Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Chương 49: Phó Thắng Nam không tin tường

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tôi lừa cô ta? Chuyện đứa bé ư?

Nhìn cô ta lại giơ tay lên, tôi

đưa tay cản lại, giọng nói lạnh

thêm một chút: “Cô Lâm, làm

người không thể không có điểm

mấu chốt, làm người thứ ba mà còn

kiêu ngạo như vậy, da mặt cô

chẳng khác gì tường thành nhỉ?”

“Cô…” Cô ta còn muốn nói gì

đó, nhưng bên ngoài phòng làm

việc vang lên tiếng bước chân vội

vội vàng vàng chạy vào.

Tôi chưa kịp phản ứng, chợt

Lâm Hạnh Nguyên hất tay tôi ra,

sau đó tự mình đυ.ng vào bàn làm

việc, lực còn không nhẹ.

Chờ mấy người Phó Thắng

Nam và Kiều Cảnh Thần vội vàng

chạy vào, cảnh tượng nhìn thấy

chính là Lâm Hạnh Nguyên chật

vật nằm rạp dưới đất, trán còn còn

chảy một đống máu.

Mà tôi thì lành lặn không chút

xây xát nào, từ trên cao nhìn xuống

Lâm Hạnh Nguyên trước mặt.

Con mẹ nó, cô ta không đi

đóng phim đúng là đáng tiếc.

“Hạnh Nguyên, em không sao

chứ” Kiểu Cảnh Thần đỡ Lâm

Hạnh Nguyên dậy, nhìn tôi tức giận

nói: “Thẩm Xuân Hinh, cô đừng

quá đáng.”

Tôi quá đáng ư?

Mặc kệ anh ta, tôi nhìn gương

mặt lạnh băng của Phó Thắng

Nam, mở miệng nói: “Em nói, em

không đầy cô ấy, anh tin không?”

Trên mặt Phó Thắng Nam lạnh

lùng, đôi mắt nhìn vết máu trên

trán Lâm Hạnh Nguyên, trong con

ngươi sâu thằm đều là lạnh lẽo:

“Thẩm Xuân Hinh, làm việc phải có chừng mực.”

Câu nói kia không nặng không

nhẹ, nhưng lại như dội vào người

tôi một thau nước lạnh, lạnh đến

tận xương, nhìn Phó Thắng Nam,

tôi cong môi cười: “Em đúng là

ngây thơ.”

Ngây thơ bị anh ngon ngọt lừa

dối mấy ngày nay, thật sự cho rằng

anh là chồng của mình.

Buồn cười. Dằn chua xót trong

lòng, tôi bước đến trước mặt Lâm

Hạnh Nguyên, cực kỳ ghê tờm nói:

“Lần sau đóng kịch chân thực một

chút, cô Lâm, cô đã thấy ai đẩy

người mà có thể đẩy xa như vậy

chưa? Hơn nữa tôi còn là phụ nữ

có thai.”

“Gỗ ”

“Chát.” Không cho cô ta cơ

hội nói chuyện, tôi giơ tay tát

xuống, nhìn cô ta che mặt, tôi cười

yếu ớt: “Trả lại cho cô đấy, nếu cô

muốn làm người thứ ba thì nên có

đạo đức tu dưỡng của người thứ

ba, đừng tới đây làm tôm tép nhãi

nhép.”

Văn phòng rối loạn, tôi không

còn tâm trạng tiếp tục ở lại nữa.

Lạnh lùng nhìn đám người kia,

tôi trực tiếp rời khỏi văn phòng,

giữa đường bị Phó Thắng Nam tóm

cổ tay lại, tôi hung hăng rút về, lạnh

lùng nhìn anh nói: “Tổng giám đốc

Phó vẫn nên dỗ dành cục cưng

của anh thật tốt di.”

Rời khỏi văn phòng, tôi trực

tiếp đến chung cư Hương Uyển,

hiện tại Vũ Linh còn đang nghỉ

ngơi, tôi dứt khoát đổi đường tới

siêu thị.

Mấy ngày nay đều không ở

nhà, có lẽ những thứ mua lúc trước

đã không dùng được nữa, dù sao

cũng rảnh rỗi, xem như gϊếŧ thời

gian, dạo phố rồi trở về.

Gặp được Trần Húc Diệu, tôi

cũng rất bất ngờ, thấy anh ta bị

một người đẹp trẻ tuổi quấn lấy,

xem ra là nợ đào hoa do anh ta trêu

chọc, bây giờ tìm tới cửa.

Vốn dĩ tâm trạng tôi đã không

tốt, dứt khoát khoanh tay trước

ngực xem náo nhiệt.

Nhưng không ngờ rằng Trần

Húc Diệu lại nhìn thấy tôi, còn chạy

tới lôi kéo tôi, vẻ mặt bất đắc dĩ nói:

“Mau cứu tôi.”

Sau đó không đợi tôi phản

ứng, anh ta đã nói với người đẹp

đuổi theo mình: “Giai Nghi, đây

chính là người mà trước giờ tôi nói

tới, chị gái mà tôi cực kỳ thích, tôi

thích chị ấy gần mười năm, tôi thực

sự không có cảm giác với cô, cô

đừng quấn lấy tôi nữa được

không?”

Người đẹp bị từ chối, mắt đỏ

bừng, nhìn rất đáng thương: “Anh

thích chị ta, chưa chắc chị ta đã

thích anh, Trần Húc Diệu, anh xem

độ tuổi của chị ta chắc đã kết hôn

rồi, anh thích chị ta cái gì?”

Tôi ư? Nhìn tôi già lắm hả?

Trò đùa giữa trẻ con, tôi không

muốn tham gia, nhưng tay lại bị

Trần Húc Diệu níu lấy, vẻ mặt anh

ta nghiêm túc nói: “Giai Nghi, cô

còn nhớ lúc chúng ta học năm ba,

cô hỏi tôi, cô bé trong ví tiền là ai

không, cô nhìn kỹ xem, chính là chị

ấy, tôi thật sự đã thích chị ấy mười

năm rồi.”

Người đẹp kia ngớ ngác, đôi

mắt to đen nhánh nhìn tôi chăm

chú, sau đó nước mắt rơi xuống

liên tục, cực kỳ đau lòng.

“Trần Húc Diệu, cậu làm gì

vậy?” Tôi hơi nhức đầu, tình cảm

giữa trẻ con, sao lại rối rắm như thế.

Trần Húc Diệu cũng rất bất

đắc dĩ, nhìn tôi nói: “Tôi cũng hết

cách rồi, cô ấy quấn lấy tôi nhiều

năm như vậy, tôi phiền muốn chết,

hơn nữa tôi chỉ khiến cô ấy hết hy

vọng mà thôi.”

Hết hy vọng cái gì? Nhàm chán.

Trợn mắt, tôi trực tiếp bỏ di,

sau lưng truyền tới tiếng khóc của

người đẹp, Trần Húc Diệu đi theo

phía sau tôi: “Thẩm Xuân Hinh, tôi

thật sự thích cô, Phó Thắng Nam

không có tình cảm với cô, sao cô

lại không rời khỏi anh ta, tôi có tiền

có thế, cô suy nghĩ một chút di.”

Tâm trạng tôi không tốt,

không muốn nghe anh ta nói nhảm

nhiều như vậy, chợt ngừng lại, quay

đầu lạnh lùng nhìn anh ta.

Anh ta thoáng sửng sốt, bước

chân vốn đi theo tôi cũng dừng,

nhìn tôi cười một cái: “Cô nghĩ

xong rồi à?”

“Trần Húc Diệu, bây giờ tôi

chính thức cảnh cáo cậu, cách xa

tôi một chút, tôi không có hứng thú

với loại trẻ ranh lông tóc chưa mọc

đủ như cậu, OK?”

Cơn giận trong công ty còn

nghẹn lại ð ngực, hôm nay xem

như Trần Húc Diệu xui xẻo.

Đè ép khó chịu, tôi trực tiếp

tiến vào chung cư Hương Uyển.

Nhưng tôi không ngờ rằng

thằng nhóc Trần Húc Diệu này lại

đuổi theo, hơn nữa còn kéo tôi lại,

mặt mũi tràn đầy tức giận nhìn tôi

nói: “Trong mắt cô tôi là trẻ ranh

lông tóc chưa mọc đủ à?”

Móa nó chứ, đúng là đồ cao

da chó không gỡ ra được.

“Đúng, Trần Húc Diệu, cậu có

phiền hay không? Tôi… Á.” Anh ta

trực tiếp vác tôi lên.

ông tóc chưa mọc đủ, để tôi

cho cô xem, tôi mọc đủ hay chưa.”

Giọng nói của anh ta vừa hung dữ

và nghiêm túc, càng nói càng bực

bội, còn nặng nề đánh mông tôi hai

cái.

Tôi xóc nảy tới váng đầu hoa

mắt, thằng nhóc thối này nhìn thì

gầy teo, nhưng bả vai rộng lớn vừa

khéo đè vào dạ dày của tôi, cộng

thêm tôi lại mang thai.

Đi chưa được mấy bước, tôi

kéo anh ta hô to: “Trần Húc Diệu,

cậu mau thả tôi xuống đi, tôi mang

thai, cậu làm như vậy quá nguy hiểm”

Vốn dĩ anh ta đi rất gấp, vừa

nghe tôi nói xong chợt ngừng tại,

thả tôi xuống, mắt nhìn chằm chằm

vào tôi: “Bao lâu rồi?”

Tôi hơi choáng váng, ôm trán

nói: “Hai tháng, cậu muốn điên thì

mau về nhà mình điên đi, đừng ở

đây giày vò người khác.”

Đúng là muốn chết.

“Của Phó Thắng Nam hả?”

Tôi chửi thể, nhịn lắm mới

không nồi giận, nhìn anh ta nghiêm

túc nói: “Tôi là vợ anh ấy, trừ anh ấy

ra, tôi còn có thể mang thai con ai

được nữa, cậu mau về nhà đi.”

“Anh ta biết không?” Thằng

ranh này còn nóng nảy, chặn trước

mặt tôi, vẻ mặt nghiêm túc.

Nhìn anh ta, tôi hơi bất đắc dĩ

nói: “Biết, anh ấy là cha của đứa

bé, anh ấy không biết thì còn ai

biết.”

Thấy vẻ mặt anh ta mê mang,

tâm trạng tôi lại không tốt, cả người

thật sự mỏi mệt, tôi không muốn

cãi nhau với anh ta, tôi trực tiếp về

chung cư.

Quả nhiên Vũ Linh không

khác những gì tôi nghĩ, có lẽ ở

trong cục cảnh sát ngủ không

ngon giấc, lúc tôi về, cô ấy ở trong

phòng ngủ rất say.

Quá lâu không tới đây, nơi này

đã rối tung lên, tôi dọn dẹp một

chút, rửa hoa quả ngồi trong phòng

khách vừa nhìn điện thoại, vừa chð

Vũ Linh dậy.

Nhưng không ngờ rằng tôi

cũng ngủ mất, đến khi tôi tỉnh lại

thì nhìn thấy Vũ Linh để lại tờ giấy

trên bàn trà, nói là ra ngoài mua Ít đồ.
« Chương TrướcChương Tiếp »