Chương 50: Người đàn ông của cô năm trong ngực người khác

Thấy sắc trời bên ngoài cũng

đã tối, tôi dứt khoát về căn hộ của

mình, tôi và Vũ Linh ðở cùng một

tầng, ở ngay bên cạnh.

Về nhà nhìn đồng hồ đã là

mười một giờ đêm rồi, điện thoại

rung mấy lần, tôi nhìn thoáng qua,

là số lạ.

Vốn dĩ tôi không muốn nghe

máy, nhưng đối phương cứ gọi mãi,

tôi bắt máy, mờ miệng nói: “Xin chào.”

“Thầm Xuân Hinh.” Giọng nói

này… Kiều Cảnh Thần?

Hơn nửa đêm anh ta gọi cho

tôi làm gì?

“Có chuyện gì không?”

“Thẩm Xuân Hinh, đêm nay

Phó Thắng Nam vẫn chưa về nhỉ.”

Câu này nghe có chút hả hê: “Cô

thật sự cho rằng trong bụng mình

có thêm một đứa bé thì cô sẽ mẹ

quý nhð con hả? Bây gið tôi cực kỳ

thương hại cô, chồng cô đang nằm

với người phụ nữ khác, một mình

cô trông phòng, cảm giác không

dễ chịu đúng không?”

Tôi đưa tay lên day trán: “Tổng

giám đốc Kiều, anh bị bệnh hay

sao mà nửa đêm lại gọi cho tôi?

Chẳng lẽ Lâm Hạnh Nguyên và

Phó Thắng Nam lên giường không

gọi anh hả? Trong lòng anh khó

chịu nên mới tìm tôi trút giận đúng

không?”

Dừng một chút, tôi tiếp tục

nói: “Nếu anh thật sự thích Lâm

Hạnh Nguyên, tôi cảm thấy anh có

thể thương lượng với Phó Thắng

Nam, nói không chừng ba người

các anh còn có thể… Đừng có rảnh

rỗi thì gọi điện cho tôi, tự anh một

mình trông phòng khó chịu, không

có nghĩa là có thề lấy tôi xả giận.”

“Thầm Xuân Hinh con mẹ nó

cô…” Tôi không nghe câu tiếp theo

của Kiều Cảnh Thần mà trực tiếp

cúp điện thoại.

Hôm nay, mọi chuyện đều rối

bời, công việc còn chưa xong, vấn

đề tình cảm lại xuất hiện.

Chung cư Hương Uyển không

lớn, căn hộ khoảng một trăm mét

vuông, một người ở khá thoải mái,

ban ngày quá nhiều chuyện phiền

lòng, tôi có hơi bực bội.

Ban nãy đã ngủ một giấc, bây

giờ không ngủ được lại nhàm chán,

tôi dứt khoát mờ máy tính, chuẩn bị

xem tài liệu.

Mở hòm thư ra, cái mail kia

khiến cơ thể tôi chợt cứng lại, suýt

chút nữa tôi đã quên mất việc này.

Vốn dĩ định giao tất cả kiểm toán

của tập đoàn Phó Thiên cho Tinh

Kỳ, nhưng tôi không ngờ rằng giai

đoạn sau Tinh Kỳ lại đào hố cho

tôi, vì vậy mới gọi cho Thầm Minh

Thành, nhờ anh ta gửi cho tôi một

phần tư liệu của An Cường những

năm gần đây, vốn định dùng những

thứ này để ngăn An Cường gây chuyện.

Nhưng bây giờ Tinh Kỳ không

muốn giải quyết việc kiểm toán

của Kiều Dương, cuối cùng tôi chỉ

có thể giao việc kiểm toán của

Kiều Dương cho An Cường, vì vậy

phần tư liệu của Thẩm Minh Thành

đã trở nên vô dụng.

Tôi trực tiếp bỏ qua, nếu

không phải tình thế bắt buộc, tôi

không muốn nhắc tới cái tên Thẩm

Minh Thành này nữa.

Rất nhiều chuyện trôi qua

cũng chỉ có thể vẽ lên một chút,

vẫy tay chào lúc trước.

Chuông cửa vang lên, chắc là

Vũ Linh mua đồ đã về, tôi đứng

dậy, có lẽ do ngồi dậy nên đầu

choáng váng một trận.

Tôi mờ cửa, cúi đầu tìm dép lê

cho cô ấy, hơi chóng mặt nói: “Cậu

ra ngoài mua gì vậy? Đi lâu thế!”

Đặt dép lông ở cửa ra vào,

thấy cô ấy không lên tiếng, tôi

không khỏi nhìn sang.

Đột nhiên tôi nhìn thấy một

người đàn ông mặt mày u ám, ánh

mắt thâm sâu khó dò, thân hình

thon dài đứng trước cửa, giống như

thần giữ cửa.

Tôi không khỏi nhíu mày, bây

giờ không phải anh nên nằm trên

giường của Lâm Hạnh Nguyên

sao? Chạy tới chỗ này làm gì?

Vốn đã mờ cửa, tôi đẩy ra,

chuẩn bị đóng lại.

Cửa bị chặn lại, Phó Thắng

Nam trầm mặt: “Cô đang chờ ai?”

Cửa bị anh đẩy vào, không

đóng được, tôi cũng chẳng muốn

quan tâm, miễn cưỡng hỏi: “Trời tối

yên tĩnh em còn có thể đợi ai, tất

nhiên là đang đợi người hóa giải sự

trống vắng của em rồi.”

Ánh mắt của Phó Thắng Nam

lóe lên một tia sáng lạnh sắc bén,

khẽ cười một tiếng, đi tới chặn tôi ở

cửa: “Hóa giải sự trống vắng ư?”

Anh đầy hông, nặng nề đυ.ng

vào tôi: “Cô cảm thấy như thế này

có thể giúp cô hóa giải sự trống

vắng hay không?”

Người mặt dày e là cũng phải

xấu hồ.

“Tại sao không nói chuyện?”

Cả người anh áp sát vào tôi.

Đôi môi mỏng hơi lạnh khẽ

đặt lên trán tôi như chuồn chuồn

lướt nước, sau đó hỏi.

“Tại sao không trờ về?” Vừa

nói chuyện, anh vừa cắn môi tôi

một cái, giọng nói khô khốc: “Trốn

tới chỗ này làm gì?”

“Phó Thắng Nam, anh thả em

ra.” Tôi chưa bao giờ thấy người vô

liêm sỉ như vậy, giây trước còn

nâng Lâm Hạnh Nguyên trong tay,

giây sau đã phát điên ở chỗ này.

Cơ thề bị anh đè lại, anh nói

nhỏ: “Cô cảm thấy bây gið tôi còn

có thể thả ra ư?”

Nếu là bình thường, chỉ sợ tôi

đã làm càn theo anh, nhưng kề từ

lần trước, mỗi khi anh chạm vào tôi,

tôi gần như đều không thề đáp lại.

Anh nhíu mày, trong mắt hiện

lên ánh sáng lạnh lẽo: “Không có

phản ứng với tôi ư?”

Tôi há mồm, nhưng không nói

được câu nào.

Anh chợt giữ lấy tay tôi, kéo

tôi vào phòng tắm, đặt tôi dưới vòi

hoa sen, sau đó mở nước, không

chút thương tiếc xả nước lạnh như

băng lên người tôi.

“Phó Thắng Nam, anh đang

làm gì vậy?” Tôi có chút bực bội:

“Anh đang làm gì thế? Nếu như

anh muốn thì đi tìm Lâm Hạnh

Nguyên, bảo cô ấy thỏa mãn anh là

được, anh ở đây làm khó một người

phụ nữ có thai làm gì?”

Người một lòng hướng về Lâm

Hạnh Nguyên là anh, che chờ Lâm

Hạnh Nguyên trong lòng bàn tay

cũng là anh, nếu đã như vậy, tại

sao không thể để một mình tôi tìm

chỗ chữa thương, cần gì phải chạy

tới tra tấn tôi?

Bàn tay để ở khóa kéo của

Phó Thắng Nam dừng lại, quả bom

vốn chạm vào là nồ ngay, đột nhiên

ngừng lại, trầm mặc một lúc lâu,

anh tắt vòi hoa sen, cơ thể thon dài

lùi về sau vài bước, kéo dài khoảng

cách với tôi.

Tôi nhìn anh, cơ thể vốn dĩ

không có bao nhiêu sức lực, sau

khi mất đi sự chống đỡ của anh, tôi

trượt ngồi xuống đất.

Có lẽ là sau mấy ngày oi bức,

đột nhiên bên ngoài nổ sấm chớp,

đổ mưa to.

Trong phòng tắm yên tĩnh tới

đáng sợ, vốn dĩ tôi cho là Phó

Thắng Nam tức giận nên dừng lại,

nhưng một lát sau lại phát hiện

không phải.

Anh tỉnh táo lại, chỉnh lại quần

áo trên người, sau đó nhìn tôi nói:

“Cô nghỉ ngơi thật tốt di.”

Sau đó liền xoay người bỏ đi.

Cảm xúc này đến một cách khó

hiểu, đi cũng khó hiểu.

Lúc Vũ Linh đi vào, tôi vẫn

ngồi trong phòng tắm ngần người,

thấy tôi chật vật như vậy, cô ấy hét

lên: “Thầm Xuân Hinh, cậu không

muốn sống nữa hả? Sao lại biến

mình thành như vậy? Cậu không

thương tiếc bản thân thì cũng phải

nghĩ cho đứa bé trong bụng một

xíu chứ.”

Tôi bị cô ấy kéo ra khỏi phòng

tắm, có chút ngơ ngác ngồi trên

giường để mặc cô ấy lau tóc cho mình.

Một lúc lâu sau, tôi mở miệng

hỏi Vũ Linh: “Cậu nói xem, một

người đàn ông có vì một đứa bé

mà yêu một người phụ nữ không?”