Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Chương 4: Tu hú chiếm tổ chim khách

« Chương TrướcChương Tiếp »
Hành lang không rộng lắm, không thề

cùng đi qua, Trịnh Tuấn Anh hơi sững sờ,

chỉnh vạt áo lại ngay ngắn mờ miệng: “Cô

Thẩm, tôi tới khám bệnh cho Hạnh

Nguyên”

Trịnh Tuấn Anh là bạn chí cốt của Phó

Thắng Nam, có người nói, một người đàn

ông có đặt bạn trong lòng hay không, bạn

chỉ cần nhìn thái độ của anh em bên cạnh

anh ta đối với bạn là sẽ biết.

Không cần xem thái độ, chỉ cần nghe

xưng hô đã hiều, dường như Thẩm Xuân

Hinh tôi mãi mãi chỉ có thể được gọi là “Cô Thẩm”

Xưng hô lễ phép lại xa lạ cố nào.

Người không thể đào sâu suy nghĩ

quá nhiều, nếu không trong lòng sẽ sinh

phiền muộn, tôi mỉm cười nhường đường

cho anh ta, mỡ miệng nói: “Ừ, vào đi.”

Có đôi khi tôi thật sự rất hâm mộ Lâm

Hạnh Nguyên, cô ta chỉ cần rơi vài giọt

nước mắt là có thể nhận được sự dịu dàng

mà tôi bỏ ra nửa đời cố gắng cũng không

chiếm được.

Trở về phòng ngủ, tôi tìm một bộ quần

áo mà Phó Thắng Nam chưa từng mặc,

cầm ra khỏi phòng ngủ, mang tới phòng

khách.

Trịnh Tuấn Anh khám bệnh cho Lâm

Hạnh Nguyên rất nhanh, đo nhiệt độ cơ

thể, kê thuốc hạ sốt rồi chuẩn bị rời khỏi.

Anh ta xuống lầu thấy tôi đứng ở

phòng khách thì cười xa cách: “Cũng

muộn rồi, cô Thầm còn chưa ngủ sao?”

“Ừ, lát nữa sẽ ngủ” Tôi đưa quần áo

trong tay cho anh ta, nói: “Quần áo của

anh ướt rồi, bên ngoài vẫn còn mưa, thay

quần áo sạch sẽ rồi đi, để tránh cảm lạnh”

Có lẽ là không ngờ tôi sẽ đưa quần áo

cho anh ta, anh ta ngần người, trên gương

mặt anh tuấn hơi tươi cười nói: “Không cần

đâu, cơ thể tôi khỏe mạnh, không sao cả.”

Tôi cầm quần áo đặt vào trong tay anh

ta, mờ miệng nói: “Bộ đồ này Phó Thắng

Nam chưa từng mặc, vẫn còn mác, thân

hình cũng hai người cũng tương đương

nhau, anh cứ mặc đi.”

Nói xong, tôi lên lầu trờ về phòng ngủ.

Tôi không tốt bụng như vậy, năm đó

lúc bà ngoại nằm viện, Trịnh Tuấn Anh là

bác sĩ chính, anh ta là một bác sĩ nồi tiếng

quốc tế, nếu không có nhà họ Phó, anh ta

không thề nào đồng ý phẫu thuật cho bà

ngoại của tôi, bộ quần áo đó xem như báo án

Hôm sau, buổi sáng sau một đêm

mưa tầm tã, ánh mặt trời mang theo mùi

bùn đất, tôi đã quen dậy sớm, lúc rửa mặt

xong xuống lầu, Phó Thắng Nam và Lâm

Hạnh Nguyên đều đang ở trong phòng bếp.

Trên người Phó Thắng Nam đeo tạp

dề, dáng người dong dỏng cao đứng cạnh

bếp chiên trứng, hơi thờ lạnh lùng cay

nghiệt trên người tản đi, lộ ra chút mùi khói

Đôi mắt đen sáng trong của Lâm

Hạnh Nguyên luôn đảo quanh người anh,

dường như vừa qua cơn sốt cao, trên

gương mặt xinh đẹp tỉnh xảo còn đỏ bừng,

đáng yêu lại khiến người ta mê muội.

“Anh Thắng Nam, trứng chiên em

muốn cháy một chút” Vừa nói chuyện,

Lâm Hạnh Nguyên vừa đút một quả dâu

vào miệng Phó Thắng Nam, tiếp tục nói:

“Nhưng cũng không thể quá cháy, nếu

không sẽ bị đắng.”

Phó Thắng Nam nhai dâu, đôi mắt đen

nhìn cô ta một cái, mặc dù không nói lời

nào nhưng chỉ một cái liếc mắt đã chứa

đựng đủ yêu thương.

Tuấn nam mỹ nữ, trai tài gái sắc, bọn

họ thật sự rất xứng đôi.

Khung cảnh như vậy, tương tác vừa

ấm áp vừa lãng mạn như vậy, rất ngọt

ngào.

“Bọn họ rất xứng đôi, đúng không?”

Sau lưng truyền đến giọng nói, tôi sững sờ,

quay lại thấy là Trịnh Tuấn Anh, tôi thật sự

quên mất, đêm qua mưa rất lớn, Lâm Hạnh

Nguyên lại phát sốt, đương nhiên Phó

Thắng Nam sẽ không đề anh ta về.

“Chào buổi sáng.” Tôi mờ miệng, cong

môi cười, ánh mắt rơi lên bộ quần áo trên

người anh ta, đó là bộ quần áo tôi đưa cho

anh ta tối qua.

Chú ý tới ánh mắt của tôi, anh ta

nhướng mày cười: “Quần áo rất vừa, cảm

ơn cô.”

Tôi lắc đầu: “Không cần.” Bộ quần áo

này là tôi mua cho Phó Thắng Nam, nhưng

anh chưa bao gið đυ.ng vào.

Có lẽ là nghe thấy động tĩnh, Lâm

Hạnh Nguyên kêu lên với chúng tôi: “Chị

Thẩm, anh Tuấn Anh, hai người, anh Thắng

Nam đang chiên trứng, tới đây ăn chung

đi”

Giọng điệu này, nghiễm nhiên là tỏ ra

như bà chủ nhà.

Tôi cười nhạt: “Không cần, hôm qua

tôi mua chút bánh mì và sữa bò đặt trong

tủ lạnh, cơ thể cô vừa khỏe, uống nhiều

một chút. Dù sao nơi này cũng là chỗ tôi

đã ở hai năm, trên sổ đỏ có tên của tôi và

Phó Thắng Nam.

Dù tôi có mềm yếu hơn nữa cũng

không muốn để người ta tu hú chiếm tổ chim khách.
« Chương TrướcChương Tiếp »