu hiệu nào.

Khi lái xe về phía cô ta, tôi thật

sự muốn cô ta chết.

Trước mắt bỗng nhiên xuất

hiện Phó Thắng Nam, anh ta ngăn

ð trước mặt Lâm Hạnh Nguyên,

khuôn mặt anh tuấn vô cùng lạnh lẽo.

Tôi nhanh chóng đạp mạnh

xuống chân phanh, tâm trí có chút

lộn xộn, mới vừa rồi tôi thật thật sự

muốn gϊếŧ chết Lâm Hạnh Nguyên.

Chỉ chốc lát sau, Phó Thắng

Nam kéo tôi xuống xe, ánh mắt

lạnh giá âm trầm: “Thẩm Xuân

Hinh, cô đang làm gì vậy?”

Người tôi không kiểm soát

được xụi lơ ngay tại chỗ, anh ta

nhanh chóng đưa tay ôm lấy tôi

nhưng vẫn chưa bớt giận.

Rất lâu sau đó, tôi mới ngước

mắt nhìn anh ta, đôi mắt của tôi

ngập tràn nước mắt: “Phó Thắng

Nam, đề cho cô ta đi khỏi nơi này,

được không?”

Cầm bàn tay lạnh ngắt của

anh ta, tôi có chút nghẹn ngào nói:

“Phó Thắng Nam, tôi yêu anh

nhiều hơn so với anh tường tường

đó, anh đừng ép tôi, đừng để cho

cô ta lại xuất hiện ở nơi này nữa, tôi

sẽ gϊếŧ cô ta thật đó.”

Lúc này tôi không thể nào

kiểm chế được tâm tình của mình,

không giữ lại chút nào, tôi bộc lộ

toàn bộ ra cho Phó Thắng Nam

nhìn, bao gồm cả sự ác độc, ích kỷ

của tôi, đều cho anh ta nhìn tất cả.

Bốn mắt nhìn nhau, Phó

Thắng Nam mím môi, cánh tay anh

ta đang cầm cánh tay của tôi tự

nhiên cũng buông lỏng ra, tay của

anh cầm lấy cằm của tôi, chóp mũi

của anh ta đưa gần lại với chóp

mũi của tôi, cái cảm giác xâm lấn

quen thuộc ập vào mặt tôi, thanh

âm khàn khàn nói với tôi một chữ:

“Ngu!””

Anh ta bế tôi lên, anh ta nhìn

dì Triệu đang vội vàng chạy đến

nói: “Gọi một chiếc xe cho cô Hạnh

Nguyên”

Dì Triệu gật đầu liên tục.

Vừa rồi Lâm Hạnh Nguyên

quá sợ hãi, lúc này mới tỉnh hồn lại,

mặt phờ phạc tái nhợt nhìn tôi và

Phó Thắng Nam, ánh mắt nhìn

chằm chằm vào trên người Phó

Thắng Nam, há miệng nói, trong

thanh âm mang theo cả sự tủi thân

với không cam lòng: “Anh Thắng

Nam,

“Đi về đi!” Phó Thắng Nam

mỡ miệng, rồi ôm tôi trở về biệt thự.

Sau lưng, truyền tới tiếng của

dì Triệu: “Cô Hạnh Nguyên, xe đến

rồi, xin mời!”

Về tới phòng ngủ, Phó Thắng

Nam đặt tôi ð trên giường, dùng

đôi mắt đen nhánh đầy thâm thúy

nhìn tôi một lúc lâu. Sau đó anh ta

tới gần tôi hôn nhẹ nhàng trên

gương mặt tôi rồi nói: “Sau này

đừng xúc động như vậy! Nếu

không…”

Câu tiếp theo, anh ta không

có nói, chỉ bĩu môi một cái rồi cắn

lên trên bả vai của tôi, có đau một

chút, tôi cau mày lại nhưng không

lên tiếng.

Đắp kín mền giúp tôi, điện

thoại di động của anh ta đặt ở đầu

giường bỗng nhiên vang lên, tôi

nằm trên giường nên liếc mắt thì

thấy số điện thoại gọi đến là của

Lâm Hạnh Nguyên.

Phó Thắng Nam chỉ liếc một

cái, nhưng không có bắt máy.

Sau đó điện thoại đổ chuông

thêm mấy lần đều là của Lâm

Hạnh Nguyên gọi, thấy Phó Thắng

Nam không nghe máy, Lâm Hạnh

Nguyên chuyền qua gửi tin nhắn.

Liếc mắt nhìn tin gửi tới: “Anh

Thắng Nam, anh đừng bỏ lại em,

em đã không có anh trai, bây giờ

chỉ có anh thôi.”

Tôi nghĩ mình sẽ cười, nhưng

đôi mắt của tôi như bị cát bay vào

mắt, không cười nổi.

Phó Thắng Nam cũng thấy,

anh ta không có trả lời, chỉ châm

một điếu thuốc, ngồi ð trên ban

công hút, bóng lưng vừa cô đơn lại

cô độc.

Có lẽ là do vừa mới bị kinh hãi

quá độ, nên không bao lâu, tôi liền

ngủ mất.

Khi giật mình tỉnh lại đã là nửa

đêm, tôi bị tiếng sấm vang bên

ngoài đánh thức, tôi nghĩ rằng sấm

chỉ đánh buổi chiều, nhưng đến

nửa đêm sấm chớp vẫn rền vang,

trời mưa rất lớn.

Ngày trước có Lý Vũ Linh ở

bên cạnh, tôi cũng miễn cưỡng

cảm thấy màn đêm không có đáng

sợ, lúc này trong phòng ngủ không

có ai, ánh sáng của những tia sét

xuyên qua cửa sổ, lóe lên ð trong

phòng.

Mờ đèn, đảo mắt nhìn một

vòng phòng ngủ, không thấy Phó

Thắng Nam đâu, trên ban công rơi

xuống rất nhiều tàn thuốc, xem ra

anh ta hút không ít.

Không thấy ai, tôi đi chân trần

ra phòng ngủ, có lẽ anh ta đang ở

trong phòng đọc sách.

Thế nhưng chắc do tôi nghĩ

quá nhiều, lúc này ở đại sảnh dưới

lầu.

Quần áo màu xanh trên người

Lâm Hạnh Nguyên đã ướt đẫm,

mắt cô ta đỏ hoe, có chút quật

cường nhìn Phó Thắng Nam.

“Đi về!” Phó Thắng Nam mờ

miệng, thanh âm có chút bất đắc

dĩ nói.

“Không!” Lâm Hạnh Nguyên

nhếch miệng lên, cười vô cùng

ngây thơ lại hồn nhiên nói: “Anh

biết, em sợ sấm sét.”

Lâm Hạnh Nguyên bộ dáng vô

cùng nhỏ bé và nhu nhược, nhất là

lúc này quần áo cô ta còn bị ướt,

tóc tai xốc xếch.

Sau một lúc, Phó Thắng Nam

vẫn phải đồng ý, mờ miệng nói: “Đi

tắm trước đi!”